Tuế Mộ Minh - Chương 14: Rượu do chính tay gia chủ nấu, đích thân ta đem chôn thì có gì sai?
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:16:56
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài xe mưa phùn lất phất mờ mịt, bên trong xe hương thơm nhè nhẹ tỏa từ chiếc lư hương nhỏ, thoang thoảng mùi gỗ trầm. Chiếc bình gốm trắng cắm nhánh hoa đào tươi thắm bẻ.
Tiêu Dự ung dung rót cho một ly nóng, nhấp một ngụm mới thong thả buông lời: “Về chuyện của hai bọn họ, gì để cả."
"Có tin đồn chính là tác thành cho cuộc hôn nhân ."
" ."
Nàng lẳng lặng quan sát nam nhân mặt, y phục đen tuyền, mái tóc đen như mực, đuôi mày khóe mắt toát lên vẻ thờ ơ lạnh lùng. Nàng chợt nhận , bản bao giờ thực sự thấu hiểu con .
Lúc Cửu Nguyệt hớn hở trở về, tay tung tăng một chuỗi hạt đào, Yến Cảnh Sơn cứ bám riết đòi đổi viên xúc xắc lấy chuỗi hạt đào. Hai cự cãi ầm ĩ, kéo co giằng co một hồi.
Tiêu Dự khẽ lật một trang sách, nhíu mày khó chịu: “Mua thêm một chuỗi nữa ? Sao ầm lên thế? Không lẽ mỗi món chỉ một cái thôi ?"
Hắn quả thực hiểu nổi, chút chuyện cỏn con gì mà sống c.h.ế.t tranh ?
Cửu Nguyệt phụng phịu buông chuỗi hạt xuống, lí nhí trả lời: “Thật sự là mỗi món chỉ duy nhất một cái thôi."
...
"Thôi thôi ." Nàng hậm hực giật lấy viên xúc xắc, ném chuỗi hạt đào cho Yến Cảnh Sơn: “Cho đổi đấy."
Thiên Hạ Tuyết bình thản chứng kiến chuyện, dường như nàng phát hiện một bí mật động trời.
Yến Cảnh Sơn đang chủ động tấn công.
Cửu Nguyệt báo tin chốt xong căn nhà mới, nên bọn họ quyết định dọn thẳng về nhà mới luôn. Yến Cảnh Sơn tin họ chuyển đến sát vách nhà , nhất quyết đòi qua ăn chực một bữa. Cứ bảo là nhà mới sang chúc mừng mới phép chứ.
...
Ăn xong, bọn họ tiễn Tiêu Dự và Yến Cảnh Sơn về.
Lúc sắp chia tay: “Yến gia chủ, mấy hôm nay chuẩn cho lễ Quốc Chiêm, nếu ngài thời gian rảnh, phiền ngài đưa Cửu Nguyệt dạo loanh quanh nhé?"
"Việc cỏn con cứ để lo."
Thực , nàng chẳng việc gì để bận rộn cả. Từ lúc dọn về Phù Tang uyển hai hôm, tâm trạng nàng cứ ủ dột mãi, gì cũng chẳng thấy hứng thú. Cửu Nguyệt từng hỏi nàng định xử lý Phù Tang uyển ? Bán cứ để đó?
Nàng cũng nghĩ quyết định cuối cùng. Đó từng là nơi nương nàng sinh sống ở vương đô, bán thì coi như xóa sổ dấu vết tồn tại của nương nàng.
"Tạm thời khóa kín cửa , mắt thấy tim đau."
Cửu Nguyệt cực kỳ hăng say với việc học hỏi kinh doanh, ngày nào cũng sớm về khuya. Nàng rảnh rỗi sinh nông nổi, giải quyết xong mớ sổ sách của gia tộc bèn ôm Phú Quý ườn ghế xích đu ngoài sân, thả hồn theo mây gió. Mấy ngày , Tiêu Dự mang Thiên Hạ Phú Quý sang gửi, chắc sợ nàng buồn chán quá độ.
Một một cáo, thong dong tự tại.
...
Đợt rét nàng Bân qua , thời tiết dần ấm áp hơn. Chân nàng cũng bình phục hẳn, tung tăng cần nạng nữa.
Nàng mò lên Đào Lâm sơn một chuyến. Sáng tinh mơ hôm , khi mặt trời còn ló rạng, nàng xách chiếc bát sứ hứng từng giọt sương đọng cánh hoa đào. Bình minh ló rạng, trời trong xanh thăm thẳm, mây trắng bồng bềnh. Nàng xách chiếc giỏ tre, rảo bước hái những bông hoa đào tươi rói nơi lưng chừng núi.
