Tuế Mộ Minh - Chương 27: Phúc họa tương sinh, mệnh số do trời định
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:17:09
Lượt xem: 117
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi, vầng trăng khuyết dần ngả về Tây.
Nàng mang sương lạnh ngắt, thong thả cất bước qua dãy hành lang uốn lượn, khẽ đẩy cửa bước phòng Tiêu Dự. Ngọn nến bàn lụi quá nửa, chống tay lên thái dương, tựa hờ lưng ghế, hờ hững lật giở từng trang sách.
Thấy bóng dáng nàng, chỉ lười biếng hé mắt một cái, tiếp tục chú tâm cuốn sách.
“Sao giờ còn an giấc?” Nàng tiện tay vắt chiếc áo khoác ngoài lên giá gỗ, bâng quơ hỏi.
“Ta thấy buồn ngủ.”
Thiên Hạ Tuyết thầm nhủ: Lời thật nực ?
“Thôi, ngủ .”
Nàng bước gian trong, toan trải tấm chăn nệm sàn, bỗng khựng khi thấy cạnh giường nay kê thêm một chiếc giường nhỏ. Nàng nghiêng đầu khó hiểu.
Tiêu Dự mặc kệ ánh mắt tò mò của nàng, thản nhiên tiếp tục câu chuyện dang dở: “Hôm qua nàng kể đến đoạn xuôi Nam .”
Thiên Hạ Tuyết cạn lời: ... Quả là một con cố chấp.
Nàng ngả lưng xuống chiếc tháp nhỏ, đôi mắt đăm đăm cành cây lay lắt ngoài song cửa sổ, từ từ cất lời.
“Chuyện lưu lạc tới trấn Thanh Trúc, ắt hẳn cũng tỏ tường. Hồi , xin học nghề tại một y quán nhỏ, chuyên hái t.h.u.ố.c núi về bán cho họ kiếm vài đồng bạc lẻ. Sau , lão y sư qua đời, lão chẳng lấy một mụn con nối dõi, đành giao y quán cho đồ quản lý. Vốn dĩ việc buôn bán ế ẩm, nay mất bóng dáng vị lão y sư càng thêm đìu hiu, tiếng tăm cũng lụi tàn.
Người đồ gánh vai trọng trách thê nhi, túng quẫn quá đành dứt áo , chuyển nghề khác mưu sinh. Ta cáng đáng y quán, cũng chẳng ăn khấm khá hơn là bao, thường xuyên lâm cảnh thu đủ chi, nghèo đến mức rớt mùng tơi.”
Thiên Hạ Tuyết khẽ dừng một nhịp, kể tiếp: “Sau , cơ duyên xui khiến gặp Cửu Nguyệt. Nhà và y quán cùng một con ngõ nhỏ, chạm mặt nhiều đ.â.m quen .
Phụ mẫu mệnh bạc mất sớm, để cho một tiểu tửu quán ọp ẹp sâu tít tắp cuối con ngõ. Người đời thường bảo 'rượu ngon sợ ngõ sâu'. Ngặt một nỗi, Cửu Nguyệt là đứa chẳng chút thiên phú ủ rượu nào, thành thử hai đứa nghèo hèn y như .
Sau , nghiệm một điều, dựa y quán để kiếm bộn tiền quả là chuyện viển vông. Thế nên, quyết định xoay chuyển tình thế, bắt tay cải tạo tửu quán.
Hai đứa đêm nào cũng chong đèn thức trắng trong tửu quán, tự mày mò thử nghiệm đủ cách. Cuối cùng, nảy ý tưởng dùng d.ư.ợ.c liệu để ủ rượu. Nào ngờ khách khứa kéo đến nườm nượp, tửu quán ngày càng ăn phát đạt, nhờ thế mà tiền duy trì y quán đắp đổi qua ngày.
