Tuế Mộ Minh - Chương 58: Cùng nhau chôn vùi, tỷ thấy sao?
Cập nhật lúc: 2026-08-03 04:01:58
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Hạ Tuyết nán vương đô vỏn vẹn ba hôm.
Theo lời Thiên Cơ báo cáo, Tiêu Dự dạo tất bật từ sáng tinh mơ đến tối mịt, công việc bủa vây lúc nào rảnh rỗi. Thế là nàng đón Túc Nguyệt về biệt viện của Thiên Hạ thị, ngày ngày đều đặn đưa rước cô bé tới Thái Học viện.
Mới đó mà một năm, bé gái gầy nhom, tóc tai xơ xác dạo nọ nay phổng phao hẳn lên, da dẻ hồng hào, cân đối. Thậm chí còn tăng cân đáng kể, chẳng kém cạnh gì cu Phú Quý. Cứ thành quả là Thiên Hạ Tuyết thầm thán phục tài nuôi dưỡng mát tay của phủ Dự vương.
Ánh hoàng hôn dần buông, nơi lầu các sân vườn, tiếng trẻ con nô đùa đuổi bắt cùng con cáo tuyết vang vọng rộn rã.
Thiên Hạ Tuyết ngả lưng chiếc ghế trúc thư thái, Tùng Hòa bưng tới một bình thơm lừng và đĩa bánh hạt sen thanh tao. Nàng gập cuốn sách đang dở, cất tiếng gọi: “Túc Nguyệt, đây dùng chút bánh nào.”
Đang chơi đùa đến đỏ ửng hai má, Túc Nguyệt lon ton chạy tới ngoan ngoãn. Lau sạch đôi tay bằng chiếc khăn ướt, cô bé mới rón rén nhón một chiếc bánh hạt sen đưa lên miệng, quên bẻ một mẩu nhỏ cho Phú Quý.
Đợi Tùng Hòa lui gót, Túc Nguyệt mới thầm thì: “Vị vẫn thua xa bánh Vị Xá tỷ tỷ .”
Thiên Hạ Tuyết phì , trìu mến xoa đầu cô bé: “Đợi khi nào về thành Diên Thương, tỷ sẽ bảo Vị Xá tỷ tỷ bánh cho ăn thỏa thích nhé.”
“Vậy tỷ tỷ cùng ?” Túc Nguyệt nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe ngây thơ hỏi.
Màn đêm tĩnh mịch buông xuống, Thiên Hạ Tuyết Tùng Hòa cẩn thận thắp sáng từng chiếc đèn lồng mái hiên, khẽ mỉm : “Tỷ tỷ còn nhiều việc lo, nhỡ lúc đến thăm , nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ ngoan và chăm chỉ học hành nhé, hứa với tỷ nha?” Qua đợt Sương Giáng năm nay, nàng cũng tròn hai mươi hai tuổi .
Túc Nguyệt gật đầu cái rụp, dù hiểu hết hàm ý trong câu của tỷ tỷ.
“Đi thôi, tới giờ dùng bữa .” Vừa đến hai chữ “dùng bữa”, Phú Quý lập tức phi từ bàn lên chễm chệ trong lòng Thiên Hạ Tuyết, dụi dụi cái đầu nũng. Nàng véo nhẹ gáy nó: “Nhóc con, mi béo ục ịch lắm đấy.”
Thiên Hạ Phú Quý: ư ử kêu oan.
Cơm nước xong xuôi, nàng cẩn thận dò hỏi việc học hành của Túc Nguyệt. Cô bé hào hứng kể lễ định lôi đàn luyện khúc mới, nhưng nàng vội vàng ngăn : “Khuya khoắt , đ.á.n.h đàn bây giờ ồn ào lắm, ảnh hưởng hàng xóm láng giềng. Sáng mai dậy sớm nhờ Tùng Hòa tỷ tỷ đàn nhé, chịu ?”
Túc Nguyệt gật đầu đồng ý.
Tùng Hòa: ...
Nàng và Tùng Hòa cùng phụ Túc Nguyệt tắm rửa. Cô bé thích thú ngâm trong thùng nước ấm, thoa xà phòng thơm nức. Tùng Hòa thì tỉ mỉ xông hương cho bộ nho phục Túc Nguyệt sẽ mặc ngày mai.
“Tỷ tỷ ơi, lâu lắm gặp ca ca.”
