Tuế Mộ Minh - Chương 2: Giúp ta tính một quẻ

Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:16:44
Lượt xem: 249

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dùng xong bữa trưa, Thiên Hạ Tuyết trở về phòng.

Cơn sốt cao vẫn chịu thuyên giảm, nàng đang định bụng lén sắc chút t.h.u.ố.c phong hàn. Nào ngờ đẩy cửa bước , nàng bèn bóng trong phòng dọa cho giật thót tim: “Cớ ngươi ? Chẳng ngươi rời ?”

“Ta thương thế thì còn nữa? Sáng nay tỳ nữ của nàng đến gọi cửa, đành tạm lánh thôi.”

“Ngươi đường hoàng ghê nhỉ.”

“Ngươi dùng bữa trưa ?” Nàng chột liếc .

“Chưa từng.”

“Vậy để xuống bếp trộm cho ngươi hai cái màn thầu nhé?”

“Vết thương của nứt , nhân tiện lấy trộm thêm chút kim sang d.ư.ợ.c .”

“Được .” Nàng ngậm ngùi đóng cửa bước ngoài.

Nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của nàng, Tiêu Dự suýt chút nữa bật thành tiếng.

Hắn vốn tưởng rằng, nàng đường đường là phận nữ nhi của Thiên Hạ thị, ở tại nơi bét nhất cũng đám hạ nhân trong trang đối đãi t.ử tế. Chẳng thể ngờ cuộc sống của nàng tồi tệ, nước sôi lửa bỏng đến nhường . nghĩ cũng thôi, từ đến nay, ai từng thực tâm đối đãi với nàng cơ chứ?

Chỉ chốc lát nàng . Ngoài hai cái màn thầu bột mì trắng muốt to tướng, còn thêm một đĩa nhỏ dưa muối.

Nàng lôi từ gầm giường một cái cối giã, tiện tay vặt thêm vài nhánh thảo d.ư.ợ.c trồng trong chậu cây cảnh bên cửa sổ ném giã nát: “Ngươi ăn xong thì qua đây t.h.u.ố.c cho.”

Có lẽ vì đói lả từ lâu, chỉ dăm ba miếng thanh toán sạch sẽ hai cái màn thầu. Sáng nay nàng rời quá đỗi vội vã, đoán chừng cũng bỏ bụng thứ gì, thế nàng lấy thêm vài cái nữa.

Thiên Hạ Tuyết tinh ý nhận , dù động tác nhai nuốt vẻ thô lỗ vội vàng, nhưng phong thái ăn uống của vẫn giấu nét thanh tao ưu nhã. Cách ăn mặc trang điểm cũng mực phong lưu tuấn dật, chỉ hiểu vì cớ gì đắc tội với kẻ khác để đến nỗi truy sát thê t.h.ả.m thế .

Tiêu Dự đang cởi thắt lưng bỗng khựng : “Cô nương, nàng cũng cần thiết trừng trừng chớp mắt lúc cởi y phục như chứ.”

“Hả?” Thiên Hạ Tuyết đang chống cằm lơ đãng bèn bừng tỉnh. Nàng xua tay thản nhiên đáp: “Không cả, dù gì đêm qua cũng thấy hết .”

Nhớ cảnh tượng đêm qua, bề ngoài dáng vóc tuy thon gầy mảnh khảnh, nhưng khi cởi bỏ y phục lộ khuôn n.g.ự.c vạm vỡ cường tráng. Chỉ tiếc là, một hình mỹ đến những vết đao ngang dọc tàn phá. Đợi khi bình phục, nàng nhất định tìm chút t.h.u.ố.c trị sẹo bôi cho mới .

“Tại truy sát ngươi?” Nàng vẫn nén nổi sự tò mò.

Hắn thờ ơ mân mê đồng điếu nhẵn bóng bàn, lãnh đạm đáp: “Vị trưởng bất tài của , sợ tranh giành gia sản với .”

Thiên Hạ Tuyết cạn lời.

Nàng ngầm hiểu rõ. Chuyện tranh đoạt gia sản nhà Vương hầu, suy cho cùng cũng xấp xỉ với việc tranh đoạt vương vị mà thôi.

Đồng điếu trượt khỏi kẽ tay, dễ dàng chộp lấy: “Cứ để ung dung thêm một thời gian nữa , dù cũng chẳng sống bao lâu nữa.”

Thiên Hạ Tuyết nữa cạn lời. Mạng trong miệng ngươi, mà nhẹ tựa lông hồng, chẳng khác nào việc g.i.ế.c một con cá ?

