Tuế Mộ Minh - Chương 35: Hội ngộ chốn Ngọc Bích
Cập nhật lúc: 2026-08-02 07:17:17
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dọc đường mệt lả, ba quyết định dừng chân giải lao. Vị Sá lôi Túc Nguyệt bắt dế, còn nàng thì tranh thủ đ.á.n.h một giấc lấy sức. Vị Sá dẫn Túc Nguyệt lội suối bắt cá, nàng vẫn miệt mài ngủ nướng. Đến lúc Vị Sá lôi chiến lợi phẩm nướng thơm lừng, nàng vẫn chìm trong giấc điệp.
Đến khi cá chín vàng ươm, nàng mới chịu mở mắt tỉnh dậy.
Lúc , Vị Sá đang rắc thêm muối tiêu chanh lên con cá nướng cho đậm đà, còn Túc Nguyệt thì xổm một bên, mắt chữ A mồm chữ O chờ đợi.
Nàng bước xuống xe ngựa, từng đợt gió thu hiu hiu thổi, lá phong rơi rụng lả tả như mưa tuyết.
Vừa thấy nàng thức giấc, Túc Nguyệt mừng rỡ chạy ùa tới ôm chầm lấy tay: “Tỷ tỷ ơi, ăn cá nướng nè.”
Vị Sá đặt con cá nướng thơm phức lên một chiếc giá đỡ, nhấc cho nàng một chiếc ghế con con. Cạnh đó là một cái bếp lò bằng gốm nhỏ xinh đang đun nước sôi sùng sục, Túc Nguyệt thi thoảng vốc từng nắm lá phong khô ném lò lửa.
Trời thu se lạnh, nàng khum hai bàn tay ôm trọn chén nóng ran cho ấm. Ngắm rặng phong nhuộm đỏ cả một rừng, cảnh sắc đến mê hồn.
Vị Sá bọc con cá nướng thơm phức trong lá sen khô đưa cho Túc Nguyệt, tiện tay vơ luôn con gà rừng mổ moi sạch sẽ xiên que nướng bếp lửa hồng.
“Gia chủ nay chẳng ăn uống gì cả? Chắc là đói meo nhỉ? Ta nướng cho ngài cái bánh đa nhé?”
Nàng khẽ lắc đầu, nhấp một ngụm nóng hổi: “Mới thức dậy, bụng ăn gì cả.”
Túc Nguyệt chắc mải chơi nên đói cồn cào, tay bỏng phỏng cũng cố xé cá nướng bỏ tọt mồm. Con bé định san sẻ một nửa cho Thiên Hạ Tuyết nhưng nàng từ chối thẳng thừng.
“Hôm qua chơi vui ?” Nàng châm thêm nước nóng tách , sang hỏi Túc Nguyệt.
“Vui lắm tỷ ạ.” Túc Nguyệt gật gù ngẫm nghĩ một lát: “Vị Sá tỷ giỏi lắm luôn, câu đố đèn lồng nào cũng giải tuốt.”
Vị Sá: “Đó là tại mấy câu hóc búa cố tình lờ giải đấy, cái con bé ngốc !”
Thiên Hạ Tuyết xoa xoa đầu Túc Nguyệt: “ thế đấy.”
Mảng thịt nạc phần lưng con cá nướng Túc Nguyệt chén sạch bách. Sợ con bé hóc xương, Vị Sá quyết định tước luôn quyền ăn nốt phần còn .
“Gia chủ, chủ thượng dặn chúng chia tay ở trấn Ngọc Bích, tới lúc đó sẽ dắt Túc Nguyệt trở kinh thành, Thiên Toàn sẽ tháp tùng ngài về thành Diên Thương.”
Nàng gật đầu cái rụp, chẳng ý kiến ý cò gì thêm.
Con đường Bắc tiến càng càng thấy cái lạnh của mùa thu thấm da thịt.
Cả đám quyết định nán thị trấn Ngọc Bích thêm một ngày để sắm sửa vài bộ quần áo rét cho Túc Nguyệt.
