Tuế Mộ Minh - Chương 28: “Nàng không cần sao?”

Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:17:10
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Hạ Tuyết trầm ngâm cầm bút hồi lâu, rốt cuộc quyết định hạ bút cho Thiên Hạ Minh một bức thư. Nội dung đại ý : Phụ nắm quyền tạm thời mà trễ nải, để đến nỗi một nữ nhi liễu yếu đào tơ cũng trông chừng xong, gây cái cớ sự ô nhục thanh danh Thiên Hạ sơn trang thế quả thật nên, mong phụ nghiêm túc kiểm điểm bản .

Gấp bức thư nhét phong bao, nàng mới thấy lòng nhẹ nhõm phần nào.

Uống cạn chén , nàng bỗng nổi hứng xuống bếp xem Vị Xá và Túc Nguyệt đang trò gì. Vừa ló mặt , đập mắt nàng là cảnh Vị Xá đang đun chè ngọt, còn Túc Nguyệt chiếc ghế gỗ thấp tè, đang gò lưng sức nhào nặn cục bột mì trong tay.

Bột mì lấm lem đầy hai má, nhưng môi cô bé nở một nụ rạng rỡ. Kể từ ngày hôm qua đến giờ, đây là đầu tiên nàng thấy Túc Nguyệt tươi đến .

Vị Xá múc bát chè , toan mở hũ đường thì phát hiện hết nhẵn.

“Túc Nguyệt, chúng cùng ngoài mua đường nhé?”

Túc Nguyệt ngước Vị Xá, cúi xuống cục bột mì tròn ủm trong tay, vẻ mặt rõ ràng là chút nào.

Thiên Hạ Tuyết nhịn bèn bước tới xoa xoa mái tóc cô bé, sang Vị Xá : “Để mua cho, cô cứ ở trông con bé.”

Phủ thành chủ ngay con phố chính, chỉ cần xuyên qua hai con hẻm nhỏ là tới tiệm tạp hóa. Vừa đến đầu hẻm, nàng bắt gặp Trang Thanh với quầng thâm thâm sì quanh mắt đang thất thểu bước .

“Đêm qua thức trắng ?” Thiên Hạ Tuyết tò mò hỏi.

Trang Thanh mang dáng vẻ lờ đờ như cái xác hồn, ngước thủ phạm gây cớ sự, nghiến răng rít lên: “Đều tại tỷ cả đấy, tự dưng hôm qua sai hái t.h.u.ố.c gì. Ta thức trắng cả đêm đến tận hừng đông mới lết xác về, kịp chợp mắt mấy canh giờ lồm cồm bò dậy trực .”

Thiên Hạ Tuyết gượng gạo: “Giải Tân cho nghỉ bù một ngày ?”

“Tỷ xem đang là thời điểm nước sôi lửa bỏng thế nào? Nghỉ ngơi cái nỗi gì. Hứ!” Cô nàng hất mặt sang một bên, thèm đoái hoài gì đến nàng nữa.

“Tối nay trực xong mời uống rượu nhé.”

Trang Thanh phắt lườm nàng một cái sắc lẹm.

Mua đường xong, Thiên Hạ Tuyết bèn vội vã về.

Về đến phủ thành chủ, Túc Nguyệt khéo léo nặn bột thành những chiếc bánh nhỏ xinh xắn, đang cẩn thận quết lớp mứt hoa quế lên từng chiếc. Nàng đặt túi đường xuống, Vị Xá lập tức bưng một bát chè ngọt, quên múc thêm một muôi đường trắng tinh.

Nàng bưng bát chè, kéo chiếc ghế gỗ xuống, chống cằm say sưa Túc Nguyệt tỉ mỉ xếp từng chiếc bánh hoa quế xửng hấp.

“Túc Nguyệt thích học bánh ?”

Túc Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.

“Vậy từ nay trở , theo Vị Xá tỷ tỷ học bánh nhé, chịu ?”

Túc Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.

Cô bé năm tuổi ngoan hiền đến lạ thường, y hệt như chú cún Phú Quý .

Thực , Thiên Hạ Tuyết vẫn tính nước cờ để thu xếp cho Túc Nguyệt. Mang con bé về Thiên Hạ sơn trang là thượng sách. Thiên Hạ thị hiện giờ giống như chiếc bè mỏng manh lênh đênh giữa biển khơi, chỉ cần một con sóng dữ lướt qua là tan tành bọt nước, ốc còn mang nổi ốc. Còn giao phó cho Tiêu Dự ư, chắc mẩm cũng chẳng màng cưu mang bên .

Vị Xá thấy nàng thẫn thờ ngậm ngụm chè ngọt, bèn nhẹ nhàng lên tiếng: “Gia chủ đang lo lắng cho tương lai của Túc Nguyệt ?”

