Tuế Mộ Minh - Chương 44: Ta đã toại nguyện từ lâu rồi
Cập nhật lúc: 2026-08-02 14:01:41
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm Giao thừa.
Pháo nổ vang lừng tiễn năm cũ, đón chào năm mới.
Tâm trạng Thiên Hạ Tuyết phơi phới vô cùng. Nàng dạo bước quanh sơn trang, ngắm hối hả ngược xuôi, thì treo lồng đèn đỏ chót, kẻ thì dán câu đối xuân đỏ rực.
Khu bếp đang tất bật chuẩn cỗ bàn cho đêm Giao thừa. Nàng tạt qua một vòng, thấy ai nấy đều cắm cúi công việc, nhịp nhàng đấy, chẳng ai rảnh rỗi để ý tới nàng. Thực đơn cho đêm tiệc nàng chốt hạ từ lâu, nên cũng chẳng gì bất ngờ. Cảm thấy chán ngắt, nàng tiện tay nhón lấy đĩa bánh ngọt hớ hênh chiếc bàn góc bếp, thong thả rảo bước về phía Trà Nguyệt cư.
Thư phòng Trà Nguyệt cư.
Tiêu Dự đang cặm cụi phê duyệt công văn. Lúc nàng bước , vặn đặt bút tất bản tấu sớ cuối cùng, khẽ gác chiếc bút lông lên giá, xếp gọn gàng giao cho Thiên Cơ đang túc trực bên cạnh.
Thiên Cơ ôm đống công văn chuẩn cáo lui. Bắt gặp nàng, Thiên Cơ nở nụ tươi rói, cung kính hành lễ: “Kính chúc gia chủ năm mới bình an, vạn sự như ý.”
Thiên Hạ Tuyết móc từ trong túi một chiếc túi may mắn lì xì cho .
“Đa tạ gia chủ.”
Thiên Cơ hớn hở bước ngoài.
“Thiên Cơ nán dùng bữa ? Về ngay bây giờ ?” Nàng theo bóng dáng Thiên Cơ khuất cánh cửa, thấy đáp lời, bèn đầu thắc mắc.
Tiêu Dự đang án thư, khóe môi điểm một nụ nhạt nhòa, hướng ánh mắt sâu thẳm về phía nàng chìa lòng bàn tay .
Nàng nghiêng đầu, chớp mắt khó hiểu .
“Bao lì xì của ?”
“Chỉ còn đúng một cái, cho Thiên Cơ mất .” Thật , mỗi dịp Tết đến xuân về, Thiên Hạ sơn trang đều cất công chuẩn vô bao lì xì để mừng tuổi đám trẻ con trong tộc, lì xì cho gia nhân, và sáng mùng một còn đem phân phát cho bá tánh thành Diên Thương cổng thành.
Trùng hợp , nãy giờ lượn lờ một vòng nàng phát sạch sành sanh, chỉ còn xót đúng một cái cuối cùng, đành ưu ái dành tặng Thiên Cơ - kẻ xui xẻo lặn lội về tận vương đô cày cuốc đúng dịp Tết nhất.
Nàng đặt đĩa bánh ngọt lên án thư mặt : “Ta đặc biệt cất công chạy xuống bếp lấy phần cho ngài đấy.”
Hắn dùng bàn tay gân guốc nhón lấy một miếng bánh ngọt, c.ắ.n một miếng nhỏ thấy cồm cộm khó ăn. Lôi xem thử, hóa là một dị vật cứng ngắc màu vàng chóe giấu khéo léo nhân. Bẻ đôi miếng bánh , một đồng xu vàng nhỏ xíu khắc chữ “Vạn phúc kim an” lấp lánh hiện .
Thiên Hạ Tuyết bắt gặp ánh mắt đầy vẻ tò mò của Tiêu Dự, nhịn phì : “Điện hạ quả là , cả đĩa bánh chỉ duy nhất một đồng tiền vàng giấu kín. Bốc trúng lộc , nguyên năm đảm bảo vạn sự hanh thông, thể khang kiện.”
