Tuế Mộ Minh - Chương 16: Xuân mộng vô ngân

Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:16:58
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn trướng sẫm màu buông lơi, che khuất ánh trăng bàng bạc đang len lỏi ngoài song cửa. Chốn đình viện, bóng nhành hạnh ngân khẽ đung đưa trong gió, còn chiếc giường êm ái, hai bóng đang triền miên giao hòa.

Bàn tay trái của nam nhân dịu dàng ôm trọn vòng eo thon thả quá một vòng ôm, trong khi tay khẽ khàng vuốt ve dọc theo sống lưng, lướt qua từng đốt xương thanh tú. Mỹ nhân nép trong lồng n.g.ự.c khẽ ngước đầu lên, đôi môi đỏ mọng như trái đào mấp máy. Nàng thầm thì điều gì đó, nhưng chẳng thể rõ.

“Hửm?” Cả gian phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn chất giọng khàn khàn trầm thấp của vang lên dỗ dành.

“Tiêu Dự.” Âm thanh của nàng mềm mại giống như làn gió xuân cuối mùa mang theo chút ấm, lướt qua da thịt khiến như nhũn .

Hắn khép hờ đôi mắt, thở bỗng chốc ngưng . Bàn tay với những khớp xương thon dài luồn mái tóc suôn mềm của mỹ nhân, khẽ ghì xuống, tham lam c.ắ.n nhẹ lên đôi môi mềm mại ngọt ngào tựa sương mai.

Nàng dùng cả hai tay nâng lấy khuôn mặt , đôi môi thoáng tách rời. Đôi bàn tay ấm áp trượt dọc theo đường viền hàm dừng cổ . Nàng siết nhẹ, bên tai là giọng mềm mỏng nhưng kiên định: “Chúng ... tuyệt đối thể .”

 

Hắn giật bừng tỉnh.

Căn phòng chìm trong bầu khí lạnh lẽo, vắng lặng, chỉ còn đơn côi. Thứ ấm đè nặng khiến khó thở, hóa là con cáo tuyết đang vắt vẻo cổ. Hắn bực dọc hất Phú Quý sang một bên, bật dậy, luồng khí nóng rực rỡ trong cơ thể như chực chờ bùng nổ, kìm nén nổi.

Cả một đời , những thứ cưỡng cầu vốn dĩ nhiều, nhưng từng thứ gì lọt mắt mà thể đoạt .

Nay cầu mà , nàng to gan lớn mật dám mộng mị trêu đùa trong giấc ngủ của . Dáng vẻ yểu điệu mềm mại kề ấp , giọng điệu dịu dàng như nước, mà khi tỉnh mộng phũ phàng phủ nhận tất cả, chốn phòng the ân ái hóa chỉ là ảo ảnh huyễn hoặc.

Duy chỉ ánh trăng sáng vằng vặc ngoài song cửa mới là thứ hiện hữu chân thực.

... thì chứ?

Ngay ngày đầu tiên diễn buổi săn mùa xuân, viện cớ công vụ hệ trọng cần xử lý để cáo lui, hối hả trở về vương đô.

Sang ngày thứ hai, lập tức phụ vương triệu kiến cung. Vị hoạn quan hầu cận dâng lên một chiếc hộp gỗ lim màu xanh, nắp hộp mở , bên trong thình lình xuất hiện bản quẻ thư mà Thiên Hạ Tuyết dâng lên ngày quốc chiếm.

Hắn đưa mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ, im lặng . Tiêu Quân Luận khẽ vung tay, hoạn quan bèn kính cẩn thu quẻ thư, đóng nắp hộp lặng lẽ lui xuống.

“Ngày mai, khi buổi xuân liệp kết thúc, gia chủ của Thiên Hạ thị sẽ khởi hành trở về thành Diên Thương. Thánh chỉ ban hôn cũng sẽ đồng thời đưa tới.” Tiêu Quân Luận day day thái dương, cất tiếng thở dài nhè nhẹ.

Ông đưa mắt Tiêu Dự vẫn đang giữ im lặng, tiếp: “Tuyển liên hôn, một khi ấn định ngày mai thì tuyệt đối thể đổi.”

“Kẻ nên nghiệp lớn quyết thể chần chừ, nhu nhược.” Ông đứa con trai xưa nay luôn hành sự sát phạt quả đoán, từng e dè nao núng, ân cần khuyên nhủ: “Quả nhân chiếc ngai vàng chịu cảnh cô liêu suốt mấy mươi năm , chẳng bao lâu nữa cũng sẽ xuống cửu tuyền đoàn tụ cùng mẫu hậu của con.”