Cả hai đứa đều mù tịt về y lý, đành bỏ tiền thuê các vị lang trung về bốc t.h.u.ố.c khám bệnh. Hiện giờ, đám tỳ nữ trong y quán đều là những con mồ côi nơi nương tựa. Ta cưu mang chúng, ít nhất cũng giúp chúng chốn dung , bữa cơm no bụng.”
“Nàng , trong cảnh khốn cùng , e rằng chẳng ai thể hơn nàng.” Hắn chân thành khen ngợi.
“Thôi , chuyện xưa cũng kể xong .” Nàng kéo chăn đắp ngang ngực: “Huynh nên chợp mắt sớm .”
Trang thái lúc nãy nàng gieo quẻ là quẻ Cát, cầu mong sáng mai thức dậy sẽ tin lành.
Sáng sớm hôm , nàng đích sắc một bát t.h.u.ố.c theo phương t.h.u.ố.c mới, cẩn thận bưng đến cho Tiêu Dự.
Hắn chút do dự uống một cạn sạch.
Lần , ngay cả Tân Nguyên Xuân cũng đích túc trực bên cạnh Tiêu Dự.
Hắn , lão lẽo đẽo theo đó, rời nửa bước. Tiêu Dự vẫn giữ vẻ điềm nhiên như , ăn ngủ, , xử lý công vụ như thường lệ, tuyệt nhiên hề tránh né.
Mãi cho đến lúc mặt trời bóng, dùng xong bữa trưa, Tân Nguyên Xuân mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm lui về sương phòng đ.á.n.h một giấc trưa.
Triệu chứng dịch bệnh Tiêu Dự thuyên giảm rõ rệt, chứng ngủ lịm cũng biến mất dấu vết.
Phương t.h.u.ố.c mới xem chừng công hiệu. Ý của Tân Nguyên Xuân là để Tiêu Dự uống thêm một thang nữa ngày mai, nếu chuyển biến thì thể cho sắc hàng loạt phát cho dân chúng.
Nàng bèn sai Thiên Cơ thống lĩnh một toán lên núi Thu Chí hái thuốc.
“Trang Thanh, tên tướng giữ cổng Thành Ngộ là rành rẽ đường nước bước nhất, ngươi bảo nàng dẫn đường.”
Ban ngày nhàn rỗi chẳng việc gì, nàng bèn hiên nhà hóng mát.
Tiêu Dự cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn chạy hỏi nàng tối nay món gì ngon .
“Canh gà hầm và đùi gà xé phay.”
“Không thể đổi món khác ?” Tiêu Dự ngao ngán, ngoài bát cháo hoa ăn kèm đồ chua tối qua , suốt mấy ngày nay trường kỳ kháng chiến với thực đơn gà là gà.
“Sao cơ?” Thiên Hạ Tuyết mở to mắt ngạc nhiên: “Ta chỉ nấu mỗi món súp gà thôi.”
Tiêu Dự: ... Đâu nhất thiết bữa nào nàng cũng tự tay xuống bếp cơ chứ.
“Huynh chán ?” Nàng chằm chằm: “Cũng chẳng cả, hôm nay nhà bếp thịt nốt con gà mái già cuối cùng . Từ ngày mai, dẫu thèm cũng chẳng còn gà mà ăn .”
Dùng bữa tối xong, bóng tối dần buông xuống nhưng bầu trời hẳn tối đen. Tiêu Dự ngỏ ý tản bộ lúc vắng , nàng vui vẻ gật đầu đồng ý.
Trên con phố vắng tanh, chỉ hai bóng thong thả dạo bước. Suốt dọc đường, cả hai đều im lặng .
Thỉnh thoảng tốp lính tuần tra ngang qua, tiếng ủng da hươu nện lộp cộp mặt đường lát đá xanh vang lên, vạn vật chìm sự tĩnh lặng quen thuộc.
Khi ngang qua một đống củi khô, hai bất giác thấy những âm thanh sột soạt nhỏ bé, vô cùng khó nắm bắt.
