Tuế Mộ Minh - Chương 20: Chuyện hôn sự của Thiên Hạ Tích
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:17:02
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Y quán mới ở thành Diên Thương thành xong xuôi, Cửu Nguyệt cũng nhờ mà trút gánh nặng. Thiên Hạ Tuyết giao phó bộ công việc thu mua lương thực cứu trợ cho nàng , toan thả lỏng nghỉ ngơi đôi chút thì đột nhiên lão phu nhân trở về.
Trước nay lão phu nhân quen thói khoa trương phô trương thanh thế, hễ khỏi cổng về đến Thiên Hạ sơn trang đều đòi hỏi gia cung nghênh hai bên. Thiên Hạ Tuyết thấy chướng mắt, bèn ban lệnh bãi bỏ cái lệ phiền phức , dặn dò cứ coi như chuyện bình thường, dẫu gia chủ vắng trở về cũng cần cái trò lễ nghi rườm rà đó.
Thế nên lão phu nhân về, bước xuống xe ngựa, thấy cảnh cửa phủ đìu hiu vắng vẻ, chẳng nổi một bóng gia đinh hộ vệ đón rước, bà tức điên lên, lẩy bẩy chống gậy toan xông thẳng thư phòng trị tội nàng.
Lúc đó Thiên Hạ Tuyết mới xử lý xong núi công việc chất đống, định bụng nhấp ngụm thư giãn. Bỗng ngoài cửa ồn ào tiếng cãi vã, vểnh tai kỹ mới là Vị Xá đang ngoan cường chặn lão phu nhân.
Lão phu nhân giận đến tím mặt: “Mày là cái thá gì mà dám to gan chặn đường lão ?”
Vị Xá vẫn điềm nhiên mỉm : “Quy củ là quy củ, dẫu là ai chăng nữa, lệnh của gia chủ thì tuyệt đối tự ý bước chân thư phòng.”
Vị Xá quả là khí phách. Nghe , Thiên Hạ Tuyết yên tâm bưng chén lên uống ực một ngụm.
Trà trong, vị ngọt lịm. Xưa nàng vốn dĩ chẳng am hiểu gì về đạo, khát thì cứ vớ đại nắm rẻ tiền pha một bát to uống giải khát. Từ khi kết giao với Tiêu Dự, thưởng thức nhiều danh của , nàng dần dà cũng cảm nhận chút hương vị thanh tao.
Lão phu nhân ngoài cửa gào thét khản cả cổ một hồi lâu, Thiên Hạ Tuyết cũng thể cứ lì ngơ để bà loạn mãi . Nàng bước thì tình cờ chạm mặt Thiên Hạ Minh và Khoát Lan đang hớt hải chạy tới.
Nàng thầm nghĩ bụng: “Biết nấn ná thêm chút nữa, để phụ tay dẹp yên bà cho xong.”
Thiên Hạ Minh thật sự thấy đau đầu nhức óc. Mẫu thì bảo thủ độc đoán, con gái thì ngang tàng bướng bỉnh lời. Xưa nay ông từng nếm mùi vị mâu thuẫn chồng nàng dâu, giờ thì mới thấu hiểu sự tình. Đứng kẹt giữa hai phụ nữ, ông mệt mỏi đến mức tóc mai cũng bạc thêm mấy phần: “Mẫu , đường xa mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi mà đến đây loạn thế ?”
“Làm loạn?” Lão phu nhân trừng mắt, mặt mày dữ tợn: “Con thử xem con ranh những chuyện động trời gì? Mới chễm chệ lên ngôi gia chủ bao lâu mà đè đầu cưỡi cổ lão !”
Thiên Hạ Minh bất lực khuyên nhủ: “Thôi nào, đừng đây cãi vã nữa, qua thiên sảnh uống chuyện đàng hoàng.” Ông sang Thiên Hạ Tuyết, vẻ mặt mệt mỏi: “Con cũng theo .”
Trong thiên sảnh, khí trầm mặc đến đáng sợ.
Thiên Hạ Tuyết nhàn nhã nhấp từng ngụm , bên cạnh là đĩa bánh đậu xanh cốt dừa mềm mịn do chính tay Vị Xá riêng cho nàng.
Chẳng bao lâu , Thiên Hạ Tích tỳ nữ dìu . Nàng mặc một bộ y phục màu hồng phấn mỏng manh, khuôn mặt tiều tụy hốc hác, chiếc cằm nhọn hoắt, dáng vẻ yếu ớt tựa như cành liễu gió khiến khỏi xót xa.