Trọn một đời, ông chỉ lập duy nhất một vị vương hậu, và nữ nhân từng vì ông mà sinh hạ m.á.u mủ , nay nơi đế lăng Lộc Minh sơn giá lạnh suốt hai mươi năm ròng. Bọn họ đầu hạnh ngộ tại Lộc Minh sơn, cuối cùng cùng yên giấc ngàn thu tại chốn , nghĩ quả thật cũng là một cái kết viên mãn.

Thân thể ông mỗi ngày một suy kiệt, nhưng niềm khao khát tương phùng cùng thê t.ử thuở nào ngày một mãnh liệt hơn. Đời kiếp , ông chẳng thể trọn vẹn lời thề “một đời một kiếp một đôi ” với nàng, đó là món nợ ân tình sâu nặng nhất. Chính vì thế, ông quyết thể trơ mắt giọt m.á.u của hai bước sai một ly, thể con trai gieo vực thẳm mà tự hủy hoại tương lai.

“Con từ nhỏ đến lớn, quả nhân từng đặt bất kỳ yêu cầu khắt khe nào với con ? Bởi vì quả nhân , con luôn thấu tỏ bản thực sự gì. Ngôi báu chỉ cách con một bước chân, con thực sự buông bỏ ?”

“Con... vẫn luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện.”

“Nhi thần hiểu.”

Thực , điều bất khả thi truy cầu ròng rã suốt bao năm qua. Hắn từng bước từng bước dấn , còn đường lùi, nhưng dẫu , vẫn khao khát tìm chút ấm để xoa dịu cõi lòng hoang vu cô liêu của chính .

Sau khi chia tay tại Thiên Phong nhai thuộc Lộc Minh sơn, Thiên Toàn là hộ tống nàng trở về doanh trượng. Dọc đường , Thiên Toàn cứ ngập ngừng thôi, rốt cuộc đành chìm trong câm lặng cho đến cuối con đường.

Thực , Thiên Hạ Tuyết thấu tỏ những gì Thiên Toàn thốt , nhưng giữa nàng và Tiêu Dự tồn tại một bức màn ngăn cách tựa như dải Ngân Hà thăm thẳm. Đoạn nhân duyên tuyệt nhiên chẳng thể thành chỉ bằng việc một bên chịu cúi đầu nhượng bộ. Tham luyến chút hoan ái trong ba năm ngắn ngủi, để nàng vĩnh viễn vùi thây nơi hoàng tuyền bích lạc, còn thì ? Từng vuột mất, là ôm ấp mối tương tư cầu mà chẳng thể , mới là thứ khiến con đau đớn đến tột cùng? Nàng thực sự thể tìm câu trả lời.

 

Đêm hôm tại doanh trượng, một đám đông quây quần bên đống lửa hừng hực, nướng thịt nâng bát rượu huyết hươu, cao giọng cất vang khúc hoan ca. Trên đài cao, những vũ nương ngoại bang say sưa uốn lượn theo điệu múa uyển chuyển. Vầng trăng khuyết treo lơ lửng trung, cảnh tượng quả thật náo nhiệt vô ngần. Duy chỉ nàng là lạc lõng, mất hứng thú.

Kể từ lúc chia tay, Tiêu Dự bặt vô âm tín, tuyệt nhiên hề xuất hiện thêm một nào nữa.

Cửu Nguyệt mang đến cho nàng một chiếc đùi hươu nướng thơm lừng, nàng khẽ lắc đầu từ chối. Vừa mới dùng xong thịt thỏ cách đây lâu, nàng quả thực chẳng còn chút cảm giác đói bụng nào.

“Xem tình hình ngày hôm nay, phần thưởng ắt hẳn sẽ rơi tay Sùng vương .”

Nàng khẽ ngước Tiêu Sùng đang ôm ấp mỹ nhân cuồng nhiệt nhảy múa, hờ hững đáp: “Quả thực như .” Kẻ duy nhất khả năng đối đầu ngang sức là Tiêu Dự, mới săn một nửa chạy nướng thịt thỏ cùng nàng, thế nên phần thắng của há chẳng cầm chắc trong tay .

“Hôm nay chơi vui ?” Nàng sang hỏi Cửu Nguyệt.

