Tuế Mộ Minh - Chương 48: Bây giờ đã có chỗ dựa vững chắc rồi, phải không?
Cập nhật lúc: 2026-08-02 15:02:40
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười ngày , đoàn đặt chân tới vương đô.
Vừa tin bọn họ hồi kinh, Túc Nguyệt lóng ngóng ngóng ngoài ngã tư đường dẫn tới phủ Dự vương ngay từ sớm tinh mơ.
Vốn dĩ hôm nay Thái Học viện lịch giảng dạy, nhưng con bé kì kèo năn nỉ Vị Xá xin cáo lui học một ngày.
Vị Xá nào dám tự ý quyết định, đành hỏa tốc gửi thư báo cho Tiêu Dự. Được sự gật đầu của , Vị Xá mới dám dắt Túc Nguyệt khỏi phủ.
Gần đó một con hẻm nhỏ sầm uất bày bán đủ loại thức ăn đường phố.
Thấy cô bé phơi nắng đến ửng đỏ hai má, Vị Xá bèn khuyên con bé lui bóng râm nghỉ ngơi, hứa sẽ mua đồ ăn vặt về, kẹo hồ lô tượng đường đều đủ.
Túc Nguyệt lắc đầu kiên quyết: “Không , ngộ nhỡ rời , ca ca tỷ tỷ ngang qua thì ?”
Hết cách, Vị Xá đành bám gót cùng chờ đợi.
May mắn , cách từ Dung thành đến vương đô cũng chẳng bao xa. Lúc Tiêu Dự và Thiên Hạ Tuyết cập bến, Túc Nguyệt mới chôn chân tầm nửa canh giờ. Thấy hai từ cỗ xe bước xuống, con bé hớn hở chạy ào tới.
Thiên Hạ Tuyết âu yếm nựng cặp má bánh bao của con bé: “Chà, cao lớn hẳn lên nha.”
Túc Nguyệt gật đầu cái rụp ngoan ngoãn: “Muội chăm chỉ ăn cơm lắm đó.”
Thiên Hạ Tuyết nắm lấy tay con bé: “Hôm nay Thái Học viện nghỉ học ?”
“Dạ , sáng nay lớp cầm kỳ, nhưng mà... ca ca cho báo vắng giúp .”
Nàng vuốt ve mái tóc con bé, dịu dàng hỏi han: “Vậy học đ.á.n.h đàn đến ?”
Túc Nguyệt nghiêng đầu, vắt óc suy nghĩ một hồi: “Muội cảm thấy tiến bộ hơn hẳn.”
“Vậy thể biểu diễn cho tỷ thử một khúc ?”
Túc Nguyệt gật đầu lia lịa, khuôn mặt rạng rỡ hẳn.
Lúc ngang qua sạp kẹo hồ lô, con bé chôn chân tại chỗ, mắt long lanh đưa tình: “Tỷ tỷ ơi~”
Vị Xá bật thành tiếng: “Ủa, lúc nãy còn mạnh miệng bảo thích ăn cơ mà?”
Cô bé chu môi nũng nịu cãi : “Lúc nãy là lúc nãy, bây giờ tự nhiên thèm.”
Vị Xá buồn thương, đành chiều ý mua cho con bé một xiên.
Nhìn Túc Nguyệt hớn hở chọn kẹo, Tiêu Dự kề sát tai Thiên Hạ Tuyết nhỏ: “Khuyên nàng chân thành, đừng dại mà nó đàn.”
“Hửm? Tệ đến mức đó ?” Dù mới quen với đàn tỳ bà bao lâu, chắc hẳn kỹ năng cũng thiện, nhưng đến nỗi tra tấn màng nhĩ chứ? Huống hồ con bé còn tự mãn khoe tiến bộ cơ mà.
“Âm thanh ma quái rạch xé màng nhĩ, ám ảnh dai dẳng cả tuần.” Vị công t.ử hào hoa phe phẩy chiếc quạt xếp, gõ nhịp nhịp lòng bàn tay: “Cũng bởi tư chất cảm thụ âm nhạc của con bé bằng , đang cân nhắc xem nên cắt luôn lớp cầm kỳ của nó .”