Ngồi án thư, rút chiếc khăn tay cẩn thận lau sạch đồng tiền vàng cất kỹ túi áo: “Vậy thì mượn lời chúc lành của gia chủ nhé.”
Ánh mắt Tiêu Dự dán mấy miếng bánh ngọt còn đĩa.
Thiên Hạ Tuyết tủm tỉm hỏi: “Điện hạ dùng thêm ?”
“Thôi, đủ .”
Biết cái gọi là “lộc” , miếng bánh nào cũng nhét một đồng tiền vàng thì . điều đó chẳng quan trọng. Nàng bảo bốc trúng lộc, thì đó là lộc.
Bữa tiệc đêm Giao thừa là bữa tiệc bàn dài truyền thống, bày biện tại sảnh phụ. Theo thông lệ, khi khai tiệc, từ đường thắp nhang bái lạy tổ tiên.
Từ đường năm nay xem chừng thanh tĩnh hơn hẳn năm ngoái. Nhớ năm ngoái nàng chân ướt chân ráo trở về, thấp cổ bé họng chẳng tiếng gì. Lão phu nhân hồi đó còn ngạo mạn xông thẳng từ đường đập phá bài vị của mẫu nàng, còn năm nay thì đang ủ dột ôm cánh tay bong gân dưỡng thương trong phòng.
Mới cách đây hai hôm, nàng Thiên Hạ Việt kể lể, chẳng hiểu chỗ bong gân của lão phu nhân sưng tấy khủng khiếp, lang băm trong tộc ngày nào cũng qua t.h.u.ố.c châm cứu mà mãi chả thấy đỡ.
Nghĩ đến vụ trật khớp tay của lão phu nhân, nàng cũng thầm cảm tạ trời đất vì Thiên Hạ Minh hiếm hoi lắm mới lôi nàng mắng vốn. Chứ cái thời tiết rét mướt cắt da cắt thịt mà bắt nàng lết xác lên đình hóng gió núi trang viên, nàng mà điên lên thì dỡ luôn cái đình đó ăn Tết cho xong.
Nàng nhẩm tính, bữa tiệc tối nay chắc lão phu nhân sẽ vắng mặt thôi. Kể cũng rảnh nợ.
Nến cháy sáng rực rỡ bàn thờ, nàng châm ba nén nhang thành kính bái lạy cắm bát hương.
Lại một năm mới nữa gõ cửa, nhớ cái ngày xách vali về Diên Thương cứ ngỡ như mới hôm qua, thế mà thoắt cái một năm ròng rã.
Nàng cẩn thận bày biện từng đĩa trái cây, bánh mứt lên bàn thờ.
“Năm nay bánh kẹo nào cũng nhân tiền vàng hết, các cụ cứ thong thả mà ăn, khỏi giành giật nhé.” Ai cũng phần lộc tuốt.
Cúng bái xong xuôi, nàng thành kính xin keo, lắc đồng xu hương án tổ tiên.
Quẻ Cát - mưa thuận gió hòa.
Nàng cẩn thận đặt trả mai rùa và những đồng xu đồng về vị trí cũ.
Hoàn thành nghi lễ, nàng khoanh chân bồ đoàn, thẫn thờ ngắm lớp tuyết dày đặc phủ trắng xóa ngoài khung cửa. Trước cửa từ đường sừng sững một gốc t.ử đằng ngàn năm tuổi. Vào dịp Thanh minh, hoa t.ử đằng nở rộ tím biếc che rợp cả một góc trời, đến nao lòng. giữa tiết trời đông giá rét, những cành khô khốc trĩu nặng vì tuyết trắng bấu víu, thoạt cứ như một con yêu quái tuyết khổng lồ đang thu chờ đợi.
Nhớ thuở ấu thơ, nàng và Liên Sinh bao giờ cơ hội góp mặt trong bữa tiệc Tất niên của gia tộc, vì lão phu nhân ngứa mắt hai con nàng. Nàng thèm thuồng hòa chung khí vui vẻ , dù chẳng màng miếng ăn ngon, chỉ đơn giản là tò mò mâm cỗ của họ gì khác biệt so với bữa cơm đạm bạc của hai con.