Đầu ngón tay nàng nhuốm đầy thảo d.ư.ợ.c ướt đẫm đắp lên lớp da thịt bong tróc của . Máu tươi rịn hòa lẫn nước thuốc, tạo nên một cảnh tượng kinh tâm động phách.

Kẻ thương ngược tâm trạng vô cùng bình thản. Hắn đùa giỡn với đồng điếu tay, lơ đãng hỏi nàng: “Nàng gieo quẻ ? Hay là tính giúp một quẻ .”

“Tính chuyện gì? Chuyện tranh đoạt gia sản thành ?” Nàng rút một cuộn vải băng bàn, cẩn thận đo đạc chiều dài.

“Không, tính nhân duyên.”

Vết thương quấn gọn gàng bằng vải băng, thắt nơ t.ử tế. Nhìn nàng lượn lờ quanh một vòng, khoảnh khắc ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt trong veo như làn nước mùa thu. Bờ môi đỏ mọng như trái đào khẽ mấp máy: “Nhìn ngươi cũng giống kẻ thiếu vắng nhân duyên?”

“Được thôi, nể tình sẽ tính cho ngươi một quẻ. Nhớ trả phí gieo quẻ đấy nhé.” Nàng mỉm thu đồng điếu, thả xuống mặt bàn, chăm chú ngắm nghía lâu.

Tiêu Dự hàng chân mày cau chặt của nàng, nhịn bèn lên tiếng: “Chỉ là tính nhân duyên thôi mà, nàng ơn đừng bày cái vẻ mặt như thể ngày mai sắp cưỡi hạc quy tiên ?”

“Ngươi đợi một lát.” Nàng lấy từ trong tủ một quyển sách, chăm chú lật giở tra cứu: “Quẻ tượng ...”

“À, là cái . Cả đời ngươi đều phạm đào hoa.”

Rốt cuộc nàng xem bói ? Điệu bộ thế trông chẳng đáng tin tẹo nào.

“Không chuyện xem , mà là trong sách rành rành như thế.” Nàng kiên quyết chấp nhận việc khác hoài nghi năng lực.

Hắn tháo luôn miếng ngọc bội giắt bên hông ném lên bàn: “Được , phí gieo quẻ đây.”

“Đa tạ đại gia hào phóng, đến nhé.” Nàng tươi rói nhận lấy miếng ngọc. Ngón tay khẽ vuốt ve, quả là ngọc chạm khắc đôi cá chép vờn hoa sen.

“Không cần .” Đây là đầu tiên thấy xem bói lật sách giải quẻ. Cái trình độ nếu mang đường bày sạp, e rằng đến một nén nhang hất đổ sạp .

Hắn ngả lưng xuống chiếc sạp êm ái, kéo tấm chăn mỏng đắp ngang ngực: “Ta chợp mắt một lát.”

“Lát nữa học . Ngươi ở đây chớ để khác phát hiện, tối về sẽ mang đồ ăn cho ngươi.”

Hắn nhắm mắt, khẽ lẩm bẩm: “Đi học môn gì cơ?”

Không tiếng ai đáp .

Khi tỉnh giấc thì trời ngả bóng tà dương. Ánh mặt trời khuất dần rặng núi, cả gian phòng chìm trong bóng tối nhá nhem.

Có lẽ hương hoa quế thoang thoảng trong phòng nàng tác dụng an thần, lâu mới một giấc ngủ sâu và yên bình đến .

Lúc nàng trở về bèn thắp sáng ngọn nến bàn. Nhìn thấy đang đờ đẫn sạp, đoán chừng đang buồn chán, nàng bèn cất lời: “Ngươi thích xem loại sách gì? Mai đến Tàng thư các mượn mấy cuốn mang về cho.”

“Lại ăn cơm .” Nàng lấy từ trong hộp thức ăn một bát cơm trắng, thêm vài cọng rau xanh và một đĩa nhỏ dưa muối.

Tiêu Dự xuống bàn, cầm đũa lên, điềm nhiên hỏi: “Bữa tối của nàng cũng là những thứ ?”

.” Nàng lấy từ trong túi hai quả táo tàu khô: “Đồ ăn vặt bữa cơm.”

“Bọn họ chỉ cho nàng ăn những thứ thôi ?”

“Như lắm , đây còn chịu cảnh bữa đói bữa no nữa cơ.” Nàng đẩy bát cơm về phía : “Mau ăn .”

Bữa đói bữa no ? Hắn thể mường tượng chuỗi ngày lưu lạc của nàng chắc chắn sẽ chẳng dễ dàng gì, nhưng ngờ đến mức khốn khổ như thế.

Nàng khẽ thở dài: “Ta ngươi đang thương nặng mà ăn mấy món đạm bạc thì quả thực khó chịu. Ngày mai khóa học buổi sáng, sẽ lén xuống núi mua một con gà mái già hầm canh bồi bổ cho ngươi, thấy thế nào?”