Túc Nguyệt đang hân hoan tận hưởng xâu kẹo hồ lô, ngây thơ hề sự nghiệp nghệ thuật của sắp chặt đứt.
Cơ mà... tuổi nhỏ mà!
Cả đoàn tiếp tục thả bộ qua con hẻm, Thiên Hạ Tuyết tò mò: “Thế còn trình độ hội họa thì ?”
“Cũng tàm tạm.”
Nàng mỉm xoa dịu: “Chàng cũng đừng quá khắt khe, con bé vẫn còn trẻ con mà.”
Tiêu Dự đáp bằng sự im lặng.
Về đến phủ Dự vương, cô bé bỗng tiu nghỉu thở dài: “Tỷ tỷ ơi, chiều nay cũng dự lớp kiếm thuật , chỉ ở chơi với tỷ thôi.”
Nàng kịp lên tiếng, Tiêu Dự lạnh lùng gạt : “Tỷ tỷ trải qua một hành trình dài mệt mỏi, cần nghỉ ngơi. Không sức bồi chơi .”
Túc Nguyệt trố mắt ngạc nhiên: “Mệt mỏi ?” Rõ ràng Vị Xá tỷ tỷ bảo, từ Dung thành về đây bằng xe ngựa mất đầy một canh giờ cơ mà.
“ , nên ngoan ngoãn học kiếm thuật .”
“Dạ .” Túc Nguyệt xị mặt, tiu nghỉu về phòng y phục.
Nhìn bóng lưng con bé rầu rĩ lủi thủi , nàng nhịn : “Túc Nguyệt xem dạn dĩ, cởi mở hơn nhiều nhỉ.”
Hắn dẫn đường đến hoa sảnh, kháy: “Bây giờ chỗ dựa vững chắc , ?”
Vị Xá lẽo đẽo theo bồi thêm: “Ngày đầu tiên nhập học Thái Học viện, bài tập luyện chữ của Túc Nguyệt bọn đồng môn xé nát. Con bé về nhà c.ắ.n răng chịu đựng dám mách ai, trùm chăn rưng rức suốt nửa đêm. Ta lo con bé đạp tung chăn lạnh, bèn sang kiểm tra, mới phát hiện gối ướt đẫm nước mắt. Phải tỉ tê khuyên nhủ mãi, con bé mới chịu khai thật.”
“Đến hôm , chủ thượng thủ phạm xé bài là đích tôn của Thái úy đại nhân, ngài lập tức kéo qua phủ Thái úy thưởng nguyên một buổi chiều. Chuyện tương tự cũng chẳng bao giờ lặp nữa, Túc Nguyệt vốn bản tính hiền lành, thích gây chuyện, dần dà cũng hòa đồng với bạn bè xung quanh.”
Chưa đầy bao lâu , Túc Nguyệt bước trong bộ nho phục Thái Học màu tím than, vẻ u ám lúc nãy bay sạch, hớn hở vẫy tay chào tạm biệt Thiên Hạ Tuyết.
“Tỷ tỷ mua quà cho , học xong về mở xem nhé?”
Nghe , cô bé càng thêm phấn khích. Trước khi còn quên vuốt ve đầu chú cáo tuyết, Phú Quý cũng nhiệt tình lè lưỡi l.i.ế.m tay đáp trả.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, Thiên Hạ Tuyết dạo bước hoa sảnh thưởng , chơi cờ cùng Tiêu Dự.
Ván cờ đang độ gay cấn, bỗng bái từ Yến Cảnh Sơn gửi tới.
Tiêu Dự lấy lạ, Yến Cảnh Sơn tìm xưa nay bao giờ dùng đến bái , hôm nay bày vẽ câu nệ nghi thức ?
Tên tiểu đồng mang thư lắc đầu quầy quậy: “Bái là gửi cho Thiên Hạ gia chủ ạ.”
