Tuế Mộ Minh - Chương 15: Hắn dùng hai ngón tay nâng cằm nàng lên, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi nàng
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:16:57
Lượt xem: 151
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Hạ Tuyết choàng tỉnh giấc với cái đầu đau như búa bổ. Đập mắt nàng là bức rèm thêu đóa sen thanh tao, đích thị là phòng ngủ của nàng .
Nàng ôm đầu rên rỉ, cố gắng xâu chuỗi những sự việc xảy tối qua. Mảnh ký ức cuối cùng đọng là hình ảnh tiểu nhị bưng lên một bình rượu Mạc Bắc cay xé lưỡi.
Tùng Hòa khẽ khàng đẩy cửa bước , bưng theo một mâm nhỏ cháo trắng ăn kèm với vài món dưa muối thanh đạm: “Gia chủ, dậy dùng chút bữa sáng ạ, đêm qua ngài quá chén ."
"Quá chén á?"
"Vâng ạ~ Hơn nữa ngài còn đích Dự vương đưa về tận nhà đấy." Tùng Hòa ấp úng, diễn tả thế nào cho tròn trịa: “Sắc mặt Dự vương lúc đó coi mòi khó coi lắm." Nàng lén lút liếc Thiên Hạ Tuyết, cúi gằm mặt xuống: “Mặc dù đêm qua gia chủ vương gia bế bồng tận phòng, nhưng cái sát khí ngùn ngụt tỏa từ ngài thật khiến rùng ớn lạnh."
Nàng lật đật xuống giường rửa mặt, dùng tay hiệu hỏi han: “Đêm qua tha lôi thứ gì về ?"
Tùng Hòa chỉ tay về phía chiếc bàn kê ở một góc phòng ngủ: “Là bộ cờ ạ? Đêm qua ngài cứ ôm khư khư lấy nó chịu buông, Dự vương điện hạ hì hục gỡ mãi mới lôi khỏi ngài đấy."
"Thế còn cái bàn thì ?" Chiếc bàn bằng gỗ lê đỏ dùng để chơi cờ trông lạ hoắc, nàng từng thấy bao giờ.
"À, cái bàn á, là do Dự vương phái mang tới hồi sáng nay đấy ạ. Tiện thể ngài cũng ẵm luôn tiểu cáo tuyết về ."
"Rốt cuộc đêm qua xảy chuyện gì ?"
Tiêu Dự thao thức cả một đêm chợp mắt. Đêm qua lúc rời khỏi Phong Nguyệt lâu, xe ngựa. Sau khi thốt câu “Huynh trai lắm”, nàng bèn ngoan ngoãn ngã gục lòng ngủ . Hắn ngậm đắng nuốt cay bao nhiêu tâm tư chất chứa, cuối cùng đành hóa thành một tiếng thở dài thườn thượt.
Ai dè lúc sắp xuống xe, nàng đột ngột bừng tỉnh, cứ loay hoay tìm kiếm bộ cờ của . Nhìn nàng luống cuống tìm đồ trong vô thức, xoa xoa vầng trán đang đau nhức, dỗ dành nàng cứ xuống xe , sẽ sai Thiên Cơ lấy đồ giùm nàng .
Thế mà nàng nhất quyết chịu, một mực đòi tìm cho bằng mới chịu bước chân xuống xe. Khổ nỗi tìm thấy , nàng cứ ôm rịt lấy chịu buông tay. Bị nàng hành hạ cho lên bờ xuống ruộng mất hơn nửa canh giờ, lúc về tới Dự vương phủ thì trời rạng sáng.
Cái se lạnh của buổi sớm cuối xuân len lỏi da thịt, ngâm trong bồn nước lạnh ngắt mới hạ hỏa , cắm đầu giải quyết đống công văn cho tới lúc hừng đông. Con cáo nhỏ bắt cũng mang tâm trạng rầu rĩ y hệt . Hắn phê duyệt tấu chương, nó cũng chong mắt thức theo, cứ chĩa thẳng cái m.ô.n.g lông lá về phía , thỉnh thoảng ư ử vài tiếng phản đối.
Hắn lấy cán bút chọc nhẹ m.ô.n.g con cáo nhỏ: “Nương mi bận rộn nhiều việc , rảnh chăm sóc mi ."