“Nếu đổi khác, nàng cũng sẽ tận tâm tận lực như ?”

“Lời gì thế ? Ngươi nên rõ một điều, ngay từ đầu hề ý định cứu ngươi. Là chính ngươi mặt dày mày dạn bám dính lấy đó thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-2-giup-ta-tinh-mot-que.html.]

Tiêu Dự im bặt.

 

Đêm khuya thanh vắng.

Bóng cành hoa quế in hằn nền phiến đá xanh qua ánh trăng rọi. Gió khẽ lay động, bóng hoa lả lướt rung rinh.

“Có thể kể cho chuyện quá khứ ?” Hắn buông rèm mi bóng hoa sàn, tò mò về những việc từng .

“Chúng hình như cũng thiết đến mức , vết thương của ngươi bình phục thì mau chóng rời . Hai quen tính mới vỏn vẹn hai ngày.”

“Giả dụ một ngày chúng trở nên thật sự thiết, nàng bằng lòng cho ?”

Nàng hiểu vì khăng khăng đến thế. Xét theo lẽ thường, thuở mối quan hệ của bọn họ cũng chẳng mấy , chỉ hệt như những xa lạ từng dăm ba câu trao đổi với mà thôi, huống hồ cũng chừng năm trôi qua .

Nàng đành đáp qua loa: “Để hẵng tính.”

Sương trắng tan, hừng đông rạng rỡ.

Nàng đặt những quyển sách mượn từ Tàng thư các tay Tiêu Dự.

“Ta xuống núi mua gà đây, tiện thể mang chút bữa sáng về cho ngươi. Tỳ nữ hôm nay sẽ đến , ngươi cứ ở nguyên đây sách nhé.” Nàng trịnh trọng dặn dò: “Tuyệt đối lung tung.”

Tiêu Dự đăm chiêu quyển “Bốc quái bách vấn” tay.

“Phải sớm thế ? Chẳng nàng khóa học buổi sáng .”

Thiên Hạ Tuyết hừ lạnh: “Nơi cách chợ xa, nếu đợi trời sáng rõ mới , đến nơi khi phiên chợ cũng tàn .”

Tiêu Dự nghiêm túc lật xem hết nửa cuốn “Bốc quái bách vấn”, cuối cùng đành bất lực thừa nhận bản quả đúng là một chữ bẻ đôi cũng mù tịt. khó cho nàng .

Đột nhiên, từ ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhịp ba dài một ngắn: “Chủ thượng, thuộc hạ xin yết kiến.”

Bàn tay đang lật sách khẽ dừng : “Vào .”

“Chủ thượng, đám sát thủ núi dọn sạch sẽ, bọn chúng khai kẻ chủ mưu là Thệ vương. Theo tin tình báo từ ám vệ, Sùng vương mấy ngày từng xuất hiện tại trấn Thanh Khê.”

Tiêu Dự nhếch mép nở một nụ nhạt nhòa: “Tiêu Sùng phen tiến bộ , giở trò gắp lửa bỏ tay .”

Thiên Khu trầm ngâm suy tính: “Thệ vương gửi thư đến, rằng ở núi Thương Bắc thảo khấu hoành hành. Sùng vương dâng tấu xin mang quân dẹp loạn, bệ hạ cũng ân chuẩn.”

“Vị ca ca của , quả thật bớt lo ngày nào.” Hắn tự rót cho một ly , nhẩn nha nhấp từng ngụm đến cạn sạch: “Lui .”

“Ty chức cáo lui.” Thiên Khu bộ y phục rách rưới t.h.ả.m hại của Tiêu Dự, thôi, cuối cùng đành kìm nổi cất lời: “Có cần ty chức mang một bộ xiêm y mới đến cho ngài ?”

“Không cần.” Tiêu Dự xuống xiêm y rách nát của , cơn tức xông lên não: “Phái đến nhổ tận gốc gốc cây hoa đào trong phủ của Tiêu Sùng cho .”

Chủ thượng, ngài hành động như thế vẻ ấu trĩ đấy! Thiên Cơ thầm oán hận trong bụng.

Khi Thiên Hạ Tuyết trở về, tay nàng xách theo một con gà mái già vặt lông sạch sẽ, một túi vải đựng đầy màn thầu, cùng với một bộ xiêm y mới dành cho .

“Ta hầm canh cho ngươi, ngươi bộ y phục .”

Bàn tay đang giơ nhận lấy xiêm y bỗng sững : “Nàng giấu cái gì trong vạt áo thế?”

