Tuế Mộ Minh - Chương 23: Ồ, thì ra hôm nay ta bị ảo giác rồi
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:17:05
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời chói chang đỉnh đầu, tiết trời oi bức nghẹt thở.
Thành Ngộ từng sầm uất nhộn nhịp, nay dân đóng cửa im ỉm dám ló mặt đường, phố xá vắng hoe tĩnh lặng. Họa hoằn lắm mới thấy một hai tất tả mua lương thực, bước chân hấp tấp như ma đuổi phía . Từng xe lương thực tấp nập tiến kho, Khai Dương cầm sổ sách tỉ mỉ kiểm kê.
Thiên Hạ Tuyết bất động cuối con phố dài, lớp màn sa mỏng che khuất dung nhan. Vị Sá phía cần mẫn che cho nàng một chiếc ô giấy dầu mộc mạc. Thành Ngộ là khu đô thị sầm uất sát rạt trấn Thanh Trúc, nàng vẫn thường xuyên lui tới nơi đây.
Vào một đêm lễ hội Nguyên Tiêu rực rỡ, nàng cùng Cửu Nguyệt dắt tay trẩy hội. Khắp nẻo đường rợp bóng muôn vàn loại đèn lồng đủ hình thù màu sắc, hàng quán bày biện san sát hai bên đường, du khách thập phương nườm nượp qua chen chân lọt, cũng thấy cảnh tượng huyên náo phồn hoa.
Thế mà hiện tại, bóng dáng những sạp hàng rong biến mất tăm, chỉ còn những toán lính tuần tra ngừng nghỉ phố.
"Lão già đằng , trong tay cầm cái gì thế?" Lính gác quát lớn chặn đường một lão già tóc bạc phơ đang rảo bước vội vã.
Lão già khựng , mặt mày tái mét gượng : "Quan gia gọi tiểu nhân ạ."
"Trong tay cầm cái gì, mau lấy đây cho kiểm tra?"
"Dạ, chẳng gì to tát ạ, tiểu nhân mua vài món đồ lặt vặt thôi." Lão già lúng búng đáp.
"Đưa đây."
Lão già run rẩy mở gói giấy tay , bên trong là một nắm thảo d.ư.ợ.c khô cong.
"Chẳng lệnh cấm tự ý mua bán t.h.u.ố.c men, hễ triệu chứng bệnh tật trình báo ngay cho nha môn ?"
"Dạ , tiểu nhân..."
Khai Dương kề tai Thiên Hạ Tuyết thì thầm giải thích: "Cấm ngặt là vì lo ngại dân giấu bệnh chịu khai báo, lén lút mua t.h.u.ố.c tự chữa. Tốc độ lây lan của dịch bệnh kinh khủng lắm."
"Xưởng t.h.u.ố.c còn hoạt động ?"
"Đóng cửa hết , chẳng hiểu lão già xoay xở kiểu gì mà mua nắm t.h.u.ố.c ?"
Thiên Hạ Tuyết bỗng thấy tò mò, tiến gần định kỹ thì thấy lão già quen quen. Nàng vắt óc suy nghĩ một hồi mới chợt nhớ . Lão đại phu từng chữa mắt cho Tiêu Dự ở trấn Ngọc Bích đây mà.
Lão đại phu liếc thấy nhóm tiến gần, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt.
"Lão đại phu, lão lưu lạc tới đây?"
"Hả?" Sắc mặt xám xịt của lão chợt tươi tỉnh đôi chút: “Cô nương quen ?"
"Chẳng lão đang ở trấn Ngọc Bích ?"
Lão đại phu ngữ khí quen, hòn đá tảng đè nặng trong lòng bèn nhẹ bớt một nửa: "Dạo ghé Thành Ngộ thăm họ hàng, ai dè xui xẻo vướng trận dịch quái ác ."
"Gia chủ, vị là?" Khai Dương thắc mắc hỏi.
"Lần điện hạ gặp nạn thương nặng, may nhờ vị lão đại phu tay cứu chữa." Lão đại phu , tảng đá trong lòng tan biến. Nào ngờ Thiên Hạ Tuyết bẻ lái đột ngột: "Chỉ là lão lấy phí chữa bệnh đắt đỏ quá, vét sạch sành sanh lộ phí của bọn , hại và điện hạ lê la lề đường xem bói kiếm tiền trang trải."
Lão đại phu trợn mắt há mồm kinh ngạc, hòn đá rơi xuống nảy tưng lên tận cổ họng.
Khai Dương: "..."
Chủ thượng nhà từ thuở cha sinh đẻ tới giờ gì nếm trải cảnh khổ cực bao giờ?
Thiên Hạ Tuyết nhịn : "Thôi trả t.h.u.ố.c cho lão . Toàn mấy vị t.h.u.ố.c bồi bổ sức khỏe thôi mà."
