Trong Viện - Chương 32:+'
Cập nhật lúc: 2026-08-26 23:30:12
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm xúc Dương Tri Húc đang kích động, dăm ba câu chút hụt . Dù cố sức kìm nén, nhưng lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống vẫn ngày càng lộ rõ.
Đàn Hoa thầm nghĩ, dừng thôi, thể thêm với điều gì nữa.
Nàng nắm lấy cánh tay , dậy xoay nửa vòng. Hai đổi vị trí cho , nàng đè ấn xuống sập gụ.
"Để hẵng , nghỉ ngơi ." Nàng cất lời.
"Cái gì mà để ? Ngày nào mới là 'để '?" Dương Tri Húc giường, ngửa đầu trừng mắt nàng, lẽ thẳng khí hùng : "Muội cần gần xa, ——"
Không đợi hết câu, tay Đàn Hoa vịn lên đầu vai , dùng sức đẩy về phía khiến Dương Tri Húc mất đà ngã ngửa . Đàn Hoa khom lưng, luồn tay qua nhượng chân , nhấc bổng đôi chân lên cởi giày , ép hẳn xuống sập.
"Muội cái gì ?" Dương Tri Húc chống tay còn định gượng dậy, nhưng Đàn Hoa dùng một tay cản , bản cũng nghiêng xuống cạnh , tiện tay kéo nửa bên chăn đắp lên.
"Nghỉ ngơi." Nàng nhàn nhạt đáp.
Chàng vẫn nhúc nhích, Đàn Hoa tinh ý nhận liền siết chặt cánh tay lớp chăn, ôm ghì lấy buông.
"Buông !" Hai kề sát quá gần, Dương Tri Húc hé miệng vô tình ngậm mấy sợi tóc của Đàn Hoa. Giờ phút tay chân kìm kẹp, chỉ thể động đậy mỗi cái đầu, xoay qua xoay nửa ngày cũng nhả .
Đàn Hoa lẳng lặng cảm nhận sự cựa quậy của , lên tiếng: "Bộ dạng của , nhớ tới một loại hình phạt trong quân đội."
Dương Tri Húc khựng , chau mày hỏi: "Cái gì cơ?"
Đàn Hoa chậm rãi kể: "Khi trong doanh xử quyết mật thám, thường sẽ dùng 'Thổ gông'. Đào một cái hố, chôn xuống đó, lấp đất chỉ để hở mỗi cái đầu. Bọn họ cũng chỉ thể xoay cái đầu cựa quậy bên ngoài như thôi."
"…… Tốt, , lắm," Dương Tri Húc c.ắ.n răng rít lên ba tiếng "", "Đêm nay hạ quyết tâm chọc tức c.h.ế.t ."
Đàn Hoa bình thản: "Oan uổng quá."
Dương Tri Húc vẫn cam lòng bỏ cuộc, tiếp tục sức giãy giụa. Một lúc , đành dừng , thở hồng hộc phả nóng, gian nan thừa nhận: "Ta cạn sức ."
Đàn Hoa dỗ: "Nghỉ một lát ." Nàng giương mắt , dò hỏi: "Hay là để giúp xoa bóp lưu thông huyết mạch nhé?"
Dương Tri Húc mệt đến mức trán rịn mồ hôi, khẽ đáp: "Được."
Đàn Hoa nhích lên một chút, luồn một tay xuống gáy Dương Tri Húc, hai tay vòng qua ôm lấy . Lòng bàn tay ấn gáy , hai ngón tay khẽ nắn bóp, hàng mày Dương Tri Húc nhíu chặt, đau đến mức nhắm nghiền hai mắt.
Kỳ thực, giờ phút đầu Dương Tri Húc đau như búa bổ, bên tai thi thoảng vang lên tiếng ong ong, dày thì cuộn trào như dời non lấp biển. May mà bữa tối ăn ngụm nào, nếu nhất định nôn hết ngoài.
Đàn Hoa nhẹ nhàng nắn bóp gáy, giúp xoa huyệt lưu thông huyết mạch.
Một hồi lâu , cơ thể Dương Tri Húc mới bớt căng cứng.
Đàn Hoa cất tiếng gọi thử: "Nhị ca."
"…… Đừng gọi ." Chàng vẫn mang vẻ giận dỗi, nhưng khí thế rõ ràng yếu nhiều.
Đàn Hoa tiếp tục ấn nắn một lúc, cảm nhận cơ thể trong lòng đang dần thả lỏng. Dương Tri Húc nhắm mắt, tinh thần chút mơ màng, lẩm bẩm: "Thiên hạ bao la như , bao nhiêu việc để , cứ cố tình chọn con đường ?"
