Trong Viện - Chương 39: Phiên ngoại 2
Cập nhật lúc: 2026-08-26 23:30:33
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , A Thất thất hứa.
Khắt khe mà cũng hẳn là thất hứa, thì vẫn chuẩn , chỉ là từ sáng sớm.
Nàng về nhà kể chuyện trải qua ở y quán, Vương Đại Thuận xót xa khôn xiết: "Đã bảo cô cùng chúng ! Cô cứ khăng khăng ! Giờ thì , lộc nhung còn, cũng trói buộc đó! Sao cô thể dễ dàng đáp ứng ngài như chứ? Chúng còn cày bừa vụ xuân nữa cơ mà!"
A Thất sững , đúng , cày bừa vụ xuân, nàng quên mất chuyện .
Hôm , trời tờ mờ sáng, A Thất vội vã xuống ruộng. Nàng định bụng cho xong sớm tới thôn Thượng Vinh. Với cước bộ của nàng, nếu dốc sức nhanh thì chắc hẳn sẽ mau chóng tới nơi.
Nàng cúi nhổ cỏ dại, thái dương rịn tầng mồ hôi mỏng, mấy lọn tóc tơ bết dính bên gò má.
Giữa trưa, mặt trời treo cao, bỗng một trận gió thoảng qua mang theo hương bùn đất mới và mùi cỏ xanh. A Thất thẳng thở phào một . Vừa ngẩng đầu lên, nàng liền trông thấy một bóng dáng đang ở đầu bờ ruộng bên .
Dù cách khá xa, nhưng nàng chỉ liếc mắt một cái nhận .
Con quả thực quá đỗi dễ nhận.
Chàng mặc trường bào màu lục nhạt, khoác áo ngoài mộc mạc, tay cầm quạt xếp, dáng dấp cao ngất, thanh tao bên bờ ruộng xanh mướt. Tuy cách xa rõ ngũ quan, nhưng hẳn là vẫn mang dáng vẻ ôn nhã, khóe môi điểm nụ . Gió thổi tà áo bay bay, chút sắc lục nhạt vặn tôn lên vẻ tươi mới của mạ non ruộng, sạch sẽ thanh thuần hệt như vạt nắng cơn mưa cuối xuân.
Đứng bên cạnh chính là con ngựa đêm qua.
A Thất bước qua đó, ruộng ngẩng đầu hỏi : "Dương đại phu, ngài tới đây?"
Dương Tri Húc một tay cầm quạt, một tay chắp lưng, lẳng lặng đ.á.n.h giá nàng.
Trang phục của A Thất dĩ nhiên chú trọng như . Nàng mặc một bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay săn chắc cân đối, bên là chiếc váy vải thô cùng màu. Vạt váy giắt ngang hông cho tiện xuống ruộng việc, ống quần hãy còn dính vài vệt bùn mới.
Dương Tri Húc hứng thú quan sát một hồi lâu, đáp lời, chỉ nhàn nhạt mỉm .
A Thất giải thích: "Không . Việc đồng áng cần , định xong mới , ngờ ngài tới."
Dương Tri Húc vẫn lên tiếng.
A Thất , hỏi: "Dương đại phu, ngài đang trách cứ ?"
Nụ của Dương Tri Húc càng đậm hơn, cất lời: "Nàng xem, thể trách nàng ? Cổ nhân dạy đúng, thời vụ đợi , lỡ việc xuân là lỡ cả một năm. Giữa việc gặp và việc cày cấy, đương nhiên nàng nên chọn việc cày cấy ."
Giọng điệu thật là âm dương quái khí.
Bất quá A Thất quả thực vẻ đổ rõ ràng nào khuôn mặt tuấn mỹ . Có lẽ là mang chút trách móc, nhưng sự trách móc ẩn nụ tủm tỉm, tựa như ý xuân rải rác đồng ruộng, ngập tràn sắc tươi sáng.
Người tìm tới tận cửa, A Thất cũng tiện kéo dài thêm, bèn : "Dương đại phu, ngài đợi một lát, lên ngay đây."
"Không cần vội," Dương Tri Húc điềm đạm đáp, "Nàng cứ việc của nàng . Ta vặn việc đến hương An Phong một chuyến, đợi trở về sẽ tìm nàng ."
Hương An Phong là trấn nhỏ cách đây gần nhất, chợ búa cửa tiệm sầm uất đủ cả, nghĩ tới hẳn là thu mua đồ dùng.