“Nếu cô giao con bé cho chủ thượng, Túc Nguyệt sẽ trở thành phiên bản thứ hai của , hoặc thể là ám vệ thứ tám cũng nên.”

Thiên Hạ Tuyết lập tức hiểu ẩn ý trong câu của Vị Xá. Những cận bên Tiêu Dự, con đường duy nhất là dấn nghiệp võ.

“Thực như cũng chẳng gì đáng ngại, ít con bé cũng chịu cảnh màn trời chiếu đất, thiếu ăn thiếu mặc, đúng nào?” Vị Xá đón lấy chiếc bát từ tay nàng: “Chưa chừng Túc Nguyệt cũng cam tâm tình nguyện đấy chứ.”

Nói xong, Vị Xá cẩn thận bưng xửng bánh do Túc Nguyệt xếp đặt gọn gàng đặt lên bếp lò, lấy khăn ướt lau sạch lớp bột mì lấm lem mặt cô bé.

Túc Nguyệt khi rửa mặt sạch sẽ, rụt rè bước tới, e dè hỏi: “Lát nữa tỷ tỷ ăn thử bánh hoa quế nhé?”

Nàng rạng rỡ: “Đương nhiên .”

Thế là ba họ quây quần trong gian bếp nhỏ oi ả, kiên nhẫn chờ mẻ bánh hoa quế chín tới.

Nửa đêm canh ba, ngọn gió khuya mơn man mang theo sương lành lạnh xua tan cái oi nồng ban ngày.

Túc Nguyệt vẻ mến Vị Xá, cứ bám riết lấy cô, nhờ thế mà nàng chút thời gian thảnh thơi hiên nhà hóng mát. Hôm nay nàng vốn hẹn hò uống rượu với Trang Thanh, nhưng quên khuấy mất việc hỏi giờ giấc tan ca của cô nàng. Nhìn đĩa lạc luộc, đậu tương húng lìu, cùng vò rượu Giang Nam Xuân thơm lừng bày sẵn bàn. Đoán chừng cô nàng tới, thôi thì ngủ cho xong, chuyện gì ngày mai tính tiếp.

Đang định bước, Trang Thanh lù lù xuất hiện. Quầng thâm mắt vẫn đen sì lì, trông bộ dạng uể oải chẳng khác gì một cái xác chui từ mồ lên.

“Buồn ngủ rũ rượi thế về ngủ cho khỏe.”

Trang Thanh xua tay lia lịa: “Quá giấc đ.â.m khó ngủ, thôi thì cứ vài chén cho dễ chìm mộng .”

 

Phủ thành chủ một chiếc thang tre dẫn thẳng lên mái ngói, Trang Thanh ỷ thủ nhanh nhẹn, một tay xách vò rượu tay cầm mồi nhắm thoăn thoắt leo lên . Thiên Hạ Tuyết thì rón rén bám theo , gần đến mép ngói, Trang Thanh chìa tay kéo tuột nàng lên.

Đêm nay ánh trăng soi tỏ vằng vặc, hắt xuống mái ngói sáng như ban ngày.

Nàng gỡ lớp phong bùn vò rượu, rót đầy bát rượu Giang Nam Xuân sực nức mùi thơm.

“Muội vẫn kể cớ gì lọt cái Thành Ngộ ?” Thiên Hạ Tuyết nhón một củ lạc bóc vỏ, ừm, hương vị đậm đà ngon tuyệt, tài nghệ nấu nướng của Vị Xá quả thực đáng gờm.

“Hồi ôm chí lớn định gia nhập đội quân Mạc Bắc, nhưng giữa đường rẽ ngang qua đây, thấy cáo thị tuyển quân treo ngoài cổng thành bèn đổi ý. Thiết nghĩ bảo vệ Mạc Bắc trấn thủ Thành Ngộ thì cũng đều mang danh báo quốc cả thôi, thế là quyết định cắm rễ ở đây luôn.”

Thiên Hạ Tuyết: Có khác thì còn tùy cách nghĩ.

Trang Thanh điệu nghệ dùng một tay bóp vỡ vỏ hạt lạc, quăng tọt hạt lạc miệng nhai lép bép, chồm gần, vẻ mặt hớn hở đầy mưu đồ: “Nghe giang hồ đồn đại tỷ và Dự vương giao tình thiết lắm ?”

“Cũng chỉ là quen sơ giao thôi.” Nàng khiêm tốn đáp.

“Vậy tỷ thể đỡ vài lời, thăng cho thêm vài cấp bậc nữa ? Tỷ thấy đấy, vì cái thành mà cống hiến bao nhiêu công sức mồ hôi nước mắt .”

“Công trạng của ắt sẽ ghi danh bảng vàng. Muội dẫn đầu đội quân lên núi hái Tòng Dẫn thảo, cứu mạng cả trăm vạn bách tính. Chiến công hiển hách nhường , chắc chắn sẽ phong quan tiến tước.”

