Tư Cung Lệnh - Chương 87: Lời Nói Thật

Cập nhật lúc: 2026-01-04 07:05:13
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các nữ quan, nội nhân Thượng Thực cục phân phái đến các điện các cứ năm ngày tụ tập một , lắng Bùi Thượng thực dạy bảo, trao đổi kinh nghiệm tâm đắc gần đây. Thảo luận xong công việc, thường sẽ chuyển sang tiết mục tán gẫu chuyện mới lạ thú vị trong cung. Hôm nay cũng ngoại lệ, đợi Bùi Thượng thực giảng bài xong, bóng dáng khuất cửa, Trang Lăng T.ử liền mày hớn hở mắt long lanh với các cô nương: "Các tỷ ? Viện Hàn Lâm Y Quan gần đây thi tuyển đề bạt y quan trẻ tuổi, vốn dĩ Hàn Tố Vấn thi nhất, nhưng mấy vị giám khảo bàn bạc, thế mà đổi luật, ép thêm một mục 'đánh giá của y quan', để các lão thái y lời nhận xét cho thí sinh. Kết quả mục thành tích của Hàn Tố Vấn bằng thứ hai, cơ hội thăng lên Hàn Lâm Y quan tòng thất phẩm cứ thế mà bay biến."

Chuyện Hàn Tố Vấn thi trượt Chân Chân đó cũng , chỉ là nguyên nhân. Chức danh hiện tại của là "Hàn Lâm Y học", tòng cửu phẩm, tuy bình thường cũng tôn xưng là y quan, nhưng thực chất thuộc hàng y công. Kỳ thi là để đề bạt một từ y công lên "Hàn Lâm Y quan" tòng thất phẩm, đó mới là Ngự y danh chính ngôn thuận, cho nên Hàn Tố Vấn chuẩn nghiêm túc từ lâu, ban ngày chăm chỉ khám bệnh, ban đêm chong đèn khổ học, quyết tâm giành lấy vị trí , vạn ngờ tới, thua ở mục đ.á.n.h giá của y quan.

Các nội nhân nhao nhao tiếc nuối, đều bình thường thấy Hàn Tố Vấn đối xử với , bạn bè đông, ngờ lòng cấp đến thế.

Không lòng cấp .

Chân Chân nhanh chóng nắm bắt trọng điểm. Gần đây nàng luôn suy nghĩ mới thể trở nên đáng ghét, để tới Quan gia thả nội nhân xuất cung sẽ tên trong danh sách, nghĩ mãi phương án khả thi, bỗng chuyện của Hàn Tố Vấn, lập tức như khai sáng: Hóa Hàn Tố Vấn chính là nhân tài " phạm tội mà vẫn cấp ghét" đây ! Phải mau chóng tìm , xin truyền thụ chút kinh nghiệm để học hỏi.

Chân Chân nhanh chóng kiếm cớ mời y quan kiểm tra nguyên liệu nấu ăn, vội vã đến viện Hàn Lâm Y Quan. Đến nơi Hàn Tố Vấn đó, các y công khác bảo theo Đặng thái y khám bệnh , nhưng chắc sắp về, mời Chân Chân đợi một lát.

Chân Chân đợi hồi lâu, vẫn thấy về, bèn khỏi cổng lớn viện Y quan, định rời , ngờ khéo thấy Hàn Tố Vấn và Đặng thái y mỗi xách một hòm t.h.u.ố.c bằng gỗ, từ ngoài trở về.

Chân Chân vội rảo bước đón đầu. Hàn Tố Vấn thấy nàng thì vui lắm, định chào hỏi, bỗng "cạch" một tiếng, đầu , thấy một đầu quai xách hòm t.h.u.ố.c của Đặng thái y tuột mộng gỗ, hòm t.h.u.ố.c lung lay sắp rơi.

