Tuế Mộ Minh - Chương 41: Yến Cảnh Sơn bị lừa
Cập nhật lúc: 2026-08-02 14:01:37
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Lăng Sương đỉnh Lăng Tiêu chớm nở tàn phai, thoắt cái hai mươi năm mùa đông buốt giá trôi qua.
Thiên Hạ Tuyết ngã bệnh.
Mùa đông năm nay ở thành Diên Thương khắc nghiệt hơn hẳn năm, tuyết rơi trắng xóa, mịt mù cả góc trời. Vốn sợ lạnh, nàng ngoan ngoãn thu trong Lạc Tuyết cư hơn nửa tháng trời chẳng màng bước chân khỏi cửa.
Mấy hôm , Thương Vô Bạch ghé thăm thành Diên Thương để thưởng thức món Đông nhật yến trứ danh, nằng nặc đòi nàng tiếp đón. Nàng đành miễn cưỡng che ô, khó nhọc cuốc bộ từ cổng Thiên Hạ sơn trang đến Tiêu Tương lâu. Dù trong nhã gian kín cổng cao tường, bên cạnh là chậu than hồng rực rỡ suốt bữa ăn, lúc về cũng sơn trang cẩn thận điều xe ngựa tới đón vì tuyết rơi quá dày, thế mà nàng vẫn dính phong hàn. Sốt li bì ròng rã ba ngày trời mới thuyên giảm.
Thương Vô Bạch tin thì áy náy khôn nguôi, vội vàng sai mang đến mấy cuốn thoại bản đang mưa gió ở thành Thương Bắc để chuộc .
Thiên Hạ Tuyết bẹp giường, đầu đau như búa bổ, mắt hoa lên. Nàng đống sách chất cao ngất chiếc bàn nhỏ đầu giường, rơi trầm tư suy nghĩ.
Thương Vô Bạch, tên c.h.ế.t tiệt , tặng quà cũng tâm gớm!
Đang lúc đó, Cửu Nguyệt cạnh giường thoăn thoắt gọt vỏ quả táo. Nàng cắt một miếng nhỏ nhắn, Thiên Hạ Tuyết định giơ tay đón lấy thì Cửu Nguyệt tỉnh bơ tọng thẳng miệng con Phú Quý đang ườn phơi bụng bên cạnh.
Thiên Hạ Tuyết:...
Phần còn đưa cho nàng cũng mà. Đang lúc nàng suy nghĩ thì Cửu Nguyệt lấy khăn lau sạch lưỡi dao, đặt sang một bên, tự nhiên tọng nguyên quả táo gọt vỏ miệng c.ắ.n một miếng ngon lành.
“Ta ngoài chút việc, nàng cứ an tâm dưỡng bệnh nhé.”
Thiên Hạ Tuyết: ...
Nàng bất lực theo bóng lưng Cửu Nguyệt khuất cánh cửa mà thèm đoái hoài gì đến . Cúi xuống, nàng bắt gặp ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác của Phú Quý đang chằm chằm.
Mấy hôm rày, Yến Cảnh Sơn ghé Diên Thương chơi, ngày nào cũng lẽo đẽo rủ rê Cửu Nguyệt ngoài dạo phố. Ngặt nỗi Cửu Nguyệt đang say sưa với việc kinh doanh, bận rộn đến mức quên ăn quên ngủ, còn bắt ép Yến Cảnh Sơn xắn tay xem xét sổ sách, tư vấn cách cải tiến việc ăn. Thành , sáng nào Cửu Nguyệt cũng kéo Yến Cảnh Sơn lượn lờ tuần tra mấy cửa hàng, chiều đến thì đổi ca, Yến Cảnh Sơn đưa nàng du sơn ngoạn thủy, ăn uống linh đình.
Nhìn cảnh tượng đó, Thiên Hạ Tuyết ốm liệt giường mà ghen tị đỏ mắt.
cũng chỉ ôm Phú Quý bẹp giường, tủi dòm.
“Phú Quý ơi là Phú Quý, mi còn phúc ăn trái cây.” Còn thì chẳng xơ múi miếng nào.
Cửu Nguyệt gặm táo bước cửa thì thấy Yến Cảnh Sơn chờ sẵn hiên nhà.
