Tuế Mộ Minh - Chương 3: Nàng luôn cho rằng Tiêu Dự không giống bọn họ

Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:16:45
Lượt xem: 236

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Diên Thương vốn chỉ là một thị trấn nhỏ bé vô danh tọa lạc nơi biên cương phương Bắc. Nếu nhắc đến sự phi thường của nó, e rằng chỉ bắt nguồn từ sự hiện diện của Thiên Hạ gia - dòng dõi duy nhất nắm giữ dị năng thấu thị tương lai chọn nơi chốn an cư lạc nghiệp.

Thực , nếu bảo đời còn mảnh đất nào màu mỡ phồn hoa hơn thành Diên Thương để sinh sống thì cũng chẳng đúng. Thế nhưng, từ bậc Thiên t.ử cao cao tại thượng cho đến hạng lê dân bá tánh, dường như chẳng một ai thấu tỏ nổi tâm tư sâu xa của cái gia tộc đầy bí ẩn . Hơn một ngàn năm nay, bọn họ cắm rễ tại Diên Thương, từng dời nửa bước.

Thiên Hạ thị là một đại gia tộc lâu đời, chứng kiến vô triều đại từ hưng thịnh rực rỡ đến lúc suy tàn sụp đổ mà vẫn kiên cường bất hủ. Đây cũng là gia tộc duy nhất sở hữu dị năng chiêm tinh đoán mệnh, xem thấu cát hung thiên hạ.

Có tin đồn rằng, các triều đại nối tiếp củng cố mối quan hệ đồng minh với Thiên Hạ thị, lập quy định khắt khe: Các đời gia chủ Thiên Hạ thị nhất thiết liên hôn với trong Vương tộc do hoàng cung tuyển chọn.

Bất kỳ đứa trẻ nào mang dòng m.á.u Thiên Hạ thị khi chào đời đều sẽ gieo quẻ ban tên ngày thôi nôi, nhằm cầu mong thần linh ban phước lành. Tuy nhiên, ngôi vị gia chủ Thiên Hạ thị định sẵn trong gia phả với nhiệm kỳ cố định ba mươi năm một .

Năm nay vặn là năm cuối cùng trong nhiệm kỳ của gia chủ Thiên Hạ Minh. Chiếu theo gia quy, tiết Trung Thu tháng Tám, các vị trưởng lão trong tộc sẽ tiến hành nghi thức tế lễ, cùng bốc quẻ định đoạt danh tính của tân gia chủ kế nhiệm.

Điều kỳ lạ là trong đêm Trung Thu năm nay, tất thảy bốn mươi tám vị trưởng lão đức cao vọng trọng đều đồng loạt bốc một cái tên duy nhất - Thiên Hạ Tuyết.

Nói cũng , chính bản Thiên Hạ Tuyết cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Lúc bấy giờ, nàng hãy còn bôn ba kiếm sống tại một tiểu trấn hẻo lánh vùng Giang Nam. Khi của Thiên Hạ thị tìm đến, nàng đang lui cui phơi thảo d.ư.ợ.c ở hậu viện y quán. Nữ đồng liêu tên Phiên Phiên của nàng mang dáng vẻ đầy hóng hớt lao vội sân, phấn khích với nàng: “Vừa ở tiền viện một đội nhân mã kéo đến, báo rằng bọn họ tìm vị tiểu thư thất lạc của Thiên Hạ gia.”

“Thiên Hạ gia chẳng là cái gia tộc thần bí ở thành Diên Thương đó ?” Chẳng ngờ vị tiểu thư của Thiên Hạ thị lưu lạc đến cái vùng khỉ ho cò gáy nhà chúng cơ đấy. Thanh Diệp, cùng phơi t.h.u.ố.c với nàng tràn đầy mong đợi thắc mắc: “Liệu vị tiểu thư thất lạc đó khi nào là nhỉ?”