Đội trưởng lính gác trao trả gói t.h.u.ố.c cho lão. Lão đại phu rối rít tạ ơn, lưng định đ.á.n.h bài chuồn. Thiên Hạ Tuyết tủm tỉm, liếc Khai Dương một cái đầy ẩn ý.
Khai Dương lập tức lên tiếng gọi giật : "Lão , dạo nọ trong thành dán bảng cáo thị triệu tập bộ y y sư đến phủ thành chủ, lão vẫn còn lởn vởn ở đây?"
Lão đại phu: ... Biết ngay mà, chạy trời khỏi nắng.
"Ta chỉ là một lang băm phiêu bạt giang hồ kiếm cơm, dám xưng danh y y sư gì chứ?" Lão đại phu gượng méo xệch.
Khai Dương giọng điệu vẫn cung kính: "Vậy đành phiền lão theo bọn một chuyến ."
Lão đại phu ngửa mặt lên trời than thầm, vẻ mặt tràn trề tuyệt vọng như sắp bước lên đoạn đầu đài.
Thiên Hạ Tuyết phì : "Lão vẫn còn bằng hữu ở đây ?" Nàng đưa mắt con hẻm sâu hun hút mà lão định rẽ ban nãy. Dù huyên náo đến mấy cũng chẳng bóng nào thò đầu hóng hớt.
Lão vò đầu bứt tai thở dài sườn sượt: "Ông bạn già của nửa tháng xui xẻo mất vì bạo bệnh, lặn lội tới đây để tiễn bạn một đoạn đường cuối."
"Xin chia buồn cùng lão."
Lão đại phu lủi thủi theo chân họ một mạch về phủ thành chủ.
Thiên Hạ Tuyết ân cần động viên: "Lão đừng bi quan quá, chuyến tuy chút hiểm nguy, nhưng chúng sẽ dốc lực bảo đảm bình an cho lão. Nếu ngộ nhỡ lão tìm phương t.h.u.ố.c đặc trị dập tắt dịch bệnh , lão sẽ trở thành vị danh y cứu rỗi muôn dân, tiếng thơm lưu danh sử sách muôn thuở."
Khai Dương xong mà há hốc mồm kinh ngạc: Theo hầu chủ thượng bao năm, nay mới thưởng thức cái bánh vẽ siêu to khổng lồ thế .
Lão đại phu xong càng thêm sầu não: "Ta chẳng màng gì danh tiếng lưu truyền thiên cổ, chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, tham sống sợ c.h.ế.t hám tiền thôi."
Tới phủ thành chủ, Khai Dương sai sắp xếp phòng ốc đàng hoàng cho lão .
"Ta diện kiến điện hạ ."
Đến lượt Khai Dương ngớ : "Chủ thượng mặt ở Thành Ngộ ."
Thiên Hạ Tuyết còn hoang mang tợn: "Ngài nhiễm dịch bệnh, tĩnh dưỡng ở Thành Ngộ thì ở xó xỉnh nào?"
Khai Dương chần chừ mãi mới đành khai thật: "Bẩm gia chủ, chủ thượng hiện đang ở Thành Vân Tỉnh ạ."
"Thành Vân Tỉnh đang ngập chìm trong vũng lầy, ngài vẫn bám trụ ở đó ?" Ngẫm cũng , quen nửa năm nay, tính khí Tiêu Dự nàng thừa hiểu. Đối với , lợi ích của dân chúng, của quan tâm luôn ưu tiên hàng đầu, mạng sống của bản thì gạt sang một bên.
"Ngày mai sẽ đích thành Vân Tỉnh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-23-o-thi-ra-hom-nay-ta-bi-ao-giac-roi.html.]
"Gia chủ, ngàn vạn , nếu để chủ thượng ngài sẽ g.i.ế.c chúng mất." Khai Dương quỳ rạp xuống đất, van nài nàng đổi ý: “Đưa gia chủ tới đây là một tội tày đình, nếu ngài xảy mệnh hệ gì, thuộc hạ tội đáng muôn c.h.ế.t."
Nàng gằn: "Chờ khi nào ngài sống sót trở về tính tiếp." Nàng xoay bước qua ngưỡng cửa, tiếng cửa gỗ đóng sầm .
Nàng tìm Tiêu Dự, tuyệt nhiên để nộp mạng vô ích. tình hình hiện tại của , ở lỳ đó chẳng khác nào chờ c.h.ế.t. Ngày xưa lúc còn phụ việc ở y quán trấn Thanh Trúc, nàng từng tận mắt chứng kiến đại phu kê những phương t.h.u.ố.c trị dịch bệnh tương tự. Nàng lôi bút mực giấy nghiên , cố lục lọi trí nhớ chép đơn t.h.u.ố.c ngày . Nàng dám chắc chắn trăm phần trăm nhớ chính xác , càng dám bảo đảm phương t.h.u.ố.c hiệu nghiệm . Thế nên nàng quyết định mang đơn t.h.u.ố.c đến thỉnh giáo lão .