Đàn Hoa im lặng đáp.
Dương Tri Húc lầm bầm: "Muội dù một tên giang dương đại đạo thì ?"
Đỉnh mày Đàn Hoa khẽ nhướng lên.
Chốc lát , tiếp tục lảm nhảm: "Đại sự thiên hạ, cũng thiếu một sức…… Ta với nhà, thể sẽ tới cửa khách, cha vui mừng lắm đấy……"
Đàn Hoa vẫn đáp lời. Giọng của càng lúc càng nhỏ dần, hãy còn lẩm bẩm trong miệng: "Ta chắc nịch , nếu nuốt lời, giấu mặt ……"
Nói , đôi mày tuấn tú khẽ nhíu . Đàn Hoa nhẹ giọng "Ừm" một tiếng, hùa theo "Được", cứ dỗ dành như , nội lực trong bàn tay chậm rãi truyền huyệt Thiên Trụ và Đại Chùy của .
Dần dần, thở êm ái hơn, rốt cuộc cũng chìm giấc ngủ.
Đàn Hoa vẫn kiên nhẫn vuốt ve dọc theo gáy , từng nhịp, từng nhịp.
Mái tóc lòng bàn tay mềm mại mượt mà, lớp da thịt nàng xoa nắn dần trở nên ấm áp. Trong chăn ấm tỏa , cơ thể vốn đang lạnh ngắt ban nãy giờ rịn một tầng mồ hôi mỏng.
Đàn Hoa rũ mắt ngắm đang say giấc trong lòng .
Say giấc , nét mặt dịu trông thấy, còn vẻ giương nanh múa vuốt hệt như lúc nãy. Dung nhan khi ngủ quả thực phần ngây ngô, thậm chí là ngoan ngoãn. Đàn Hoa cứ ngắm mãi, khuôn mặt khẽ ghé sát , chóp mũi cọ nhẹ sườn mặt một cái.
Nàng khẽ khàng gọi: "…… Nhị ca, nhị ca?"
Dương Tri Húc chìm mộng mị, phản ứng duy nhất với âm thanh bên ngoài chỉ là đôi môi khẽ mấp máy.
Đàn Hoa cảm thấy thú vị, một chốc kề môi in lên gò má . Lớp da thịt mỏng manh, ôn nhuận mềm mại, mang theo một tia thanh mát. Mùi hương thảo d.ư.ợ.c hòa quyện cùng mùi thơm từ cơ thể nàng, quấn quýt giao hòa một.
Đàn Hoa khẽ lùi một chút, ngắm hồi lâu, đó âu yếm kề sát môi lên.
Nàng từng cẩn thận ôm ấp Dương Tri Húc, cảm nhận từng thở của như .
Nàng nhận sự hiểu của về nay quá đỗi nông cạn, giờ phút trong đầu chỉ tràn ngập suy nghĩ rằng Dương Tri Húc quá thơm, quá , quá mượt mà.
Chẳng hấp thụ bao nhiêu linh khí của đất trời, tích cóp bao nhiêu thiện duyên của giai nhân mấy kiếp mới thể hun đúc vị phu quân bực .
Nàng liên tục vuốt ve khuôn mặt, sống mũi, bờ môi ... Sợi tóc rủ xuống bên sườn mặt, nàng nương theo ánh trăng ngắm đôi mày , trầm mặc hồi lâu thì thầm: "Nhị ca hình cao gầy, thế mà mặt giống hệt một đứa trẻ."
Chàng ngủ say sưa, Đàn Hoa thẩn thờ ngắm , muôn vàn cảm xúc cuộn trào trong đáy lòng: "Sau những đêm , cũng ngủ thật an giấc thế mới ."
Cả đời nàng từng dịu dàng đến thế, tựa như tẩm trong sương ấm áp của suối nước nóng, khóa chặt trong ánh đèn mái hiên dài, cùng phiêu đãng giữa đêm khuya êm đềm tận xương tủy.
Đàn Hoa chìm một giấc mộng ngắn ngủi. Trong mộng, hiện một tiểu viện trong chốn thôn dã. Nàng rảo bước về phía sân , bắt gặp vài cụ già xách theo thang t.h.u.ố.c từ bên trong . Thấy nàng, họ cất lời chào hỏi, gọi nàng bằng cái tên gì đó mà nàng rõ. Sau đó, nàng bước sân, thấy Dương Tri Húc đang thong thả dọn dẹp hòm thuốc. Vừa ngước mắt lên, nhướng mày ……
Nói cái gì cơ?