Đã từng , nàng mon men rình mò khi tàn tiệc để xem họ ăn những cao lương mỹ vị gì, xui xẻo bọn gia nhân bắt quả tang và buông lời mỉa mai: “Con bé rình mò ăn vụng đồ thừa đấy ? Buồn c.h.ế.t , tội nghiệp ghê.”
Nàng gân cổ lên cãi ngay tắp lự: “Ta thèm cái đống đồ ăn thừa của các .”
Nàng co cẳng chạy mất hút, những lời trêu chọc cay nghiệt bỏ phía cho đến khi còn thấy gì nữa.
Thế nhưng giờ đây, nghiễm nhiên chễm chệ ở vị trí trang trọng nhất bàn tiệc dài, nàng thấy thèm thuồng da diết hương vị gà đêm Giao thừa năm nảo năm nào. Cứ mỗi độ Tết đến xuân về, Liên Sinh lén lút trốn khỏi sơn trang, rinh về một con gà vàng rộm to đùng để chiêu đãi nàng bữa cơm tất niên. Lớp da gà giòn rụm, béo ngậy, mẫu luôn nhường hẳn hai chiếc đùi ngon nhất cho nàng, giữa tiếng pháo nổ giòn giã ngoài cửa sổ, đó là hương vị của tình mẫu t.ử thiêng liêng mà cả quãng đời còn nàng sẽ chẳng bao giờ tìm .
Mẫu luôn tự trách bản vì lo cho nàng cuộc sống đủ đầy, nhưng nàng từng một oán thán.
Ngôi nhà nhỏ bé nơi hai con từng nương tựa dỡ bỏ để xây nhà kho từ lâu, nay nàng chốn cũ tìm chút hoài niệm cũng chẳng còn cơ hội.
Tiếng pháo nổ đì đùng đ.á.n.h thức nàng khỏi dòng hồi tưởng. Nàng khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Trời nhá nhem tối, các nhà các hộ thi đốt pháo rộn ràng chuẩn đón Giao thừa.
Nàng chẳng buồn nhúc nhích, từ đường vắng vẻ lạnh lẽo, nhưng nàng nán đây thêm chút nữa.
Cành t.ử đằng trĩu nặng tuyết bỗng gãy rắc, tiếng động nàng giật thót . Những bông tuyết vỡ vụn bay lả tả trong trung, nàng ngước mắt lên thì bắt gặp bóng dáng Tiêu Dự tay xách chiếc lồng đèn cung đình, đạp lên lớp tuyết dày từng bước một tiến gần.
Hắn dừng hiên nhà, chìa tay về phía nàng, chất giọng trầm ấm vang vọng như tiếng chuông chùa La Sát: “Ta đến rước gia chủ cùng dự tiệc.”
Bầu trời nhá nhem tối, ánh sáng dìu dịu từ chiếc đèn lồng hắt lên gương mặt tuấn tú, lạnh lùng thường ngày của , nàng như thôi miên, vô thức đặt tay tay .
Đèn lồng thắp sáng, treo lủng lẳng từng chiếc một. Ánh nến lung linh tỏa sáng.
Trời tạnh gió, tuyết ngừng rơi, nàng cùng sánh bước rời khỏi từ đường.
Chiếc lồng đèn leo lắt soi rọi đoạn đường phía .
“Bộ áo choàng đỏ thêu hoa văn của điện hạ hôm nay trông thật rực rỡ và đầy sinh khí.”
“Bộ váy đỏ lộng lẫy của gia chủ cũng vô cùng kiều diễm.”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-44-ta-da-toai-nguyen-tu-lau-roi.html.]
Bữa tiệc đêm Giao thừa kết thúc . Lũ trẻ ranh trong tộc thi ném tuyết, đốt pháo hoa ầm ĩ ở sân trống.