Phú Quý bỏ ngoài tai, tiếp tục bày vẻ mặt bướng bỉnh khó ưa.
...
Ba ngày , lễ Quốc Chiêm chính thức diễn tại hoàng lăng Lộc Minh sơn. Nếu Đào Lâm sơn lúc nào cũng tấp nập du khách vãng lai, thì Lộc Minh sơn, tuy chỉ cách một dòng sông Sương Giang, thưa thớt bóng , heo hút đìu hiu.
Ba mươi năm về , một mùa xuân nọ, Tiêu Quân Luân đích dẫn đầu một đội kỵ binh tinh nhuệ, luồn lách qua Lộc Minh sơn định đột kích vương đô. Không ngờ lọt vòng vây mai phục, giữa lúc đang tháo chạy trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, ngài bất ngờ bắt gặp một con hươu trắng toát. Cứ bám theo con hươu trắng , ngài lọt qua vòng vây hiểm nghèo. Thế nên khi đăng cơ xưng đế, Tiêu Quân Luân bèn chọn Lộc Minh sơn nơi xây lăng tẩm hoàng gia, và mỗi độ xuân về đều tổ chức săn b.ắ.n tại đây, nhằm mục đích cầu mong cho giang sơn đất nước trường tồn hưng thịnh.
Thế nhưng, suốt ba chục năm đằng đẵng trôi qua, chẳng còn ai may mắn bắt gặp bóng dáng con hươu trắng năm xưa trong những dịp săn mùa xuân nữa, càng khiến cho truyền thuyết về con hươu thần bí thêm phần linh thiêng huyền ảo. Tất cả những chuyện đều do Tiêu Dự kể cho nàng . Bấy giờ hai đang nhàn nhã ngắm cảnh hoàng hôn buông xuống phía ngọn núi biệt viện.
"Vậy là hươu thần thật ?"
"Chắc ?" Tiêu Dự phe phẩy chiếc quạt xếp, khóe môi nhếch lên một nụ bí hiểm: “Phụ hoàng từng hé răng về chuyện với bao giờ."
Thiên Hạ Tuyết ngẫm nghĩ một hồi, chắc mẩm chuyện con hươu thần là do thêu dệt nên thôi. Chắc chắn là kế hoạch của Thiên Hạ Minh, nhằm gieo rắc đầu thiên hạ niềm tin rằng việc Tiêu Quân Luân lên ngôi là do ý trời sắp đặt.
Mặt trời từ từ khuất rặng núi, chút tia sáng yếu ớt cuối cùng cũng tan biến nhường chỗ cho vầng trăng khuyết ló rạng đằng Đông. Ba ngày nữa là đến lễ Quốc Chiêm, tất cả đều tắm rửa trai giới tại biệt viện Lộc Minh sơn ba ngày. Sau khi buổi lễ kết thúc, sẽ chuyển sang một vùng khác của Lộc Minh sơn để tổ chức săn.
Giải thưởng cho cuộc thi săn năm nay là một tuyệt sắc giai nhân đến từ một tiểu quốc chư hầu.
"Huynh nắm chắc phần thắng để rước mỹ nhân về dinh ?" Nàng chọc ngoáy.
"Gia chủ nên lo cho thì hơn, nhỡ lúc đang gieo quẻ mặt bá quan văn võ mà lôi sách thì ẽo ợt lắm."
Quả là cao thủ bóng gió. Từ uống say ở Phong Nguyệt lâu, thái độ của đối với nàng luôn thường trực vẻ mỉa mai châm biếm, lời lẽ đanh thép sắc nhọn.
Thiên Hạ Tuyết phắt dậy toan bỏ .
"Sao thế? Không cùng ngắm nữa ?"
"Khỏi, về học thuộc lòng mấy quyển sách t.ử vi đây, thể nhục mặt Thiên Hạ gia ."
Tiêu Dự: ...
Quốc Chiêm là sự kiện trọng đại, nên hầu hết bà con họ hàng của Thiên Hạ gia đều mặt đông đủ, trừ lão thái thái đang bận rộn tụng kinh gõ mõ ở chùa Ngô Đồng. Nàng trở về kịp lúc để tham dự bữa tiệc tối của gia tộc. Không khí bữa ăn diễn khá hòa nhã. Vừa buông đũa, Thiên Hạ Tích bèn xin phép ngoài dạo, tiện thể qua rủ Mạch Trầm ca ca chơi chung luôn.