Tiêu Dự khựng , đưa mắt nàng.
Nàng đảo mắt quanh một vòng, hờ hững : “Chắc là mèo hoang chuột bọ gì đó thôi.”
“Đi thôi.”
Miệng thì , nhưng cả hai đều yên như tượng, ngầm hiểu ý .
Giây tiếp theo, Tiêu Dự dứt khoát hất tung đống củi, để lộ một bé gái trạc chừng năm tuổi, cả lấm lem bùn đất, đang run rẩy nép bên trong. Đôi mắt mở to hoảng sợ, ngân ngấn nước mắt chằm chằm họ.
Thiên Hạ Tuyết sợ cô bé hoảng loạn, bèn nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu , trốn ở đây một ?”
Bé gái rụt rè, dám hé răng nửa lời.
“Người nhà cả ?” Nàng kiên nhẫn hỏi tiếp.
Có lẽ từ “ nhà” chạm nỗi đau của cô bé, nước mắt lập tức tuôn rơi lã chã.
“Phụ bắt .” Cô bé c.ắ.n chặt môi , thút thít thành tiếng. Bàn tay nhỏ bé lấm lem quệt nước mắt, càng khuôn mặt thêm lem luốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-27-phuc-hoa-tuong-sinh-menh-so-do-troi-dinh.html.]
“Phụ mắc bệnh ?”
Cô bé gật đầu: “Mẫu bất động, mấy lạ xông mang xác mẫu hỏa thiêu, sợ họ cũng bắt thiêu sống luôn nên dám về nhà.”
Nàng và Tiêu Dự trao ánh đầy xót xa. Cả hai đều thấu hiểu sự tình: Phụ mắc dịch bệnh cách ly, mẫu qua đời. Cô bé bỗng chốc trở thành kẻ mồ côi nơi nương tựa, chốn dung .
“Vậy cảm thấy trong khó chịu ?”
Cô bé sợ hãi lắc đầu, nước mắt chực trào rơi.
Tiêu Dự lên tiếng: “Trước tiên cứ đưa con bé về phủ , ngày mai sai Thiên Cơ dò la tung tích phụ nó xem .”
Nàng dịu dàng đưa tay về phía cô bé: “Muội tên là gì?”
“Túc Nguyệt.” Cô bé nắm lấy bàn tay ấm áp, mềm mại của nàng, cúi đầu dùng tay áo lau vội những giọt nước mắt còn đọng .
Thiên Hạ Tuyết dắt bàn tay nhỏ nhắn của Túc Nguyệt, sánh bước bên Tiêu Dự rảo bước con phố vắng lặng giữa đêm khuya thanh vắng.
...
Hôm , Thiên Cơ về báo tin buồn, phụ của Túc Nguyệt qua đời chỉ ba ngày khi đưa cách ly. Hung tin cũng báo về cho mẫu cô bé.
Sáng sớm, Tân Nguyên Xuân cũng ghé qua bắt mạch cho Tiêu Dự, phán rằng khi uống xong thang t.h.u.ố.c thì cần dùng t.h.u.ố.c nữa.
Thấy Tiêu Dự bình phục, nàng cũng trút bỏ gánh nặng. Đang rảnh rỗi, nàng bèn dồn tâm trí chăm sóc cho Túc Nguyệt.
Đêm qua Thiên Cơ cấp tốc mang Tòng Dẫn thảo về, các d.ư.ợ.c xưởng trong thành đồng loạt nổi lửa sắc thuốc, nhân lực khan hiếm trầm trọng. Tân Nguyên Xuân cũng dám chậm trễ, đang định xắn tay áo giúp một tay thì bắt gặp Thiên Hạ Tuyết dắt Túc Nguyệt tới.
Nàng cố ý tìm lão: “Lão , phiền ngài xem bệnh cho đứa trẻ một chút, phụ mẫu nó đều may mắc dịch bệnh cả.”