Lão phu nhân thấy vội vàng chạy tới ôm chầm lấy: “Ôi bảo bối của bà, mới mấy ngày gặp mà cháu ốm tong teo thế ? Để bà xem nào.”
Thiên Hạ Tích kịp lời nào òa nức nở, mãi một lúc mới thốt lên tiếng “Tổ mẫu”.
Thiên Hạ Tuyết thở dài thườn thượt, cảnh ai tưởng cả gia tộc xúm ức h.i.ế.p Thiên Hạ Tích bằng.
Lão phu nhân vội vàng rút khăn tay lau nước mắt cho đứa cháu cưng, vuốt ve tấm lưng gầy gò của nàng nhỏ nhẹ dỗ dành: “Đừng nữa, đừng , chuyện tổ mẫu lo.”
“Tổ mẫu, Tích nhi gả cho cái gã thành chủ Thương Bắc gì đó , cháu chỉ ở hầu hạ tổ mẫu thôi.”
Thiên Hạ Tuyết nhịn bật khẩy: “Sao? Được gả cho Thương thành chủ uổng phí phận của lắm ?”
Lão phu nhân đập bàn cái rầm, quát lớn: “Hôn sự của Tích nhi, bề như chúng tự khắc cách sắp xếp, đến lượt ngươi nhọc lòng.”
“Thật đáng tiếc, là gia chủ, định đoạt xong xuôi mối hôn sự . Lần tổ mẫu nhọc lòng chuyện gì thì nhớ dặn .” Nàng thản nhiên nhón một miếng bánh đậu xanh, vị ngọt thanh , quyện cùng chén nhài thơm ngát, quả thực là một lạc thú. Nếu đối mặt với đám phiền phức thì còn tuyệt vời hơn.
“Tích nhi từ nhỏ giáo dưỡng theo khuôn phép của một bậc mẫu nghi thiên hạ, thể bạ gả đấy ? Chỉ là một tên thành chủ quèn ở Thương Bắc, xứng đáng với Tích nhi nhà ? Tích nhi của chúng sánh vai cùng với nam nhân quyền quý nhất thế gian .”
Thiên Hạ Tích lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi: “Không tổ mẫu, cháu chỉ nguyện nâng khăn sửa túi cho Mạch Trầm ca ca thôi.”
“Mạch Trầm sắp sửa rước gia chủ về thê t.ử , trắng là ở rể Thiên Hạ sơn trang . Cháu bỏ cái suy nghĩ viển vông đó . Sáng mai sẽ gửi thư cho Mạch Trạch, bảo nó đến cầu cháu.”
Vị hoàng t.ử thứ hai của đương kim thánh thượng, Tiêu Sùng, tự là Mạch Trạch.
“Tổ mẫu...”
Thiên Hạ Minh chứng kiến cảnh Thiên Hạ Tích si tình mù quáng với Tiêu Dự, mới thấm thía rằng quyết định gả nàng của Thiên Hạ Tuyết là sáng suốt nhất. Để nàng ở Thiên Hạ sơn trang mà càn, lỡ gây họa rước lấy cơn thịnh nộ của Tiêu Quân Luận và Tiêu Dự thì hậu quả chẳng ai gánh vác nổi.
Thiên Hạ sơn trang hiện tại cũng đang bờ vực bấp bênh, nếu để thiên t.ử nắm thóp cơ hội để diệt trừ Thiên Hạ thị, thì gia tộc coi như đến hồi kết.
Ông thừa hiểu toan tính của , Thiên Hạ Tích từ nhỏ Tiêu Dự cưng chiều, nếu mai Tiêu Dự lên ngôi cửu ngũ chí tôn, dù vương hậu thì nàng cũng một chỗ vững chắc trong hậu cung. Vì thế mà cả lão phu nhân và Khoát Lan đều đặt nhiều kỳ vọng, nuôi dưỡng nàng như một bậc mẫu nghi thiên hạ tương lai. Nếu Thiên Hạ Tích sủng ái, địa vị của Thiên Hạ sơn trang cũng nhờ đó mà thăng tiến.
ảo mộng về việc gả vương tộc mãi chỉ là ảo mộng. Tiêu Sùng từ nhỏ vốn mặn mà gì với Thiên Hạ thị, nếu thực sự củng cố thế lực bằng con đường liên hôn, Thiên Hạ Tích cửa. Mẫu tộc của Tiêu Sùng vốn là thế lực sừng sỏ bậc nhất triều đình. Lùi một bước mà , nếu Tiêu Sùng cưới một con gái thực lòng yêu thương, cơ hội cũng chẳng đến lượt Thiên Hạ Tích. Hơn nữa, lá t.ử vi của Tiêu Sùng do chính tay Thiên Hạ Minh bấm quẻ cho thấy cả đời vướng bận chuyện phong lưu tình ái.