Cửu Nguyệt bèn âm thầm lườm nguýt một cái.
"Thế còn ngươi? Không tìm Yến gia chủ chơi ?"
"Xùy, lão đó thì gì vui chứ?" Cửu Nguyệt bĩu môi chê bai.
Xem , con đường chinh phục trái tim mỹ nhân của Yến gia chủ vẫn còn chông gai lắm đây.
Gió xuân cuối mùa mơn man thổi nhẹ, những dãy núi nhấp nhô xa xa in bóng rõ nét nền trời. Đại lễ Quốc Chiêm chính thức diễn chân Lộc Minh sơn. Các quan chức tiến vị trí, đốt nhang đèn, cử hành nghi thức đón thần linh trong tiếng nhạc réo rắt, dâng lễ vật, hàng vạn quỳ lạy. Cuối cùng là màn Thiên Hạ gia chủ bốc quẻ đoán vận mệnh quốc gia, chép lời tiên tri, dâng lên Thánh thượng, nghi lễ kết thúc.
Tiếp đó, sẽ chuyển sang tham gia hoạt động săn bắn. Thiên t.ử hồi cung, Thiên Hạ Minh tháp tùng ngài. Trừ gia chủ , những còn của Thiên Hạ gia phép tham gia săn bắn, vài ngày nữa sẽ lên đường trở về thành Diên Thương.
Trong cung điện, Tiêu Quân Luân trầm ngâm chăm chú những dòng chữ dài thòng tờ giấy sấm truyền. Trước đây, Thiên Hạ Minh sấm truyền, hễ thiên tai địch họa gì cũng chỉ ghi mập mờ thời gian. sấm truyền của Thiên Hạ Tuyết ghi rõ ràng rành rành từ thời gian, địa điểm, thậm chí cả con thương vong cũng chính xác đến từng chi tiết.
"Cô con gái của ông, quả đúng là hậu sinh khả úy, giỏi giang hơn cha nhiều đấy." Thiên t.ử tấm tắc khen ngợi.
"Thần vô năng." Thực chất Thiên Hạ Minh rõ tài năng của đến , so với các đời gia chủ thì chẳng thấm tháp . Sở dĩ Thiên Hạ gia vẫn giữ vị thế như ngày hôm nay là nhờ sự táo bạo của ông, khi quyết định đ.á.n.h cược phận, theo phe Tiêu Quân Luân dấy binh khởi nghĩa. Thành công thì lưu danh thiên cổ. Thất bại thì cả dòng họ vùi thây nơi chín suối, bao công lao gầy dựng của các đời gia chủ coi như đổ sông đổ biển hết.
Thiên Hạ Tuyết quả đúng là một nhân tài hiếm trăm năm mới xuất hiện một . Mỗi đứa trẻ trong Thiên Hạ gia chào đời đều các bậc bô lão sẵn mệnh thư. Tất cả mệnh thư đều cất giữ cẩn thận Tây Lâu, tuyệt đối ai phép xem trộm. Thiên Hạ Minh lạm quyền gia chủ để lén lút mệnh thư của Thiên Hạ Tuyết. Ngay lúc đó, ông vận mệnh của Thiên Hạ gia đến hồi kết, và nàng là tia hy vọng mong manh cuối cùng.
, nàng thực sự là tia hy vọng ? Ông vẫn dám chắc.
"Khanh nhắm ai để kết thông gia với Thiên Hạ gia ?" Tiêu Quân Luân cuộn tròn tờ sấm truyền, đưa cho thái giám bên cạnh.
"Mọi việc xin tuân theo sự phán xét của bệ hạ."
"Vậy để trẫm suy tính thêm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-15-han-dung-hai-ngon-tay-nang-cam-nang-len-cui-xuong-dat-mot-nu-hon-len-moi-nang.html.]
Chuyến săn kéo dài ba ngày, doanh trại dựng bên bờ một con suối nhỏ. Phong cảnh núi non hữu tình, cây cối xanh tươi rợp bóng mát. Quả là một nơi lý tưởng để du sơn ngoạn thủy, thả hồn thiên nhiên.
