“Mẹ, buổi sáng lành!”
“Ừ, buổi sáng lành!”
“Mẹ ơi, chào buổi sáng! Hôm nay càng thêm xinh !”
“Chỉ con là khéo dẻo miệng.” Phó Minh Tuyết véo nhẹ má cô con gái út.
Sau đó với hai đứa còn : “Các bảo bối, chào buổi sáng!”
Tần Hạo bây giờ lớn, gọi là bảo bối, thực sự thấy ngượng ngùng.
Lúc , Phó từ trong bếp .
Thấy mấy đứa trẻ liền bảo: “Mấy đứa mau rửa mặt đ.á.n.h răng , qua ăn bữa sáng!”
Vừa vặn lúc Tần Văn Hoắc từ bên ngoài trở về.
Phó Minh Tuyết thấy từ ngoài về thì chút khó hiểu: “Anh thế?”
Tần Văn Hoắc giải thích: “Anh qua khu đại viện nhà họ Tần một chuyến.”
“Ơ, sớm thế?”
“Là Văn Anh về , chị về sáng nay, còn mang theo một đứa trẻ nữa.”
Lời của Tần Văn Hoắc thốt lập tức thu hút bộ sự chú ý của về phía .
“Đứa trẻ? Đứa trẻ nào cơ?” Phó Minh Tuyết kinh ngạc vô cùng.
Tần Hạo, Tần Khả Khả cùng Phó Chân Bảo đều ngạc nhiên trợn tròn mắt.
“Cô sinh em bé ạ?”
Mẹ Phó cũng chẳng vội dọn bữa sáng nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bà ngóng tin tức động trời .
Tần Văn Hoắc nét mặt đầy vẻ hóng chuyện của từng , liền : “Không , là đợt chị về, tàu hỏa nhặt một đứa bé, đó điều tra một lượt thì phát hiện là do cố ý vứt bỏ.”
Mẹ Phó đến đây liền hít sâu một : “Sao dám chắc là cố ý vứt bỏ? Không thể là do bọn buôn ?”
“Không , bởi vì đứa bé kẹp một mẩu giấy, đó ghi rõ tên tuổi cùng ngày tháng năm sinh. Bị vứt ngay trong nhà vệ sinh của tàu hỏa, để Tần Văn Anh nhặt .”
Mọi : “?”
Kẻ quá tàn nhẫn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-970.html.]
Vậy mà còn thể chuyện vứt bỏ con cái.
“Không ai thấy đó là ai ?”
Phó Minh Tuyết hỏi.
Tần Văn Hoắc lắc đầu: “Không , vốn dĩ Tần Văn Anh thể giao đứa bé cho nhân viên phục vụ tàu, ai chị nghĩ gì mà mang luôn đứa bé về.”
Phó Minh Tuyết: “Anh cũng chẳng với em một tiếng, nếu với em thì em cùng qua đó xem thế nào . , đứa bé đó tính đây? Chẳng lẽ chị nhận nuôi đứa bé?”
“Chắc , Tần Văn Anh sợ trẻ con nhất, chị hẳn là nuôi .”
Tần Văn Hoắc câu càng khiến Phó Minh Tuyết khó hiểu hơn: “Nếu chị nuôi thì mang đứa bé về gì?”
“Chắc là lúc đó phía nhân viên tàu chẳng ai nhận nuôi đứa nhỏ , chị nghĩ thể đem đến đồn công an bên . Có điều...”
Tần Văn Hoắc ngước mắt Phó Minh Tuyết: “Chị hỏi em nhận đứa bé . Chị bảo bản nuôi nấng, thấy em nuôi dạy con .”
Phó Minh Tuyết: “?”
Đùa gì với cô thế ?
Bảo cô nuôi con hộ ?
Tần Văn Hoắc: “Anh đương nhiên là đồng ý . Cũng thể nào đồng ý , nhà thế là quá .”
Mẹ Phó cũng thở phào nhẹ nhõm một .
Tuy bà cũng thương xót cho đứa bé bỏ rơi .
Thế nhưng bà thấy con gái nhà mà nhận nuôi thì tuyệt đối .
Suốt ngày bận rộn với công việc, ngủ còn chẳng đủ giấc, còn nuôi thêm một đứa bé đỏ hỏn như thế? Sao mà gánh nổi chứ?
“Ăn cơm .”
Phó Minh Tuyết chợt nhớ lúc còn rửa mặt, thế là vội vã rửa mặt.
Ba em thì , thì học.
Trước khi , tụi nhỏ từ chối việc bố lái xe đưa đón.
Phó Chân Bảo khi còn khẽ kéo tay Phó Minh Tuyết: “Mẹ ơi, tuyệt đối đừng nhận nuôi đứa bé cô mang về đấy nhé!”
Phó Minh Tuyết: “?”
Con bé vẫn còn để bụng chuyện thế nhỉ?