Tuế Mộ Minh - Chương 60: Tiêu Dự, ta tha thứ cho chàng, cũng buông bỏ những uất hận trong lòng mình

Cập nhật lúc: 2026-08-03 04:02:00
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Dự vương, tại một gian viện hẻo lánh.

Tiếng đàn thánh thót vang vọng gian.

Tiêu Dự nhắm nghiền hai mắt, lặng tán cây tân di. Khi khúc nhạc dứt, từ từ mở mắt, buông một câu: “Đoạn , gảy sai tám chỗ.”

Túc Nguyệt khép nép đặt đôi tay nhỏ xíu lên đùi, ngoan ngoãn đáp: “Dạ .”

“Đánh nữa.” Tiêu Dự hờ hững lệnh.

Dạo gần đây công vụ bề bộn, ngày nào cũng về phủ lúc đêm khuya. Hiếm hoi hôm nay về sớm, thấy Túc Nguyệt đang cặm cụi luyện đàn giữa sân, bèn nán chỉ bảo đôi chút.

Tay nghề của Túc Nguyệt quả thực khá khẩm hơn lúc mới học nhiều. Nhớ ngày đầu, đến bốn vị phu tử, ai nấy đều lắc đầu ngao ngán, khuyên đừng phí hoài công sức vì cô bé mù tịt về nhạc lý. Hắn cũng định buông xuôi, may gặp dịp cựu cầm sư Thái học Khải T.ử Tông nay tám mươi tuổi cáo lão hồi hương, bèn chinh đến nhờ vả ông lão dạy dỗ Túc Nguyệt. Không uổng công, thời gian qua con bé tiến bộ vượt bậc.

Khúc nhạc quả nhiên êm tai hơn hẳn. Hắn toan mở lời nhận xét thì Thiên Cơ và Vị Xá vội vã bước , quỳ rạp xuống: “Chủ thượng.”

Tiêu Dự chau mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Vị Xá: “Sao ngươi ở đây?”

“Bẩm chủ thượng, gia chủ e ngại ngài bận rộn trăm công nghìn việc, đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, nên phái thuộc hạ về chăm lo cho Túc Nguyệt.”

Tiêu Dự khẩy: “Vị Xá, xem chừng ngươi quên mất ai mới là chủ nhân đích thực của nhỉ?”

Vị Xá lạnh sống lưng, dập đầu sát đất: “Thuộc hạ đáng c.h.ế.t, xin chủ thượng trách phạt.”

“Ta phái ngươi trụ thành Diên Thương cốt để bảo vệ sự an nguy của nàng . Giờ ngươi vác mặt về đây, bên cạnh nàng còn ai hộ giá?”

Vị Xá thầm nghĩ phen tiêu đời , nhưng vẫn cố vớt vát: “Gia chủ Thiên Toàn ẩn nấp bảo vệ trong tối, nên mới sai thuộc hạ về đây ạ.”

Tiêu Dự chìm im lặng.

Thiên Cơ xong, kinh hãi thốt lên: “Nhiệm vụ của Thiên Toàn chỉ là hộ tống gia chủ và phu nhân Tư Mã bình an về Diên Thương, ngay hôm nàng nhận mật lệnh mới lên đường đến Hạo thành .”

Trái tim Vị Xá như đóng băng .

“Tự giác lĩnh phạt .”

“Rõ.” Vị Xá cắm mặt xuống đất, dám ngẩng lên. Nàng theo hầu Tiêu Dự lâu, hiểu quá rõ bản chất lạnh lùng, quyết đoán của vị chủ nhân đỉnh cao danh vọng . Dẫu thường ngày vẻ hờ hững, nhưng tuyệt nhiên bao giờ nương tay những lầm ngu ngốc. Nàng luôn tự răn cẩn trọng, thế mà phạm sai lầm sơ đẳng .

“Thiên Cơ.”

“Có thuộc hạ.”

“Chuẩn ngựa, Diên Thương ngay.”

Thiên Cơ trợn tròn mắt ngạc nhiên: “Chủ thượng, lúc Diên Thương e là ạ.”