Hàn Tố Vấn lập tức đưa tay đỡ lấy, Đặng thái y nhanh chóng đón lấy, cũng chẳng màng quai xách nữa, ôm trọn cả cái hòm lòng.

Đặng thái y tuổi ngoài năm mươi, dáng gầy nhỏ, ôm hòm t.h.u.ố.c trông vẻ khá vất vả. Hàn Tố Vấn bèn đề nghị: "Đặng thái y, hòm của mới phát tháng , còn mới lắm, là đổi cho ngài dùng nhé, dùng cái của ngài."

Đặng thái y lắc đầu quầy quậy như trống bỏi: "Không , hòm của dùng bao năm , cũ nát lắm, đổi lấy cái mới của ngươi ."

"Không ," Hàn Tố Vấn , "Hòm cũ gỗ lắm, mang về sửa sang, sơn một chút là như mới ngay."

Nói xong nhiệt tình đưa tay định đỡ lấy hòm t.h.u.ố.c của Đặng thái y: "Ngài lát nữa còn đến Bắc Đại nội khám bệnh, hòm nhất định đổi ngay..."

Đặng thái y vèo một cái ôm hòm sang hướng với tới , kiên quyết từ chối: "Trong hòm nhiều đồ lắm, hòm ngươi đựng hết ."

"Không ." Hàn Tố Vấn giơ hòm của lên cho ông xem, "Hòm dài rộng y hệt hòm ngài, còn cao hơn hòm ngài một chút nữa cơ, đồ nhiều mấy cũng chứa tất."

Nói tay vươn về phía hòm của Đặng thái y. Đặng thái y liên tục " cần", ôm chặt hòm cho Hàn Tố Vấn chạm . Hàn Tố Vấn cứ tưởng ông khách sáo, quyết tâm việc , bèn cho từ chối mà định giằng lấy cái hòm cũ. Hai giằng co qua vài hiệp, Đặng thái y trượt tay, cái hòm bất ngờ rơi xuống, nắp hòm bung , t.h.u.ố.c men, dụng cụ, bút nghiên, đơn t.h.u.ố.c bên trong văng tung tóe đầy đất.

Và hai thỏi bạc tròn vo sáng lấp lánh nhảy từ trong đó, lấp lánh ánh sáng trắng tuyết ánh mặt trời, vui vẻ lăn lông lốc, lăn đến tận chân Chân Chân mới dừng .

Hàn Tố Vấn im bặt trong nháy mắt, chằm chằm hai thỏi bạc hồi lâu, dần dần hiểu lý do Đặng thái y cho đụng hòm thuốc.

Đây mười phần chắc chín là tiền tạ lễ của gia đình khám bệnh, tiền lớn, theo lý thì Hàn Lâm y quan phép nhận.

Phản ứng , lập tức chạy đến mặt Chân Chân, đón lấy thỏi bạc từ tay Chân Chân nhặt lên, chạy về bên cạnh Đặng thái y, hai tay dâng trả cho ông.

Đặng thái y "hừ" một tiếng, phất tay áo thật mạnh, bạc và hòm t.h.u.ố.c cũng chẳng cần nữa, phẫn nộ bỏ .

Hàn Tố Vấn theo bóng ông xa, Chân Chân đang tới, nở nụ gượng gạo.

Nhân tài , nhân tài, đây chính là nhân tài đáng để lặn lội tìm kiếm, khổ sở cầu dạy!

Chân Chân một nữa khẳng định kết luận .

"Loại chuyện , ít nhỉ?" Chân Chân hỏi Hàn Tố Vấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tu-cung-lenh/chuong-87-loi-noi-that.html.]

"Haizz..." Hàn Tố Vấn ngẩn ngơ thở dài, "Cũng chẳng tại , cứ dăm bữa nửa tháng xảy một vụ, rõ ràng việc mà..."

Chân Chân hỏi chuyện thi y quan: "Rốt cuộc gì, mà khiến giám khảo thể lâm thời đổi luật vì , liên hợp với các lão thái y cùng đ.á.n.h trượt ?"