Phiên Phiên gật gù phụ họa: “Cũng khó lắm, những sống ở chỗ chúng hầu hết đều là cô nhi mà.”

Lát , Lão chưởng quỹ sai gọi tất cả bọn họ tiền viện. Vị chưởng quỹ già nua chằm chằm bức chân dung phác họa một đứa trẻ lên tám, nhíu mày đăm chiêu: “Chưa từng gặp qua bao giờ.”

Rồi ông vẫy tay gọi nàng: “Sương Trì, con ở đây từ sớm, mau đến xem thử bức họa giống ai nào?”

Nàng nheo mắt kỹ bức chân dung. Bức họa vẻ vẽ từ lâu , đó vẽ cảnh nàng hồi tám tuổi đang trộm hái đài sen trong hồ. Trong tranh, đứa trẻ vận y phục vải gai thô xanh, ống quần xắn cao quá gối, đầu buộc hai búi tóc trái đào xinh xắn.

Bức tranh nàng vô cùng quen thuộc.

Cảnh sắc trong tranh tuy thanh bình êm ả, thế nhưng những sự việc xảy tiếp theo chẳng hề chút nào.

Vừa hái đài sen, Thiên Hạ Ánh bèn dẫn tới. Bắt gặp nàng, Thiên Hạ Ánh rằng tung ngay một cước đá nàng ngã nhào xuống hồ sen sâu hoắm.

Khi nàng bì bõm bò lên bờ với bộ dạng nhuốm bùn đen nhẻm, bọn họ cách đó xa, ngặt nghẽo đầy khoái trá.

Lúc nàng trở về viện, nương nàng bèn gặng hỏi nàng thế?

Trước , bao giờ nàng dám ho he nửa lời về chuyện bắt nạt bên ngoài. hôm đầu tiên, nàng lấy hết dũng khí sự thật, chỉ đích danh kẻ đầu sỏ là Thiên Hạ Ánh.

Ngay đó, nương dắt nàng tìm Thiên Hạ Minh. Thiên Hạ Minh là phụ của nàng, đồng thời cũng là gia chủ đương nhiệm của Thiên Hạ gia.

Thế nhưng, chẳng một ai chịu thừa nhận. Bọn họ một mực vu vạ rằng do nàng ham chơi nên tự té xuống hồ sen. Lão thái thái phân xử rằng, một khi chứng cớ xác thực, thì đừng hòng tùy tiện đổ oan cho khác.

Đêm đó, nương ôm chặt nàng lòng, ướt đẫm cả gối suốt cả một đêm. Nương gặng hỏi nàng, liệu những vết thương chằng chịt bầm tím nàng đây, cũng là do Thiên Hạ Ánh gây .

thừa nhận thì chứ? Kết cục cũng chỉ là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa mà thôi.

Câu chuyện hề dừng ở đó. Ngày hôm , Thiên Hạ Tích mang bức họa bằng chứng, hùng hồn tuyên bố: “Rõ ràng là tự nó trộm đài sen nên mới té ngã. Bức tranh vô tình thấy trong phòng của Mạch Trầm ca ca đấy.”

Bởi vì tội danh bịa đặt vu khống đích tỷ, nàng phạt một trận đòn chí mạng.

Nàng luôn ngây thơ cho rằng Tiêu Dự giống đám đáng sợ . hóa tất cả chỉ là ảo mộng do nàng tự tô vẽ lên mà thôi, bản chất bọn họ thảy đều cá mè một lứa.

Nàng khẽ cuộn bức họa , trầm ngâm hồi lâu đáp: “Chưởng quỹ, chuyện trôi qua quá lâu , thật sự con tài nào nhớ nổi nữa.”

Lão chưởng quỹ ậm ờ thăm dò: “Làm thế nào mà các vị đoán chắc vị tiểu thư thất lạc đang ở y quán chúng ?”

