Tuế Mộ Minh - Chương 53: Gia chủ nhất định sẽ sống thọ ngàn năm
Cập nhật lúc: 2026-08-02 15:33:26
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ đặt chân tới thị trấn biên cương Thành Nhạn khi hoàng hôn buông xuống.
Từ mặt thành xuống, màu xanh thưa thớt dần, nhường chỗ cho biển cát vàng mênh mông, nắng chiều vẫn tàn lụi, hoàng hôn đỏ rực tựa ngọn đèn cầy lơ lửng giữa trời.
Tiêu Dự trỏ tay về phía dải cát vàng đằng xa: “Mạc thành cách đây chừng bảy mươi dặm về hướng đó, doanh trại quân Mạc Bắc đóng quân ở phía Bắc Mạc thành.”
Thành Nhạn tuy gọi là thành nhưng quy mô nhỏ bé, dân cư thưa thớt, lọt thỏm nơi biên nàng tai.
Thời tiết nóng bức nên dân tình ăn mặc khá thoáng mát.
Tiêu Dự dìu nàng xuống khỏi cổng thành: “Ngày mai chúng sẽ chuyển sang cưỡi lạc đà đấy.”
“Cưỡi lạc đà á?” Nàng trố mắt ngạc nhiên, món nàng mù tịt.
“Đừng lo, ở đây .” Hắn đáp ráo hoảnh.
Cái câu “ ” của mới ớn lạnh chứ. Nhớ cái vụ kèm nàng cưỡi ngựa , ám nàng tanh tâm lý đến mức để bóng ma trong lòng nàng luôn.
“Tối nay chầu thịt cừu luộc nha?”
Rời khỏi khu vực cổng thành là con đường huyết mạch của Thành Nhạn, hai bên lác đác vài sạp hàng nhỏ.
Thiên Hạ Tuyết khựng một quầy hàng.
Chủ sạp trải một tấm da cừu cũ kỹ lên sạp, bên bày la liệt các món đồ thủ công mỹ nghệ từ xương bò, xương cừu như trâm cài, lược chải đầu, và cả những chuỗi vòng tay xinh xắn.
Thấy nàng vẻ thích thú, gã chủ sạp nhanh nhảu chào hàng: “Cô nương ngắm nghía xem , đồ dân bản địa tụi tui chuộng lắm, mang theo tác dụng xua đuổi tà ma đấy.”
“Thế ? Sao ông vùng ?” Thiên Hạ Tuyết tò mò vặn hỏi.
Chủ sạp hềnh hệch: “Thì cô nương dân quanh đây mà xem, phơi nắng miết nên da dẻ sần sùi đen nhẻm, còn cô nương thì trắng trẻo mơn mởn thế , lướt qua là ngay khách vãng lai .”
Thiên Hạ Tuyết gật gù, chọn bừa một chiếc trâm cài bằng xương bò.
Tiêu Dự bước tới toan trả tiền.
Gã chủ sạp ngẩng đầu lên, trố mắt kinh ngạc hô toáng lên: “Tiêu tướng quân? là Tiêu tướng quân , Tiêu tướng quân đại giá quang lâm bà con ơi.”
Thiên Hạ Tuyết: ?
Tiêu Dự: ...
Cửa hiệu hai bên đường lố nhố ngó đầu , đường cũng xúm xít thành vòng tròn, ai nấy đều tỏ vẻ phấn khích tột độ.
“Tiêu tướng quân ơi, tối nay quá bộ sang tệ xá dùng bữa nhé, nhà tui mới thịt bò tươi rói luôn.”
“Ghé quán tui ngài, thịt cừu nướng thơm nức mũi đảm bảo ngài mê tít.”
“Tới nhà tui bát bơ béo ngậy ngài.”
Tiêu Dự lịch sự khước từ lời mời mọc, nhưng đám đông vẫn nhao nhao một lúc lâu, thấy vẻ ưng ý món nào, họ nằng nặc nhét cho mấy mớ thịt phơi khô, trái cây miệt vườn.
Tiêu Dự buông tiếng thở dài thườn thượt: “Xin đa tạ thịnh tình của bà con, nhưng xin phép cho từ chối, cứ giữ mà dùng.”
Mất một lúc lâu đám đông mới chịu giải tán.
Tiêu Dự móc tiền trả, nhưng gã bán trâm xương dứt khoát nhận: “Ấy c.h.ế.t, tui dám nhận tiền của Tiêu tướng quân .”
Thiên Hạ Tuyết đành vờ xị mặt, đặt cây trâm xuống.
Gã chủ sạp luống cuống: “Cô nương cứ cầm , cầm , tặng mà.”
Thiên Hạ Tuyết ngoắt : “Thôi chúng .”
“Ấy , thôi lấy tiền cũng mà.”