Trong bữa tiệc cung đình hôm nọ, nàng buột miệng hứa sẽ đền cho Tiêu Dự hai hũ rượu. Hoa đào Đào Lâm sơn đang rộ nhất, dùng để ủ rượu là tuyệt cú mèo. Cắm cúi việc suốt hai ngày ròng rã, nàng cuối cùng cũng đóng nắp xong hai hũ rượu hoa đào tuyệt hảo, nhờ gửi thiệp mời đến phủ Dự vương.
Tiêu Dự nhận thiệp mời, trong lòng khỏi kinh ngạc.
Thiên Cơ vội vàng giải thích: “Hôm mang con cáo tuyết qua gửi, nhắn với Thiên Hạ gia chủ là ngài việc vắng mấy hôm. Chắc cô sợ ngài về nên mới gửi thiệp ."
Tiêu Dự gật gù hiểu ý.
Phủ Dự vương cách nhà nàng vỏn vẹn một con phố, nàng bèn nhờ Tần thúc mượn một chiếc xe kéo nhỏ, ì ạch chở hai hũ rượu Đào Hoa Túy sang phủ, đích kéo . Băng qua ngõ nhỏ là tới cổng phụ của phủ Dự vương. Khổ nỗi nàng đ.á.n.h giá quá cao thể lực của bản , lường việc kéo chiếc xe nặng trịch con đường lát đá xanh mấp mô gian nan đến , huống hồ đôi chân nàng mới chớm bình phục.
Mặc dù nàng cũng thấy việc cửa phụ để viếng thăm khác phần thiếu lịch sự, nhưng quả thực nàng kiệt sức . Bởi , thấy bóng dáng tên lính gác cổng, nàng bèn lật đật dúi thiệp mời tay .
Lính gác cổng soi xét nàng một hồi, vẻ mặt lộ rõ sự hồ nghi, nhưng vẫn sai đồng bọn chạy bẩm báo. Chắc mẩm do khách khứa mang quà cáp đến biếu xén vương phủ đông như trẩy hội, nên ánh mắt tên lính gác nàng xen lẫn vẻ khinh khỉnh, nhất là khi thấy nàng hì hục kéo một chiếc xe đẩy tồi tàn chở hai hũ sành cũ mèm chẳng chứa thứ gì bên trong.
...
Chưa đầy nửa nén nhang, Tiêu Dự hớt hải chạy . Thiên Hạ Tuyết cứ ngỡ đón sẽ là Thiên Cơ hoặc quản gia, ai dè chinh mặt, khiến nàng luống cuống kịp phản ứng.
Tiêu Dự chau mày nàng trách móc: “Chân cẳng mới khá lên tí xíu bày đặt chạy nhông nhông hả?" Hắn liếc mắt sang hai hũ rượu chình ình xe đẩy: “Cái gì đây?"
"Chẳng hôm cung yến, lỡ miệng hứa đền cho hai hũ rượu ?" Nàng hớn hở vỗ vỗ hũ: “Đây, chính nó đấy."
"Đích tay nấu đấy nhé." Nàng toe toét khoe khoang.
Tiêu Dự hiệu cho Thiên Cơ bê hai hũ rượu , dẫn nàng trong phủ. Vừa bước qua cổng, mắt nàng láo liên quanh quất.
"Đang tìm cái gì thế?"
"Tìm chỗ để chôn rượu chứ gì nữa?" Ánh mắt nàng dừng ở gốc cây hương đào trồng ở góc Tây Nam sân vườn, ngón tay thon thả chỉ thẳng đó: “Chỗ đấy."
Thế là Tiêu Dự lệnh cho Thiên Cơ đặt hai hũ rượu xuống, bảo lấy cuốc đây.
Trên chiếc bàn đá ngoài sân bày sẵn ấm bốc khói nghi ngút, đĩa bánh kẹo đầy ắp. Nàng xuống ghế đá, tự rót cho một ly ấm nhấp giọng. Vừa đầu thấy Tiêu Dự đang thoăn thoắt cầm cuốc đào bới, nàng ngạc nhiên hỏi: “Huynh định tự tay đào hố á?"
"Rượu do chính tay gia chủ nấu, đích đem chôn thì gì sai?" Hắn hì hục đào cuốc mải mê.
Thiên Cơ cảnh tượng mà mắt chữ O mồm chữ A, bụng bảo lát nữa kể cho bọn Thiên Khu mới , chắc tụi nó cũng chẳng tin . Bọn quen cảnh chủ thượng g.i.ế.c diệt khẩu chôn xác bao , bao giờ thấy chủ thượng tự vác cuốc đào đất thế . Thật đúng là chuyện kinh thiên động địa.