Vì tới nơi khi trời nhá nhem tối, nên ban tổ chức bày mấy trò giải trí như thơ, ném phi tiêu bình để mua vui. Đang lúc huyên náo, chợt tiếng ai đó hô to: “Không giải thưởng gì thì chán phèo."
Tiêu Thệ giơ tay hiệu im lặng: “Ai thắng hôm nay thì ngày mai ưu tiên dẫn quân xuất phát sớm hơn nửa canh giờ."
Đám đông reo hò ầm ĩ, vẻ như giải thưởng là tinh thần hăng hái lên hẳn. Thiên Hạ Tuyết tỏ khá thờ ơ. Thứ nhất nàng cưỡi ngựa, thứ hai càng mù tịt về môn b.ắ.n cung, mấy trò tuy vui nhưng chẳng ăn nhập gì với nàng cả. Nàng ỳ một xó, mặt mũi buồn thiu.
Tiêu Dự bước gần hỏi han: “Ngày mai nàng xơi món gì?"
"Phú Quý khoái khẩu món thịt thỏ lắm, là bắt mấy con thỏ tụi món thỏ nướng ?"
"Tính giấu giếm Phú Quý lén lút ăn thỏ nướng á?" Tiêu Dự phì .
"Thì ? Nó mà ."
Sáng hôm , lục tục kéo lên núi, đám phụ nữ trong doanh trại cũng rủ hái nấm hái rau. Ngay cả Cửu Nguyệt cũng Yến Cảnh Sơn lôi kéo cùng. Nàng đành lủi thủi dạo dọc theo bờ suối.
Đằng mấy kẻ đang múc nước suối, rinh rích.
"Nghe bảo Tư Mã Nghi cũng lết mặt tới đây ?"
" , sáng nay mới thấy sờ sờ đó."
"Chậc, một thằng mù thì đến đây cái trò trống gì?"
"Mấy hiểu , mù thì mù chứ vẫn thể hiện bản lĩnh nam nhi chứ?"
Cả đám hô hố một cách đê tiện.
Đột nhiên, một mũi tên lao xé gió từ xa tới, cắm phập xuống khe đá bờ suối, đám giật nảy . Bọn chúng vội vàng bật dậy, thấy một nam nhân mặc áo trắng tuấn tú, đeo ống tên lưng, tay lăm lăm cây cung đang dựa lưng gốc cây. Khỏi đoán cũng mũi tên là do b.ắ.n .
Bọn chúng nhận lỡ lời khác lưng là một hành động hèn hạ, bèn đưa mắt , vội vã lên ngựa tếch thẳng.
Tư Mã Nghi, xem giống như vỏ bọc bên ngoài.
"Cô nương định hóng chuyện tới bao giờ nữa?" Tư Mã Nghi cất tiếng hỏi.
Từ nãy giờ nàng thốt lời nào .
Nàng mỉm: “Chỉ là vô tình ngang qua thôi, chẳng thấy cũng chẳng thấy gì hết."
Hắn khẩy một tiếng. Một mũi tên thứ hai bay sượt qua nàng, ghim thẳng xuống ngay chân. Hắn : "Mong là cô nương giữ đúng lời hứa."
Nàng cúi xuống nhặt mũi tên lên, lạnh lùng bẻ gãy đôi, ném toẹt xuống đất, lưng bước thẳng một mạch: “Chậc."
Lại còn dám giở trò đe dọa với nàng cơ đấy. Hắn nghĩ là ai cơ chứ?
Đi dọc theo con suối chừng mười lăm phút, nàng định gót trở về doanh trại thì bất ngờ đụng độ Thiên Toàn - lặn mất tăm từ khá lâu.
"Thiên Hạ gia chủ, mời theo ."
Xuyên qua khu rừng cây cối rậm rạp, phía mặt hiện một con ngựa đang cột chặt cây. Thiên Toàn phóng lên lưng ngựa, giang tay ôm trọn nàng lòng, điều khiển con tuấn mã màu hạt dẻ lao vút con đường mòn khúc khuỷu.