Hắn diện một chiếc áo choàng lông chồn sang trọng, tay ôm khư khư chiếc lò sưởi nhỏ nạm vàng.
Cửu Nguyệt lẩm bẩm trong bụng: May mà dắt con Phú Quý theo, chứ thấy đống lông chồn chắc nó phát rồ lên mất. Mà nhắc mới nhớ, cái tên đúng là đồ rởm đời, ngoài dạo mát tí thôi mà cũng bày vẽ khoác mấy thứ vô bổ, vướng víu rườm rà. Làm một chiếc áo bông dày dặn cho gọn gàng ?
Nghĩ đoạn, Cửu Nguyệt ném cho Yến Cảnh Sơn một ánh mắt hình viên đạn.
Yến Cảnh Sơn đang ngoan ngoãn chờ đợi thì ngớ , chẳng hiểu lỡ phật ý gì mà bước trừng mắt lườm nguýt.
“Hôm nay đây?” Cửu Nguyệt nhai xong quả táo, lấy khăn lau sạch nước dính đầu ngón tay.
“Ra thành Thương Bắc dạo một vòng nhé?”
“Thôi, xa xôi lười lắm.”
Yến Cảnh Sơn đưa phương án khác: “Nghe đồn phía Bắc Diên Thương mới khai trương một hiệu sách mới.”
“Không hứng thú với sách vở.”
“Chẳng gia chủ đang ốm liệt giường ? Nàng ngoài , nàng lượm vài cuốn sách ho về cho nàng giải khuây chẳng hợp lý quá còn gì?”
Nghe chừng... cũng lý. Cửu Nguyệt thấy gợi ý khá , bèn vui vẻ nhận lời.
Cửu Nguyệt cứ làu bàu mãi việc trời tuyết đường rét chán ngắt: “Tại chiều nay ngài thể xem sổ sách với chứ?”
Yến Cảnh Sơn: ...
“Kế Cửu Nguyệt, xin rõ một điều, lên Diên Thương là để du sơn ngoạn thủy giảm áp lực, chứ thuê cho nàng.”
“Đồ hẹp hòi.” Cửu Nguyệt lầm bầm: “Lượn hiệu sách với cắm mặt sổ sách thì gì khác cơ chứ?”
Yến Cảnh Sơn bật chua chát, chỉ tay thẳng mặt nàng: “Nàng... nàng đúng là... đồ đầu đất hết t.h.u.ố.c chữa.”
“Hứ.” Cửu Nguyệt bĩu môi: “Khinh thường học hành dốt nát chứ gì? Chê chữ nghĩa kém cỏi hả?”
Yến Cảnh Sơn câm nín, mặt lạnh như tiền.
“Cửu Nguyệt , mời nàng ăn món cá nấu nước tuyết trong nồi đồng, nàng thấy ?” Yến Cảnh Sơn vội vàng đ.á.n.h trống lảng.
Nhắc đến vụ ăn uống, Cửu Nguyệt bao giờ ý kiến từ chối. Hơn nữa, nàng vốn dĩ là vô tư lự, ruột để ngoài da, chẳng để bụng chuyện gì lâu. Thế nên, hễ Yến Cảnh Sơn chủ động bắc thang xuống nước, nàng bèn vui vẻ nhận lời ngay: “Triển luôn.”
Nàng bẻ lái câu chuyện nhanh như chớp: “Cơ mà cái món cá nước tuyết , đừng bắt tự tay câu là .”
Yến Cảnh Sơn vội vàng xua tay lia lịa: “Không , cái gì dùng bạc giải quyết thì tội gì động tay động chân cho mệt xác.”
Hay lắm, đúng là hùng chí lớn gặp . Cửu Nguyệt gật gù tán thành ý kiến .
Hiệu sách mới mở ở thành Diên Thương thực cũng chỉ là một hiệu sách bình dân, bán mấy cuốn thoại bản ngôn tình “ thú” đang mưa gió thị trường. Nghe đồn tác giả là một nữ nhân trẻ tuổi, dung mạo mỹ miều, bút danh là A Huyền.