Thiên Hạ Minh nặng nề buông tiếng thở dài: “Hôn sự của Tích nhi định đoạt xong xuôi, nay hủy hôn sẽ mất mặt Thiên Hạ thị. Chuyện của Mạch Trạch cũng cần tính tới, thiên t.ử lập thái tử, bề còn quá đỗi xa vời.”
Lão phu nhân nhảy dựng lên: “Thiên Hạ thị chúng danh gia vọng tộc nhường nào, xin thiên t.ử ban cho một mối hôn sự chẳng lẽ khó khăn đến thế? Khoát Lan, sáng mai con cùng lên kinh yết kiến thiên tử.”
Nghe câu , đến lượt Khoát Lan cũng yên: “Mẫu ...”
“Thôi . Phu nhân, bà đưa mẫu về phòng nghỉ ngơi , hôm nay đường xa chắc mệt mỏi lắm . Chuyện coi như xong, ai cũng nhắc nữa.” Thiên Hạ Minh mệt mỏi xua tay, hiệu cho họ lui .
Thiên Hạ Tuyết thấy tản , chén cũng cạn, bánh đậu xanh cốt dừa hết nhẵn, bèn dùng khăn tay lau sạch mấy ngón tay, từ tốn dậy định rời .
“Con mới lên nắm quyền gia chủ bao lâu, mà cái nhà rối tung rối mù lên, bắt dọn dẹp đống rắc rối . Con...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-20-chuyen-hon-su-cua-thien-ha-tich.html.]
Nàng dừng bước: “Sao? Phụ định dạy dỗ cả cơ đấy?”
Nàng khẽ nhếch mép mỉa mai: “Theo thấy, hôn sự của Thiên Hạ Tích ván đóng thuyền, tổ mẫu loạn thêm dăm ba bận cũng chẳng xoay chuyển cục diện. Bà cứ huyễn hoặc bản rằng lỡ vuột mất Tiêu Dự thì vẫn còn Tiêu Sùng. Phụ đừng với là ngài cũng ngây thơ tin rằng Thiên Hạ thị sẽ sinh một bậc đế hậu nhé? Thiên Hạ thị cái thá gì tổ mẫu thấu, lẽ nào ngài tỏ tường? Ngài bảo ngài giải quyết rắc rối cho , nhưng con mắt của , mấy trò mèo đáng gọi là rắc rối .”
Nàng phủi phẳng những nếp nhăn váy áo, điềm nhiên lưng bước mà mảy may ngoái đầu .
Có lẽ tin tức hôm nay truyền đến tai Thương Vô Bạch, chập tối nàng nhận bức thư mời nàng tới Tiêu Tương lâu hội ngộ.
Vừa bước khỏi cổng, nàng bắt gặp Thiên Hạ Tích. Dáng vẻ sương sa lạnh lẽo vai áo nàng cho thấy nàng chôn chân ở đó từ bao giờ, những sợi tóc ướt đẫm bết dính trán.
“Có chuyện gì ?”
“Tỷ thật sự hận đến thế ? Tỷ giành trái tim Mạch Trầm ca ca , chỉ mạn phép xin thất, lẽ nào thể? Xưa nay tỷ chịu nhục nhã, từng nhúng tay ức h.i.ế.p tỷ nửa lời, cớ bây giờ tỷ tuyệt tình với đến ?” Ánh mắt Thiên Hạ Tích nàng chứa đầy nọc độc mà nàng từng thấy ở nàng . Một cô gái lương thiện, thuần khiết thuở nào giờ đây mang một trái tim chất chứa hận thù.
Nàng khẽ thở dài: “Thiên Hạ Tích, căm ghét . Muội cũng xem chịu , , ép buộc gật đầu? Cho dù là phu quân của , cũng là Dự vương điện hạ cao quý của Nghiêu quốc.” Nàng lấy cái quyền gì mà định đoạt ? Nàng chán sống ?
“Tỷ Mạch Trầm ca ca sẽ đồng ý?”
Bởi vì chính tai thấy lời cự tuyệt , và hơn thế nữa, khi rời Tiêu Dự còn dặn dò nàng một cách vô cùng nghiêm túc: “Giải quyết gọn lẹ chuyện của Thiên Hạ Tích , nếu để tự tay tay, chuyện sẽ khó coi.”
Nàng quả thực cạn lời, nợ tình tự chuốc lấy, cớ đổ lên đầu nàng?
Tuy nhiên, đối với Thiên Hạ Tích, nàng thực tâm mong nàng sẽ một cuộc sống êm ấm, tránh xa những toan tính tranh giành quyền lực. Thương Vô Bạch quả thực là sự lựa chọn nhất dành cho nàng lúc , kể Thương Vô Bạch còn một lòng một say đắm nàng . Nếu nàng ngoan ngoãn gả , chí ít cũng sẽ một cuộc sống an nhàn hơn hẳn việc giam hãm ở Thiên Hạ sơn trang .
“Nếu thật sự ưng Thương Vô Bạch, thể hủy bỏ hôn ước, để tự do lựa chọn phu quân. đối với Tiêu Dự, đừng tốn công vô ích nữa, hai vĩnh viễn thể nào.” Nàng phân tích rõ ngọn ngành, thấu tình đạt lý, thứ chỉ còn phụ thuộc việc nàng tỉnh ngộ : “Những lời tổ mẫu hôm qua cũng thấy đấy, bà quan tâm yêu ai, bà chỉ gả hoàng thất, vương hậu phi tần, cốt để bà vẫn giữ cái uy quyền của một vị lão phu nhân mà thôi.”
Thiên Hạ Tích kiên quyết phủ nhận: “Không, tỷ đừng cố ý chia rẽ tình cảm giữa và tổ mẫu. Ta do một tay bà nuôi nấng, bà tuyệt đối sẽ đối xử tệ bạc với , bà cũng chỉ cho mà thôi.”
“Muội cứ về suy nghĩ cho kỹ , hai ngày cho một câu trả lời chính xác.” Nàng lách qua nàng bước , dừng : “Thương Vô Bạch cũng diện kiến, quả thực gì đáng chê trách.”
…
Tại Tiêu Tương lâu.
Thương Vô Bạch hẹn nàng dùng bữa trưa.
Tiểu nhị dẫn nàng lên nhã gian lầu hai. Vén bức rèm châu bước , nàng thấy Thương thành chủ đang nhàn nhã tựa khung cửa sổ.
“Thành Diên Thương hiếm khi ghé qua, ngờ phong cảnh mùa hè từ Tiêu Tương lâu thi vị đến .”
“Chỉ là núi non sông nước thôi mà, gì khác biệt ?”
“Thiên Hạ gia chủ là sai lầm , tâm thế thưởng ngoạn khác , cảnh sắc cũng sẽ theo đó mà mang phong vị khác .”
“Thương thành chủ lý.” Nàng liếc chiếc bàn bát tiên chạm trổ bằng gỗ mun đen bóng, bàn vỏn vẹn một đĩa lạc rang bọc đường: “Chưa lên món ?”
Thương Vô Bạch đáp một nẻo: “Bỗng dưng thấy thèm khát món yến tiệc mùa đông, cớ chỉ mùa đông mới thưởng thức cơ chứ?”
Thiên Hạ Tuyết: ...
Lát , tiểu nhị bưng thức ăn lên, thiếu niên trông quen mặt lạ lùng.
Thiếu niên nhận nàng : “Tỷ tỷ?”
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của nàng, vội vàng giải thích: “Hôm Lập Hạ...”
“À~” Nàng sực nhớ , là cái thiếu niên tò mò phố hôm Lập Hạ rước thần: “Đệ công ở đây ?”
“Vâng ạ.” Thiếu niên bẽn lẽn gãi đầu: “Thức ăn của hai vị lên đủ ạ.” Nói xong bèn lanh lẹ chạy vụt ngoài.
Thiên Hạ Tuyết: ...
Hai chuyện phiếm trời đất suốt bữa ăn, mãi Thương Vô Bạch mới chủ đề chính.
“Có Thiên Hạ Tích gả cho ? Nghe đồn lão phu nhân nhà các vị mới trở về, lẽ bà về để phá đám?”
“Nàng quả thực chút bất mãn. Ép uổng duyên phận cũng chẳng mang hạnh phúc, vẫn hy vọng nàng tự suy nghĩ thấu đáo. Ít nhất cũng để phu thê nảy sinh hiềm khích.”
Thương Vô Bạch gật gù chiều thấu hiểu.
“Nếu nàng thực sự , đành gửi lời tạ đến Thương thành chủ.”
“Gia chủ khách sáo quá. Chúng cũng là những kẻ sĩ diện, ép buộc khác là hành vi hạ lưu mà thèm . Nếu nàng ưng thì đành thôi , gia chủ thể kén cho một mối khác ?”
“Có câu của ngài, yên tâm .”
“Nào nào nào, uống .”