Nàng đặt dải ruy băng buộc tóc của Túc Nguyệt lên bàn gọn gàng, mỉm hỏi: “Muội nhớ ca ca ?”
“Một chút xíu ạ.” Túc Nguyệt chu môi nũng nịu.
“Đợi vài hôm nữa ca ca rảnh rỗi, tỷ bảo ca ca kiểm tra bài tập cho nhé?”
“Ca ca mới thèm kiểm tra bài tập cho . Huynh bảo: 'Việc học là của , của '.”
Nhìn biểu cảm phụng phịu đáng yêu của Túc Nguyệt, Thiên Hạ Tuyết nhịn : “Ca ca cũng lý mà.”
“Cũng đúng ha.” Túc Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.
“Biết lớn lên, sẽ thầm cảm ơn những nỗ lực của hiện tại đấy.”
“Vâng ạ.” Cô bé gật đầu quả quyết.
Tắm rửa xong xuôi, nàng cẩn thận thoa lớp cao mỡ cừu dưỡng da cho Túc Nguyệt.
Túc Nguyệt nhăn mũi: “Tỷ tỷ, cái mùi ngửi kỳ lạ quá.”
Thiên Hạ Tuyết hũ cao mỡ cừu phảng phất mùi quế hồi, im lặng một chốc đáp: “Ngửi riết quen thôi.”
Từ ngày ở riêng, Túc Nguyệt quen ngủ một cần ai hầu hạ. Nàng thổi tắt nến, khép hờ cánh cửa phòng.
“Tùng Hòa, để mắt tới con bé nhé.”
Dặn dò xong, Thiên Hạ Tuyết rảo bước dọc hành lang trở về phòng. Hoa ngọc lan trong sân đương độ bung nở rực rỡ, gió đêm mơn man mang theo hương thơm ngát tỏa khắp gian.
Nàng đẩy cửa bước , còn kịp châm đèn một vòng tay rắn chắc ôm chầm lấy trong bóng tối.
Những nụ hôn dồn dập, đê mê rơi xuống bờ vai thon thả. Bàn tay rộng lớn siết chặt vòng eo nhỏ nhắn, vuốt ve đầy chiếm hữu. Mùi hương Tô Hợp nam tính lấn át cả hương hoa ngọc lan dịu nhẹ ngoài sân.
Đôi môi nóng bỏng mò trong bóng tối, phủ lên đôi môi nàng nụ hôn sâu thẳm. Nàng bất ngờ bế bổng lên, xoay một vòng ép chặt tường. Tưởng chừng sẽ va chạm đau điếng, nhưng tấm lưng nàng bao bọc bởi một bàn tay vững chãi.
Cuốn lấy trong nụ hôn đắm say, một tiếng rên khẽ vô tình vuột khỏi đôi môi nàng. Mãi một lúc lâu, nam nhân mới chịu lơi tay.
“Vào phòng thắp đèn?”
“Ta mới về tới.” Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe môi nàng, ma sát nhè nhẹ đầy mị hoặc. Gió lùa cánh cửa khẽ mở, ánh trăng vằng vặc len lỏi chiếu rọi đôi mắt , sâu thẳm và đầy bí ẩn.
Đã ba ngày trôi qua kể từ chia tay vội vã lúc thành, hai một gặp .
Giọng trầm khàn vang lên trong gian tĩnh mịch: “Tối mai nàng tới Đại Lý Tự đón Thiên Hạ Ánh, đưa nàng về thẳng thành Diên Thương.”
Nàng ngoan ngoãn gật đầu: “Còn dặn dò gì nữa ?”
“Hết . Nàng cứ yên tâm chờ ở Diên Thương, xong xuôi việc ở đây, sẽ về đón sinh thần cùng nàng.”
“Được.”
Tiêu Dự toan cúi xuống định hôn thêm cái nữa thì tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, giọng Thiên Cơ vọng từ ngoài hành lang: “Bẩm chủ thượng, đến giờ khởi hành ạ.”
Hắn đành luyến tiếc đặt một nụ hôn phớt lên môi nàng rời .
Hôm , Thiên Hạ Tuyết tất bật thu dọn hành lý chuẩn về thành Diên Thương. Buổi tối, nàng đ.á.n.h xe ngựa tới một con phố gần Đại Lý Tự, kiên nhẫn đợi Thiên Hạ Ánh. Cố tình chọn thời điểm cổng thành sắp đóng để rút lui êm thấm.