Tân Nguyên Xuân xuống chiếc ghế đá giữa sân, vẫy tay gọi cô bé . Túc Nguyệt im lặng ngoan ngoãn tới, kiễng chân lên chiếc ghế đá đối diện.
“Cô bé thường xuyên tiếp xúc, ăn ngủ cùng phụ mẫu lúc họ phát bệnh ?” Tân Nguyên Xuân nhíu mày hỏi.
“Có, mẫu nó mất, nó sợ quá nên tự bỏ trốn.” Đêm qua đem con bé về, nàng chẳng màng đến chuyện Tiêu Dự khỏe bệnh, vội vàng dẫn Túc Nguyệt tìm một căn phòng trống, đun nước nóng tắm rửa cho con bé, còn xin đầu bếp một bộ y phục cũ của con gái bà . Trong lúc tắm, nàng lân la hỏi han rõ ngọn ngành việc trong mấy ngày qua.
Tân Nguyên Xuân rút tay về, cẩn thận thu dọn đồ nghề, trầm trồ cảm thán: “Mạng lớn thật.” Dứt lời, lão lập tức ngoài.
Nàng bộ quần áo cũ kỹ sờn rách, bạc màu Túc Nguyệt, định bụng phố sắm vài bộ đồ mới cho con bé đổi. nghĩ , Thành Vân Tỉnh bế quan tỏa cảng mấy ngày nay, hàng quán đóng cửa im lìm, chẳng bao giờ mới trở bình thường?
Hay là... Thành Ngộ . Ở đây nàng cũng chẳng giúp ích gì, ý kiến xem cũng tồi. Nghĩ , nàng sang với Tiêu Dự: “Huynh cũng khỏe , định đưa Túc Nguyệt về Thành Ngộ đây.”
Tiêu Dự: ...
Hắn dường như điều gì đó, nhưng rốt cuộc chỉ thốt một câu: “Nàng chờ cùng khởi hành về vương đô.”
...
Khi nàng đưa Túc Nguyệt đến Thành Ngộ thì mặt trời lên đỉnh đầu, ánh nắng chói chang khiến cả hai toát mồ hôi ướt đẫm.
Mấy hôm lúc nàng rời , đường phố vắng hoe chẳng lấy một bóng . Có lẽ mấy ngày nay sóng yên biển lặng, trong thành bùng phát ca dịch bệnh nào nên bá tánh dần khôi phục sinh hoạt, những cửa hiệu buôn bán cũng rục rịch mở cửa trở . Tuy sầm uất như nhưng cũng chẳng đìu hiu như mấy hôm .
Túc Nguyệt kêu đói, Thiên Hạ Tuyết bèn tấp một quán ăn ven đường gọi hai bát bún nóng hổi. Sự xuất hiện đường đột của Vị Xá nàng giật thót tim. Nàng cứ ngỡ vị thám t.ử thần thông quảng đại đến mức, nàng đặt chân thành phát giác.
Vị Xá mỉm giải thích: “Vừa nãy mang cơm cho Giải Tân, thấy gia chủ về hướng nên mới cất công tìm.”
“Cô dùng thiện ? Ngồi xuống ăn cùng chúng ?”
“Vâng.” Vị Xá xuống, gọi chủ quán thêm một bát bún: “Gia chủ, mấy ngày nay vắng, thư từ từ Thiên Hạ sơn trang gửi đến dồn ứ thành một đống .”
“Không vội, lát nữa sẽ xem.” Xử lý đống công văn của Thiên Hạ thị quả thực là công việc nhàm chán nhất thế gian.
Dùng xong bữa, nàng dẫn Túc Nguyệt dạo quanh mấy tiệm may mặc, bảo con bé tự chọn vài bộ y phục ưng ý.
Túc Nguyệt rụt rè đưa tay chạm lớp vải vóc, hoảng sợ rụt tay về.