Cuối cùng Thiên Hạ Tuyết cũng rinh chiếc trâm xương bò ưng ý.
Hai sánh vai rảo bước phố, ánh mắt của bá tánh cứ dán chặt họ, cảm giác gượng gạo khó tả.
“Ở đây... ngài lòng dân chúng phết nhỉ.” Thiên Hạ Tuyết thì thầm.
“Cũng tàm tạm.” Hắn dừng chân một cửa hiệu may mặc: “Vào xem thử ?”
Thiên Hạ Tuyết ngơ ngác: “Ngài định sắm đồ ?”
“Mua cho nàng đấy.”
“Ta nhu cầu.”
Tiêu Dự bỏ ngoài tai lời nàng , lượn lờ một vòng quanh tiệm chốt một chiếc áo choàng màu trắng muốt đính mũ trùm đầu: “Ông chủ ơi.”
Ông chủ tiệm từ trong buồng bước , mừng rỡ kêu lên: “Ô kìa, Tiêu tướng quân ghé tiệm tệ xá.”
“Có khăn voan mỏng ?”
“Có ngay, ngay, ngài chờ chút.”
Chẳng mấy chốc Tiêu Dự nhặt xong đồ, và như một thói quen, diễn màn cò kè bớt một thêm hai tiền nong với ông chủ mới thoát .
Thiên Hạ Tuyết lắc đầu ngán ngẩm: “Dân tình thành Nhạn mến khách ghê.”
Bữa tối dọn tại phủ thành chủ, đích thành chủ thành Nhạn, Tiêu Ngưng Ngô, tận cổng nghênh đón.
Tiêu Ngưng Ngô, danh lâu, là trưởng nữ của Tiêu Quân Luân, chị ruột của Tiêu Sùng. Năm năm khi Tiêu Dự xuất quân đ.á.n.h dẹp phương Bắc, bà chị cũng vác ba lô chạy theo, nổi danh là nữ tướng quân hét lửa. Sau khi Tiêu Dự khải về kinh, cô nàng cắm rễ luôn ở Thành Nhạn, lên chức thành chủ từ ba năm khi vị thành chủ tiền nhiệm băng hà.
Lúc hai đến nơi, đập mắt là cảnh Tiêu Ngưng Ngô vắt chân chữ ngũ ghế đẩu cổng, mồm nhóp nhép nhai nho khô. Thấy họ, nàng trợn trừng mắt lườm: “Hẹn chiều tới mà cao su lề mề đến tận tối mịt, hại bà đây đợi lạnh sun vòi.”
Trời sẩm tối là khí hậu vùng biên giới tụt dốc phanh.
“Sao cô nhà mà đợi?” Tiêu Dự bó tay với tư duy kỳ quặc của cô nàng .
Tiêu Ngưng Ngô nhếch mép mỉa: “Để tỏ lòng tôn trọng chứ .”
Nhìn tay trắng trơn của hai , nàng hất hàm: “Hành lý ?”
Tiêu Dự bước lên bậc thềm: “Lúc qua trạm kiểm soát gửi bọn lính canh mang qua cùng với ngựa .”
“Chậc, chơi tay thế , chả đường xách mớ quà cáp đến biếu xén gì cả.”
Tiêu Dự vỗ trán như chợt nhớ điều gì, thò tay túi lôi bịch : “Này, lá sen làng Liên Hoa đây, thanh nhiệt giải độc cực kỳ hiệu nghiệm.” Nói ấn bịch tay Tiêu Ngưng Ngô, lách thẳng trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-53-gia-chu-nhat-dinh-se-song-tho-ngan-nam.html.]
“Xin chào Tiêu thành chủ.” Thiên Hạ Tuyết cúi chào cun cút chạy theo Tiêu Dự.
Bỏ Tiêu Ngưng Ngô đực mặt đó, hiểu chuyện gì đang xảy .
Mâm cỗ tối bày nguyên một chậu thịt cừu luộc bự chảng. Tiêu Ngưng Ngô khệ nệ bê bình rượu tới: “Nào nào, gia chủ thử món đặc sản rượu mạnh Mạc Bắc xem mùi vị thế nào.”
Tiêu Dự vươn tay che miệng chén: “Nàng uống rượu.”
Tiêu Ngưng Ngô cũng chẳng buồn ép, tót sang rót đầy chén của Tiêu Dự: “Vậy ngài nốc .”
Suốt bữa ăn, Tiêu Ngưng Ngô cứ lôi Thiên Hạ Tuyết rỉ rả buôn chuyện.
Ả gắp cho nàng một miếng sườn cừu béo ngậy: “Nghe giang hồ đồn thổi Tiêu Mạch Trầm sắp sửa gả nhà họ Thiên Hạ nhà nàng hả?”
“À ờ...” Nghe thì vẻ sai sai, nhưng “ .”