Việc xuất thành diễn trót lọt đến bất ngờ. Có lẽ do Tiêu Dự ngầm sắp đặt từ , hoặc cũng thể do đều đinh ninh Thiên Hạ Tuyết và Thiên Hạ Ánh vốn như nước với lửa, đời nào nàng cưu mang Thiên Hạ Ánh.
Thế nên, xe ngựa băng băng qua cổng thành mà chẳng vướng một chút trở ngại xét hỏi nào.
Đích Thiên Toàn cầm cương điều khiển xe ngựa. Ba họ dám mạo hiểm trọ Dung thành, đành rảo bước trong đêm, cuối cùng dừng chân tá túc tại một ngôi làng nhỏ ven đường.
Nhà trọ tồi tàn, ba đành chen chúc qua đêm trong một gian nhà lụp xụp của một nông dân.
Trằn trọc mãi chợp mắt , trời còn sáng hẳn, Thiên Hạ Tuyết lồm cồm bò dậy. Bước ngoài, nàng bắt gặp Thiên Hạ Ánh đang bất động gốc cây cổ thụ.
Ngôi làng tựa vách núi, sương mù giăng giăng, cái rét buốt xương thấu tận da thịt.
“Tỷ đây cả đêm hả?” Thiên Hạ Tuyết nhíu mày bộ y phục ướt đẫm sương đêm và vài chiếc lá úa vương tóc Thiên Hạ Ánh, khỏi thắc mắc.
Thiên Hạ Ánh mấp máy môi: “Dự vương... báo tin gì về Ngụy Lâm cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-58-cung-nhau-chon-vui-ty-thay-sao.html.]
Thiên Hạ Tuyết khẽ thở dài: “Không tin tức gì, đôi khi là tin tức lành nhất.”
Đây là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi hai tỷ thể trò chuyện hòa nhã với . Sự thể đến nước , bộ dạng t.h.ả.m hại của Thiên Hạ Ánh, bao nhiêu ân oán cũ mèm cũng chẳng buồn khơi nữa.
“Thiên Hạ Tuyết.” Người gốc cây bất chợt lên tiếng: “Hình như bao năm qua, từng một tiếng xin đàng hoàng vì những trò ác độc hồi bé gây cho .”
Thiên Hạ Tuyết mới xuôi lòng bỗng chốc sôi máu, khẩy: “Sao? Tỷ nghĩ chỉ một câu xin bâng quơ là thể xí xóa tội trong quá khứ ?”
“Cũng hẳn.” Thiên Hạ Ánh nhạt: “Muội ghét cay ghét đắng tổ mẫu và mẫu , là để g.i.ế.c quách bọn họ cho bõ ghét nhé? Muội thấy ?”
“Vậy nếu ghét cả tỷ thì ?”
“Thì tự kết liễu đời luôn, chịu ?” Giọng điệu của Thiên Hạ Ánh bình thản mà kiên định đến lạ lùng, khiến Thiên Hạ Tuyết cảm giác tỷ hề đùa.
Thiên Hạ Tuyết bật chua chát: “Thảo nào thiên hạ đồn tỷ là kẻ điên rồ.”
“Thiên hạ gì thì mặc thây thiên hạ. Ngẫm , con sống đời rốt cuộc là vì cái gì chứ?”
Thiên Hạ Tuyết phớt lờ, lững thững múc nước rửa mặt, bỏ mặc Thiên Hạ Ánh chìm trong mớ bòng bong suy tư gốc cây. Bản nàng, một kẻ mạng sống đếm từng ngày, sống quá hai mươi hai tuổi, sức mà rảnh rỗi an ủi một kẻ sống dai như đỉa, còn gieo rắc bao tai ương.
Rửa mặt xong bưng chậu nước nhà, khi khép cửa, nàng khựng , buông một câu dặn dò: “Tỷ cứ từ từ mà ngẫm nghĩ cho thông suốt . Ra khỏi ngôi làng , thấy cái bộ dạng ủ dột của tỷ nữa . Bằng , tỷ tự mà cuốc bộ về thành Diên Thương.”
Thiên Hạ Ánh lồm cồm dậy, chẳng màng phủi đống lá khô rụng đầy đầu, nở một nụ rạng rỡ tiến gần nàng: “Ta phần nào hiểu , vì Dự vương say đắm đến .”
Thiên Hạ Tuyết đáp lời, dứt khoát sập cửa .