Lão nghiền ngẫm tờ đơn t.h.u.ố.c hồi lâu, rút từ trong tay áo một tờ đơn t.h.u.ố.c gia truyền để đối chiếu, cuối cùng lão cẩn thận thêm bớt vài vị thuốc.
"Phương t.h.u.ố.c thể sắc uống thử xem . Cho dù chữa dứt điểm , ít nhất cũng bệnh tình trầm trọng hơn, thậm chí còn cơ may thuyên giảm triệu chứng."
"Được, để thử . Nếu biến chuyển , e là phiền lão đích một chuyến."
Lão đại phu trừng to mắt kinh ngạc: "Lão già xương cốt rã rời còn bắt lặn lội nữa?"
Thiên Hạ Tuyết mỉm trấn an: "Lão phúc lớn mạng lớn mà."
Nàng cầm đơn t.h.u.ố.c đến gặp Khai Dương nhờ bốc thuốc, liều lượng dùng trong ba ngày, để thử nghiệm xem . Khai Dương lẳng lặng theo chỉ thị, hé răng than thở nửa lời.
Xong xuôi việc thì trời chập choạng tối. Vầng trăng rằm nhô lên từ hướng Đông, tỏa ánh sáng bạc dịu dàng.
Khai Dương khuyên nàng: "Nếu khăng khăng thành, nhất nên chọn lúc nửa đêm vắng vẻ. Tới giờ đó thuộc hạ sẽ đích hộ tống gia chủ."
"Không cần , mai ngươi còn thành Diên Thương mà? Chuẩn cho một con ngựa, sẽ một ."
Thật nàng vốn dĩ chẳng cưỡi ngựa. Sau xui xẻo gãy chân, nàng mới thấm thía rằng cưỡi ngựa quả là bất tiện khi giang hồ. Về thành Diên Thương, nàng lén lút thuê phu t.ử dạy cưỡi ngựa, tranh thủ lúc rảnh rỗi tập tành mãi cuối cùng cũng . Giờ thì tài nghệ đất dụng võ .
Giờ Tý điểm một khắc, trăng sáng vằng vặc đỉnh đầu. Cả Thành Ngộ chìm trong bóng đêm tĩnh lặng như tờ. Một con chiến mã đen tuyền lao vút khỏi cổng thành, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, khiến đám dân tị nạn co cụm ngoài thành giật b.ắ.n .
Người cưỡi lưng ngựa là một thiếu nữ đeo mạng che mặt trắng tinh khôi, bộ y phục màu hồng phấn bay phấp phới trong gió hệt như đóa hoa sen thanh tao chớm nở giữa mùa hạ rực rỡ. Thoắt cái, bóng dáng mất hút hư .
...
Tại Thành Vân Tỉnh. Đêm nay Thiên Cơ phụ trách gác cổng thành. Hắn đăm đăm màn đêm đen đặc quánh phía xa, trong lòng trĩu nặng âu lo. Tin mừng là từ hôm qua tới giờ thêm dân tị nạn nào kéo tới nữa. Còn tin dữ là Thành Vân Tỉnh thêm cả chục ca nhiễm dịch bệnh mới.
Đám đại phu trong thành dốc cạn vốn liếng y thuật, vắt óc suy nghĩ đến hói cả đầu vẫn đẻ một phương t.h.u.ố.c nào hồn. Ngày nào trong thành cũng c.h.ế.t vì dịch bệnh. Hắn thực tâm c.h.ử.i thẳng mặt lũ vô tích sự , nhưng thể, bởi mạng sống của chủ thượng giờ đây phụ thuộc chúng. Chủ thượng vật vã với căn bệnh suốt năm ngày ròng, ngài còn cầm cự bao lâu nữa?
Những đợt t.h.u.ố.c thử nghiệm cứ nối tiếp đổ xuống sông xuống biển, chẳng mang chút khởi sắc nào. Giờ thì nguồn d.ư.ợ.c liệu dự trữ cũng sắp cạn kiệt. Chỗ t.h.u.ố.c là thành quả của vụ chủ thượng dẫn xách kiếm “thương lượng” mua về.
Ban đầu ca nhiễm bệnh nhiều, t.h.u.ố.c men vẫn dồi dào. chủ thượng lường sự nguy hiểm của loại dịch bệnh , một khi nó bùng phát, t.h.u.ố.c cỏn con chỉ như muối bỏ bể. Giờ thì mới hiểu tầm xa trông rộng của chủ thượng.
Dịch bệnh lan tràn, bọn thương lái tranh thủ gom hàng găm t.h.u.ố.c để chờ giá lên cao trục lợi, kiên quyết bán với giá bình dân. Thời điểm đó, nơi nào huy động là huy động hết .
Chủ thượng lau thanh kiếm sắc lẹm gằn: "Lũ gian thương hèn mạt mà cũng dám giở trò mèo mặt ?"
Ngài chỉ định bừa một nhà, dẫn binh lính ập tịch thu bộ tài sản, lương thực và d.ư.ợ.c liệu sung công quỹ. Bọn thương gia khác chứng kiến cảnh đó thì hồn xiêu phách lạc. Đòn g.i.ế.c gà dọa khỉ quá sức thâm thúy.
Hôm , chủ thượng cho dán cáo thị thu mua d.ư.ợ.c liệu và lương thực với giá cả hợp lý. Bọn thương gia sợ hãi tột độ mất ngủ cả đêm lật đật kéo đến phủ tự nguyện dâng hàng. giờ thì ngay cả t.h.u.ố.c đó cũng sắp cạn kiệt.
Bất chợt, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên phá tan bầu khí tĩnh mịch của màn đêm.
Hắn cao giọng tra hỏi: "Kẻ nào to gan đêm hôm khuya khoắt dám bén mảng tới đây?"
Giờ giới nghiêm, cửa thành đóng chặt, bất kỳ ai cũng phép .
"Thiên Hạ Tuyết, của Thiên Hạ gia."
Thiên Cơ kinh hãi tột độ. Gia chủ Thiên Hạ đang yên vị ở thành Diên Thương, tự dưng xuất hiện ở đây? Hắn sực nhớ Khai Dương hôm nay trở về Thành Ngộ , ắt hẳn chính Khai Dương là dẫn đường đưa gia chủ tới đây.
Hắn tung từ tường thành nhảy xuống, đáp ngay mũi ngựa: "Tình hình trong thành hiện đang vô cùng nguy cấp, tuyệt đối . Xin Thiên Hạ gia chủ về cho."
"Ta tới tìm Tiêu Dự."
"Chủ thượng hiện đang..."
Thiên Hạ Tuyết ngắt lời : "Ta nắm rõ tình hình cả , hãy cho ."
"Xin gia chủ ." Thiên Cơ quỳ thụp xuống đất.
"Ngài ốm liệt giường mấy hôm nay , chần chừ thêm nữa . Ta mang theo t.h.u.ố.c và đơn t.h.u.ố.c tới đây, mau mở đường cho ."
...
Trời hửng sáng, Tiêu Dự tỉnh giấc. Tia nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ chiếu thẳng mắt khiến chói lòa đau đớn.
Mấy hôm nay cứ sốt lai rai dứt khiến đầu óc u mê mụ mẫm. Chén t.h.u.ố.c Thiên Cơ mang đến, uống lúc thì tác dụng, gượng dậy giải quyết chút công việc. Lúc thì vô thưởng vô phạt, uống xong lăn ngủ bì bì.
Môi khô khốc nứt nẻ, định vươn tay lấy cốc nước uống nhưng phát hiện đến cả cánh tay cũng nặng trịch nhấc nổi.
Cộc cộc, tiếng gõ cửa vang lên. Hôm nay Thiên Cơ tới sớm ?
Mọi hôm cứ đến tầm giờ , sẽ đặt thuốc, bữa sáng và đồ vệ sinh cá nhân cửa, tự mở cửa lấy. hôm nay thật kỳ lạ, tiếng gõ cửa báo hiệu đồ đạc đến, mà là thông báo “ gõ cửa sẽ bước ”.
Hắn rõ tiếng sột soạt bên ngoài, định hé môi bảo kẻ đó cút ngoài, nhưng phát hiện cổ họng khản đặc thốt nên lời. Tiếng va chạm lạch cạch của khay đựng thức ăn đặt xuống bàn vọng tai rõ mồn một. Từ phòng ngoài, một mùi hương kỳ lạ, từng ngửi thấy bao giờ bỗng chốc lan tỏa khắp căn phòng.
Lát , ở gian ngoài bước từ từ, nhẹ nhàng tiến . Một bóng dáng thanh tao, khoác bộ y phục màu hồng phấn, đeo mạng che mặt màu trắng, dừng cách giường xa. Tiếng lục lạc leng keng phát từ chiếc vòng tay vang lên lanh lảnh, hương thơm kỳ lạ hòa quyện với mùi trầm hương quen thuộc.
Một vốn dĩ đang ở tít thành Diên Thương, cớ xuất hiện ở đây?
Hắn mấp máy môi, tự thấy giọng thều thào yếu ớt của chính vang lên: "Ồ, thì hôm nay ảo giác ."
[Tác giả lời ]
Tiêu Dự: Dấu hiệu của sự hồi quang phản chiếu chăng?