Lần đến lượt Thiên Hạ Tuyết tròn mắt ngạc nhiên: “Hắn đang ở phủ Dự vương?”
Tiểu đồng trả lời, chỉ lẳng lặng đặt bái xuống. Nàng định lưng bước thì Thiên Hạ Tuyết gọi giật . Mượn bút nghiên của Tiêu Dự, nàng chỉ vỏn vẹn bốn chữ “Cửu Nguyệt vắng mặt” sai tiểu đồng mang về hồi đáp.
“Gia chủ cũng tinh ý nhận ?”
“Chỉ Cửu Nguyệt ngốc nghếch mới nhận thôi.”
Chuyện của Tương vương lòng nhưng thần nữ dửng dưng!
Người Yến Cảnh Sơn bỏ bao công sức thả thính bóng gió, nàng thì ? Chỉ một lòng một ấp ủ mộng tưởng vượt mặt Yến Cảnh Sơn, leo lên ngôi vị nhất phú hào Nghiêu quốc.
“Gian nan vất vả lắm đây, Yến gia chủ ạ.”
“Hắn thể tham khảo phong cách của , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.” Hắn điềm nhiên đặt một quân cờ trắng, nâng chén nhâm nhi một ngụm: “Gia chủ, nàng thua .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-48-bay-gio-da-co-cho-dua-vung-chac-roi-phai-khong.html.]
“Chưa chắc .” Bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng lướt bàn cờ, quân cờ đen phá giải thế bí: “Nhìn , ván cờ hòa.”
“Muốn thắng gia chủ dẫu chỉ nửa ván cũng dễ dàng.” Chỉ cần phân tâm một chút là cầm chắc phần thua.
Tiết trời tháng ba ở kinh kỳ, sắc xuân ngập tràn sức sống.
Nàng diện một bộ lễ phục rực rỡ, trang trọng tiến cung báo cáo công vụ.
Thành Diên Thương vốn dĩ thiết lập chức danh thành chủ, từ ngàn đời nay, quyền hành cai quản đều do gia chủ Thiên Hạ thị trực tiếp nắm giữ. Lần nàng lên kinh bẩm báo, là lấy phận thành chủ Diên Thương mà tiến hành. Báo cáo xong xuôi mới đến nghi lễ quốc chiếm.
Vì , ngay bậc thềm đá xanh rêu phong thềm điện, nàng bất ngờ chạm mặt Thương Vô Bạch.
“Thiên Hạ gia chủ, lâu gặp.” Thương Vô Bạch đon đả lên tiếng chào hỏi.
Các vị thành chủ đang rôm rả trò chuyện cùng Thương Vô Bạch cũng hiếu kỳ xúm xem chuyện gì.
Năm ngoái vì sự cố ám sát, nàng lên kinh chậm trễ, lỡ dở kỳ báo cáo công vụ, nên cũng cơ hội diện kiến các vị thành chủ khác.
“Thiên Hạ gia chủ quả là tuổi trẻ tài cao!”
“Tại hạ là Mộ Phong, thành chủ Thành Mộ.”
“Chào Thiên Hạ gia chủ, tại hạ là Ngũ Thuần Phong, thành chủ Ngộ thành. Chúng từng gặp .”
Những vị thành chủ khác cũng lượt xưng danh.
Bị vây quanh giữa một đám đông ồn ào, Thiên Hạ Tuyết gượng đáp lễ, trong bụng thầm kêu trời: Có ai đến cứu với! Vừa nảy ý nghĩ đó, Tiêu Dự như một vị thần giáng trần xuất hiện. Đám đông vốn bu quanh nàng lập tức tản , chuyển hướng mục tiêu sang Tiêu Dự, tranh trò chuyện rôm rả.
Thiên Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Thương Vô Bạch vẫn rời , chứng kiến bộ dạng lúng túng của nàng, nhịn : “Gia chủ vẻ e ngại giao du với lạ nhỉ?”