“Sao nàng va tên đó thế? Cái tên dở cám hấp, ngắm mấy gã trai tráng lực lưỡng đất Mạc Bắc , gã nào chả ăn đứt tên ẻo lả đó?”
Tiêu Dự dập mạnh chén rượu xuống bàn, mặt lạnh tanh: “Tiêu Ngưng Ngô.”
“Ta là chị ngươi đấy, đồ vô học. Thôi mặc xác nó, chúng tâm sự tiếp.”
Thiên Hạ Tuyết nhấp ngụm lá sen mang từ Liên Hoa về, lựa lời đáp: “Là Hoàng thượng ban hôn.”
Tiêu Ngưng Ngô đăm chiêu suy nghĩ một hồi, Tiêu Dự tỏng nàng chị sắp thốt câu gì chẳng ho. Y như rằng, câu tiếp theo nàng phang là: “Thế thì chuyến về vác thêm một gã nữa , hì hì, thêm một gã cũng chả sứt mẻ gì.”
“Ta khuyên chân thành nhé, đời đừng ngu dại mà treo cổ một cây, rừng rậm bạt ngàn thiếu gì cây để treo, dại gì mà bấu víu mãi một chỗ?”
“Tiêu thành chủ chí lý.”
Được thể, Tiêu Ngưng Ngô sướng rơn: “Ta bảo , bọn họ đến đây gọi là công chúa Triều Dương, xì, bà đây dựa thực lực đ.á.n.h đông dẹp bắc, dư sức gánh vác danh xưng Tiêu tướng quân, Tiêu thành chủ. Chỉ nàng là tâm lý, gọi chuẩn phóc.”
Tiêu Ngưng Ngô là mẫu phóng khoáng, thẳng tính. Thiên Hạ Tuyết phần nào hiểu tại nàng chọn bám trụ ở cái xứ khỉ ho cò gáy vì hưởng vinh hoa phú quý trong cung cấm. Nàng đích thị là chim ưng tự do sải cánh vẫy vùng giữa trời cao, chứ cam phận chim sẻ chui rúc lồng son.
Hai buôn dưa lê bán dưa chuột rôm rả, coi Tiêu Dự đang nhai thịt bên cạnh như tồn tại.
Đang cao hứng, lúc châm rượu Tiêu Ngưng Ngô lỡ tay rót tràn cả sang ly của Thiên Hạ Tuyết: “Ấy c.h.ế.t, lỡ tay lỡ tay, để đổi ly khác cho nàng.”
“Không , xin kính Tiêu thành chủ một ly.”
Tiếng ly cạn leng keng vang lên, Tiêu Dự kịp tay can ngăn thì Thiên Hạ Tuyết nốc cạn ly rượu.
“Tiêu thành chủ cho hỏi nhỏ chuyện .”
“Hỏi .” Tiêu Ngưng Ngô vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, tu ực thêm ly nữa.
“Hôm nay lúc chúng tiến thành, bá tánh Thành Nhạn cung kính với điện hạ đến , rốt cuộc là uẩn khúc gì?”
“Nhắc tới chuyện , hồi xửa hồi xưa Thành Nhạn heo hút, hoang tàn lắm, còn thường xuyên lũ thảo khấu sa mạc quấy phá cướp bóc. Đợt Tiêu Mạch Trầm lặn lội lên đây rèn binh, thành Nhạn thất thủ, lão thành chủ treo cổ tòng teng cổng thành, dân tình sống trong cảnh lầm than oán thán. Chính một một ngựa dẫn ngàn quân tinh nhuệ xông pha lấy Thành Nhạn, đóng đô luôn ở đây. Về còn đ.á.n.h đuổi bọn thảo khấu dạt cả trăm dặm, lập nên Mạc thành ngay giữa ốc đảo hoang mạc. Chắc tại màn xuất chinh của ngầu lòi quá nên dân chúng mới sùng bái đến thế, ai mà rành ?”
Tiêu Dự: ...
“Hồi xưa vùng đói kém rớt mùng tơi, đất đai cằn cỗi chả trồng trọt giống gì hồn. Về Tiêu Dự xúi Yến Cảnh Sơn lập đội thương lái, chở đồ buôn bán qua liên miên, nhờ mà đời sống bá tánh khấm khá lên hẳn. Cái món nhục thung dung thượng hạng mà dân kinh thành ăn cũng là moi từ đất mà đấy. Ôi dào, cái xứ sở khỉ ho cò gáy đóng đinh ở đây ngót nghét năm năm ròng, giỏi chịu đựng thật đấy.”
Tiêu Dự khẩy: “Tỷ cắm rễ ở đây vì trai ?”