Nàng bước chân xuống thềm, bất thình lình một quả cầu tuyết bay vèo tới vỡ tan tành ngay chân, vạt váy đỏ kiêu sa dính đầy tuyết trắng. Cậu nhóc lỡ tay ném nhầm sợ xanh mặt, c.h.ế.t trân dám nhúc nhích. Mấy đứa trẻ đang nô đùa cũng im bặt, lén lút liếc nàng một cái cúi gằm mặt xuống dám ho he nửa lời.
“Mau qua chỗ tỷ Cửu Nguyệt nhận bao lì xì nào.” Nàng nhẹ nhàng lên tiếng.
Bầu khí căng thẳng lập tức tan biến, bọn trẻ reo hò ầm ĩ, xô đẩy chạy tới.
Cửu Nguyệt một bên tay xách chiếc giỏ tre, lấy từng chiếc bao lì xì dúi những bàn tay nhỏ xíu: “Từ từ thôi mấy tiểu tổ tông, đừng chen lấn kẻo ngã bây giờ. Đứa nào cũng phần hết.”
Bọn trẻ con tíu tít, đùa rôm rả.
“Tỷ ơi, tỷ ơi, trong đựng cái gì thế ạ?”
“Đệ cá là kẹo mút với hạt dưa bọc đường nè.”
“Chắc chắn là con vịt siêu to khổng lồ luôn.”
“Con vịt bự chảng thế chui lọt cái túi bé tẹo .” Một đứa trẻ lớn hơn lên tiếng giải thích: “Có tiền lì xì đấy.”
“ , nhận tiền lì xì xong là tha hồ mua vịt tò he nhóe.”
“Không chịu , con vịt to đùng cơ.”
Thiên Hạ Tuyết mỉm lặng thinh, lách qua đám trẻ con bước ngoài. Bỏ Cửu Nguyệt bọn chúng vây kín mít.
Sự huyên náo dần bỏ phía , nàng mới bật : “Bọn trẻ con ồn ào thật đấy.”
“Không đứa trẻ nào cũng ồn ào , Túc Nguyệt ngoan ngoãn lắm cơ.”
Tiếc là nàng quên béng mất việc phần tiền lì xì cho Túc Nguyệt, nhưng với sự chu đáo của Vị Sá, chắc con bé cũng chẳng thiếu thốn gì.
“Tiêu Dự...”
“Hửm?” Hắn đầu , một quả cầu tuyết bay thẳng cằm, tuyết vụn rớt lả tả xuống cổ, lạnh buốt đến thấu xương.
Cách đó năm bước, mỹ nhân khoác bộ váy đỏ rực rỡ, ánh mắt thanh tao, nụ tỏa nắng.
Tiêu Dự chẳng thèm bực tức, ném cho nàng một cái nửa miệng: “Nàng qua đây.”
Đứa nào ngốc mới vác mặt qua đó lúc . Nàng xoay toan bỏ chạy, nhưng chân kịp bước khỏi sân bàn tay to khỏe, ấm áp tóm gọn lấy cổ tay. Vòng ngọc tay va chạm phát âm thanh leng keng trong trẻo.
“Ta sai , sai .” Thiên Hạ Tuyết là điều, nhận nhanh như chớp.
vô ích thôi. Tiêu Dự nhạt, lôi tuột nàng ngoài.
Đến sân nhỏ tận cùng hành lang, giữa sân trồng một cây bonsai cành lá trĩu nặng vì tuyết. Tiêu Dự kéo nàng gốc cây, nàng trố mắt ngơ ngác .
Chưa kịp định hình, Tiêu Dự nhoẻn miệng trìu mến với nàng, tay giật mạnh cành cây, tuyết từ cao trút xuống xối xả, phủ kín mặt mũi hai .
Thiên Hạ Tuyết đơ tập.
“Tiêu Dự, liều mạng với ngài!” Nàng vơ ngay nắm tuyết dính , đôi tay đỏ ửng vì lạnh bấu chặt lấy cổ .