Lời còn dứt tiếng, một con cáo nhỏ lem luốc với bộ lông xù xì thò đầu khỏi cổ áo nàng, mắt to trừng mắt nhỏ với .

“Ta nhặt núi, hình như nó què chân , lát nữa sẽ xem thử.” Nói đoạn nàng lôi con cáo , dúi thẳng tay , xách con gà một mạch ngoài.

Ở linh viện sơn trang Linh Thứu, Thiên Hạ Tuyết một sân nhỏ của riêng . Giáo tập ma ma nghiêm cấm nàng tự thổi nấu, nàng đành lén lút nhóm một cái lò nhỏ trong sài phòng.

Ở đây, từ giặt giũ đến dọn dẹp việc nàng đều tự túc. Tỳ nữ duy nhất chỉ trách nhiệm duy nhất là đ.á.n.h thức nàng dậy mỗi sớm mai. Hễ lười biếng một chút, tỳ nữ đó thậm chí còn lơ luôn việc gọi nàng rời giường. Nàng vốn dĩ cũng chẳng bận tâm, những chuỗi ngày tự lực cánh sinh chẳng đếm xuể, mấy chuyện vụn vặt thấm tháp gì?

Khi nàng bưng bát canh gà hầm thơm nức mũi , con cáo nhỏ tèm lem ban nãy Tiêu Dự dùng khăn tay lau sạch sẽ, lộ bộ lông trắng tuyết tinh khôi.

Nàng ngạc nhiên vui mừng: “Là một bé tuyết hồ đấy.”

Nàng lấy thảo d.ư.ợ.c giã nhuyễn, cẩn thận đắp lên chiếc chân gãy của con cáo, quấn băng gạc tỉ mỉ. Xong xuôi đấy, nàng mới dùng thảo d.ư.ợ.c còn sót để t.h.u.ố.c cho Tiêu Dự.

“Không ngờ đường đường là , mà lúc d.ư.ợ.c còn xếp hàng một con tiểu súc sinh.”

Cáo nhỏ câu mắng, hai tai lập tức dựng , uất ức kêu lên mấy tiếng ăng ẳng kháng nghị.

Thiên Hạ Tuyết cạn lời.

Nàng khẽ xoa đầu con cáo, đến lúc đặt cho nó một cái tên : “Kể từ nay mi sẽ gọi là Phú Quý nhé.”

“Tên đầy đủ là Thiên Hạ Phú Quý ? Quả là một cái tên ban ân trạch trải khắp chúng sinh.” Vừa dứt lời, bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của Thiên Hạ Tuyết đang chằm chằm .

“Hình như từng với ngươi, mang họ Thiên Hạ.”

Hắn mỉm đầy ẩn ý sâu xa: “Có ai trong thiên hạ sơn trang Linh Thứu là biệt viện của Thiên Hạ gia chứ.”

Tiêu Dự nương nhờ trong sài phòng của nàng dưỡng thương nửa tháng rưỡi. Vết thương dần hồi phục, bèn chính thức lời cáo từ nàng.

Thiên Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Hôm qua Thiên Hạ sơn trang gửi thư đến, thông báo vài ngày tới sẽ cử đến đón nàng hồi phủ. Nàng đang đau đầu nên mở lời với Tiêu Dự thế nào, chẳng ngờ tự giác cáo từ .

Lúc chia tay, nàng tự tay bế Phú Quý đặt tay , kèm theo một gói thịt thỏ nướng thơm lừng mà Phú Quý vô cùng khoái khẩu.

“Chuyện ?” Tiêu Dự hiểu mô tê gì.

Nửa tháng qua, rõ ràng nàng yêu chiều con tiểu súc sinh . Thêm đó, con vật nhỏ dường như cũng chẳng chút thiện cảm nào với . Vậy mà giờ đây, nàng đem nó giao phó cho ?

“Vài ngày tới hồi phủ , Phú Quý theo e rằng nhiều điều bất tiện. Ngươi hãy giúp chăm sóc nó vài hôm. Đợi khi tạo dựng chỗ vững chắc tại Thiên Hạ gia, sẽ tìm nó.”

“Được thôi.”

“Nhớ chăm sóc nó thật đấy nhé.” Nàng đầy luyến tiếc bước lên phía , vuốt ve đầu tiểu cáo vài cái.

Thiên Hạ Phú Quý quả thực mến Tiêu Dự cho cam. Nó liên tục giãy giụa trong vòng tay đòi nhảy xuống.

Tiêu Dự phớt lờ con cáo đang giãy nảy, tung nhảy vọt lên ngựa: “Đi thôi tiểu súc sinh, mau chào nương của mi .”

“Ăng ẳng.”

 

Loading...