Tên thủ lĩnh dẫn đầu ngạo mạn hất hàm: “Thiên Hạ thị là gia tộc quyền thế nhường nào, việc tìm một còn là dễ như trở bàn tay ?” Thiên Hạ thị thể tính toán tường tận sự đời, kiếm một cỏn con nào khó khăn gì, nếu tìm , âu cũng chỉ vì họ tìm mà thôi. Chuyện chờ đến tận tám năm mới chịu tìm, ngẫm kỹ đúng là nhiều ẩn tình mờ ám.

“Việc ... trong thời gian ngắn ngủi, chúng e rằng thể nhận diện ngay.”

“Được, chúng đành để hôm khác .” Nói đoạn, đám nghênh ngang rời .

“Chỉ việc kiếm mà dễ như trở bàn tay cơ đấy?” Phiên Phiên bắt chước điệu bộ kiêu ngạo của gã thủ lĩnh : “Mất tích từ khi còn nhỏ xíu, chờ đến tận bây giờ mới cất công tìm.”

“Đứa bé trong tranh ăn bận còn t.h.ả.m hại hơn cả một tiểu nha nữa kìa.”

“Xem gia tộc Thiên Hạ cũng chẳng gì đặc biệt.”

Đám bàn tán rôm rả, mồm năm miệng mười tranh bình phẩm.

Lão chưởng quỹ mỉm hiền từ: “Thôi , tất cả việc .”

 

Dăm ba ngày trôi qua, đám nọ tuyệt nhiên thấy bóng dáng nữa. Thế nhưng hôm nay, đích giá lâm là gia chủ Thiên Hạ tộc - Thiên Hạ Minh.

Khi , nàng đang mải mê sắp xếp giường bệnh cho vài bệnh nhân. Khi ngẩng đầu lên, nàng lập tức bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang lặng lẽ trong góc khuất.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt giao , đôi bên đều ngầm hiểu đối phương nhận .

“Ra ngoài dạo một lát .” Giọng nam nhân khàn khàn trầm thấp vang lên.

 

Tại Vọng Nguyệt lâu cách y quán xa.

Thiên Hạ Minh gọi một bình . Sau đó, hai họ rơi trạng thái im lặng, bốn mắt lời.

Mãi đến khi tiểu nhị dọn xong lui ngoài, ông mới hờ hững cất lời: “Con nét giống mẫu con.”

Đã tám năm trôi qua , diện mạo phụ vẫn chẳng mảy may đổi. Khuôn mặt quen bỗng khơi gợi những ký ức xa vời vợi, hóa thoắt cái tám năm .

“Trở về .”

“Ồ?”

Thiên Hạ Minh lấy một tờ giấy mảnh, mặt chỉ vắn tắt ba chữ: Thiên Hạ Tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-3-nang-luon-cho-rang-tieu-du-khong-giong-bon-ho.html.]

Tân gia chủ kế nhiệm.

Thiên Hạ Tuyết nở nụ nhạt nhòa, vươn tay cầm tờ giấy tên lên. Đáng mỉa mai thật, một thứ nữ phận thấp hèn chịu đủ bề tủi nhục, nay trở thành tân gia chủ tôn quý cao thượng của Thiên Hạ gia cơ đấy.

Nàng thản nhiên xé đôi tờ giấy, khẽ khàng ném trả mặt Thiên Hạ Minh. Nhìn hàng lông mày nhíu chặt của ông , trong lòng nàng trào dâng một khoái cảm mãnh liệt.

Hành động chẳng qua chỉ để chọc tức vị phụ đáng kính của nàng mà thôi. Nàng nhất định sẽ trở về. Nếu trở về, vong hồn kẻ khuất thể an nghỉ? Mối thù đội trời chung , nàng tính sổ thế nào đây?

Thiên Hạ Minh căn dặn, đại lễ kế vị sẽ diễn ngày mười bốn tháng mười một âm lịch. Vì nàng xưa nay từng học thuật bói toán chiêm tinh, thế nên tộc nhân sẽ đưa nàng đến biệt viện ở núi Linh Thứu tu luyện rèn giũa ba tháng.