Hàn Tố Vấn đáp: "Ta cũng từng suy nghĩ vấn đề , đồng liêu nhắc nhở, thấy liên quan đến từ chối tiền thưởng của Tam Đại vương... Lần Tam Đại vương cảm lạnh, Vương thái y dẫn khám cho ngài . Vương thái y chẩn đoán xong bảo cạo gió cho Tam Đại vương. Ta cạo xong Tam Đại vương hài lòng, thưởng cho Vương thái y và mỗi nhiều bạc. Ta từ chối nhận, chúng việc ở viện Hàn Lâm Y Quan, bổng lộc hàng tháng hậu hĩnh hơn thầy t.h.u.ố.c dân gian nhiều, hàng năm quần áo đồ dùng tự bỏ tiền mua, nhận thêm nhiều tiền thưởng của quý nhân như yên tâm cho . Tam Đại vương vẫn cứ thưởng, cuống lên, bèn : 'Ta đến để hành y, đến để xin thưởng.' Tam Đại vương đành thôi, liên tục khen phẩm tính cao khiết... Sau đó Vương thái y cũng tỏ vẻ thể nhận tiền thưởng, rưng rưng nước mắt trả bạc..."

"Cậu toạc móng heo gì." Chân Chân nhịn bật , "Cậu đường đường chính chính từ chối tiền thưởng mặt Vương thái y như thế, ông còn mặt mũi nào mà nhận một ? Rưng rưng nước mắt trả bạc, trong lòng chắc đang c.h.ử.i thầm đấy. Về kể với các thái y khác, chắc chắn nhiều sẽ nghĩ cố tình thể hiện mặt Tam Đại vương, mỉa mai bọn họ."

"Chứ còn gì nữa..." Hàn Tố Vấn buồn bã : "Lúc đó nghĩ đến tầng nghĩa , chỉ mải suy nghĩ trong lòng, ngờ đắc tội nhiều như ."

Nói suy nghĩ trong lòng như thật... Chân Chân nhanh chóng đúc kết "kim chỉ nam" đắc tội khác .

Hàn Tố Vấn thấy nàng trầm ngâm, bụng dặn dò: "Bài học của nhớ lấy, mặt cấp quý nhân năng nhất định khéo léo, phàm chuyện gì cũng uốn lưỡi bảy . Ta chỉ là thi đỗ y quan, nhưng cô là việc ngự tiền, nếu sơ sẩy một chút, nhẹ thì ghẻ lạnh, nặng thì đuổi khỏi cung, thế thì ."

Chân Chân kể chuyện Hàn Tố Vấn cho Phượng Tiên , Phượng Tiên khỏi ngặt nghẽo. Chân Chân dè dặt hỏi nàng: "Theo tỷ thấy, nếu cũng giống Hàn Tố Vấn gặp ai cũng thật, sẽ nhanh ghét ?"

"Có." Phượng Tiên thu nụ , nghiêm túc , "Lời thật lòng là thứ nhiều đối mặt. Nếu một thường xuyên thẳng kiêng nể về khuyết điểm của khác, hoặc khuyên khác những việc nên nhưng họ , đều sẽ gây chán ghét. Đạo lý 'thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng' ai cũng hiểu, nhưng tuyệt đại đa đều khó lòng tiếp nhận lời ngay. Lời thật và thật giống như hòn sỏi nhỏ trong giày, cái xước măng rô cạnh móng tay, tuy gây tổn thương lớn cho , nhưng cứ khiến khó chịu, nhất định loại bỏ cho nhanh."

Chân Chân yên tâm , : "Vậy quyết định sẽ thật, hy vọng sớm đuổi khỏi cung."

Phượng Tiên trầm ngâm, lát : "Ta thấy đấy. Chỉ là khiến khó chịu, phạm tội, hy vọng mượn cớ đó để trở lớn... Có điều thông minh lanh lợi, khó cái kiểu đắc tội khác nhẹ tựa lông hồng mà tự như Hàn Tố Vấn."

"Muội cái kiểu thông thạo nhân tình thế thái một cách hồn nhiên như Hàn Tố Vấn là cần thiên phú," Chân Chân , "Muội chắc chắn theo kịp, nhưng sẽ học."

Không lâu Chân Chân tìm cơ hội thực hành.

Hôm đó Hoàng đế tin biên cương thắng trận, long nhan đại hỷ, dặn dò Ngự Thiện sở bữa trưa nay thêm hai món.

Hai chữ "hai món" của Quan gia, Ngự trù sẽ chỉ hiểu đơn giản là hai món, lập tức chuẩn theo tiêu chuẩn quốc yến, tổng cộng dâng lên ba mươi món, còn tính điểm tâm, trái cây và nước đường. Một đoàn nội thị bưng bê trùng trùng điệp điệp đưa những món ăn đến điện Gia Minh, qua từng lớp chuyền tay, bày từng món lên mặt Quan gia.

Hoàng đế cầm đũa dùng bữa. Vì thức trắng mấy đêm lo việc nước, gió lạnh thấm xương, lúc gắp thức ăn nhịn hắt một cái.

Chân Chân tiếng giật , lập tức nhận đây là cơ hội . Có một sự thật to lớn nàng ấp ủ lâu, sớm với Quan gia , ngặt nỗi tình thì nhưng lễ thì kìm , mỗi lời đến cửa miệng nuốt xuống. Nay quyết định thật lúc nơi, chi bằng bắt đầu từ việc .

"Quan gia," Nàng cúi Hoàng đế, thẳng thắn đề nghị, "Sau khi dùng bữa, thể cho phép nô tỳ chuẩn thêm cho Quan gia một đôi đũa bạc, chuyên dùng để gắp thức ăn ạ?"

Hoàng đế rõ ràng chút ngạc nhiên, tạm thời trả lời.

Chân Chân tiếp tục giải thích nguyên nhân: "Mỗi Quan gia dùng bữa, món ăn ít thì hơn mười món, nhiều thì mấy chục món, Quan gia bao giờ ăn hết. Mà thức ăn thừa, chúng nô tỳ sẽ theo lệnh Quan gia, chia cho nội thị và nội nhân trong điện của Quan gia dùng. Việc vốn xuất phát từ lòng yêu thương của Quan gia, để cung nhân bình thường cũng nếm thử ngự thiện, thụ hưởng ai cảm ân đội đức. Chỉ là, Quan gia dùng bữa chỉ dùng một đôi đũa, gắp thức ăn và đưa miệng đều là đôi , như , đem thức ăn thừa ban cho cung nhân, e là... sạch sẽ."

Nhập nội Đô tri hầu một bên mà trố mắt líu lưỡi, lập tức quát: "Ngô Chưởng thiện, thận trọng lời !"

Chân Chân cũng vô cùng thấp thỏm, cảm thấy da đầu tê dại, nhưng vẫn c.ắ.n răng, kiên trì tiếp: "Ví như hôm nay, Quan gia nhiễm phong hàn, nước bọt qua đôi đũa sử dụng dính thức ăn, cho cung nhân ăn, những cung nhân đó thể vì thế mà mắc bệnh, điều chẳng trái với sơ tâm ban ngự thiện của Quan gia ?"

Nói xong trong điện lặng ngắt như tờ, còn Chân Chân lén thở phào một dài. Cuối cùng cũng những lời chôn chặt trong lòng bấy lâu, lập tức cảm thấy sảng khoái vô cùng. Hơn nữa, nàng trộm Quan gia, cảm thấy mục đích của chắc đạt , thể coi là trận đầu thắng lợi.

Quan gia sa sầm mặt mày, lạnh lùng ngự thiện mặt, hồi lâu một lời.

 

 

Loading...