A Thất bỗng nhớ điều gì, vội dặn: "Nhớ về khi trời tối đấy."
Dương Tri Húc khẽ nhón mũi chân, thoắt cái xoay lên ngựa, tà áo gió tung bay, phong thái tiêu sái dứt khoát. Rõ ràng qua lời đồn đại của đời, là một bậc danh y trầm thỏa đáng, nhưng giờ phút hệt như một thiếu niên lang khí phách hừng hực, mặt mày sáng ngời, một nhẹ bẫng.
Chàng ghìm cương ngựa đầu , nàng đang bờ ruộng, đáp: "Nhớ kỹ ."
Đã về sớm là sẽ về sớm, về vô cùng nhanh chóng. Mặt trời hãy còn treo cao trung, , hơn nữa còn dắt theo vài nam tử. Liếc mắt qua, tuy ăn mặc như phu phen thuê mướn, nhưng ai nấy đều hình vạm vỡ rắn chắc, thoạt giống những gia đinh huấn luyện bài bản hơn.
Lúc Vương Đại Thuận đang bên bờ ruộng đ.á.n.h cờ một . Dương Tri Húc tới chỗ chiếc ghế đẩu màu xám tro đối diện lão, khẽ vén vạt áo, thản nhiên xuống.
Vương Đại Thuận đang mải mê nước cờ, ngước mắt lên bất ngờ chạm mặt chủ nợ, tức thì hoảng hốt kêu lên "Ây da" một tiếng.
Dương Tri Húc mỉm hỏi: "Lão bá, cái lưng đỡ hơn chút nào ?"
Vương Đại Thuận cứ đinh ninh tới để tính sổ, ánh mắt trốn tránh, mồ hôi lạnh túa ròng ròng, ậm ừ đáp: "À, , đỡ, đỡ nhiều ạ..."
"Vậy thì ," Dương Tri Húc , đoạn lấy một hũ t.h.u.ố.c mới đưa cho lão, "Cứ ba ngày dùng một chút, bôi củng cố thêm hai tháng nữa là thể trị tận gốc."
Vương Đại Thuận ngạc nhiên tột độ: "Hả? Dương đại phu, thế là..."
Dương Tri Húc điềm đạm giải thích: "Lão bá, chắc hẳn hôm qua A Thất cô nương với ngài chuyện nàng hỗ trợ nghiên cứu y lý nhỉ?"
Vương Đại Thuận gật gật: "Vâng, ạ."
Dương Tri Húc mỉm : "Ta nàng vướng bận ngài, yên tâm bỏ ruộng đồng và căn nhà cũ. Ta tìm vài vị nhân công tay chân chắc chắn. Về , từ việc đồng áng cày cấy đến tu bổ phòng ốc, việc lặt vặt đều sẽ do họ lo liệu. Ngài việc gì cứ sai bảo họ, tuyệt đối nửa phần trễ nải. A Thất cô nương cũng sẽ tùy thời về thăm ngài."
Đứng đằng xa, A Thất rõ bọn họ đang bàn chuyện gì, nhưng thấy tâm trạng Vương Đại Thuận vô cùng vui vẻ, chuyện huơ tay múa chân hớn hở. Dương Tri Húc xắn tay áo, trò chuyện tươi và còn cùng lão đ.á.n.h một ván cờ.
Nàng ngẩng đầu ngước bầu trời.
Mọi chuyện... bỗng chốc trở nên thật kỳ diệu.
Lúc chạng vạng, bọn họ cùng dùng bữa. Ngôi nhà rách nát vách xiêu ngói vỡ, vốn dĩ nhỏ hẹp chật chội, nay chen chúc tận tám con , đến cả chỗ chen chân cũng . Dương Tri Húc thong thả gặm bánh nướng, bàn bạc với Vương Đại Thuận về chuyện sửa sang nhà cửa và sắm thêm gia cụ. Mấy đứa trẻ cũng hớn hở chêm lời, đứa nào cũng khao khát một chiếc giường riêng.
Chàng nghiễm nhiên đảo khách thành chủ, lời ý tuôn thao thao bất tuyệt, dỗ ngọt cả nhà họ Vương đến mức tâm hoa nộ phóng. Đáy mắt ai nấy đều lấp lánh tia sáng khát khao vô hạn về tương lai.
Trước lúc nàng lên đường, Vương Đại Thuận cẩn trọng dặn dò A Thất.
"Nhất định ngoan ngoãn phối hợp với Dương đại phu đấy nhé!"