Trang Thanh mắt sáng rỡ như , theo lời Thiên Hạ Tuyết phán đoán, lên vài cấp là chuyện nhỏ như con thỏ. Đang mơ màng về một tương lai tươi sáng thì bỗng tiếng Thiên Hạ Tuyết phá lên.

Trang Thanh: “Tỷ lừa ?”

“Làm gì chuyện đó.”

Hai cứ thế rót rượu đối ẩm, chớp mắt vò rượu vơi một nửa, mồi nhắm cũng sạch bách. Thiên Hạ Tuyết tửu lượng kém, ngã vật ngói, đưa tay che mắt tránh ánh trăng chói lóa.

Trang Thanh bực bội lay nàng: “Dậy uống tiếp chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-28-nang-khong-can-sao.html.]

“A Thanh, một thắc mắc nhỏ.”

“Có rắm gì mau thả .”

“Giả sử một thứ mà vô cùng khao khát , nhưng là sở hữu nó cũng sẽ sớm muộn đ.á.n.h mất, còn cố chấp chiếm lấy nó ?”

“Có chứ, ? Sống tận hưởng hiện tại, suy tính thiệt hơn cho lắm gì?”

Thiên Hạ Tuyết đăm đăm ánh trăng tròn vành vạnh đỉnh đầu, đắm chìm trong dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung.

“Còn một chuyện nữa.”

Trang Thanh cáu kỉnh: “Sao tỷ lắm chuyện thế hả?”

“Chẳng uống rượu là để dốc bầu tâm sự, hàn huyên chuyện trò ?”

Trang Thanh nghĩ ngợi một lát cũng thấy lý: “Vậy hỏi .”

“Muội một vật quý giá, kẻ ngửa tay xin, nhưng tòng phạm cũng sẽ tước đoạt , chịu cho ?”

Trang Thanh: ...

“Ơ , tỷ hỏi xem nhận chứ, do tỷ quyết định cho .”

cũng thể phũ phàng cảnh báo rằng mai sẽ đ.á.n.h mất nó , đúng ?”

“Cút cút cút, thèm chuyện với tỷ nữa.”

Nàng châm đầy một bát rượu cho Trang Thanh.

“A Trì , đời tựa bóng câu qua cửa sổ, chớp mắt tàn. Tỷ nên thương xót bản một chút, kẻ khác mất mát đau lòng liên quan gì đến tỷ? Có tỷ đau lòng .”

Thiên Hạ Tuyết: ...

“Được mất tại trời, cứ phó mặc cho phận.” Trang Thanh vỗ vai nàng cái bộp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Thiên Hạ Tuyết bật , nụ rạng rỡ còn tỏa sáng hơn cả vầng trăng cao: “A Thanh, đêm nay triết lý hệt như một cao nhân đắc đạo .”

“Phỉ phui cái mồm, triết lý triết lủng gì chứ, tương lai sẽ trở thành nữ tướng quân oai phong lẫm liệt cơ mà.”

“Ồ? Nữ tướng quân xưng hùng xưng bá ngay tại thành Ngộ ?” Thiên Hạ Tuyết bỏ qua cơ hội trêu chọc.

“Chờ Giải Tân trở về doanh trại Mạc Bắc, sẽ sống c.h.ế.t van nài ngài cho theo.”

“Thế từ đó đến nay vẫn mở miệng xin xỏ bao giờ ?”

“Tỷ phiền phức quá mất.”

Thiên Hạ Tuyết phen ngặt nghẽo.

Mây mù thi thoảng che khuất ánh trăng, bầu trời tối sầm chốc lát sáng bừng rực rỡ như ban ngày khi mây tản .

Trang Thanh chí lý, hà cớ gì vướng bận bao âu lo? Tại bận tâm lìa trần xa cõi, cô đơn chiếc bóng cõi đời sẽ sống ? Nàng chỉ mưu cầu khoảnh khắc hoan lạc ngắn ngủi, chẳng nàng từng nếm trải hạnh phúc ?

Nghĩ thông suốt, men rượu màn đêm bàng bạc khiến nỗi nhớ nhung càng thêm da diết. Lúc , nàng thực sự khao khát gặp , với rằng, ngày xưa đỉnh Lộc Minh sơn nàng khước từ tình cảm của , nhưng bây giờ nàng sẵn sàng đáp .

Thấy nàng dài một , Trang Thanh khó chịu lôi xềnh xệch nàng dậy: “Uống tiếp , uống xong còn lăn ngủ nữa.”

“Ta say mất .” Nàng lắc đầu nguầy nguậy. Hay là nhân lúc trời sáng hẳn, một chuyến tới thành Vân Tỉnh nhỉ?