Cái hố đào xong xuôi, hai hũ rượu đặt cẩn thận xuống lấp đất : “Chừng nào thì lôi lên uống ?"
"Ba năm, sớm nhất là ba năm. Ba năm , một ngày xuân ấm áp, hương rượu hoa đào thơm ngát lan tỏa. Nếu dịp uống cùng tán hoa đào ngay tại nơi chôn cất, thì chẳng còn gì tuyệt bằng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-14-ruou-do-chinh-tay-gia-chu-nau-dich-than-ta-dem-chon-thi-co-gi-sai.html.]
Phong cảnh Đào Lâm sơn hữu tình như thế, nàng thích lắm. Tiếc , đồn đó là đất của hoàng gia, là món quà sinh nhật Thiên t.ử ban tặng Tiêu Dự lúc tròn mười hai tuổi. Ước nguyện chôn cất ở Đào Lâm sơn xem chỉ là mơ mộng viển vông, nàng chỉ dám nghĩ thầm trong bụng.
Tiêu Dự khẽ nhíu mày: “Lâu thế cơ ."
"Ừm, cũng lâu thật, nhưng rượu ngon thì chờ mới ngấm, vả thứ rượu hoa đào ở ngoài gì bán."
"Thơm ngon hơn cả Lê Hoa Tuyết ?"
Nàng gật đầu quả quyết: “Hơn đứt Lê Hoa Tuyết."
Chôn rượu xong xuôi, bộ bạch y của Tiêu Dự cũng lấm lem bùn đất. Hắn vội vã phòng đồ. Lúc , tay cầm theo một bàn cờ. Hắn rủ nàng một ván.
Nàng mân mê quân cờ trong tay, chất ngọc trong vắt, mát lạnh, chạm khắc cực kỳ tinh xảo: “Bộ cờ quý đấy."
"Mấy năm chinh phạt phương Bắc tình cờ nhặt hai viên kỳ thạch, chẻ thì một đen một trắng, thấy thích hợp cờ nên tự tay đẽo gọt thành bộ ."
Thiên Hạ Tuyết nổi lòng tham đáy: “Hôm nay tặng hai hũ rượu Đào Hoa Túy, nỡ nhượng bộ cờ cho ?"
Tiêu Dự ngẫm nghĩ một hồi: “Nhượng thì cũng thôi, nhưng chẳng nàng bảo hai hũ rượu là để trả nợ bữa tiệc trong cung ?"
Hắn nhanh tay đặt một quân trắng xuống bàn cờ.
Bị bắt thóp, nàng cũng chẳng bực , ngón tay thanh mảnh kẹp quân cờ đen trầm tư suy nghĩ, gõ nhẹ xuống cạnh quân cờ trắng hạ xuống: “Vậy tính chuyện rượu nữa, cứ tặng bộ cờ cho ."
Tiêu Dự: ...
Ván cờ giằng co đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, kết quả hòa hoãn. Cũng giống như chuyện đời, trắng đen đan xen, gì chuyện thắng thua tuyệt đối. Tiêu Dự ngỏ ý mời nàng thành Tây ăn tối, nàng ôm khư khư bộ cờ mới thu lượm , hớn hở bám theo .
Đường phố nhộn nhịp ban ngày giờ chìm màn đêm tĩnh lặng, hàng quán dọn dẹp đóng cửa từ sớm, chỉ vài ba tửu lâu, thanh lâu vẫn nhộn nhịp , đèn đuốc sáng rực.
Tiêu Dự dừng bước, Thiên Hạ Tuyết cứ tưởng đến nơi, ngẩng đầu lên tấm biển, nàng bất giác chun mũi: "Phong Nguyệt lâu? Huynh định dắt dạo thanh lâu đấy ?"
Khoảng cách từ trung tâm thành đến thành Tây bộ cũng mất cả tiếng đồng hồ, chắc chắn cái Phong Nguyệt lâu điểm gì xuất chúng lắm. Hay là ở đây mỹ nhân tuyệt sắc, tài sắc vẹn ?
Tiêu Dự dường như thấu suy nghĩ của nàng, vội đính chính: “Đây là tửu quán."
Nàng câm nín. Theo chân Tiêu Dự lên lầu hai, vì khuya nên vắng khách, chỉ còn lác đác vài bàn túm tụm hàn huyên. Tiêu Dự chọn một góc khuất ven cửa sổ, tránh xa sự ồn ào náo nhiệt, tự tay xách theo một bình Lê Hoa Tuyết. Cửa sổ bờ sông Sương Giang, những chiếc đèn lồng đỏ mờ mờ ảo ảo treo mấy chiếc thuyền hoa đậu dọc bờ sông càng tăng thêm vẻ lãng mạn. Dưới màn đêm tĩnh mịch, dòng sông Sương Giang lấp lánh ánh đèn phản chiếu từ bờ, hàng liễu rủ hai bên bờ lả lướt trong gió. Nếu ban ngày ở vị trí chắc chắn sẽ bao giờ cảm nhận khung cảnh thần tiên đến .
"Nếu hôm nay trăng, chắc chắn sẽ còn mỹ miều hơn nữa." Tiêu Dự rót cho nàng một ly rượu .
Thiên Hạ Tuyết giật tỉnh mộng: “Ừm. Không so với cảnh sắc mưa bụi Giang Nam thì cái nào lãng mạn hơn nhỉ?"
"Ca múa ở Phong Nguyệt lâu mệnh danh là nhất thiên hạ."
"Ồ? Vậy thì thưởng thức cẩn thận mới ."
Men rượu ngấm dần, ca nữ hát hết bài đến bài khác.
"Người đồn đại Dự vương điện hạ ngón đàn điêu luyện, phong thái gảy đàn như tiên giáng trần, khi nào mới cơ hội thưởng thức tuyệt kỹ nhân gian đây?"
Tiêu Dự thản nhiên rót thêm một ly rượu: “Thật mấy lời đồn đại giang hồ đa là bịa đặt cả thôi."
"Ồ? Ý là Dự vương điện hạ mù tịt về đàn hát?"
"Đâu , cái vụ đ.á.n.h đàn là sự thật duy nhất trong những lời đồn thổi đó."
Nàng xong bèn phá lên nghiêng ngả.
"Ý là, đừng quá tin tưởng mấy lời đồn đại nhảm nhí."
Bài hát kết thúc, nữ ca sĩ lui ngoài. Đám vũ công ăn mặc khêu gợi ùa . Tiểu nhị chạy báo tin, tiệm nhập về mấy vò rượu mạnh từ Mạc Bắc, bảo uống sẽ cảm giác phong trần phiêu bạt chốn biên ải.
...
Thiên Hạ Tuyết sai tiểu nhị bưng một bình lên nếm thử. Chén rượu cạn sạch, dòng chất lỏng cay nồng trôi tuột xuống cổ họng, nóng rát như thiêu đốt ngũ tạng: “Chẳng nhẽ cảm giác nóng rực thế là sự phiêu bạt?"
Tiêu Dự đang nhấp nháp ngụm rượu bật , xém chút nữa sặc. Hắn đưa mắt Thiên Hạ Tuyết mặt mũi ửng hồng, vẻ mặt ngơ ngác hương vị cay xé lưỡi của rượu Mạc Bắc, kìm đưa tay xoa xoa đầu nàng.
Chiếc chén ngọc vơi cạn, nàng gục đầu xuống bàn bất động, đồ ăn thừa bàn nguội ngắt. Hắn khẽ vỗ vai nàng: “Tỉnh dậy ."
Hắn lầm bầm thì thầm: “Tửu lượng thì kém tắm mà bày đặt nốc rượu mạnh Mạc Bắc."
Nàng loáng thoáng tiếng, lúng búng đáp: “Tại từng đặt chân tới Mạc Bắc mà."
"Được , , bao giờ dịp dẫn nàng , chịu ?"
Nàng hừ mũi, gục đầu xuống bàn ngủ say sưa. Hắn bế thốc nàng lên, dặn Thiên Cơ đ.á.n.h xe ngựa tới. Lên xe nàng ngoan ngoãn lạ thường, nép chặt thành xe nhúc nhích, chợt nàng chồm dậy, đôi mắt mở to thẳng mắt .
Nhìn ánh mắt chằm chằm của nàng, bất giác sởn gai ốc. Thình lình, nàng đổ ập tới, cơ thể ấm nóng mềm nhũn áp chặt cánh tay . Hắn c.ắ.n răng chịu đựng một lúc, cố kìm nén ôm trọn nàng lòng.
"Ngồi cho cẩn thận."
Nàng gục đầu lên bờ vai vững chãi của , hương rượu nồng nặc quyện với mùi trầm hương nhè nhẹ phả mũi . Xe ngựa xóc nảy, nàng vô tình trượt xuống, đôi môi mềm mại như cánh hoa vô tình sượt nhẹ qua vành tai .
Lý trí vỡ vụn trong nháy mắt.
Hắn vòng tay ôm chặt vòng eo thon gọn, một tay tóm gọn hai cổ tay nàng: “Ngồi im đó."
Nàng nở nụ rạng rỡ, đôi gò má ửng hồng như đóa hoa đào tháng Ba kiêu sa lộng lẫy. Nàng thỏ thẻ: “Huynh trai lắm."