Dạo bước phố, bà chủ quầy mỹ phẩm nọ tinh mắt nhận bọn họ.
Bà chủ giả lả trêu chọc: “Mạch phu nhân, phu quân của ngài mà bám gót theo thế ?”
Thiên Hạ Tuyết: ...
Bà chủ liếc sang Túc Nguyệt: “Đây là tiểu công chúa nhà ngài hả?” Chẳng nét nào giống hai vợ chồng ngài cả!
Thiên Hạ Tuyết: ...
Ông thầy bói hành nghề sát vách đang gà gật ngủ gật, tiếng chuyện oang oang của bà chủ đ.á.n.h thức. Ông ngẩng đầu lườm Thiên Hạ Tuyết một cái gục đầu xuống ngủ tiếp, chắc mẩm chẳng nhận khách quen.
Thấy tình cảnh vẻ buồn , bà chủ đon đả mời mọc: “Mùa đông tới , phu nhân mua ít mỡ cừu bôi nẻ .”
“Mấy dạo mới chế mấy mùi mới ho lắm, hộp mỡ cừu thơm mùi hoa đào, hộp vị hoa quế, còn hộp nức mùi quế hồi.”
Thiên Hạ Tuyết: ...
Thật cũng chả cần cầu kỳ đa dạng mùi hương đến mức đó .
Nàng gật đầu mua vài hộp, móc hầu bao trả tiền sòng phẳng.
Bà chủ dúi thêm cho nàng hộp phấn thơm quà khuyến mãi, hạ giọng thì thầm: “Phu nhân nhớ cái lão ác bá hôm lật tung sạp hàng của ?”
“Nhớ chứ.” Thằng phu của tên quan huyện, đúng là phường du côn mạt hạng của trấn Ngọc Bích.
“Ngay tối hôm phu nhân dời , cái lão phu quan huyện đó tẩn cho một trận nhừ t.ử bỏ mạng trong hẻm vắng. Đám lâu la của lão cũng no đòn sống dở c.h.ế.t dở. là mát lòng mát bá tánh! Do phu quân của phu nhân tay ?” Bà chủ nhếch mép đắc ý: “Cái lão quan huyện hống hách đó, mấy bữa nay tóm cổ nhốt ngục , là vì tội tham ô nhũng nhiễu. Cả nhà lão tịch thu gia sản sạch sành sanh.”
Nghĩ đến cảnh kẻ ác quả báo, bà chủ khoái chí móc thêm một hộp sáp phấn tặng cho Thiên Hạ Tuyết.
Thiên Hạ Tuyết: ...
“Thôi xin kiếu, quen xài mấy thứ .” Nàng vội vàng khước từ.
Sắm sửa đầy đủ, buôn chuyện cũng đời, Vị Sá khệ nệ xách đống mỡ cừu dắt Túc Nguyệt tậu đồ lạnh. Đi ngang qua y quán của Tân Nguyên Xuân, một tấm biển sơn son thếp vàng to tướng chình ình hiên nhà.
Trên biển khắc bốn chữ vàng chóe: “Thần y thiên hạ nhất”.
Thiên Hạ Tuyết: ...
Tốc độ nổi danh vèo vèo, ai bì kịp. Cả hội mới cuốc bộ đến đây mà cái biển vua ban an tọa mặt .
ngẫm chặng đường từ lúc chia tay nhóm Tiêu Dự ở Hạo thành, ba bọn họ cứ tà tà thong dong, dạo chơi rừng phong nướng cá nướng gà, ghé chùa cổ ngắm cây bạch quả, leo núi Vô Phong săn sương muối, thì cũng thôi. Tính thời gian Tiêu Dự chắc cũng yên vị ở kinh đô .
Trước cửa y quán đông như kiến cỏ, ai cũng tò mò chiêm ngưỡng dung nhan vị nhất thần y. Thấy cảnh chen lấn ngộp thở, nàng dập tắt luôn ý định hóng hớt.