“Cũng tàm tạm, chẳng săn con thú nào, nhưng thỏa sức phi ngựa chốn rừng sâu quả thực là một lạc thú. Tỷ đúng là đáng tiếc.” Cửu Nguyệt c.ắ.n ngấu nghiến miếng thịt hươu, dốc bầu rượu huyết hươu rót đầy chiếc chén ngọc bích của Thiên Hạ Tuyết.

Nàng nâng chén, cụng nhẹ với Cửu Nguyệt. Lớp lụa mỏng manh nơi ống tay áo khẽ trượt xuống, để lộ cánh tay trắng ngần như ngọc. Đôi vòng tay va kêu lanh canh, giống như một dòng suối trong vắt đang róc rách chảy quanh cổ tay nàng.

Cửu Nguyệt tinh ý nắm lấy tay nàng, cẩn thận đ.á.n.h giá đôi vòng ngọc, tò mò hỏi: “Chẳng tỷ xưa nay vốn đoái hoài gì đến mấy thứ trang sức vàng ngọc ?”

Nàng điềm nhiên rụt tay : “Người khác tặng thôi.”

“Ồ~ Người khác cơ đấy.” Vẻ mặt Cửu Nguyệt lập tức bừng lên nét trêu chọc đầy thâm ý.

Đôi vòng ngọc , vốn dĩ mua tại trấn Ngọc Bích Sơn. Khi đặt chân đến đó, bọn họ cầm cố ngọc bội và trâm ngọc của Tiêu Dự. Lúc rời , Tiêu Dự dắt theo Thiên Cơ đến chuộc . Có lẽ vị chưởng quỹ thấy bọn họ ăn vận lụa là gấm vóc, khí độ bất phàm, bèn đem đôi vòng ngọc chào mời, bảo rằng đây là bảo vật trấn điếm, thường tiền cũng chẳng thể chiêm ngưỡng, chỉ những quý nhân như bọn họ mới xứng đáng sở hữu.

Tiêu Dự khẽ vươn tay chạm , cảm nhận một luồng khí lạnh buốt truyền tới. Thiên Cơ cạnh bèn thưa: “Chủ thượng, thuộc hạ hiểu về nữ trang cho lắm.”

Chưởng quỹ hề hề tiếp lời: “Đôi vòng quả thực là cực phẩm hiếm khó tìm, ngài xem, trong suốt thanh tao giống như như dòng suối nhỏ chảy xuôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-16-xuan-mong-vo-ngan.html.]

Có lẽ chính câu bóng bẩy gợi cho Tiêu Dự nhớ đến Thiên Hạ Tuyết - thanh tao, trong vắt mà mang chút lạnh lẽo. Hắn ngần ngại mua , gửi tặng nàng. Từ đó, dòng Thanh Khê êm đềm chảy róc rách cổ tay nàng, và trong lòng cũng dâng lên một niềm hoan hỉ khó tả.

Cửu Nguyệt nán bầu bạn chẳng bao lâu, Yến Cảnh Sơn mò đến kéo nàng , bảo rằng bắt mấy con ếch đồng béo ngậy, nếu nhanh chân sẽ chia chác hết sạch. Cửu Nguyệt hào hứng kéo nàng theo. Bọn họ cùng thưởng thức món ếch đồng nướng giòn rụm. Đám đông xung quanh bắt đầu gõ nhịp hát ca, nàng trầm ngâm một góc, dùng đôi đũa trúc gõ nhẹ lên chén rượu, phụ họa theo điệu nhạc.

Đêm xuân quá đỗi ngắn ngủi, chi bằng trở về đ.á.n.h một giấc thật say.

Vào cái ngày bọn họ khởi hành trở về thành Diên Thương, bỗng nhận bái của Tiêu Sùng, nhã ý mời nàng đến Phong Nguyệt lâu một chuyến. Tò mò hiểu vị Sùng vương tìm việc gì, nàng vui vẻ nhận lời tiến tới.

Vào ban trưa, Phong Nguyệt lâu vắng bóng những màn ca múa ồn ào, chỉ tiếng đàn tỳ bà thánh thót của một tỳ nữ vang lên, mang đến một bầu khí tĩnh mịch, tao nhã. Tiêu Sùng chắp tay chờ nàng ngay cửa, đích nghênh đón nàng lên sương phòng hoa lệ lầu hai. Suốt bữa tiệc, liên tục ân cần rót , niềm nở cởi mở giống như hai là đôi bằng hữu cố giao quen từ lâu, thỉnh thoảng mới dịp hạnh ngộ ôn chuyện xưa.