Ngay khoảnh khắc nàng định dỏng tai lắng thì đột nhiên bừng tỉnh.
Đêm mùa hạ ngắn ngủi. Mới canh năm, ngoài phòng hắt chút ánh sáng mờ ảo.
Là âm thanh vọng từ bên ngoài —— bọn nha và gã sai vặt trong phủ sớm thức dậy quét tước đình viện, lau chùi cột hành lang. Động tác của họ khá nhanh nhẹn và im ắng, nhưng Đàn Hoa cực kỳ nhạy bén, tiếng động nhỏ đều thu gọn tai.
Căn nhà cao cửa rộng lẳng lặng thức giấc trong bầu khí yên bình, trang nghiêm.
Khi Dương Tri Húc mở mắt , trong lòng vẫn còn vương vấn hương thơm của Đàn Hoa.
"…… Đàn Nương?" Chàng khẽ khàng cất giọng. Bốn bề tĩnh mịch một tiếng động, nàng , nhưng vẫn nhịn mà gọi thêm một tiếng.
Nàng nhất định là lâu, hơn nữa lúc hẳn vận công xoa bóp giúp , bởi vì sáng nay thể rõ ràng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Dương Tri Húc góp nhặt chút sức lực, chống tay dậy gọi hầu dâng nước rửa mặt.
Chàng điểm tâm qua quýt vài miếng cháo trắng và rau xào, đó liền rời khỏi cửa.
Lý Văn đ.á.n.h xe ngựa, thẳng đến tòa thiên trạch ở phía đông thành.
Lưu Thụy Nghĩa đợi sẵn ở đó, đang miệt mài sắp xếp các tài liệu thẩm tra liên quan. Dương Tri Húc mang thêm tới một lời khai của trưởng bảo giáp và các thương hộ lân cận trong vùng để bổ sung.
Hì hục bận rộn một hồi, Lưu Thụy Nghĩa vỗ tay : "Xong , gần như hảo. Trưa nay sẽ lập tức tìm Lưu công công để chuộc !"
Dương Tri Húc hỏi: "Những thứ khác cũng chuẩn thỏa cả chứ?"
Lưu Thụy Nghĩa đang ám chỉ điều gì. Y ngả lưng tựa ghế, vắt chéo chân ung dung nhấp ngụm , đáp: "Bạc đưa tới từ tờ mờ sáng nay . Thế nào? Đã bảo với từ sớm mà, chẳng chuyện gì khó khăn !"
Dương Tri Húc lững thững dạo bước bên trong sảnh đường.
Đêm qua Đàn Hoa túc trực ở chỗ suốt cả đêm, chứng tỏ công việc đúc bạc đều do một tay Dạ Kiêu thành.
Chàng nhạt giọng bình phẩm: "Huynh việc quả thực gọn gàng lưu loát."
Lưu Thụy Nghĩa xen : "Ai cơ? Cả hai bọn họ ? Điều đó là hiển nhiên ."
Dương Tri Húc chậm rãi bước bình phong phía . Trên hai chiếc bàn dài hai bên bày cặp bình gốm sứ men lam lớn, cắm những cành trúc văn và tùng La Hán thanh nhã mắt.
Chàng còn thời gian để bận tâm đong đếm chuyện của Dạ Kiêu nữa.
Đầu óc xoay chuyển cực nhanh, lóe lên một kế sách để đòi từ chỗ Lương Vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-vien/chuong-32.html.]
Trước đây, ngân lượng mà Dương gia dốc sức gom góp cho Lương Vương phần lớn đều thu về từ các tuyến thương mại thông thường. Dẫu định, song còn lâu mới đáp ứng đủ nhu cầu của đại nghiệp. Đất Cảnh Thuận vốn chuộng giao thương, từ đến nay đều các vùng khác của Đại Thịnh một bước. Gần đây, thương hội đang thí điểm tuyến tàu chuyên dụng ngược xuôi qua các phiên quốc hải ngoại, trao đổi đủ loại bảo vật quý hiếm, lương thực và thảo dược. Nếu tuyến giao thương đường thủy khai thông thuận lợi, ắt hẳn sẽ trở thành một mối lợi nhuận béo bở. Hiện tại ở thành Cảnh Thuận, ngoại trừ mấy đại gia tộc đầu như bọn họ cùng Thái thú Quách Song , tuyệt nhiên kẻ nào đến chuyện .