“Đi thôi.”
Cửa hàng may mặc ở thị trấn Ngọc Bích lụp xụp bé tí teo, vải vóc cũng thường thường bậc trung. Vị Sá chọn tới chọn lui mới tậu hai bộ tàm tạm cho Túc Nguyệt.
Lúc ướm thử đồ mới, Túc Nguyệt hí hửng vô cùng, cứ vuốt ve mãi mép áo: “Đồ mềm mại quá chừng, đầu tiên mặc quần áo êm ái thế đấy.”
Thiên Hạ Tuyết mỉm xoa đầu con bé. Hồi nhỏ nàng cũng từng co ro chịu rét, nên mới mong khác chịu cảnh rét mướt, ăn no mặc ấm.
Chẳng con bé mới tí tuổi đầu mà sống xa quê hương bản quán liệu thích nghi ?
Bà chủ tiệm may thoăn thoắt lấy đo cho Túc Nguyệt, hai lớn ngoài cửa ngắm nghía qua . Vị Sá lên tiếng: “Chủ thượng mời thầy đồ về dạy chữ cho Túc Nguyệt , con bé theo gia chủ và ngài chắc chắn sẽ cuộc sống hơn ở với cha đẻ nhiều.”
“Gia cảnh nhà Túc Nguyệt như , chắc dăm ba tuổi nữa là gả bán thôi. Khoảng mười hai mười ba tuổi là vác bụng bầu, quanh năm suốt tháng hầu hạ cung phụng cho nhà chồng. Nếu con bé mở rộng tầm mắt, trải đời nhiều hơn thì coi như ông trời đền bù cho nỗi đau mồ côi cha .”
“Thế còn Vị Sá thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-35-hoi-ngo-chon-ngoc-bich.html.]
Vị Sá buồn: “Ngày bé quê hạn hán hoành hành, đói kém triền miên. Cả gia đình bồng bế dạt lên phương Bắc kiếm ăn. Trên đường , lượt gục ngã vì đói khát, cuối cùng chỉ còn mỗi lay lắt sống sót.”
Những cánh đồng nứt nẻ khô khốc, suối cạn sông cạn, quả dại cây thì chát xít, ăn xót xa ruột gan chẳng đỡ khát chút nào. Nắng nóng như đổ lửa, nướng chín cả con .
Đám dân tị nạn nhai rễ cây cầm , nhưng cũng chẳng thấm tháp .
“Càng càng thấy nhiều ngã gục bao giờ gượng dậy nổi. Đoàn vơi dần, bàn với ban đêm hẵng , ban ngày tìm hang hốc mát mẻ chui lánh nạn, may còn tia hy vọng sống sót tìm vùng đất mới.”
“Chắc tại nhỏ tuổi quá nên chả ai thèm để tâm. Bọn họ bảo ban đêm nguy hiểm, dễ mồi cho thú dữ. Nực thật, sắp c.h.ế.t đói đến nơi mà còn nơm nớp sợ thú dữ.”
“Lúc đụng độ chủ thượng, ngài đang dẫn quân cứu trợ thiên tai. Đám thích cùng với c.h.ế.t sạch, nhưng những xác c.h.ế.t mới còn ấm, rạch cổ tay vẫn ứa máu, thế nên lúc đó cứ chúi mũi hút m.á.u từ xác c.h.ế.t để cầm cự.”
“Lúc ngẩng đầu lên, đập mắt là một thị vệ theo chủ thượng, thấy cảnh đó nôn thốc nôn tháo ngay tại trận.”
Vị Sá khẽ nhạt nhẽo: “Được gặp chủ thượng quả là phúc phần lớn nhất đời .”
“Gia chủ.” Nàng đột ngột chuyển giọng.
“Hửm?”