Nàng vòng vo, thẳng thắn mở lời: “Không Sùng vương tìm chuyện hệ trọng gì?”

“Đã ngưỡng mộ uy danh của Thiên Hạ gia chủ từ lâu. Dịp gia chủ lưu vương đô nhiều ngày mà bản vương từng thiết yến khoản đãi, quả thực là chậm trễ.”

Hửm? Vẫn cố tình lấp l.i.ế.m ?

Nàng khẽ nở nụ , giống như tuyết xuân tan chảy: “Thiên Hạ Tuyết xin đa tạ tấm thịnh tình của Sùng vương. Nếu ngày ngài dịp ghé thăm thành Diên Thương, nhất định sẽ tròn bổn phận của đạo chủ nhà.”

“Nghe đồn gia chủ bói toán như thần, thể nể mặt gieo cho bản vương một quẻ chăng?”

Nàng điềm nhiên lấy năm đồng tiền đồng, hiệu cho Tiêu Sùng chọn lấy một quẻ. Nhìn tượng quẻ hiện lên, nàng cất giọng đều đều: “Kẻ gieo gió ắt gặt bão, khuyên ngài nên hành thiện tích đức nhiều hơn.”

Tiêu Sùng: ... Lời mà tựa như .

“Vậy bản vương liệu cơ đồ trở thành vạn ?”

Thiên Hạ Tuyết thừa hiểu thâm ý trong câu của , ý hỏi liệu cơ hội đoạt lấy ngai vàng ?

“Sùng vương hiện tại vạn , xuất kim chi ngọc diệp, mẫu tộc thâu tóm binh quyền.” Nàng cẩn thận thu những đồng tiền đồng: “Có những chuyện đời, nhất nên thuận theo ý trời, cưỡng cầu cũng vô ích.”

Tiêu Sùng: ... Tóm cơ hội ?

“Được , đến lúc cáo từ . Đám gia nhân trong phủ hẳn mỏi mòn chờ đợi.” Nàng mỉm nhạt nhẽo: “Cáo từ Sùng vương.”

Bước khỏi Phong Nguyệt lâu, quả nhiên Cửu Nguyệt và phu xe túc trực chờ sẵn, bên cạnh còn một toán hộ vệ tinh nhuệ. Cửu Nguyệt thì thầm báo rằng đội hộ vệ do Tiêu Dự cẩn thận phái tới. Chuyến hành trình lên kinh gặp gian nguy, để đảm bảo an tuyệt đối, đặc biệt cắt cử hộ tống các nàng trở về thành Diên Thương. Hai nữ nhi trói gà chặt như các nàng, đường trường quả thực ẩn chứa quá nhiều rủi ro.

Khi về đến thành Diên Thương thì trời sang nửa tháng . Nàng bù đầu trong thư phòng trọn một ngày ròng rã, cuối cùng mới xử lý êm xuôi đống sự vụ tồn đọng của gia tộc.

Trong lúc đó, Thiên Hạ Minh tạt qua thư phòng tìm nàng một . Bấy giờ, nàng đang mải mê xem xét bản báo cáo doanh thu mùa xuân của Thiên Hạ sơn trang.

“Tiền nhang đèn cho chùa Ngô Đồng, con định cắt đứt thật ? Tổ mẫu con vẫn đang dốc lòng lễ Phật ở đó, con mảy may suy nghĩ đến cảnh ngộ của bà ?” Ông thả xuống chiếc ghế tựa bằng gỗ trắc bên cạnh bàn , buông những lời lẽ khó nhưng tay nhàn nhã pha . Đám xuân mà vị quản sự mang tới, nàng còn kịp nhấp môi thưởng thức, phụ nàng đường hoàng hưởng dụng.

“Gia sản của Thiên Hạ sơn trang đồ sộ vô ngần, bạc trắng thu về hằng năm chẳng là con nhỏ, chút tiền còm thì thấm tháp ? Thôi thì cứ chiều lòng lão phu nhân .”

“Phụ cảm thấy lời ngài thốt thật đáng nực ? Chỉ vì tổ mẫu là mẫu của cựu gia chủ mà quyền vạn ư? Lẽ nào bà phép ngang nhiên bòn rút bạc tiền của gia tộc để thỏa mãn tư d.ụ.c cá nhân ?” Thiên Hạ Tuyết đặt bút lông xuống, lạnh lùng thẳng mắt Thiên Hạ Minh.