Lương Vương hiện nay đang khát một lượng bạc khổng lồ. Chàng lẽ thể lấy tin tức mồi nhử, mượn cớ cần bảo vệ tuyến vận chuyển bạc bí mật để đổi lấy việc Đàn Hoa danh chính ngôn thuận ở Cảnh Thuận.
Giữa lúc đang mải miết suy tính xem nên mở miệng đàm phán , Lưu Thụy Nghĩa ở phía vẫn thao thao bất tuyệt thổi phồng Tả hữu doanh vệ của ty Thân Quân.
"…… Hai bọn họ ngoài chuyện ít thì đúng là chẳng bới móc khuyết điểm nào. À, Dạ Kiêu còn mắc chút tật là chần chừ do dự, nhưng hiện tại sửa . Xích Tuyết thì quả thực mỹ tì vết! À đúng , lén kể cho một bí mật nhé, còn nhớ lời đề nghị mà đưa đây ?"
Dương Tri Húc đang đắm chìm trong suy nghĩ, y bèn thuận miệng hỏi: "Đề nghị gì cơ?"
Lưu Thụy Nghĩa : "Cái đợt liên tục tới kinh thành, cùng bàn bạc kế sách đón Lương Vương điện hạ trở về . Lúc đó, rào cản lớn nhất bên Âm Quốc chính là Đạt Ngô, nhưng mà và Tam vương t.ử Y Mạt Nhĩ bằng mặt bằng lòng. Khi hiến kế, nghĩ cách khích bác để bọn chúng cấu xé lẫn . Một mặt để phân tán sự chú ý của chúng nhằm tìm cơ hội đào tẩu, mặt khác cũng tiện thể suy yếu sinh lực quân địch."
Dương Tri Húc gật đầu: " là chuyện ."
Lưu Thụy Nghĩa hì hì: "Đệ thử đoán xem ai là thành vụ ?"
"Ai?"
"Là Xích Tuyết đó."
Dương Tri Húc sững , lặp : "Vậy ."
Lưu Thụy Nghĩa tiếp: "Tỷ Y Mạt Nhĩ ở Âm Quốc danh vọng cao. Bọn chúng cùng độ tuổi với Xích Tuyết, thường xuyên kéo dẹp loạn thổ phỉ sa mạc. Xích Tuyết cực kỳ thiết với bọn chúng, nhờ thế mới cơ hội tay. Chuyện nếu giao cho Dạ Kiêu á, nắm chắc tám phần là lộ tẩy!" Nói tới đây, y chậc lưỡi hai tiếng, giơ tay phán: "Chỉ Xích Tuyết, khi cần cắt đứt tình cảm là vô cùng dứt khoát m.á.u lạnh!"
Dương Tri Húc lầm bầm một câu: "Ra là ……"
Lưu Thụy Nghĩa tâng bốc xong sư nhà liền nhàn nhã uống tiếp.
Dương Tri Húc vốn định bàn với y chuyện tuyến thương mại, nhưng phát hiện cõi lòng nghẹn đắng, thế nào cũng thốt nên lời.
Dường như những mảnh ghép rời rạc đang dần xâu chuỗi trong tâm trí .
Chàng nhớ tới cành thảo d.ư.ợ.c mọc giữa sa mạc , nhớ cả cách Đàn Hoa dày công nuôi trồng nó.
"Cách do tự nghĩ , là một quen đây dạy cho đấy."
"Là bằng hữu của ?"
"Ta cũng chẳng rõ họ coi là bằng hữu nữa. Trước tên, là họ đặt cho cái tên . Họ bảo mang một mùi hương đặc biệt."
"Đã duyên phận đến thế, hẳn là bằng hữu thiết ."
" g.i.ế.c họ mất ."
"Vì cớ gì chứ?"
"Họ bắt buộc c.h.ế.t, nếu nhiệm vụ sẽ chẳng thể thành."
Dương Tri Húc vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên cùng Lưu Thụy Nghĩa bàn mưu tính kế việc .
Hôm đó là tại Thiên Kinh, ở tư trạch của Lưu Thụy Nghĩa. So với Dương phủ thì dĩ nhiên là nhỏ hẹp hơn nhiều, thư phòng tuy giản dị chật chội nhưng thiết đãi cực kỳ hảo hạng. Lưu Thụy Nghĩa quanh năm suốt tháng luôn cách tuồn tiến cống từ trong cung ngoài.