“Gia chủ tại chỉ giao phó gián điệp quèn ở Diên Thương ?” Vị Sá đăm chiêu dòng tấp nập phố: “Ta cùng lò đào tạo với bọn Thiên Cơ, nhưng đ.á.n.h đ.ấ.m thì dở tệ, chẳng ăn ai. Cả con bé Thiên Toàn yếu đuối cũng chẳng trụ nổi dăm ba chiêu. Đợt đó ngày nào cũng mơ thấy ác mộng, ăn đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t trong trại thì cũng đuổi cổ đường c.h.ế.t rục xương.”
“Thế chủ thượng nhà các ngươi khai quật tài năng gì ở ngươi?” Thiên Hạ Tuyết tò mò hỏi.
Vị Sá bẽn lẽn: “Có đợt nhiệm vụ, cần giả dạng trộn hỗ trợ chủ thượng. Ban đầu họ tính tống ca kỹ vũ nữ gì đó, nhưng vì nhan sắc trung bình nên đành đẩy nha . Thế quái nào mà chủ thượng thấy vẻ hợp với nghề bưng bê hầu hạ.”
“Dạo Thiên Cơ xuất hiện, cứ ngỡ cửa , ai dè chủ thượng chê võ công bèo bọt, vác theo hầu lo việc đại sự bảo vệ , vướng chân vướng cẳng. Lúc đó gia chủ rời khỏi thành Diên Thương, thế là đá sang đó nội gián ' mát ăn bát vàng'.”
Chẳng cần gươm đao khói lửa, cơm bưng nước rót tận miệng, an nhàn tận hưởng tuổi già ở thành Diên Thương.
Tuyệt thật.
Hai chìm im lặng, dõi mắt dòng đời hối hả. Vừa lúc Túc Nguyệt đo đạc xong xuôi bước .
Thiên Hạ Tuyết nhoẻn miệng : “Cuộc đời Túc Nguyệt sướng khổ là do chính con bé tự bươn chải định đoạt thôi.”
Nàng thầm nghĩ, nếu nàng thể sống thọ, nàng sẵn sàng dang tay cưu mang Túc Nguyệt. Không thể cứ nhặt Phú Quý, nhặt Túc Nguyệt về đùn đẩy hết cho Tiêu Dự gánh vác. Mình nhặt về thì trách nhiệm nuôi nấng đàng hoàng chứ.
trớ trêu , Túc Nguyệt chỉ thể tự bơi bằng chính đôi chân của thôi. May mắn , Tiêu Dự vạch sẵn cho con bé con đường theo đuổi nghiệp bút nghiên, khỏi đ.â.m thuê c.h.é.m mướn, đao kiếm vô tình.
Thanh toán tiền nong sòng phẳng, nàng dắt Túc Nguyệt bước khỏi cửa hàng.
Ba tá túc tại căn nhà thuê nửa năm cùng Tiêu Dự. Tối đó, đích Vị Sá xắn tay áo trổ tài bếp núc.
Sáng sớm hôm nàng lên đường rời , Vị Sá và Túc Nguyệt nán thêm một ngày chờ lấy quần áo rét.
Thực đơn bữa tối món cá. Vị Sá trổ tài thái cá lăng thành từng lát mỏng dính, chần qua nước sôi cho chín tới rưới nước sốt đậm đà lên , cá mềm ngọt. Ngon đến nỗi Túc Nguyệt cũng đ.á.n.h tì tì hai bát cơm.
“Sắp xa Vị Sá , bịn rịn quá mất.”
“Gia chủ đừng bận tâm, đưa Túc Nguyệt về đó lo liệu xong xuôi cho con bé hòa nhập chừng nửa tháng về với ngài ngay.”
“Đường xá xa xôi cách trở, lúc ngươi lộn chắc trời cũng lập đông mất .”
Vị Sá an ủi nàng: “Ta học công thức nấu món lẩu mùa đông của Tiêu Tương lâu , mùa đông về sẽ chiêu đãi gia chủ một bữa trò.”
Túc Nguyệt tò mò chen ngang: “Lẩu mùa đông là món gì thế ạ?”