“Cũng hẳn, nhưng dồn trung tâm của những lời bàn tán thì quả thật rùng .”
Thương Vô Bạch lớn. Ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, sắc như d.a.o cạo của Tiêu Dự phóng qua đám đông.
Thương Vô Bạch: ...
Hắn ý nhị lùi một bước.
“Vị hôn phu của nàng canh chừng nàng kỹ thật đấy.” Thương Vô Bạch rỉ tai trêu chọc.
lúc gió sớm thổi qua, mang theo lạnh mơn man, Thiên Hạ Tuyết rõ: “Ngài gì cơ?”
“À, gì. Vào thôi, triều hội sắp sửa bắt đầu .”
Phần báo cáo công vụ tẻ nhạt vô vị, khác báo cáo càng buồn ngủ hơn. Mãi mới gượng gạo xong buổi chầu, định bụng nhờ Thương Vô Bạch dẫn dạo loanh quanh kinh thành, thì một viên thái giám cận của hoàng thượng tiến đến truyền khẩu dụ, báo rằng hoàng thượng gặp nàng.
Thương Vô Bạch đành cáo lui : “Tối nay gặp trong tiệc cung đình nhé.”
Khoảnh khắc diện kiến Tiêu Quân Luận, nàng bàng hoàng nhận ngài trông tiều tụy hơn hẳn năm ngoái. Vừa nãy ở triều đường, ngai vàng cao vời vợi, xa cách rõ, nhưng giờ đây, mặt nàng là một dung mạo xám xịt, thiếu sức sống.
“Bệ hạ, để thần gieo cho ngài một quẻ nhé.”
Nghe , Tiêu Quân Luận khẽ : “Không cần , tình trạng sức khỏe của quả nhân, quả nhân tự khắc thấu tỏ.”
Nàng im lặng, gì thêm.
“Hôm nay nắng rực rỡ, bồi quả nhân ngoài dạo một chút.” Tiêu Quân Luận đề nghị.
“Bệ hạ, tiết trời bên ngoài vẫn còn se lạnh, long thể của ngài...” Viên thái giám ngập ngừng định can ngăn.
“Không , quả nhân tự chừng mực.”
Giữa tháng ba, muôn hoa đua nở rực rỡ trong ngự hoa viên, tiếng chim hót ríu rít vang vọng một góc trời.
Ánh nắng chan hòa, mơn man da thịt mang cảm giác ấm áp dễ chịu.
“Ngươi... giống phụ ngươi chút nào.” Tiêu Quân Luận cất lời.
Thiên Hạ Tuyết mỉm hờ hững: “Nhiều cũng .”
“Lại mang dáng dấp của mẫu ngươi hơn.” Tiêu Quân Luận đăm đăm những cành hoa đung đưa trong gió, hoài niệm về quá khứ: “Thân mẫu ngươi bề ngoài vẻ nhu mì mỏng manh, nhưng nội tâm vô cùng kiên cường, quật cường kém gì ngoại tổ phụ ngươi.”
Thực , Thiên Hạ Tuyết mấy mặn mà khi khác nhắc đến Liên Sinh, nên nàng chọn cách im lặng.
Cả hai chìm tĩnh mịch, nàng cũng chẳng tài nào đoán dụng ý của Tiêu Quân Luận khi gọi nàng đến đây.
“Nhiều khi tuổi tác cao, thường hồi tưởng về những tháng ngày xưa cũ. Cùng phụ ngươi kề vai sát cánh gầy dựng giang sơn. Rồi chứng kiến Mạch Trầm đời, nó trưởng thành, trở thành một trang nam t.ử xuất chúng.”
“Tiên hoàng hậu của quả nhân bạc mệnh từ sớm, quả nhân luôn tự nhủ, nếu thể sống thêm một năm, quả nhân sẽ giúp bọn trẻ một tay, cho chúng thêm thời gian để vẫy vùng, thi thố tài năng.”
“Bệ hạ hồng phúc tề thiên, vạn thọ vô cương.”