“Đi chuẩn , một canh giờ nữa xuất phát.” Dứt lời, phất ống tay áo, bước nhanh khỏi tiểu viện.

Về đến thư phòng, thảo một phong thư khẩn gửi cho Tiêu Thệ, sai hỏa tốc đưa đến Thệ vương phủ.

Thực chất, luôn tường tận những toan tính của Thiên Hạ Tuyết. Kể từ khi thâu tóm quyền lực gia tộc, nàng ngấm ngầm chỉ đạo Cửu Nguyệt phân tán tài sản Thiên Hạ thị. Đáng tiếc, nước cờ của nàng ngược mưu đồ của . Vì lẽ đó, mới gài Vị Xá ở Diên Thương tai mắt.

Nàng quá sắc sảo, nắm bắt lúc đang bận rộn phân xuể, bèn khéo léo gạt bỏ tai mắt Vị Xá.

Thế nhưng, như thì ?

...

Tiết Thu phân, thành Diên Thương nghênh đón cơn mưa thu đầu mùa.

Thiên Hạ Tuyết từ ngoài về, bước xuống xe ngựa chạm mặt cỗ xe của Liễu phủ đậu lù lù cổng.

Theo như nàng , quanh quẩn Diên Thương và các vùng lân cận, tuyệt nhiên gia tộc họ Liễu nào m.á.u mặt đến .

Cửu Nguyệt che ô cho nàng, ríu rít khoe: “Hôm nay là tiết Thu phân, nấu sẵn nồi cháo bí đỏ bồi bổ đây.” Ăn cháo Thu phân giúp xua tan hàn khí mùa thu.

Thiên Hạ Tuyết đáp lời, Cửu Nguyệt nương theo ánh mắt nàng, cũng chú ý đến cỗ xe ngựa xa hoa .

Một lúc , tỳ nữ từ xe bước xuống bung dù, kê bục gỗ, nữ nhân bên trong mới yểu điệu bước . Bộ váy áo màu lá sen điểm xuyết dải lụa màu ngó sen vắt vẻo vai, tựa như một nét vẽ rực rỡ điểm xuyết cho bức tranh thu ảm đạm.

Thiên Hạ Tích đặt chân xuống, thấy hai bèn mỉm thanh tú: “Gia chủ cũng ở đây ?”

Thiên Hạ Tuyết nhạt đáp trả: “Liễu tiểu thư quang lâm, cớ gửi bái để chúng tiện bề tiếp đón chu đáo.”

“Ta đến Diên Thương cốt yếu chỉ để thăm hỏi lão phu nhân, bái gửi từ . Nếu lão phu nhân tiện thông báo, thì cũng phiền gia chủ bận tâm.”

Vừa lúc lính gác mở cổng, Thiên Hạ Tuyết bèn lên tiếng: “Mau mời khách sảnh chính nghỉ ngơi, Liễu tiểu thư là thượng khách từ vương đô đến, tuyệt đối sơ suất.”

Tên lính gác ngó vị khách quý, nét mặt y đúc nhị tiểu thư Thiên Hạ Tích qua đời lâu, giữa ban ngày ban mặt mà rùng ớn lạnh. Lúng túng hồi lâu, mới ấp úng mở lời: “Liễu tiểu thư, mời lối .”

Lính gác dẫn họ trong.

Cửu Nguyệt quan sát nét gượng gạo mặt Thiên Hạ Tích, hưng phấn khều tay Thiên Hạ Tuyết: “Ai mà ngờ ngày về nhà đón tiếp như khách lạ thế nhỉ?”

Thiên Hạ Tuyết vạt váy trắng lấm tấm nước mưa, nhíu mày đáp: “Có khi từng coi của Thiên Hạ thị cũng nên.”

Cửu Nguyệt bĩu môi hùa theo: “Cũng đúng, Thiên Hạ thị .”

... Câu mà đầy ngụ ý!

“Vào thôi, ăn cháo nào.” Cơn mưa nặng hạt thêm, nước dột ướt cả phần đuôi tóc dài ngang lưng.

Vốn dĩ Thiên Hạ Tuyết chẳng đặt nhiều kỳ vọng tài nghệ bếp núc của Cửu Nguyệt. Nếm thử một miếng cháo bí đỏ Thu phân, nàng lập tức bỏ muỗng xuống.