Nàng gật đầu chấp thuận.

Đầu tháng mười hai, thành Diên Thương đón một trận tuyết lớn.

 

Tại chiếc bàn ven cửa sổ lầu hai của lâu, Yến Cảnh Sơn gọi một bàn thức ăn đầy ắp. Mãi cho đến khi thức ăn nguội lạnh ngắt, bóng dáng Tiêu Dự mới lững thững xuất hiện.

Tiêu Dự hờ hững liếc mâm cỗ ê hề bàn, lạnh nhạt chê bai: “Đồ ăn quá nhiều dầu mỡ .”

Nói đoạn, ung dung đặt một bình rượu Lê Hoa Tuyết lên bàn.

“Huynh đến trễ thế còn mặt mũi chê ỏng chê eo nữa hả, thức ăn nguội lạnh hết cả đây .” Yến Cảnh Sơn ấm ức phản bác.

“Trời tuyết lạnh thấu xương, sát cửa sổ thế thì mà thức ăn nguội lạnh cho ?”

Yến Cảnh Sơn suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Không nào cũng nằng nặc đòi cạnh cửa sổ ? Ta còn tưởng cho rằng các vị thế ngoại cao nhân thảy đều ngự bên cửa sổ mới toát lên phong thái cao thâm mạt trắc cơ đấy.”

“Khi dùng bữa thường chọn nhã gian. Cao thâm mạt trắc là cái thứ gì cơ chứ?”

Mắt Yến Cảnh Sơn sáng rực lên: “Huynh giấu cái gì trong n.g.ự.c thế ?”

Tiêu Dự đủng đỉnh ôm Phú Quý khỏi vạt áo, nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn.

“Huynh nuôi con cáo béo mập từ khi nào ?”

Thiên Hạ Phú Quý đến chữ “béo mập” bèn tỏ vẻ vui, ngoảnh hẳn m.ô.n.g về phía Yến Cảnh Sơn.

“Trời chuyển rét , cái lò sưởi tay mới tậu của đấy. Nhét trong n.g.ự.c ôm trong tay đều ấm áp lạ thường.”

Yến Cảnh Sơn tự rót cho một ly Lê Hoa Tuyết, vẻ bí hiểm ghé sát tai Tiêu Dự: “Thiên Hạ Tuyết trở về .”

“Trở về thì trở về thôi.”

“Huynh nhớ ? Hồi bé lúc còn ở Thiên Hạ sơn trang, bọn chúng còn thi bày trò chọc ghẹo cơ mà? Hiện tại một bước lên mây, hóa thành gia chủ của Thiên Hạ gia, thật khiến thổn thức thôi.”

 

Thuở ấu thơ, mỗi mùa nắng nóng chói chang, đám t.ử thế gia bọn họ đều gửi đến Thiên Hạ sơn trang để lánh nóng rèn luyện.

Tiêu Dự cau mày, lạnh nhạt bác bỏ lời : “Các rảnh rỗi sinh nông nổi bày trò chọc ghẹo nàng gì?”

“A? Chẳng Thiên Hạ Ánh ghét cay ghét đắng ? Bỏ qua chuyện , nhắc đến chuyện tân gia chủ là nữ nhi, xem danh sách đối tượng liên hôn nhiều nhặn gì cho cam. Hiện tại chỉ còn ba vị hoàng t.ử các , kẻ nào chọn trúng ắt hẳn sẽ đ.á.n.h mất ngôi vị Thái t.ử tương lai.”

“Yến Cảnh Sơn, bệ hạ vạn tuế, thiên thu vạn thế, những lời thật sự là đại nghịch bất đạo.” Yến Cảnh Sơn lập tức nhận lỡ lời, bèn im thin thít.

Tiêu Dự khẽ đẩy hé một cánh cửa sổ, gió bấc lạnh buốt lập tức ùa gian phòng.