Cửu Nguyệt bình thường chẳng bao giờ ngó ngàng đến sách vở, cũng mù tịt chẳng Thiên Hạ Tuyết khoái thể loại gì, thôi thì cứ thấy cuốn nào hot nhất là khuân hết về.
Yến Cảnh Sơn trợn tròn mắt Cửu Nguyệt vớ lấy mấy cuốn thoại bản ngôn tình “ thú” tựa đề sến súa kiểu Mèo Con Vạn Thọ Vô Cương, nhặt thêm cả cuốn tiên hiệp Sư Muội Đâm Ta Làm Gì, khóe môi giật giật mấy cái, rụt rè hỏi: “Gia chủ... thật sự hứng thú với mấy thứ ?”
“Ta nàng thích thể loại gì?” Cửu Nguyệt tay vẫn thoăn thoắt nhặt thêm vài cuốn sách bán chạy. Thấy Yến Cảnh Sơn ngẩn tò te, nàng cau mày thắc mắc: “Ngài lựa sách ? Cứ lẽo đẽo bám đuôi cái quái gì thế?”
Thực , Yến Cảnh Sơn lặn lội tới đây vì mục đích mua dăm ba cuốn sách vặt vãnh. Hắn đến vì phong thanh hiệu sách thu mua một bức danh họa cổ niên đại từ cả trăm năm .
“Chưởng quỹ.” Yến Cảnh Sơn tựa quầy thu ngân, gõ cộc cộc mấy nhát xuống mặt bàn gỗ, đ.á.n.h thức gã chưởng quỹ đang gật gù ngáy ngủ phía : “Ta đến xem tranh.”
“Tranh pháo gì cơ?” Chưởng quỹ ngơ ngác, lấy mu bàn tay quệt vội vệt nước dãi còn đọng bên mép. Giây lát , gã mới sực tỉnh: “À, ngài xem bức Sơn Gian Cư Vũ Đồ? Xin mời theo tiểu nhân.”
Nói về bức Sơn Gian Cư Vũ Đồ, đây là tác phẩm để đời của Giang Tùy Nguyệt - vị công chúa của một tiểu quốc thuộc địa từ trăm năm . Tương truyền, nàng cầm cọ từ năm ba tuổi, đến năm mười ba tuổi tạo nên tuyệt tác Sơn Gian Cư Vũ Đồ vang danh thiên hạ. Cùng năm đó, nàng bạo bệnh qua đời, hóa thành trăng tàn. Người đời truyền tai , bức họa tuyệt mệnh chôn theo nàng xuống suối vàng đồ bồi táng.
chẳng hiểu tên đạo chích khốn nạn nào dám to gan đào trộm mộ nàng?!
Vậy là Yến Cảnh Sơn cất công tới đây.
Đứng bức họa mà ao ước tận mắt chiêm ngưỡng từ bấy lâu nay, Yến Cảnh Sơn khỏi xuýt xoa thán phục. Quả hổ danh tài nữ xuất chúng, tài sắc vẹn , tiếc bạc mệnh đoản thọ.
Nếu Tiêu Dự mặt ở đây, chắc chắn sẽ giội một gáo nước lạnh mặt , dõng dạc tuyên bố: Nhờ cái “hồng nhan bạc mệnh” đó mà bức tranh mới đội giá lên trời. Thử tưởng tượng nàng sống phây phây đến trăm tuổi, mỗi năm vẽ sương sương vài bức, thì tranh của nàng sẽ nhan nhản khắp hang cùng ngõ hẻm, rẻ như bèo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-41-yen-canh-son-bi-lua.html.]
Yến Cảnh Sơn thầm tạ ơn trời đất vì Tiêu Dự mặt ở đây.
Cuối cùng, một màn mặc cả sứt đầu mẻ trán với chưởng quỹ, Yến Cảnh Sơn cũng rinh bức họa về với cái giá c.ắ.t c.ổ - ba trăm lượng vàng.
Lúc , Cửu Nguyệt với ánh mắt đổi 180 độ, như thể đang một tên ngốc thừa tiền lắm của.
Hai rời khỏi hiệu sách, thẳng tiến ăn món cá nấu nước tuyết trong nồi đồng, ăn no nê mới chịu về phủ.
Lúc chia tay, Cửu Nguyệt cố kìm nén suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng xả : “Yến Cảnh Sơn ...”