Mỹ nhân dù tay lạnh buốt nhưng vẫn trơ trơ như tượng gỗ. Hai tay vòng qua ôm gọn vòng eo thon thả, nhấc bổng nàng lên, giọng trầm đục mang theo chút khiêu khích: “Ồ? Gia chủ định liều mạng với kiểu gì đây? Bằng chỗ ?” Ngón tay miết nhẹ lên vòng eo mảnh mai của nàng qua lớp áo mỏng.
“Ngài đồ vô .”
“Ừ, ừ, vô .” Hắn nhẹ nhàng phủi sạch lớp tuyết dính nàng, sợ nhiệt độ cơ thể tuyết tan chảy ngấm áo. Cấu trúc cơ thể mỏng manh của nàng dính tí lạnh là lăn cảm cúm ngay lập tức, mà bệnh xong là sức khỏe tụt dốc phanh.
“Đi thôi.” Hắn .
“Ngài lôi đây chỉ để giội tuyết lên đầu thôi ?” Thiên Hạ Tuyết há hốc mồm kinh ngạc.
“Chính xác.”
Tiêu Dự, thù dai gớm nhỉ!
Lúc gót bước , nàng liếc cây bonsai, cây chỉ to cỡ bắp đùi mà lắc nhẹ một cái rung chuyển bần bật, thậm chí chẳng thèm dùng đến nội công. Cánh tay đúng là khỏe thật.
“Tối nay chúng gì đây?”
Nàng ngẫm nghĩ một lúc: “Đón Giao thừa chứ gì nữa.”
“Đồng ý.”
Trời sập tối, những ngọn đèn lồng treo mái hiên càng lúc càng lung linh rực rỡ.
Bầu trời lất phất những bông tuyết nhỏ li ti.
Đêm khuya thanh vắng, tuyết rơi càng lúc càng mau.
Dân thành Diên Thương tục lệ thức trắng đêm đón Giao thừa. Đám trẻ con ùa đường ném tuyết, đốt pháo nổ lốp đốp. Người lớn túm năm tụm ba trò chuyện rôm rả.
Không khí náo nhiệt lan tỏa từ ngoài phố tận Thiên Hạ sơn trang, ngay cả trong Trà Nguyệt cư cũng văng vẳng tiếng trẻ con nô đùa từ phía xa xa.
Lò sưởi cháy rừng rực sưởi ấm căn phòng ngủ trong Trà Nguyệt cư. Chiếc lọ sứ trắng đặt chiếc bàn vuông cạnh giường cắm một nhành mai đang độ khoe sắc, thoang thoảng mùi hương tinh khiết.
Cánh tay trắng muốt hững hờ buông ngoài tấm rèm màu trầm, đôi vòng ngọc chạm phát những âm thanh trong trẻo, vui tai.
Khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay kéo giật trong, tấm rèm lay động nhè nhẹ, thấp thoáng tiếng thở dốc đầy ma mị của mỹ nhân.
Tiếng chuông điểm đúng lúc nửa đêm vang lên, hàng tràng pháo thi nổ vang rền, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch.
Người gọn trong vòng tay thoáng giật hoảng hốt.
Hắn dùng đôi bàn tay ấm áp vỗ về tấm lưng trần đẫm mồ hôi của mỹ nhân, thì thầm dỗ dành.
Tiếng chuông Giao thừa của thành Diên Thương vang lên ba hồi ngân nga, mang theo ước nguyện về một năm mới bình an, sung túc và hạnh phúc cho bá tánh.
Năm cũ qua, xuân mới về. Hắn cất lời: “Nàng thấy ?”
“Hửm?”
“Cầu mong gia chủ năm mới dồi dào sức khỏe, vạn sự hanh thông.”
Người trong vòng tay bật khúc khích, rướn lên, đôi môi chạm nhẹ, đầu lưỡi mơn trớn đầy tinh nghịch: “Chúc điện hạ sở cầu như nguyện.”
Hắn xoay , ép xuống lớp đệm êm ái, giọng trầm khàn, đôi mắt bùng lên ngọn lửa tình ái cuồng nhiệt: “Ta toại nguyện từ lâu .”
Tác giả lời :
Gia chủ ơi, nàng là tâm nguyện lớn nhất đời đấy!