A Thất còn gì nữa? Rõ ràng cái dáng vẻ đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân than vãn vì thấy chịu thiệt thòi của lão tối hôm qua vẫn còn rành rành ngay mắt cơ mà.
"Vâng."
Gói ghém vài ba bộ áo xống vải thô mang vác lên vai, hai bắt đầu lên đường.
"Trời sắp tối ." Dương Tri Húc bước song song bên cạnh nàng, khẽ lên tiếng nhắc nhở.
A Thất sang . Chàng cũng thản nhiên chạm mắt với nàng. Một lát , A Thất chủ động vươn tay , nắm chặt lấy tay , tiếp tục bước .
A Thất cảm thấy sự đời quả thực ngày một kỳ diệu.
Mà căn nguyên của sự kỳ diệu , thảy đều bắt nguồn từ con mang tên Dương Tri Húc.
Nàng dọn ở trong y quán. Ban đầu Dương Tri Húc cho nàng động tay bất cứ việc gì. Thế nhưng bản tính nàng chịu yên một chỗ, thi thoảng tự ý lén lút chạy ngoài, khi thì rừng, lúc lội suối. Y quán sẵn ngựa và tiền bạc để chi tiêu, nàng càng lúc càng xa hơn. Ban ngày Dương Tri Húc chẩn bệnh, nhiều hôm giờ ngọ tìm nàng nghỉ ngơi trò chuyện, nhưng tìm đỏ mắt khắp nơi cũng chẳng thấy bóng dáng .
Một ngày nọ, A Thất cưỡi ngựa trong thành. Nhìn thấy một tửu lâu, ma men trong bụng gào thét cồn cào, nàng gọi liền mấy vò rượu để nhâm nhi, đến lúc trời chập choạng tối mới về y quán.
Trong đình hóng mát giữa viện đang treo một chiếc đèn lồng, Dương Tri Húc thảnh thơi uống bên trong.
A Thất bước tới. Dương Tri Húc khẽ nghiêng đầu sang, : "Nàng về ? Lại đây ."
A Thất lặp : "...Lại đó ?"
Dương Tri Húc bình thản: "Hôm nay vẫn chẩn bệnh cho nàng mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/trong-vien/chuong-39-phien-ngoai-2.html.]
A Thất e ngại: "Đã trễ thế , là..."
Lời còn dứt, Dương Tri Húc dậy cất bước phòng. A Thất hết cách, đành lẽo đẽo theo lưng .
Chàng thắp đèn lên, bắt đầu tiến hành chẩn bệnh. Ánh đèn dầu leo lét mờ ảo khiến pha chế thuốc, lấy đồ vật đều trở nên bất tiện. Một cây kim châm vô tình rớt xuống mặt bàn, lúc tìm kiếm, đôi mắt gần như dán sát xuống mặt gỗ.
A Thất mà khỏi chạnh lòng. Nàng nhặt cây kim lên. Dương Tri Húc gật đầu: "Đa tạ." Chàng vươn tay định nhận lấy, A Thất rụt tay về, khuyên can: "Dương đại phu, khuya quá , để ngày mai hẵng xem tiếp ."
Dương Tri Húc kiên định: "Việc hôm nay, hôm nay xong."
A Thất lo lắng: "Trong phòng ánh sáng lờ mờ quá, ngài cố sức chẩn bệnh thế cực kỳ hao tâm tổn trí."
Dương Tri Húc nở nụ ôn hòa, đáp lời: "Nàng rõ như mà còn cố tình về muộn, chứng tỏ nàng vốn thèm để tâm. Nếu thèm để tâm, giờ còn mấy lời để gì?"
A Thất những lời bâng quơ của khuấy động ruột gan. Thái độ của càng ôn nhu, nàng càng cảm thấy chột tột độ, đành chủ động nhận : "Dương đại phu, là sai . Lúc thành thấy bán rượu, thật sự... thật sự nhịn thèm, đ.â.m lỡ dở canh giờ, còn... còn tiêu hết cả tiền nữa..."
Dương Tri Húc nàng, bỗng nhiên bật thành tiếng. Chàng vươn tay vén nhẹ lọn tóc lòa xòa trán nàng sang một bên, lộ khuôn mặt đang phiếm hồng. Loại rượu đục nấu chốn dân dã chắc chắn thể nàng say khướt . Mặt đỏ, âu cũng chỉ vì nàng đang thấy áy náy mà thôi.