“Sao thế?” Yến Cảnh Sơn tròn mắt ngạc nhiên.
“Lần ngài ơn dẹp luôn cái áo choàng lông cáo ? Phú Quý nhà mà thấy chắc trầm cảm mất.”
Yến Cảnh Sơn: ...
Phú Quý chẳng đang ở chỗ Tiêu Dự ? Sao mà thấy ? Hơn nữa, chỉ cần tránh mặt nó một chút là mà?
Nhìn theo bóng lưng tròn ủm của Cửu Nguyệt trong lớp áo bông dày cộm, Yến Cảnh Sơn vuốt ve lớp lông vũ mềm mại cổ áo choàng, lẩm bẩm: “Ta cứ tưởng ăn bận thế trông sẽ dễ thương lắm cơ.”
Lúc Cửu Nguyệt về đến Trà Nguyệt cư, Thiên Hạ Tuyết dùng xong bữa tối, Vị Sá đang bận rộn dọn dẹp mâm bát.
Cửu Nguyệt mấy cái bát sứ sạch bách, buông lời khen ngợi: “Giỏi nha! Coi bộ bữa tối ăn ngon miệng hơn hẳn bữa trưa nhỉ.”
Sự đúng là bữa tối nay do chính tay Vị Sá trổ tài, còn bữa trưa là thành phẩm của cái đứa mệnh danh là “sát thủ nhà bếp” - là cô nàng chứ ai.
“Sợ tỷ buồn chán quá, mua mấy cuốn sách cho tỷ giải khuây . Thấy tâm lý ?” Vừa , Cửu Nguyệt ném xạch một xấp thoại bản đang bán chạy nhất lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.
Đống sách độ dày ngang ngửa với xấp sách mà Thương Vô Bạch từng mang tới, kỹ thì hỡi ôi, tên sách cũng y xì đúc. là... cạn lời với hai .
Yến Cảnh Sơn nấn ná ở Diên Thương ngót nghét nửa tháng, cuối cùng cũng đầu hàng cái sọ dừa đặc sệt của Cửu Nguyệt. Vào một ngày trời, nắng ấm chan hòa, tuyết ngừng rơi, đành thu xếp hành lý trở về vương đô.
Cửu Nguyệt đang loay hoay khoác thêm mấy lớp áo dày cộm để chuẩn tiễn khỏi cửa thành.
Thiên Hạ Tuyết ôm chú cáo tuyết trong lòng, hỏi dò: “Dạo theo Yến gia chủ, học mót bí kíp ăn nào thế?”
Cửu Nguyệt khẩy: “Chẳng cái tích sự gì. Tỷ đoán xem hỏi vì việc buôn bán cứ lẹt đẹt, trả lời ? Hắn bảo là do cái vị trí địa lý oái oăm của thành Diên Thương, tuyến đường giao thương huyết mạch. Cái đó thì cần gì dạy, ai chả ? Cơ mà nghĩ nghĩ , Thiên Hạ gia nhà dời đô thẳng lên vương thành luôn cho tiện nhỉ?”
Thiên Hạ Tuyết lắc đầu dứt khoát: “Không .” Bỏ cái mộng tưởng đó cô nương ơi!
“Thôi .” Cửu Nguyệt xị mặt, bực dọc bước khỏi cửa.
...
Cận kề dịp Tết Nguyên đán, khí trong thành ngày càng náo nhiệt.
Tiêu Dự đặt chân đến thành Diên Thương đúng thời điểm tưng bừng nhất. Chắc do bão tuyết tan, dân tình mới đổ xô đường mua sắm đồ Tết. Đường phố đông đúc qua , khuôn mặt ai cũng rạng rỡ niềm vui.
Hắn dắt ngựa phi thẳng tới hiệu sách ở mạn Bắc thành, và đúng như dự đoán, cửa hàng đóng cửa im lìm. Tấm biển “Sang Nhượng Cửa Hàng” to đùng dán chình ình ngay cửa.
Cách đây lâu, Yến Cảnh Sơn từ Diên Thương về chuyến thưởng ngoạn hoa Lăng Sương hớt hải chạy tới tìm , khoe khoang rinh một bức tranh cổ niên đại cả thế kỷ. Hắn hớn hở trải bức tranh cho Tiêu Dự chiêm ngưỡng.