Tiêu Ngưng Ngô đập bàn cái rầm, chén bát bàn nảy tưng tưng: “Nói linh tinh cái gì thế? Trai tráng chỉ là tiện thể, mục đích chính của là vì bá tánh Thành Nhạn cơ mà.”
Nói xong, nàng lườm Tiêu Dự cháy mặt, sang dỗ ngọt Thiên Hạ Tuyết: “Gia chủ ơi, nào nào, ly nữa , ăn miếng sườn cừu cho ấm bụng.” Vừa , nàng gắp tảng sườn cừu bự chảng nhét bát nàng.
“Mai hai Mạc thành , cho ké một vé với, cũng đang định tạt qua đó chút việc.”
Tiêu Dự gạt phắt : “Tự mà , đừng lẽo đẽo theo bọn .”
Tiêu Ngưng Ngô nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm: “Ngươi ngứa đòn đúng ?”
“Chắc tỷ đập đấy?” Tiêu Dự thách thức.
Thiên Hạ Tuyết đành tay dập lửa. Xem tình cảm tỷ giữa Tiêu Dự và bà tỷ tỷ cũng khá khẩm đấy chứ, nàng từng chứng kiến bộ dạng ấu trĩ thế của bao giờ. lạ một nỗi, bà tỷ tỷ cùng ruột với Tiêu Sùng, đáng lý khác chiến tuyến với Tiêu Dự mới đúng chứ, thật khó hiểu.
Hai cụng ly thêm vài chập, khuôn mặt trắng nõn của Thiên Hạ Tuyết bắt đầu ửng hồng. Tiêu Dự tinh mắt nhận nàng say quắc cần câu, bèn giật lấy ly rượu tay nàng uống cạn sạch, bằng cốc nước chè bắt nàng uống.
Thấy trời sẩm tối, Tiêu Dự giục nàng về phòng nghỉ ngơi vì đường xa mệt nhọc, dập tắt ý định lai rai của nàng chị.
Tiêu Ngưng Ngô bỗng xán gần Tiêu Dự, nụ đầy nham hiểm: “Ngươi cứ kiếm chuyện cự cãi với mãi, là ghen tị hả?”
Ả vỗ đùi nắc nẻ: “Ghen vì cướp mất gia chủ của ngươi chứ gì? Hahaha, Tiêu Mạch Trầm, ngươi cũng ngày hôm nay .”
“Tỷ say khướt .” Tiêu Dự mặt lạnh như tiền, thèm đôi co, lấy tay đẩy khuôn mặt đang sấn tới của nàng xa.
Hắn dậy, bế thốc Thiên Hạ Tuyết lên tay: “Về nghỉ sớm .”
Cái lạnh buốt giá của sa mạc ban đêm ập đến, Thiên Hạ Tuyết đang trong cơn bốc hỏa vì rượu cũng rùng , nép sát .
“Lạnh ?”
“Không lạnh.”
Tiêu Dự phì : “Nói dối chớp mắt.”
“Tỷ tỷ của chẳng là tỷ ruột của Tiêu Sùng ?”
“ .” Hắn rảo bước nhanh hơn: “Mẫu của Tiêu Ngưng Ngô lúc nào cũng thiên vị Tiêu Sùng, Tiêu Ngưng Ngô ghét cay ghét đắng thằng từ bé, đụng mặt là y như rằng choảng toé khói.” Tất nhiên là hồi nhỏ Tiêu Ngưng Ngô cũng kiếm chuyện sinh sự với và Tiêu Thệ. Nàng cứ như một quả b.o.m nổ chậm, đụng nổ đó, đ.á.n.h đ.ấ.m thì ăn hành nhưng bù cái mồm mép tép nhảy. Nhờ phụ vương chống lưng nên bọn đành ngậm bồ hòn ngọt, lúc nào cũng nhường nhịn nàng .
“Thế cơ .” Thiên Hạ Tuyết trầm trồ.
“Hử?”
“Ta cũng thèm khát một bà tỷ tỷ tuyệt vời như thế.”
Tiêu Dự ngơ, cô tỷ tỷ Thiên Hạ Ánh của nàng đúng là đồ vứt .
Nàng vòng tay ôm cổ : “Đêm nay trăng tròn vành vạnh, sáng rực rỡ quá.”
Hắn đưa tay vuốt những lọn tóc gió thổi bay lòa xòa của nàng: “Ngày mai đến thành Mạc, trăng ở đó còn to và sáng hơn nhiều, ngắm thì lung linh luôn.”
“Ừ, cùng rong ruổi khắp chân trời góc bể.”
Hắn siết chặt vòng tay ôm lấy nàng: “Được thôi, nàng , nguyện theo đó.”
Thiên Hạ Tuyết khẽ lắc đầu: “Thôi, lúc xuống Hoàng Tuyền thì đừng cất công theo gì.”
“Đừng gở, gia chủ chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi.”