Bên ngoài tuyết rơi ngập trời, dòng thưa thớt vắng vẻ, trong khi lâu đông đúc náo nhiệt vô cùng.

Tám năm , cũng từng mòn mỏi mong ngóng trận tuyết mùa đông .

Yến Cảnh Sơn vội vàng sập cửa sổ , cắt ngang dòng hoài niệm của Tiêu Dự: “Ta cho , hoa Lăng Sương thực sự động lòng . Lúc tuyết đầu mùa buông rơi, khắp núi rừng ngập tràn những bông hoa trong suốt như sương mai. Tiếc là lỡ hẹn đến.”

Hắn cũng từng mong đợi khoảnh khắc hoa Lăng Sương nở, nhưng con gái giữ đúng lời hẹn. Tám năm ròng rã, năm nào cũng lên núi Lăng Tiêu chờ đợi bông tuyết đầu mùa rơi để ngắm hoa nở, mà nàng một xuất hiện.

 

Vì đại điển kế vị của Thiên Hạ thị, thành Diên Thương những ngày náo nhiệt hơn hẳn lệ thường. Tất thảy khách điếm trong thành đều chật kín . Hơn phân nửa quan quyền quý ở Vương đô đều tề tựu về đây.

Dân chúng trong thành đua cảm thán, khung cảnh sầm uất nhộn nhịp thế , cuối cùng xuất hiện cũng từ ba mươi năm khi Thiên Hạ Minh lên ngôi gia chủ.

Trêm phố dài tuyết rơi lả tả, Tiêu Dự ôm Phú Quý trong tay, bung ô dù thong thả dạo bước từ khách điếm . Yến Cảnh Sơn lật đật đuổi theo, chui tọt tán ô của Tiêu Dự.

Tiêu Dự né sang một bên né tránh: “Huynh tự mang ô , hai gã đàn ông to xác chen chúc một tán ô thì thể thống gì?”

“Được .” Yến Cảnh Sơn dở dở , đành cam chịu để mặc cho tuyết rơi trắng xóa đỉnh đầu.

Hôm nay nếu cùng đắm trong tuyết rơi, kiếp cũng xem như trọn nghĩa bạc đầu. Ngắm những bông tuyết miên man buông lơi, Yến Cảnh Sơn vô thức ngâm lên câu thơ tuyệt cú.

Vừa ngoảnh mặt , chạm ngay ánh mắt như kẻ điên của Tiêu Dự.

“Nhắc mới nhớ, đến Diên Thương , ngự ở Thiên Hạ sơn trang?”

“Ở mà chẳng giống ?” Tiêu Dự liếc xéo Yến Cảnh Sơn.

“Sao thể giống ?” Yến Cảnh Sơn buông tiếng thở dài: “Hôm qua Thiên Hạ Tích phái đến mời chúng ngoại ô ngắm tuyết. bảo vẫn tới nơi, nên thoái thác lấy cớ nhiễm phong hàn, ngắm tuyết nữa. Chẳng rõ rành rành là nhắm ? Ta thừa Thiên Hạ Tích luôn mang lòng ngưỡng mộ . Thế nhưng cứ dùng dằng lấp lửng mãi rõ ràng, rốt cuộc cũng chẳng mang kết quả cho ai cả.” Yến Cảnh Sơn cứ liến thoắng trách móc càm ràm liên hồi.

“Hôm nay rảnh rỗi sinh nông nổi ?”

“Ừm, quả thực chút tẻ nhạt. Hay là cùng ngoại ô ngắm tuyết ?”

Tiêu Dự ngó Yến Cảnh Sơn hồi lâu, rũ mắt con cáo nhỏ lười biếng cuộn tròn trong ngực: “Đi dạo loanh quanh một chút cũng .”

“Nhìn cái cách coi trọng con tiểu súc sinh cứ như con mắt của .”

 

Loading...