Tiêu Dự chỉ liếc qua một cái nhận ngay điểm bất thường: “Cả thế kỷ? Trăm ngày thì ?”
Yến Cảnh Sơn bèn sồn sồn lên: “Huynh cho kỹ ? Đó là tuyệt tác của vị nữ danh họa mà vô cùng ngưỡng mộ đấy.”
“Giấy vẽ Giang Tùy Nguyệt sử dụng là loại giấy đặc chế độc quyền của hoàng gia vương quốc phụ dung thời bấy giờ. Từ khi tiểu quốc đó sụp đổ, kỹ thuật giấy cũng thất truyền luôn. Mặc dù phong cách vẽ chép y như đúc, nhưng từ vô manh mối, thể khẳng định chắc nịch rằng, mua hàng giả .”
Yến Cảnh Sơn: !!!
Ta ném ba trăm lượng vàng qua cửa sổ vì một bức tranh giả?
Tiêu Dự trầm ngâm một lát tiếp lời: “ chí ít, một chuyện là thật.”
“Chuyện gì cơ?” Yến Cảnh Sơn vẫn còn chìm trong cú sốc mất tiền ngu, uể oải hỏi .
“Việc lăng mộ của Giang Tùy Nguyệt đạo tặc viếng thăm là thật, và bản gốc của bức tranh đó hiện đang trôi nổi thị trường.”
Một bức tranh vốn dĩ chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nay bản y bản chính xuất hiện, chứng tỏ kẻ chép chắc chắn từng mục sở thị bản gốc.
Nghe đến đây, lòng Yến Cảnh Sơn càng thêm chua xót.
“Huynh thể tay đòi công bằng giúp ?” Hắn ủ rũ van nài.
“Được thôi.” Tiêu Dự nhận lời chút đắn đo: “ e là tên lừa đảo đó cao chạy xa bay từ đời nào .”
Yến Cảnh Sơn bỏ ngoài tai vế “cao chạy xa bay”, chỉ chăm chăm hỏi: “Huynh định Diên Thương ?”
“Ừ.”
“Sắp Tết . Huynh ở vương đô ăn Tết ?”
“Có vấn đề gì ?”
Yến Cảnh Sơn nhăn nhó mặt mày, than thở: “Năm ngoái đ.á.n.h bạc với bệ hạ thua liểng xiểng, năm nay định lôi gỡ gạc chút vốn liếng.”
“Chơi thua đó.” Tiêu Dự đưa lời khuyên chân thành. Cậu thanh niên ngây thơ như địch con cáo già trong cung cấm cơ chứ?
Thấy Yến Cảnh Sơn đáng thương quá, Tiêu Dự đến Diên Thương lật đật tìm tên lừa đảo, nhưng kết quả ngoài dự đoán, cuỗm ba trăm lượng vàng của Yến Cảnh Sơn xong là lặn mất tăm.
Trước cửa hiệu sách một sạp bán hạt dẻ rang, thấy Tiêu Dự cứ tần ngần cửa hiệu sách, chủ sạp bèn cất tiếng hỏi xem cần gì.
“Ông chủ, ngài chưởng quỹ hiệu sách ?”
“Dẹp tiệm từ mồng bốn tháng , ổng bảo về quê ăn Tết.”
Yến Cảnh Sơn mua tranh ngày mồng ba, mồng bốn chưởng quỹ cuốn gói chuồn lẹ, chắc sợ Yến Cảnh Sơn phát giác ầm lên.
“Ta nhớ rõ mồn một, cái hiệu sách mới khai trương hồi mồng một, mở đúng ba hôm, cam đoan đấy.” Chủ sạp sợ tin, vội vàng thanh minh.
Tiêu Dự gật đầu cảm tạ, sẵn tiện mua luôn một túi hạt dẻ rang.
Tia hy vọng cuối cùng cũng vụt tắt, bức tranh đích thị là đồ giả, cái tên ngốc Yến Cảnh Sơn lừa một vố đau điếng. Tiền thì mong lấy , thôi đành coi như bài học đắt giá .