Có lẽ do sự vụ gia tộc quá đỗi bề bộn, tồn đọng từ lâu, tâm trạng nàng bỗng chốc trở nên bức bối, bực dọc.

“Vậy xin mạn phép hỏi phụ , giả như kẻ trong tộc ngửa tay xin tiền để xây thêm đạo quán, nên cấp nên cấp?”

Thiên Hạ Minh đăm đăm nữ t.ử đang ngự ghế cao. Ngay từ cái ngày lặn lội đến trấn Thanh Trúc đón nàng trở về, ông thấu tỏ dã tâm báo thù rực cháy trong mắt nàng. Vỏ bọc bên ngoài của nàng thể che mắt thế gian, nhưng mặt ông, nàng bao giờ thèm che đậy tham vọng của . Giờ đây, đến cả việc đóng kịch nàng cũng lười biếng phô diễn. Biết bao mưu toan ông đều tỏ tường, nhưng bất lực.

“Phụ , lời hứa hẹn với ngài nhất định sẽ thực hiện. ngài giờ đây chỉ là một cựu gia chủ, xin đừng vơ những rắc rối , chuốc lấy oán hận, chuốc lấy miệng đời dèm pha.” Nàng thẳng thừng, chỉ thiếu nước đuổi thẳng ông khỏi cửa: “Phụ cứ tự nhiên, còn bề bộn nhiều công vụ.”

Thiên Hạ Minh cứng họng, đành đ.á.n.h trống lảng chuyển chủ đề: “Ngày mai thánh chỉ sẽ ban xuống Thiên Hạ sơn trang, về chuyện liên hôn, con dự tính gì ? Liệu chuẩn đối sách gì ?”

“Chuyện của ngày mai, hãy đợi đến ngày mai hẵng .” Nàng lạnh nhạt buông lời thoái thác.

lúc , Cửu Nguyệt bê sổ sách bước , khéo léo dùng nụ tiễn Thiên Hạ Minh khỏi cửa.

“Dạo tính khí tỷ nóng nảy hơn hẳn. Hồi còn ở trấn Thanh Trúc, dẫu lâm cảnh khốn cùng, cũng từng thấy tỷ nổi trận lôi đình như thế .”

Thiên Hạ Tuyết thầm nhủ trong lòng, mặt vị phụ , nàng chỉ đơn giản là đeo chiếc mặt nạ giả tạo nữa mà thôi.

“Tỷ xem, rốt cuộc thì ai sẽ gả Thiên Hạ thị đây?” Cửu Nguyệt mài mực chống cằm suy tư. Chữ “gả” dùng quả thực chút thú vị.

“Ngày mai đáp án tự khắc sẽ vén màn, việc gì sốt sắng? Lúc rảnh rỗi thì giúp kiểm tra đống sổ sách .” Thiên Hạ Tuyết bỗng chuyển hướng câu chuyện: “Nhắc mới nhớ, dạo theo chân Yến gia chủ học hỏi những bí kíp gì ?”

Lần đến lượt Cửu Nguyệt ấp úng, ánh mắt lảng tránh: “À ừm... hình như cũng chẳng học lỏm gì đáng kể? Ngày ngày chỉ bám theo rong chơi ăn uống.”

Thiên Hạ Tuyết mỉm gật gù chiều thấu hiểu.

Sáng sớm hôm , đoàn hoạn quan mang theo thánh chỉ rầm rộ tiến , bộ của Thiên Hạ thị đều quỳ rạp cổng để nghênh tiếp.

Về nhân tuyển liên hôn giữa Thiên Hạ thị và vương tộc, nàng từng mường tượng đủ viễn cảnh, nhưng độc nhất ngờ tới đó là Tiêu Dự. Thời gian nàng nghiên cứu bói toán chẳng đáng là bao, việc quan sát tinh tú càng ít ỏi. nàng dám khẳng định một điều, mệnh tinh của Tiêu Dự là T.ử Vi tinh - biểu tượng của bậc đế vương.

Nếu sự tình là , thì cuộc liên hôn giữa Tiêu Dự và nàng đơn thuần chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt sặc mùi chính trị thông thường.

Vậy rốt cuộc, Tiêu Dự, đang mưu tính điều gì đây?

 

Loading...