Thiên Toàn mệt mỏi một chuyến xe dài, Thiên Hạ Tuyết cũng quấy rầy giấc ngủ của nàng. Vệ sinh cá nhân xong, nàng thủng thẳng dạo quanh làng. Trùng hợp hôm nay phiên chợ quê, nàng tạt qua xem náo nhiệt, tiện tay mua ít bánh trái lót đường, lúc về thì xin nhờ xe bò của một dân.
Lúc về tới nơi, Thiên Toàn thu xếp đồ đạc đấy. Bác nông phu bụng giúp chuyển hoa quả lên xe ngựa, thứ sẵn sàng khởi hành. Thiên Hạ Ánh cũng chỉnh tề y phục bước .
Thiên Hạ Ánh sang với Thiên Toàn: “Nếu mệt, cô cứ nghỉ ngơi, để cầm cương cho.”
Với sự góp sức của Thiên Toàn và một Thiên Hạ Ánh lấy tinh thần, tốc độ di chuyển tăng lên đáng kể. Mười ngày , ba đặt chân về tới thành Diên Thương.
Đứng giữa phố xá sầm uất, ngắm dòng qua tấp nập, Thiên Hạ Ánh khỏi bùi ngùi: “Năm năm trôi qua, thành Diên Thương vẫn vẹn nguyên như xưa, chẳng đổi là mấy.”
Thiên Hạ Tuyết công việc bề bộn, thời gian mà rảnh rỗi cùng Thiên Hạ Ánh hoài niệm cố hương: “Được , dù đây cũng là nhà tỷ, tỷ tự nhiên nhé, còn bao việc .” Nói xong bèn dứt khoát lưng .
Thư phòng Thiên Hạ sơn trang.
Cửu Nguyệt mang đến một chồng sổ sách dày cộp, ghi chép giao dịch trong thời gian qua.
“Tài sản nào của Thiên Hạ thị thể bán , bí mật thanh lý sạch. Cái nào thể di dời cũng chuyển nơi khác an .”
Thiên Hạ Tuyết lật giở từng trang sổ sách, tiện miệng hỏi: “Muội nghĩ Vị Xá đ.á.n.h gì ?”
“Chắc là .” Cửu Nguyệt trầm ngâm một lát: “Dạo cô cứ chạy chạy giữa thành Diên Thương và vương đô liên tục. Vả , từ lúc về đây, cô vẻ nhắm chặt động tĩnh của phụ tỷ thì .”
“À, nhắc mới nhớ. Lão phu nhân từ Chùa Ngô Đồng trở về . Cái sơn trang dạo loạn cào cào như cái chợ vỡ .” Hồi còn ở Mạc Bắc, Thiên Hạ Tuyết nhận thư của Cửu Nguyệt, trong đó nhắc đến việc Thiên Hạ Minh cắt nguồn viện trợ nhang đèn cho Chùa Ngô Đồng. Thế là lão phu nhân trụ trì mời khéo khỏi chùa, bà lộn ruột về ầm ĩ. Thừa dịp Thiên Hạ Tuyết vắng nhà, bà sang trút giận lên đầu Thiên Hạ Minh.
Chuyện Thiên Hạ Tuyết sớm liệu . Cái khoản nhang đèn hàng tháng kếch xù , Thiên Hạ Minh kham nổi. Hồi còn tại vị gia chủ, ông lợi dụng chức quyền để trích quỹ công cho Chùa Ngô Đồng. Từ lúc Thiên Hạ Tuyết lên nắm quyền, khoản trợ cấp béo bở đương nhiên cắt đứt. Thiên Hạ Minh vì lão phu nhân yên , đành c.ắ.n răng lấy tiền túi bù đắp.
Nàng từng tính toán, tiền cúng dường hàng tháng đủ sức nuôi sống cả một cái chùa sừng sững. Hơn nữa, lão phu nhân quen thói sống nhung lụa hàng chục năm trời, ăn ngon mặc , ở nơi sang trọng nhất, đời nào chịu kham khổ.
Thiên Hạ Minh thể gánh vác đến tận bây giờ, quả là sức chịu đựng phi thường, ngoài sức tưởng tượng của nàng.
“Muội gọi Thiên Hạ Việt đây cho .” Thiên Hạ Tuyết gập sổ sách , quyết định tung đòn trừng phạt đích đáng cho thói ngông cuồng của lão phu nhân.
Trong lúc chờ đợi, Vị Xá mang theo khay bánh ngọt và một bát chè thanh mát giải nhiệt bước .