“Sao thế? Không hợp khẩu vị ?” Cửu Nguyệt múc xong bát của , toan ăn thử.

“Khét lẹt .” Thiên Hạ Tuyết hờ hững buông lời.

Cửu Nguyệt: ...

lúc đó Thiên Hạ Ánh bước , thấy bát cháo bí đỏ bàn bèn tự nhiên múc cho một bát, nếm thử một ngụm nhăn nhó: “Cái thứ quái quỷ gì đây? Nấu mỗi nồi cháo cũng để khét? là đồ vô dụng.”

Cửu Nguyệt: ...

“Có ai mời tỷ ăn .” Thiên Hạ Tuyết liếc xéo Thiên Hạ Ánh một cái lạnh lẽo.

Thiên Hạ Ánh hai bát cháo còn nguyên của hai , lập tức hiểu vấn đề. Nàng buông thìa sứ, đẩy bát cháo xa.

“Tìm việc gì?”

“Thiên Hạ Tích mò về .”

“Làm tỷ ?”

“Chậc, tổ mẫu gọi tối nay qua viện bà dùng bữa, bảo là Tích Tích về.” Thiên Hạ Ánh bắt chước điệu bộ của lão phu nhân sống động y như thật.

Cửu Nguyệt thấy hai vẻ sắp bàn chuyện hệ trọng, bèn dọn dẹp mấy bát cháo khét, mang lên một bình nóng hổi.

Thiên Hạ Ánh thản nhiên rót , uống một ngụm xua cái mùi khét lẹt trong miệng: “Chuyện Thiên Hạ Tích theo phe Tiêu Sùng, nắm rõ chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-60-tieu-du-ta-tha-thu-cho-chang-cung-buong-bo-nhung-uat-han-trong-long-minh.html.]

“Rồi nữa?”

“Nàng ngang nhiên xông phủ, cứ nhắm mắt ngơ thế ?”

Thiên Hạ Tuyết trố mắt nàng, vẻ mặt khó hiểu: “Thì quản thế nào? Khách quý lặn lội đường xa tới, bái trao tận tay lão phu nhân, lẽ nào đóng sập cửa từ chối?”

Nàng đón lấy chén Thiên Hạ Ánh đưa: “Tỷ đào tẩu con mắt bao , lặn lội xa xôi đến đây, cũng chẳng ai rảnh rỗi bắt tỷ về. Chi bằng nhân cơ hội đổi chiến thuật xem . cam đoan, ả tới đây là để theo dõi tỷ đấy, tỷ hành sự điên rồ nổi tiếng, cử giám sát e xảy biến cố.”

Thiên Hạ Ánh khẩy mỉa mai: “Muội chắc nàng đến đây để theo dõi ?”

“Cũng chẳng , tỷ cứ hành động theo kế hoạch dặn .” Thiên Hạ Tuyết dậy: “Thôi tỷ cứ việc hưởng thụ bữa cơm đoàn viên bên và tổ mẫu nhé.”

Thiên Hạ Ánh: ...

Cơn mưa ban ngày rả rích kéo dài đến tận đêm khuya.

Lạc Tuyết cư nến thắp rực sáng, nàng đang chú tâm lật giở cuốn tạp ký.

Cửu Nguyệt thì hì hục cắm cúi danh sách khách mời: “Sinh thần tháng của tỷ, định tổ chức linh đình như năm ngoái ? Lát nữa tỷ duyệt qua danh sách nhé.”

“Chuyện tiệc tùng sinh thần, cứ giao cho Thiên Hạ Việt lo liệu .” Kế hoạch rút lui của Thiên Hạ thị khỏi thành Diên Thương ấn định tiết Lập Đông. Trước thời điểm đó, thứ tiến hành trong bí mật. Để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, tiệc sinh thần của gia chủ vẫn phô trương rầm rộ, phát thiệp mời rộng rãi như thông lệ hàng năm.

Mùa thu năm nay, gió lạnh tê tái, cảnh vật đìu hiu xơ xác.

Chