Tuế Mộ Minh - Chương 1: Nàng chỉ muốn thấy chết không cứu
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:16:43
Lượt xem: 300
Trận mưa lớn kéo dài rả rích hơn nửa tháng trời.
Bởi vì mưa rơi ngớt, Tàng thư các của sơn trang bắt đầu dột nước, ướt sũng vô thư quyển đặt ở góc đông bắc. Giáo tập ma ma cùng phu t.ử đều bận rộn đến mức chân chạm đất, bấy giờ cũng chẳng còn tâm trí mà quản thúc nàng nữa.
Thanh tu núi suốt hai tháng ròng rã, ngày ngày dùng những bữa ăn thanh đạm bớt vị dầu mỡ khiến nàng ngán ngẩm đến tận cổ. Nhân cơ hội hiếm , nàng bèn lén lút chuồn xuống núi tìm mua gà .
Trấn Thanh Khê chân núi Linh Thứu vốn dĩ nhỏ bé, nay thêm mưa to kéo dài nhiều ngày, khách bộ hành đường phố càng thưa thớt, vắng vẻ tiêu điều.
Ông chủ sạp hàng nhanh nhẹn dùng giấy hồ bọc kỹ con gà , cất giọng cảm thán: “Cô nương , trời mưa lớn thế mà cô còn ngoài ? Ta cũng đang chuẩn dọn hàng nghỉ sớm đây.”
Thiên Hạ Tuyết mỉm đáp. Nàng đặt bạc vụn xuống bàn, đưa tay nhận lấy gói gà . Sau đó, nàng bung chiếc ô giấy dầu, thong thả cất bước xuyên qua con phố vắng lặng lạnh lẽo, chuẩn dạo bước hồi phủ.
Chợt, một đĩnh bạc vụn sượt qua vành ô, rơi ngay ngắn xuống vị trí ngay mũi giày nàng.
Nàng khẽ nâng ô lên.
Cánh cửa sổ lầu hai của một gian tửu quán ven đường đang mở toang. Một vị công t.ử vận áo lam ló nửa ngoài, phe phẩy chiếc quạt giấy, mỉm cất lời: “Cô nương, con gà tay nàng thể nhượng cho chăng? Ta đang một vò rượu Lê Hoa Tuyết thượng hạng, chỉ tiếc thiếu mất chút mồi nhắm.”
Thiên Hạ Tuyết ngước mắt bóng lầu. Vị công t.ử áo lam nọ đang tựa lan can gỗ, vẻ mặt tràn đầy mong đợi xuống. Ở đầu của chiếc bàn sát cửa sổ, còn một vị công t.ử thanh tuấn mặc y phục màu trăng non đang an tọa. Góc nghiêng của y lạnh lùng tựa như đỉnh núi tuyết. Y chỉ ưu nhã bưng chén nhấp từng ngụm, phớt lờ cuộc mua bán gà , thậm chí chẳng buồn liếc mắt xuống lấy một .
Thiên Hạ Tuyết bật . Nàng xổm xuống nhặt đĩnh bạc mặt đất lên, thản nhiên tung hứng trong lòng bàn tay hỏi ngược : “Muốn gà của ?”
Chẳng đợi lầu kịp đáp lời, nàng bỏ chạy thục mạng, ném một câu: “Ta cứ bán đấy.”
“Này...”
Vị công t.ử áo lam lầu hai bất lực kêu lên.
Giọng trong trẻo của thiếu nữ thu hút sự chú ý của vị công t.ử thanh tuấn đang uống . Trong khoảnh khắc , y chỉ kịp thấy sườn mặt quen thuộc của nàng khi lưng .
Tại lầu hai của tửu quán.
Công t.ử áo lam Yến Cảnh Sơn thu hồi chiếc quạt giấy, đăm chiêu theo bóng mờ ảo trong màn mưa sương, mang đầy vẻ khó hiểu mà cất tiếng hỏi bằng hữu đối diện: “Mạch Trầm, xem, nàng nhượng gà cho thì thôi , cớ còn ẵm luôn đĩnh bạc của chứ?”
Rượu Lê Hoa Tuyết rót tràn ly. Tiêu Dự nâng chén uống cạn một , ánh mắt xa xăm rơi tận cùng con phố dài. Giữa khói mưa mịt mờ, bóng dáng mỹ nhân áo trắng che ô biến mất.
“Huynh nhận nàng ?” Dẫu sườn mặt khi xoay chỉ lướt qua trong chớp mắt, dẫu nhiều năm gặp, nhưng vẫn nhận nàng ngay từ ánh đầu tiên.
“Ai cơ?” Yến Cảnh Sơn càng thêm phần nghi hoặc, bởi lẽ vốn dĩ chẳng hề quen nữ t.ử .
Tiêu Dự khẽ nhạt: “Thiên Hạ gia quả thật bản lĩnh, mất tích ròng rã tám năm trời mà vẫn thể tìm về .”
Yến Cảnh Sơn dùng đũa gạt gạt miếng thịt bò cứng đơ như khúc củi đĩa: “Uống hết vò rượu chúng lập tức khởi hành tới thành Diên Thương thôi. Cái trấn nhỏ , đến cả một miếng thịt bò t.ử tế cũng hồn.”
“Huynh cứ .” Tiêu Dự hờ hững đáp.
“Huynh cùng ?” Yến Cảnh Sơn chấn động bằng hữu.
“Ta bái kiến vị ca ca của một lát.”
Yến Cảnh Sơn thực sự thể hiểu nổi. Mười ngày , khi còn ở Vương đô, nhận thư từ Thiên Hạ sơn trang truyền tới, nội dung rằng: Ngày mười bốn tháng mười hai, tân gia chủ của Thiên Hạ gia sẽ chính thức kế vị, kính mời gia chủ Yến gia giá lâm quan lễ.
Ban đầu vốn dự tính, tuy thành Diên Thương nơi tọa lạc của Thiên Hạ sơn trang cách Vương đô khá xa, nhưng đợi đến cuối tháng mười một khởi hành thì vẫn dư dả thời gian. Nào ngờ tới ngày hôm , bước khỏi cửa, thấy Tiêu Dự dắt ngựa chờ, cất lời mời cùng lên đường.
Hắn khó hiểu kinh ngạc cực độ. Dẫu cho Thiên Hạ thị và Vương tộc quan hệ thiết đến mấy, tân gia chủ kế vị cũng cần thiết chúc mừng sớm cả hơn hai tháng trời thế ?
Lúc đó Tiêu Dự thế nào nhỉ? À, rằng: Gần núi Lăng Tiêu bên ngoài thành Diên Thương một loài hoa độc nhất vô nhị tên gọi Lăng Sương, chỉ nở rộ lúc những bông tuyết đầu tiên của đầu tháng mười một rơi xuống. Bọn họ khởi hành lúc , vặn thể cùng thưởng hoa.
Thế là cứ mơ hồ thu dọn hành lý theo. Kết quả bây giờ sắp đến nơi , Tiêu Dự bảo việc riêng? Lại còn đòi gặp ca ca?
Yến Cảnh Sơn vô cùng tức giận: “Vậy tặng nốt vò Lê Hoa Tuyết cho , sẽ nể tình mà tha thứ cho việc bỏ rơi .”
“Ồ, cũng cần tha thứ .”
Yến Cảnh Sơn xong, trong lòng càng thêm bực tức.
…
Lần thứ hai Thiên Hạ Tuyết thấy Tiêu Dự là ở đoạn lưng chừng núi Linh Thứu, cách gặp đầu tiên chừng nửa canh giờ.
Lúc bấy giờ, Tiêu Dự đang thúc ngựa lao cuồn cuộn giữa màn mưa xối xả. Theo sát phía là một toán sát thủ áo đen lăm lăm loan đao trong tay.
Nàng khép ven sơn đạo. Bọn họ cưỡi ngựa phi ngang qua, nước bùn b.ắ.n ướt mảng lớn xiêm y của nàng.
Thiên Hạ Tuyết cạn lời. Hắn truy sát cũng chẳng gì đáng ngạc nhiên. Bằng hữu của dám công khai trêu ghẹo thiếu nữ phố, cớ thể là cho ? Đã thế còn cướp gà mà nàng mòn mỏi chờ đợi suốt hai nén nhang, nay còn bẩn y phục mới may của nàng nữa chứ.
Giây lát , bóng dáng cùng đám sát thủ chìm màn mưa dày đặc. Nơi đây chỉ còn vẻ tĩnh mịch của chốn thâm sơn cùng trận mưa lớn chút điểm dừng.
Nàng lầm bầm mắng mỏ, tiếp tục trèo lên núi. Cũng chẳng vị tổ tông đức cao vọng trọng nào nhã hứng xây biệt viện ở nơi hoang vu hẻo lánh thế . Hại nàng chỉ mua mỗi con gà mà cũng cuốc bộ rụng cả chân.
Khi đến gần khu núi, trời bắt đầu nhá nhem tối. Nàng lặng gốc cây đại thụ, đang mải mê toan tính xem đường nào để dễ bề qua mặt bọn thị vệ tuần tra. Chợt, một bàn tay lạnh lẽo như băng bất ngờ nắm chặt lấy mắt cá chân của nàng.
Bản năng phản ứng còn nhanh hơn cả suy nghĩ, nàng lập tức vung chân đá văng tay kẻ nọ. Người đất khẽ bật một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Là .
Vị công t.ử thanh tuấn uống lầu hai trấn Thanh Khê khi nãy, đồng thời cũng là đám sát thủ truy sát.
Trên vằn vện vô vết thương. Một nhát đao c.h.é.m n.g.ự.c kéo dài từ vai trái xuống tận eo bụng, m.á.u tươi ồ ạt túa nhuộm đỏ hơn phân nửa bộ y phục màu trăng non. Hắn thoi thóp giữa bụi cỏ dại, giống như giây tiếp theo sẽ buông tay lìa trần.
Giữa màn mưa lạnh lẽo, gắng gượng mở mắt nàng, đó từ từ nhắm mắt , tuyệt nhiên hé môi cầu cứu nửa lời.
là cốt khí.
Sách thoại bản thế nào nhỉ? À, chớ tùy tiện nhặt nam nhân ven đường mang về.
“Ta bản lĩnh cứu mạng ngươi . Nếu mang ngươi về mà phát hiện, chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t.” Hoàn cảnh hiện tại của nàng chẳng khác nào hái t.h.u.ố.c mắc kẹt bên bờ vực thẳm, chỉ sai một ly là thịt nát xương tan ngay lập tức.
Nam nhân nọ nhưng mảy may phản ứng, giống như chẳng thèm bận tâm việc nàng cứu , cũng chẳng màng đến tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc của chính . Thậm chí đám sát thủ lẽ vẫn còn lảng vảng ngay gần đây.
Tuy nàng ý định mang về biệt viện núi Linh Thứu, thế nhưng ai bảo tâm địa nàng lương thiện chi. Nàng bung chiếc ô giấy dầu che đỉnh đầu , đó đặt luôn gói gà còn vương ấm ngay cạnh tay .
“Ô và gà đều nhường cho ngươi , phần còn đành phó mặc cho tạo hóa của ngươi .”
Chợt nhớ điều gì, nàng đưa tay n.g.ự.c áo, lấy đĩnh bạc vụn khi nãy nhét trả tay : “Bây giờ thì hai ai nợ ai nhé. Oan đầu, nợ chủ, lúc c.h.ế.t cũng đừng tìm , hãy tìm kẻ c.h.é.m ngươi .”
Nàng khẽ buông tiếng thở dài. Chuyến đúng là mất cả chì lẫn chài. Trèo đèo lội suối, mất gà còn mất luôn cả chiếc ô che mưa.
Nàng bước hai bước nhưng trong lòng vẫn thấy tiếc nuối cam tâm. Nàng ngoảnh đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-1-nang-chi-muon-thay-chet-khong-cuu.html.]
Ngay lúc đó, lúc mở bừng mắt. Hắn lẳng lặng nàng , tháo lớp giấy hồ bọc gà bên cạnh dứt khoát xé lấy một chiếc đùi gà.
“Vĩnh biệt nhé.” Nói đoạn, nàng cắm cổ chạy thục mạng.
…
Lúc nàng về đến núi cũng vặn kịp giờ dùng bữa tối.
Nàng vội vã chạy về phòng bộ y phục ướt sũng, qua loa lau khô tóc mau chóng đến nhà ăn.
Giáo tập ma ma đang bày biện thức ăn. Vừa thấy nàng bước , bà bèn sa sầm mặt mũi chất vấn: “Chạy chơi bời dông dài ? Sao tóc tai ướt sũng thế ?”
“Ta vội vàng chạy qua đây nên quên mang theo ô, mưa hắt trúng một chút.”
“Gia quy của Thiên Hạ thị cực kỳ nghiêm ngặt. Ngươi ở đây học quy củ hai tháng , mà vẫn giữ thói quen thấp kém lên nổi mặt bàn của mấy môn phái nhỏ lẻ thế . Tối nay đến Tàng thư các chép gia quy mười mới về phòng nghỉ ngơi.”
“Vâng.” Nàng cúi mi rũ mắt, ngoan ngoãn cầm bát đũa lên, nhấp một ngụm canh rau thanh đạm.
Cũng chẳng những chuỗi ngày tẻ nhạt chừng nào mới đến hồi kết. Cũng may ban nãy nàng kịp gỡ gạc một chiếc đùi gà.
Khi nàng chép xong mười gia quy, đêm về khuya.
Vì xuất phát từ lòng , nàng để chiếc ô cho kẻ xa lạ giữa sườn núi, báo hại bản đội mưa chạy về. Sau khi tắm gội xong, thể nàng bắt đầu nhiễm phong hàn. Cả mệtạo rã rời, nàng chỉ sớm lên giường đ.á.n.h một giấc.
Bên ngoài sấm chớp ầm ĩ, mưa rơi nặng hạt. Nàng nhắm mắt nhưng tài nào xua hình ảnh nam nhân thoi thóp giữa sườn núi. Chắc là c.h.ế.t cứng nhỉ?
ngẫm cũng đúng. Hắn là Tiêu Dự danh chấn thiên hạ cơ mà. Nàng tuyệt đối tin sẽ c.h.ế.t một cách vô cớ ở nơi hoang vu hẻo lánh . Lúc trùng phùng ở trấn Thanh Khê, chỉ cần thoáng qua sườn mặt, nàng lập tức nhận . Hắn là Tứ Hoàng t.ử đương triều, nhân vật xuất chúng mới mười lăm tuổi bình định phương Bắc, lập nên chiến công hiển hách.
Thuở , khi nàng còn sống ở Thiên Hạ sơn trang, cứ mỗi độ hè về oi ả, Tiêu Dự đều đến sơn trang để tránh nóng và du học.
Ngày đó nàng phận thật sự của . Nàng chỉ nhớ rằng, mỗi khi đám tỷ họ hùa ức h.i.ế.p nàng, Tiêu Dự từng hùa theo tham dự.
Dẫu bênh vực, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến nàng cảm thấy an ủi. Từ nhỏ nàng thấm thía một đạo lý, khi ai dang tay giúp đỡ , bản cũng chẳng tư cách đòi hỏi khác tay.
Ít nhất cũng giống đám tỷ , đám luôn nhét sâu róm tóc nàng, giấu chuột c.h.ế.t trong vạt áo nàng.
Những ngày đầu nàng còn , nhưng lâu dần ức h.i.ế.p quá nhiều, nàng cũng đành trở nên tê liệt.
Cho đến một ngày nọ, khi nàng đang nấp hòn non bộ trong viện, nàng vô tình thấy Tiêu Dự trong đình nghỉ mát đập quả óc ch.ó cho Thiên Hạ Tích. Nàng thấy tỉ mỉ bóc lớp vỏ mỏng bọc bên ngoài nhân quả, mới dịu dàng đút cho Thiên Hạ Tích ăn.
Nói thật lòng, giây phút nàng vô cùng ngưỡng mộ. Đôi khi nàng cũng tự nhủ, rõ ràng nàng cũng là hài nhi do Thiên Hạ Minh sinh , cớ đều chán ghét hắt hủi nàng đến ?
Nàng còn kịp định thần khung cảnh ấm áp mắt, thì Thiên Hạ Ánh dẫn theo một đám hái những quả lê xanh chát ném tới tấp nàng. Trên nàng dính đầy xác lê và nước quả. Đám Thiên Hạ Ánh thấy bèn nghiêng ngả, cất lời sỉ nhục: “Đồ tiện nhân dơ bẩn, bẩn thỉu y hệt như nương của nó .”
Trò ồn ào ở bên ầm ĩ, cuối cùng trong đình nghỉ mát cũng ngoảnh đầu . Khi ánh mắt chạm hình dáng nhếch nhác của nàng, đôi mày bèn cau đầy chán ghét.
Cuối cùng nàng đành vắt chân lên cổ mà tháo chạy. Thế nhưng Thiên Hạ Ánh vẫn chịu buông tha, nàng nhặt một quả lê ném thẳng mặt nàng. Quả lê vỡ nát gò má, nước lê chua chát men theo khóe môi chảy khoang miệng.
Tại quả lê chín và quả lê xanh khác một trời một vực đến thế? Những quả lê chín mọng ngọt ngào vĩnh viễn sẽ bao giờ đưa đến tay nàng. Thứ nàng nhận luôn luôn chỉ là những quả xanh chát chua xót. Bởi vì đời những thứ vốn dĩ mãi mãi thuộc về nàng, cũng giống như sự dịu dàng Tiêu Dự dành cho Thiên Hạ Tích sẽ vĩnh viễn bao giờ dành cho nàng . Đó là chân lý duy nhất mà nàng ngộ .
Từ dạo , mỗi khi thấy Tiêu Dự, nàng đều đường vòng để né tránh. Nàng vì sợ thấy sưng vù xí mặt, mà bởi vì nàng sợ sẽ phá vỡ sự yên bình của , sợ đối diện với ánh mắt chán ghét từ .
Nàng bao giờ bận tâm đến ánh mắt khác , nàng chỉ lưu tâm duy nhất ánh mắt của mà thôi. Bản nàng cũng chẳng hiểu cớ vì . Chẳng ai thể cho nàng một câu trả lời trọn vẹn.
giờ khắc đây, lẽ nàng lờ mờ hiểu .
Nàng vùi lấp vũng bùn lầy lội, thực nàng hâm mộ phong thái quang phong tế nguyệt của khi bờ. Bụi trần vương vạt áo, tựa như tiên nhân hạ phàm từ chốn Cửu trùng thiên.
Ký ức vẫn còn miên man, bỗng một tiếng sấm rền vang cắt đứt dòng suy tư của nàng.
Hay là ngoài xem thử một chuyến nhỉ? Nếu ai cứu , nàng sẽ lén kéo về . Nàng dứt khoát hất tung chăn, trèo xuống giường. khi đưa mắt cơn mưa tầm tã ngoài khung cửa sổ, nàng phần do dự.
Hay là gieo thử một quẻ ? Nếu c.h.ế.t cứng , nàng cũng chẳng cần mạo hiểm đội mưa ngoài nhặt xác.
Đồng điếu rơi xuống mặt bàn, hiện quẻ Sinh. Nàng khẽ thở dài một tiếng, đành cam chịu mặc thêm y phục.
Đột nhiên, tiếng mưa ngoài hiên xen lẫn những âm thanh dị thường. Nàng còn kịp định thần, cánh cửa sổ một bàn tay nhợt nhạt, các khớp xương nhô cao đẩy tung . Một bóng loạng choạng lao trong phòng.
Ánh chớp lóe lên ngoài hiên x.é to.ạc màn đêm, giúp nàng rõ dung mạo kẻ nọ. Là nam nhân mặc y phục màu trăng non thấm đẫm m.á.u tươi lúc nãy thoi thóp giữa lưng chừng núi.
“Cái ... Thế cũng quá mức kiên cường .” Nàng lẩm bẩm thành tiếng.
Người nọ nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Ta vẫn c.h.ế.t .”
Nàng dám hé nửa lời, vội vàng đun nước nóng lau rửa vết thương cho , lấy thảo d.ư.ợ.c dịu dàng băng bó.
Lục đục mãi đến tận nửa đêm, cuối cùng nàng cũng chịu hết nổi, cơ thể bắt đầu phát sốt hầm hập.
Tiêu Dự trừng mắt nàng, vẻ mặt thể tin nổi: “Ta mang đầy thương tích còn phong hàn, cô nương mới dầm chút mưa lên cơn sốt cao ?”
“Này, ngài thử xem, con đáng sợ cơ chứ. Bản trọng thương bò lết lên tận núi, mà vẫn còn tâm trí buông lời mỉa mai khác.”
Nàng ngã vật xuống giường, kéo chăn trùm kín . Mi mắt nàng lúc nặng trĩu, mở nổi nữa: “Sáng sớm ngày mai ngươi mau chóng rời , nếu khác phát hiện , cái mạng nhỏ của sẽ chôn thây tại đây mất.”
Sáng hôm , mưa tạnh gió quang.
Tỳ nữ bưng chậu nước nóng tới gõ cửa gọi nàng thức dậy.
Nàng bàng hoàng bật dậy, đảo mắt quanh một vòng thấy bóng dáng Tiêu Dự , lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nàng rời giường chải chuốt rửa mặt. Cơn sốt vẫn thuyên giảm, nhưng hôm nay nàng khóa học buổi sáng, tuyệt đối phép lười biếng. Nàng vội vàng gặm đại một cái màn thầu tức tốc chạy tới lớp.
Khóa học buổi sáng là môn quẻ Bốc.
Thiên Hạ thị vốn là thế gia bói toán. Con cháu trong tộc từ nhỏ phu t.ử đích truyền dạy Bốc quái. Thế nhưng Thiên Hạ Tuyết từ nhỏ lưu lạc nhân gian, từng tiếp xúc. Vì , tại biệt viện sơn trang , gia tộc đặc biệt sắp xếp phu t.ử đến dạy riêng cho nàng.
Phu t.ử yêu cầu nàng gieo thử một quẻ: “Ngươi theo học cũng một thời gian , hôm nay hãy thử gieo một quẻ cho vi sư xem .”
Nàng cầm đồng điếu hờ hững tung lên, đăm chiêu quẻ tượng một hồi lâu, đoạn ngập ngừng cất lời: “Phu tử, là đại hung thưa ngài.”
Phu t.ử giận đến đỏ mặt tía tai: “ là nhũ t.ử thể dạy nổi, bãi khóa.”
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ông xoay bước khỏi cửa, mũi giày vô tình trượt chân, ngã ngửa chổng bốn vó lên trời, cả đau điếng thể cử động nổi.
“Linh nghiệm thật, quả nhiên là đại hung.” Nàng lặng một góc, tuyệt nhiên dám ho he nửa lời.
Đại phu của sơn trang vội vã chạy đến xem xét, phán rằng ông gãy chân, cần liệt giường dưỡng thương suốt ba tháng ròng.
Giáo tập ma ma đành thư gửi về Thiên Hạ sơn trang, xin phái một vị phu t.ử dạy Bốc quái khác đến thế chỗ. Nhờ , khóa học buổi sáng của nàng trong vài ngày tới tạm hoãn, nàng nghiễm nhiên mấy ngày nghỉ ngơi nhàn hạ hiếm hoi.