“Vị Xá, mấy hôm nữa cô chịu khó về vương đô một chuyến nhé.”
Vị Xá sững sờ trong giây lát, nàng hề nhận bất cứ chỉ thị nào từ chủ thượng yêu cầu về.
“Dạo vương đô vẻ yên nàng , điện hạ bận rộn tối tăm mặt mũi. Ta thật sự lo cho sự an nguy của Túc Nguyệt. Cô về đó để mắt tới con bé giúp nhé.”
“Vậy còn gia chủ thì ?” Nhiệm vụ của Vị Xá là tai mắt ở thành Diên Thương, tuy võ công thuộc hàng thượng thừa, nhưng cũng đủ sức kề cận bảo vệ Thiên Hạ gia chủ. Nàng , Thiên Hạ Tuyết sẽ bơ vơ một .
“Ta Thiên Toàn âm thầm bảo vệ , cô đừng lo.”
Vị Xá gật đầu đồng ý. Vừa lúc Thiên Hạ Việt gõ cửa bước , Vị Xá bèn cáo lui.
“Gia chủ gọi lão nô việc gì sai bảo?”
“Tiên sinh, mang sổ sách ghi chép nguyệt liễm của Thiên Hạ sơn trang cho xem qua một chút.” Lần đến lượt Thiên Hạ Việt ngạc nhiên tột độ. Từ ngày nhậm chức gia chủ, nàng bao giờ mảy may để tâm đến sổ lương bổng, nay đột nhiên đòi kiểm tra, ắt hẳn ẩn tình gì đây.
Ông lật đật chạy ngoài, một lát ôm cuốn sổ chi tiêu hớt hải .
Thiên Hạ Tuyết đón lấy cuốn sổ, hờ hững lật vài trang chau mày: “Hình như gì đó sai sai thì , cớ tiền tiêu vặt của tổ mẫu và phụ chênh lệch quá đáng so với những khác ?”
“Bẩm gia chủ, mức nguyệt liễm là do phụ ngài đích định đoạt lúc còn tại vị. Khi gia chủ tiếp quản, ngài hề đả động đến chuyện , nên lão nô cứ theo thông lệ cũ mà phát thôi.” Thiên Hạ Việt cẩn trọng giải thích. Suy cho cùng, đó là bà nội và cha ruột của nàng, dùng chút quyền lực ưu ái nhà thì gì to tát, ai rảnh rỗi mà soi mói?
“Tiên sinh.” Thiên Hạ Tuyết bật nhạt: “Trong gia tộc , đều bình đẳng như , năng lực đến thì hưởng lộc đến đó. Tiên sinh là tổng quản của gia tộc, thế mà một lão thái bà chỉ tụng kinh niệm Phật hưởng lộc cao hơn cả , thấy hợp lý ?”
Thiên Hạ Việt ấp úng, dám mạnh miệng kêu hợp lý cơ chứ.
Nàng gập sổ , đưa trả cho Thiên Hạ Việt: “Sắp tới kỳ phát nguyệt liễm , sửa định mức cho công bằng . Trong Thiên Hạ thị chuyện ưu ái đặc quyền nào cả, ai ý kiến thắc mắc ấm ức gì, cứ bảo họ đến tìm .”
“Tuân mệnh.” Thiên Hạ Việt cung kính lui .
Cửu Nguyệt tiện tay khép cửa .
“Kiểu lão phu nhân phen giãy nảy lên cho xem!”
Nàng bưng bát chè Vị Xá dâng, nếm thử một ngụm. Thanh mát, ngọt lịm, vị giác đ.á.n.h thức hảo.
“Bà sống sung sướng đống vàng quá lâu , giờ là lúc nếm trải hương vị cuộc đời thực sự của một kẻ bình thường.”
Cửu Nguyệt nhướng mày thích thú.
“Thế còn mụ Khoát Lan thì ?” Cửu Nguyệt xuống: “Mụ mới là kẻ chủ mưu hãm hại nương nương của tỷ cơ mà.”
“Chưa đến lúc.” Nàng húp cạn bát chè, đặt mạnh chiếc bát rỗng xuống bàn: “Thiên Hạ Ánh mới về, cứ án binh bất động xem tình hình thế nào .”
Tiết trời chớm thu ở thành Diên Thương se lạnh, lá cây xào xạc rơi rụng lả tả, khung cảnh tiêu điều vắng lặng. Quả đúng là thời điểm lý tưởng để tính toán những món nợ cũ.