“Kẻ say nào chẳng mạnh miệng say, tỷ chắc chắn còn tiếp .” Vừa Trang Thanh rót đầy một bát nữa: “Nhanh lên, nhanh lên.”

Ý định ban đầu của nàng là hai nâng chén ngọc thưởng trăng, hàn huyên tâm sự mỏng. Ngờ đụng trúng vị nữ tướng quân uống rượu như nước lã, cứ nằng nặc ép nàng uống cho bằng say.

Dưới ánh trăng thanh vắng, Thiên Hạ Tuyết nâng chén rượu băng sứ màu ngọc bích, tiếng lục lạc từ chiếc vòng ngọc bích trong veo như nước suối va kêu lanh canh. Lúc tặng chiếc vòng ngọc cho nàng, mang tâm tư gì nhỉ? , nàng cũng một món quà hồi đáp , cất giữ kỹ càng từ lâu.

Chọn ngày bằng trúng ngày, cứ quyết định là ngay lúc .

Nói là , Thiên Hạ Tuyết ngửa cổ ực cạn bát rượu trong chớp mắt: “A Thanh, mau về ngủ , việc bận ngoài một chuyến.”

Trang Thanh ngó cổ xuống, nàng dò dẫm trèo xuống thang tre, tò mò hỏi chõ xuống: “Đi thế?”

Nàng chạy vội phòng, đầu cũng ngoảnh , dõng dạc đáp trả: “Đi kiếm đàn ông.”

Trang Thanh gãi đầu gãi tai hiểu: “ dạo Nam Phong quán ở Thành Ngộ đóng cửa im lìm mà.” Rồi sực nhớ điều gì, cô ả gào lên: “Sương Trì, tỷ là đồ khốn nạn, trọng sắc khinh bạn. Tỷ vì tên đàn ông ất ơ nào đó mà nhẫn tâm vứt bỏ ở đây ?”

 

Thiên Hạ Tuyết xông phòng, lục lọi tìm kiếm hồi lâu mới moi một chiếc hộp gỗ điêu khắc hoa văn tinh xảo ôm khư khư lòng. Bước khỏi cửa, nàng tiến thẳng về hướng chuồng ngựa.

Nàng dắt ngựa rón rén phố, lòng nóng như lửa đốt chỉ mong nhanh chóng tương phùng, nhưng e ngại tiếng vó ngựa kinh động giấc ngủ của bá tánh.

Đêm nay Giải Tân giữ cổng, thấy nàng tới từ xa, cũng chẳng gặng hỏi nửa lời, lập tức hạ lệnh mở cổng thành nhường đường.

Nàng phi ngựa như bay, xé gió lao thẳng về phía Thành Vân Tỉnh. Ngọn gió đêm táp mặt xua tan cảm giác nóng ran, nhưng men say ngấm dần lên não. Nàng định gì với nhỉ?

Ngẫm nghĩ một hồi, nàng tặc lưỡi bỏ qua, thôi thì gặp ắt sẽ nhớ .

Trong khi đó, Tiêu Dự đang ngả lưng giường. Mấy ngày nay công vụ ngập đầu, dồn ứ thành một núi chờ giải quyết từng việc một, nên bận rộn sấp ngửa đến kiệt sức, chợp mắt một lúc.

Cánh cửa gỗ bất ngờ đẩy mạnh , giật thót vùng dậy, tay nắm chặt lấy chuôi kiếm giấu gối.

Kẻ bước diện một bộ y phục màu tím nhạt, xông thẳng đến mặt , mang theo mùi đàn hương thoang thoảng. Hắn buông lỏng tay, tra kiếm vỏ.

Nàng đưa chiếc hộp gỗ t.ử đàn , trân trọng đặt lòng bàn tay : “Quà cho .”

Tiêu Dự ngơ ngác mở nắp hộp, bên trong là một cây quạt giấy nan từ trúc tím, mặt quạt đề rõ bốn chữ “Trường mệnh bách tuế”.

Đây là tác phẩm nàng tự tay họa tại Linh Âm tự ở thành Thương Bắc. Hóa là dành tặng : “Nàng lặn lội trong đêm tối từ Thành Ngộ đến đây chỉ vì trao tận tay món quà ?” Giọng khàn , trái tim như bàn tay vô hình bóp nghẹt, những ngón tay siết chặt lấy nan quạt.

Nàng nghiêng đầu mỉm , dung mạo kiều diễm tuyệt trần, đến ánh trăng ngoài song cửa cũng phai nhạt vài phần nhan sắc: “Chàng thích ?”

Hắn vươn tay nâng chiếc cằm thanh tú của nàng lên, cúi đầu thì thầm bên khóe môi: “Rất thích, trong mơ cũng hằng mong ước.”

 

Loading...