Phong cảnh bỗng chốc trở nên thoáng đãng, mắt nàng là một vực thẳm mênh mông, xa xa là những dãy núi non trùng điệp, xanh mướt một màu. Trên mỏm đá nhô vách núi, ngọn lửa trại đang bùng cháy dữ dội, vỉ nướng là mấy xiên thịt thỏ thơm lừng, mỡ chảy xèo xèo. Cạnh đó là một nồi lẩu nấm đang sôi sùng sục.
Tiêu Dự lưng , thấy nàng tiến đến bèn lôi một chiếc ghế đẩu: “Ngồi ."
Nàng từ từ bước gần, trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả, chua xót pha lẫn ngọt ngào. Đã bao nhiêu năm , lâu lắm mới thực sự lắng và quan tâm đến những tâm tư nguyện vọng của nàng.
Một bao giờ nếm trải mùi vị của sự yêu thương sẽ chẳng bận tâm đến nó. Giống như những quen sống trong bóng tối sẽ chẳng màng đến việc từng thấy ánh sáng . một khi họ bắt lấy một tia sáng, họ sẽ liều mạng đ.á.n.h đổi thứ để nắm giữ lấy nó.
Dường như nàng trở nên quá tham lam. Giống như con Phú Quý , chén xong một cái đùi thỏ nướng ăn thêm cái nữa. , cõi đời , gì chuyện sung rụng mồm dễ dàng như chứ?
Nàng xuống chiếc ghế đẩu, lặng lẽ quan sát Tiêu Dự nêm nếm gia vị nồi lẩu nấm, cẩn thận múc cho nàng một chén: “Uống bát canh , thịt thỏ sắp chín ."
"Huynh mấy thứ ?" Thiên Hạ Tuyết tỏ vẻ kinh ngạc, nàng cứ đinh ninh rằng một vị công t.ử bột thì mấy việc bếp núc lặt vặt .
"Hồi trẻ từng rèn luyện trong quân ngũ, từng xông pha trận mạc mà. Những năm tháng tuổi trẻ ở sa mạc biên cương, ngắm bầu trời đầy , cùng đồng đội trải qua những đêm dài giá rét, uống những ly rượu cay nồng. Cưỡi ngựa xông pha trận mạc, đối mặt với cái c.h.ế.t kề vai sát cánh."
Những hồi ức trôi qua lâu .
Trong ánh mắt ngấn lệ của nàng, thấy sự ngưỡng mộ và một thứ tình cảm phức tạp mà thể diễn tả thành lời. Hắn xiên miếng thịt thỏ nướng chín vàng ươm, rắc thêm chút tiêu ớt, bọc một chiếc lá sen khô, xé nhỏ từng miếng đưa cho nàng.
"Thiên Hạ gia chủ." Hắn đưa miếng thịt thỏ cho nàng, nhưng rụt tay , nàng bằng ánh mắt chân thành: “Làm vợ nhiều điểm lợi lắm, ... chuyện gì cũng ." Trừ khoản nấu nướng, thầm bổ sung trong lòng.
Nàng khẽ bật , nhẹ nhàng gạt tay : “Tiêu Dự, thừa chúng bao giờ thể đến với mà."
Hắn im lặng.
Nàng tiếp lời: “Người đời thể hiểu, nhưng rõ, sinh để ngai vàng cai trị thiên hạ, là một bậc đế vương kiệt xuất, sẽ mang thái bình thịnh vượng cho muôn dân bách tính."
"Còn . Theo quy định của Thiên Hạ gia, gia chủ kết hôn với trong hoàng tộc. đó, chắc chắn sẽ bao giờ là - vị vua tương lai ngai vàng cao cao tại thượng. Huynh hiểu ý chứ?"
Hắn rũ mắt xuống, đôi môi mỏng mím chặt, bật một tiếng cay đắng, đầy vẻ chế giễu: “Đây là lời phán xét của gia chủ Thiên Hạ dành cho ? Bình định thiên hạ, mang ấm no cho dân chúng."
", chắc hẳn nàng từng , bao giờ phó mặc cuộc đời cho phận." Hắn dùng hai ngón tay nâng cằm nàng lên, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi nàng.
Phía lưng họ, ráng chiều rực rỡ nhuộm đỏ cả một góc trời, đàn nhạn xải cánh bay lượn bầu trời rộng lớn. Chỉ còn đọng một chút xao xuyến vấn vương mãi phai.