Ánh mắt Dương Tri Húc dịu dàng tới mức như tan chảy. Chàng hạ giọng thì thầm: "Sao nàng trở nên đáng yêu đến nhường cơ chứ, đ.â.m ... chẳng nỡ chữa khỏi cho nàng nữa..."
A Thất ngây ngốc, hiểu ẩn ý trong lời .
Đối với nàng mà , vị Dương đại phu vô vàn điều kỳ lạ.
Trước mặt , luôn giữ vẻ đạo mạo nghiêm trang, thận trọng đoan chính. khi vắng , bộc lộ sự tản mạn, thậm chí thể là ngang tàng phóng túng, tâm tính ham chơi cực nặng, phảng phất chút kiêu ngạo ngầm khó thành lời. Điều còn kéo theo một khía cạnh kỳ quặc khác, đó là —— tựa hồ chẳng hề giữ ý tứ nam nữ thụ thụ bất ?
Cái tội danh tùy tiện, càn rỡ đương nhiên thể giáng xuống bừa bãi, thế nhưng A Thất cứ linh cảm như . Ban đầu chỉ là những va chạm nhỏ nhặt, tỷ như lúc bắt mạch... Đại phu bắt mạch cho bệnh nhân vốn là lẽ hiển nhiên, nhưng chẩn mạch xong mà tay vẫn nắm chặt buông thì quả thực quá đáng. Về , mức độ càng thăng cấp: sách, kéo tay nàng , coi những ngón tay của nàng hệt như món đồ chơi để mà nắn bóp, vuốt ve. Đến nỗi những chuyện như vuốt tóc, lau mồ hôi thường ngày cho nàng càng nhiều đếm xuể.
Mỗi châm cứu cho nàng, đều bảo nàng thẳng lên sập của . Ban đầu A Thất còn đôi chút ngần ngại, nhưng thấy thái độ quá đỗi thản nhiên đường hoàng nên nàng cũng chẳng buồn từ chối. Lâu dần, nàng đ.â.m thích chiếc giường . Nệm trải sập khác xa loại nệm nhồi bông thông thường, vô cùng mềm mại, êm ái tựa hồ như mây, thoang thoảng mùi hương an thần thơm ngát hệt như mùi cơ thể , mang tới một cảm giác dễ chịu khôn tả.
Một hôm, bảo đắp t.h.u.ố.c cho nàng. Vị t.h.u.ố.c cần đắp lên vùng bụng. Nàng ngoan ngoãn giường, dùng ngón tay chấm t.h.u.ố.c mỡ thoa đều lên vùng bụng của nàng. Đang thoa dở, mặt nàng nghẹn đến đỏ bừng, đành bật dậy.
Dương Tri Húc khó hiểu nàng, hỏi: "Sao thế?"
Nàng rầu rĩ đáp: "Ngứa quá..."
Dương Tri Húc nghiêm nghị dặn: "Cố nhịn một chút , thứ t.h.u.ố.c quý hiếm cực kỳ, chớ lãng phí."
A Thất hết cách, đành ngoan ngoãn thẳng xuống để tiếp tục bôi thuốc.
Khắp vùng bụng xộc lên một cơn ngứa ngáy râm ran cồn cào. A Thất theo bản năng c.ắ.n chặt răng, cơ bụng vô thức gồng cứng , săn chắc hệt như một phiến đá.
cơn ngứa len lỏi vô cùng xảo quyệt và dai dẳng, càng cố nhịn càng như kiến bò trong tim. Chẳng mấy chốc, phòng tuyến chịu đựng vỡ vụn. Toàn nàng giật nảy lên, rốt cuộc thể chịu đựng thêm giây nào nữa, lập tức nhổm dậy khỏi sập.
Nàng bực dọc đầu Dương Tri Húc. Nét giảo hoạt lướt qua mặt vì giấu diếm kịp nên cuối cùng lộ tẩy. Chàng gác mu bàn tay lên trán, bật ha hả thành từng tràng giòn giã. Dáng vẻ đạo mạo của danh y ném biến mất, hiện tại trông chẳng khác nào một gã nghịch ngợm lưu manh chỉ chực trêu chọc khác.
A Thất trừng mắt lườm . Dương Tri Húc đằng hắng giọng một cái, giải thích: "Hôm qua y quán nhập về một ít Lê Lô và Xà Bàn, tiện tay chế chút ngứa cao xem hiệu quả . Ai mà ngờ nàng chịu nổi ngứa cơ chứ."