Vị Sá đáp gọn lỏn: “Là món ăn ngon nhức nách.”
“Muội cũng ăn thử cơ.” Túc Nguyệt chớp chớp đôi mắt to tròn, háo hức chờ đợi.
“Nhất trí.”
Trời thu se lạnh, thèm một nồi lẩu nghi ngút khói ghê gớm.
Quãng đường từ trấn Ngọc Bích tới thành Thương Bắc cũng chẳng xa xôi mấy, chập choạng tối nàng đ.á.n.h xe ngựa tới nơi. Dưới bóng hoàng hôn le lói, gió rít từng hồi não nề.
Thương Vô Bạch túc trực tường thành từ sớm để nghênh đón nàng.
“Đã lâu gặp, Thiên Hạ gia chủ.”
“Phải , thành chủ dạo vẫn an khang chứ.”
“Vẫn khỏe, vẫn khỏe.”
Thương Vô Bạch hào phóng thiết đãi nàng những món ăn đặc sản của Thương Bắc, nằng nặc ép nàng thưởng thức cho bằng .
“Nghe thiên hạ đồn đại, Thiên Hạ gia chủ xả cứu vớt hàng vạn sinh linh năm tòa thành, quả là một tấm gương sáng chói cho hậu bối noi theo!” Thương Vô Bạch cảm thán ân cần châm nóng cho nàng.
“Chỉ là lời đồn nhảm nhí của thế nhân thôi, công trạng giải cứu bá tánh thuộc về ngài Dự vương cùng nhị vị hoàng , xả giữ thành là Giải tướng quân, còn vị lương y chế linh d.ư.ợ.c là Tân Nguyên Xuân thần y. Ta chỉ là một kẻ theo đuôi phụ tá vặt vãnh thôi.”
“Gia chủ quá khiêm nhường !”
“Thành chủ mang tấm lòng từ bi bác ái, dù Thương Bắc thành cách trở xa xôi nơi biên ải vẫn hào phóng tiếp tế hàng ngàn cỗ xe lương thực d.ư.ợ.c phẩm cho miền Nam, nhân dân đội ơn ngài mới đúng.”
“Gia chủ quá khen .”
Hai hàn huyên tâm sự đủ thứ chuyện trời biển. Ăn uống no nê, chuyển sang màn thưởng thì cuối cùng cũng đụng chạm tới chủ đề nhạy cảm: chuyện cưới xin giữa và Thiên Hạ Tích.
“Chuyện của nha đầu ngốc nghếch , thành thật tạ với thành chủ.”
Thương Vô Bạch thở hắt : “Sự tình cũng chẳng thể quy tội cho gia chủ , nhưng đôi lời giãi bày, gia chủ cứ lọt tai thì . Cái kiểu cư xử của Thiên Hạ Tích, e là chẳng giống vẻ ngoài hiền thục nết na cho lắm. Gia chủ nên cẩn trọng đề phòng thì hơn.”
“Ta ghi nhận.” Chuyện liên quan đến Thiên Hạ Tích nàng nhất định truy hỏi Cửu Nguyệt cho nhẽ. Theo những gì nàng hiểu về cô , nó vốn là đứa nhát cáy, dám cả gan chuyện động trời nhường . cũng như lời Thương Vô Bạch phân tích, liệu nàng thực sự hiểu thấu tâm can của cô ?
“Về phần sính lễ mà thành chủ gửi đến dạo , sẽ sai kiểm kê rành rọt trao trả cho thành chủ.”
Thương Vô Bạch não nề thở than: “Đem sính lễ trả về thế , e là mặt mũi chẳng còn chỗ giấu. Chắc mẩm từ nay sắp tới chả còn nữ nhân nào thèm để mắt tới nữa .” Hắn bất thình lình chuyển hướng: “Thế nên, phiền gia chủ để mắt tìm mối mai mối khác giùm nhé.”
Thiên Hạ Tuyết ngớ : Ngài giăng sẵn cái bẫy chờ lọt tròng đấy ?