Tiêu Quân Luận xòa: “Quả nhân kẻ bảo thủ, giáo điều. Trải qua ngần thập kỷ, quả nhân thấu tỏ lẽ đời. Từng lầm tưởng rằng quyền lực là tất cả, nhưng ngoảnh đầu cũng chỉ là hư vô. Ngược , Mạch Trầm là đứa khác biệt nhất. Bảo nó tham vọng thì cũng hẳn, bởi việc gì tay nó cũng giải quyết thấu đáo, trọn vẹn. Còn bảo nó tham vọng, thì vẻ như nó chẳng màng đến nhiều thứ. Thậm chí vì ngươi, nó sẵn sàng vứt bỏ tất thảy để tiến tới cuộc hôn nhân với Thiên Hạ thị.”
“Bệ hạ cớ nuông chiều theo ý ngài ?” Miệng thì , nhưng trong thâm tâm, Thiên Hạ Tuyết nghĩ khác. Tiêu Dự vốn mang mệnh đào hoa, phận sắp xếp chịu sự giày vò trong ải mỹ nhân, liên quan gì đến nàng cơ chứ?
“Từ nhỏ, Mạch Trầm luôn giữ vững lập trường riêng, ai thể lay chuyển nổi. Hồi mẫu hậu nó còn sống, bà chỉ cần rơi vài giọt lệ là nó ngoan ngoãn lời. Kể từ khi mẫu hậu băng hà, nó chẳng khác nào ngựa đứt cương, ai kiềm chế nổi.”
“Làm gì chuyện đó?” Thiên Hạ Tuyết bật : “Ngài luôn dành cho ngài một sự tôn kính sâu sắc mà.”
Cuộc trò chuyện xoay quanh những mẩu chuyện vui thuở nhỏ của Tiêu Dự. Tiêu Quân Luận kể, một Tiêu Dự ốm, tham gia thi đấu kiếm thuật với Tiêu Thệ thì thua cuộc. Vừa về đến nhà, lập tức lao tập luyện quên ăn quên ngủ suốt ba ngày ba đêm. Đến khi cảm thấy đủ tự tin, ngần ngại lôi cổ Tiêu Thệ dậy lúc nửa đêm canh ba để tỷ thí . Tiêu Thệ đ.á.n.h thức giữa đêm, ngái ngủ, đành nhường nhịn cho qua chuyện, kết quả Tiêu Dự tẩn cho một trận bã.
Sự việc đến tai mẫu hậu, Tiêu Thệ bù lu bù loa mách lẻo. Lúc đó Tiêu Dự còn nhỏ, nhưng chống chế rằng sai, ca ca ngủ thì cớ thể đấu kiếm?
, theo thời gian, Tiêu Thệ dù dốc lực cũng chẳng bao giờ vượt qua nổi Tiêu Dự.
Hai mải mê trò chuyện đến tận xế trưa, Tiêu Quân Luận mệt mỏi xin phép lui về nghỉ ngơi.
“Chuyện hôm nay, quả nhân chỉ trò chuyện dăm ba câu thôi.” Mạch Trầm đầu tiên để tâm đến một , quả nhân cũng tận mắt chứng kiến xem đó đặc biệt đến nhường nào. Tiêu Quân Luận thầm nghĩ.
Thực , ông hiểu rõ từ nhỏ Tiêu Dự chẳng màng đến thứ gì, nay nó trót lòng một , ông cũng sẵn lòng tác thành. Nếu cuối cùng Tiêu Dự thể tìm con đường sống cho , đó cũng là bản lĩnh của nó, cớ ông nhọc công ngăn cản?
Tiêu Quân Luận lui về tẩm cung, viên thái giám tiễn nàng khỏi ngự hoa viên.
Vừa rẽ qua một khúc quanh rợp bóng hoa, nàng bất ngờ bắt gặp bóng dáng đang tựa lưng cây đợi nàng từ nãy giờ.
Tiêu Dự rằng, sánh bước cùng nàng rời khỏi cấm cung uy nghi tráng lệ trải dài hàng dặm.