Hai nhâm nhi chén mạn đàm. Chàng từng với Lưu Thụy Nghĩa rằng nước cờ vô cùng hung hiểm, nhưng nếu trót lọt, bộ cục diện thế cờ sẽ xoay chuyển . Lưu Thụy Nghĩa vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Đệ cứ yên tâm, chỗ việc ."
Khi đó, Dương Tri Húc cũng chẳng bận tâm hỏi xem đó rốt cuộc là ai.
Công việc ăn của Dương gia khuyếch trương lớn mạnh đến mức , dĩ nhiên thể thiếu sự nâng đỡ, cấu kết với giới quan trường. Thế nhưng, với tính khí của Dương Tri Húc, kỳ thực chẳng mấy mặn mà với việc luồn cúi đám quan viên. Chàng chuộng gửi gắm tâm tình nơi non xanh nước biếc, thích rong ruổi khắp hang cùng ngõ hẻm, giao du trêu ghẹo đám thảo khấu lục lâm thường dân áo vải. Những điều dung dị mang cho cảm giác chân thật về tình đời ấm lạnh chốn hồng trần. Nếu cái triều đình hoang đường mục nát hủy hoại thể , suýt chút nữa đẩy Dương gia t.h.ả.m cảnh diệt môn, thì tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ chịu dấn chốn quan trường đầy gió tanh mưa máu. Dương gia chẳng cầu cái danh phò tá rồng thiêng gì cho cam, cũng chẳng dám lớn tiếng xưng hô hy vọng thiên hạ thái bình. Bọn họ chỉ đòi một cái công bằng cho chính , mượn chút sức mọn hèn, ít cũng đổi một kẻ bình thường lên ngai vàng.
Kể từ khi kế hoạch khởi động, lặn lội lên Thiên Kinh, cùng Lưu Thụy Nghĩa như đống lửa, an ủi lẫn mòn mỏi ngóng chờ tin tức.
Ngay khi nhận hồi báo đại sự thành, lập tức thu xếp hành trang về Cảnh Thuận.
Trên con đường hồi hương , nhặt một cô nương.
Cô nương ăn bận hệt như thổ phỉ sa mạc, cả bê bết máu. Ngón tay chạm cổ tay bắt mạch, tường tận rằng nàng chẳng còn mấy thiết tha với cõi sống.
Dương Tri Húc cứ thế lặng , ánh mắt vô định khóm trúc văn xanh mướt mặt.
Chàng vẫn luôn tự xưng khao khát tấm lòng son sắt chốn hồng trần. Vậy thế nào mới gọi là lòng son?
Gạt bỏ hết thảy thứ thuần khiết, chân thành và nhiệt liệt nhất của nhân gian, để ở tận cùng vực sâu u minh m.á.u chảy thành sông, với phận của một sát thủ đào tạo bài bản, điềm nhiên ôm lấy cái c.h.ế.t. Một thứ tình cảm như ... liệu coi là lòng son ?
Bọn họ, chỉ nhấp một ngụm , thản nhiên buông một câu tính kế. Để ở nơi ngàn dặm xa xôi , kẻ gánh chịu nỗi đau khắc cốt ghi tâm giữa màn cát bay đẫm máu.
Chàng từng ngỡ rằng việc bắt gặp nàng chính là ý trời định đoạt. Mà âu cũng đúng thôi, sự trêu ngươi tàn nhẫn của ông trời... cũng gọi là ý trời đấy thôi.
"…… Muội ?" Chàng cất giọng khàn đặc thều thào hỏi.
Âm lượng quả thực quá đỗi nhỏ bé, nhỏ tới mức Lưu Thụy Nghĩa đang ngân nga câu hát nhỏ nhặt hồ sơ cũng chẳng mảy may thấy.
Chàng cũng cất công hỏi chi nữa. Có thì ? Nước cờ đến nước , gì còn tư cách thể diện nào mà ép giữ nàng bên ?
Hốc mắt Dương Tri Húc bỗng chốc nóng ran. Chàng c.ắ.n chặt răng ngoảnh mặt .
Xét cho cùng, trong thâm tâm vẫn hèn mọn mong mỏi nàng hề . Chàng mang theo cái tâm tư ích kỷ của một kẻ tiểu nhân mà kỳ vọng rằng, hình bóng trong trái tim nàng sẽ mãi mãi là một nam nhân .
Chiều hôm , Dương Tri Húc tháp tùng Lưu Thụy Nghĩa, cũng chẳng nán chờ ở ngoại trạch. Chàng viện cớ ngọc thể bất an để rời .