“Không , cứ từ từ mà chọn.” Nàng nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, mái tóc tơ mềm mại.
Vị Xá hầu bên cạnh, nãy giờ vẫn tiện hỏi mặt cô bé: “Cô bé là...?”
Thiên Hạ Tuyết hạ giọng: “Nhặt đường tối qua đấy.”
Vị Xá gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Chẳng mấy chốc, Túc Nguyệt chọn xong, cả hai bộ đều là loại áo vải thô màu xám tro giản dị.
Thiên Hạ Tuyết cúi thẳng mắt cô bé: “Muội thực sự thích màu ?”
Túc Nguyệt c.ắ.n nhẹ môi, ngập ngừng đáp: “Mẫu bảo màu mặc bền sạch sẽ.”
Nàng dịu dàng : “Không .” Nàng nắm lấy tay cô bé, tự chọn thêm hai bộ khác. Một bộ may bằng lụa mỏng màu đinh hương thêu họa tiết mây khói, một bộ từ vải sa mỏng manh màu cánh sen: “Muội thích ?”
Túc Nguyệt vuốt ve mãi thôi, bẽn lẽn đáp: “Muội thích lắm, cảm tạ tỷ tỷ.”
...
Buổi chiều nàng về xử lý công văn thư từ, Vị Xá thì dẫn Túc Nguyệt bếp điểm tâm.
Đọc lướt qua bộ đống thư tín, nội dung đều xoay quanh một chuyện tày đình: Thiên Hạ Tích bỏ trốn trong ngày thành hôn.
Trong thư, Cửu Nguyệt tường thuật , ngày đại hôn thứ vẫn diễn bình thường, nhưng sáng hôm , khi Thương Vô Bạch dẫn theo đội rước dâu từ thành Thương Bắc hùng dũng tiến cổng thành Diên Thương, thì nha cận của Thiên Hạ Tích mới hớt hải chạy báo tin: Nhị tiểu thư mất tích .
Cả Thiên Hạ sơn trang lúc bấy giờ loạn cào cào, tỏa tìm kiếm khắp nơi, náo loạn một phen.
Khi Thương Vô Bạch phi ngựa đến cổng sơn trang và hung tin, tức giận đến mức buồn xuống ngựa, chỉ buông một câu sắc lạnh: “Dạo gần đây thành Thương Bắc bận rộn sấp ngửa chuẩn vật tư cứu trợ nạn lụt Giang Nam, mà vẫn dốc sức chuẩn chu cho hôn sự với Thiên Hạ sơn trang. Nay Thiên Hạ thị sỉ nhục thậm tệ thế , Thương mỗ xin khắc cốt ghi tâm.” Nói xong, lập tức ngựa dẫn đội rước dâu rút lui thẳng.
Thiên Hạ Tuyết thực sự cạn lời. Hôn sự là do chính miệng Thiên Hạ Tích gật đầu ưng thuận. Nàng cứ đinh ninh rằng thông suốt, sẽ bày trò quỷ quái gì nữa. Ai ngờ, chọn đúng cái ngày đại hỉ mà bỏ trốn, chẳng khác nào tung một cái tát trời giáng mặt tất cả .
Thư của Thương Vô Bạch gửi đến cũng phàn nàn gì nhiều, chỉ báo cho nàng sự tình, và ngỏ ý mời nàng khi nào về thì cùng nhậu nhẹt một bữa ở Tiêu Tương lâu.
Thương Vô Bạch quả thực là một đáng để kết giao, đáng để phó thác cả đời. Thiên Hạ Tích bỏ lỡ mối lương duyên , quả đúng là đáng tiếc.
Tuy nhiên, đó là con đường do chính nàng tự chuốc lấy, chẳng ai cản nổi. Phúc họa khôn lường, mệnh do trời định. Kết cục cuối cùng là họa phúc, cũng chẳng ai thể .