Cái gọi là kiểu chuyện gì đây?
"Có chuyện gì to tát cơ chứ?" Dương Tri Húc ném hũ t.h.u.ố.c mỡ cho nàng, tưng tửng thách thức, "Nếu nàng vẫn còn tức giận thì lấy đắp lên xem nào?"
Ánh mặt trời chói chang chiếu rọi ngoài cửa sổ, phơi bày một màn hoang đường đến cực điểm chốn nhân gian.
A Thất chằm chằm đôi mắt hoa đào tuyệt . Thái dương nàng giật giật từng hồi. Nàng thế mà nảy sinh cái suy nghĩ ma xui quỷ khiến gật đầu đồng ý, mượn cơ hội dạy dỗ cho cái kẻ phong hoa tuyệt đại thế nào là sự e dè thu liễm!
cùng, nàng vẫn c.ắ.n răng nuốt cục tức bụng.
Nàng bước khỏi cửa, chạy một mạch bờ sông để rửa ráy sạch lớp t.h.u.ố.c mỡ.
Chàng cũng lững thững bám đuôi theo .
Nơi vắng vẻ chỉ hai . A Thất mặc kệ , tự cúi vốc nước suối lên chà rửa vùng bụng.
Gió xuân ven sông thổi mơn man ấm áp, cỏ non hai bên bờ xanh mướt, hoa đào bung nở rực rỡ kín cả triền đê. Khung cảnh quả thực hữu tình vô ngần.
Đứng bờ, nhã hứng của dâng cao. Chàng phất nhẹ chiếc quạt xếp, đang chực xuất khẩu ngâm xướng một bài thơ thuở xuân tình. Nào ngờ, trong nháy mắt ánh vô tình lướt qua bả vai đang để trần của nàng do lớp áo choàng tuột xuống. Một vết sẹo dài cũ kỹ nhưng dữ tợn và rõ ràng bất ngờ đập thẳng đáy mắt .
Mạch thi hứng phút chốc nghẹn ứ, im bặt.
A Thất cũng nhận ánh mắt khác thường của . Nàng ngoái bả vai . Ngày thường lúc châm cứu, hầu hết chỉ châm ở vùng đầu hoặc đôi khi tay chân, quả thực bao giờ để lộ vết sẹo .
Nàng bước lên bờ, ánh mắt vẫn ghim chặt đầu vai nàng, tựa hồ như xuyên thấu qua lớp áo để chạm vết sẹo đó.
Chàng lầm bầm hỏi: "...Cái là ? Vết sẹo từ bao giờ?"
A Thất tỉnh bơ đáp lời: "Ngài hỏi , cũng chẳng nhớ ."
Chàng rơi trầm mặc.
Dương Tri Húc là một đại phu, hơn nữa còn là một đại phu tài ba bậc nhất thiên hạ. Chàng quá rõ thế nào là vết thương chí mạng thể đoạt lấy tính mạng .
A Thất thầm nghĩ, thà để cứ giữ vẻ vô cà lơ phất phơ , còn hơn là thấy thần sắc u buồn nặng nề thế mặt .
Nàng quanh một vòng, tầm mắt cuối cùng trở về hướng Dương Tri Húc, buông câu hỏi: "Dương đại phu, ngài đối với ai cũng chẳng thèm kiêng kỵ nam nữ thụ thụ bất thế ?"
Chàng sững , ngước mắt lên: "Nàng gì cơ?"
A Thất nhướng mày: "Ta hỏi ngài, với bệnh nhân nào ngài cũng buông thả như ?"
Chàng đăm đăm nàng, trầm giọng: "Nàng đang oán trách hành xử đường đột?"
A Thất lặng yên một thoáng, khóe môi khẽ cong lên một nụ rạng rỡ.
"Ngài bộ dạng bây giờ, giống đang hờn trách ngài ?"
Gió xuân mơn man, t.h.ả.m cỏ xanh mướt trải dài, ánh nắng rực rỡ tươi .
Chàng ngẩn ngơ bất động.
A Thất vỗ nhẹ cánh tay , nhanh nhảu bước : "Đi thôi, về y quán còn việc cần giải quyết nữa."
Chàng ngờ nghệch hỏi: "...Việc gì cơ?"
A Thất ngoái đầu lườm một cái sắc lẹm: "Ngài bảo việc gì? Dĩ nhiên là... đến lượt đắp ngứa cao cho ngài !"