Mà kỳ thực cũng chẳng là cái cớ gì, quả thực cảm thấy khỏe. Sự bức bối khó chịu khác hẳn chứng tức n.g.ự.c khó thở hôm qua, mà là một loại hư trống rỗng, khiến cơ thể rã rời cất nổi một tia sinh khí.
Trước lúc chạm mặt Lưu công công, Lưu Thụy Nghĩa bí mật gặp mặt Đàn Hoa và Dạ Kiêu. Ba bàn bạc, lỡ như thương thuyết bất thành thì bước tiếp theo nên hành động .
Dạ Kiêu hiến kế: "Hay là kiếm đóng giả gia đinh bắt cóc tống tiền, hù một phen cho sợ."
Lưu Thụy Nghĩa liền xua tay gạt phắt: "Không . Lão già đó yếu tim, hù cho lão c.h.ế.t tươi thì rước họa đấy. Như thế , lo liệu một tờ công văn giả danh Hình Bộ, ghi rõ yêu cầu cấm nhiễu nhương quá mức đối với bách tính trong thành."
Dạ Kiêu gật đầu: "Được, nhưng còn con dấu thì tính ?"
Lưu Thụy Nghĩa: "Đệ chợ mua một củ cải trắng về đây, bảo Xích Tuyết khắc giả một con dấu là xong."
Đang mải bàn luận thì Đàn Hoa tới, hỏi: "Dương công t.ử cùng ?"
"Không, hồi phủ ."
Cũng may vạn sự hanh thông, tờ công văn giả mạo của Hình Bộ cần mang dùng. Dạo gần đây Lưu công công cũng đang nhức đầu bốc hỏa, chẳng còn tâm trí mà chống đỡ giày vò. Thêm những lời đường mật của Lưu Thụy Nghĩa và một rương bạc lót tay, lão nhanh chóng gật đầu nhả .
Đây rõ ràng là một tin báo tiệp, Đàn Hoa đoán chừng Dương Tri Húc hẳn đang nóng ruột mong ngóng lắm, thế nhưng chờ mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng đến tìm Lưu Thụy Nghĩa.
Đêm buông, nàng tìm đến Dương phủ. Lạ lùng , cửa phòng ngủ của cắt cử gác đêm. Hơn nữa, gia nhân tì nữ vẫn tấp nập bưng bê đồ vật trong. Đàn Hoa nheo mắt kỹ, là đồ ăn thức uống và những chén t.h.u.ố.c sắc.
Đàn Hoa nép chờ đợi trong góc tối. Thân phận của ty Thân Quân bây giờ cho phép nàng hiên ngang bước gặp giữa chốn đông như thế .
Nàng kiên nhẫn đợi tới tận khuya lơ khuya lắc, nhưng đám hạ nhân vẫn chẳng chịu giải tán, và cũng biệt tăm hề bước ngoài nửa bước.
Hết cách, Đàn Hoa đành rời .
Hai ngày liên tiếp đó, bất kể ban ngày chập tối, mỗi khi nàng tìm tới đều thấy bóng dáng canh gác cửa.
Sự tình thế chắc chắn là vấn đề, thật sự quá đỗi bất thường.
Dương Tri Húc đang cố tình lẩn trốn nàng.
Rốt cuộc là vì cớ gì?
Và nàng nhanh chóng đáp án cho riêng . Nàng tìm đến gạn hỏi Lưu Thụy Nghĩa xem rốt cuộc cái ngày hôm chia tay xảy chuyện gì.
Lưu Thụy Nghĩa bày bộ dạng ngây thơ vô tội, đáp: "Đâu xảy chuyện gì . Ta chỉ mải huyên thuyên ca tụng với thôi mà."
Đàn Hoa nhíu mày: "Ca tụng ?"
Lưu Thụy Nghĩa gật gù: " thế. Ban đầu chính là đề xướng chủ ý châm ngòi chia rẽ nội bộ Âm Quốc. Lúc đó còn e ngại kế hoạch quá đỗi hung hiểm, khó ai đảm đương nổi. Thế là tự hào khoe với rằng việc tày trời là do một tay gánh vác." Y đảo mắt ngó quanh một vòng, thấy vắng bóng Dạ Kiêu mới kề tai nhỏ: "Ta bảo nếu đổi là Dạ Kiêu thì chắc chắn đời nhà ma !"
Đàn Hoa lẳng lặng y, trầm tư một lát gật gật đầu, khẽ ồ lên một tiếng.
"Ta nguyên do ."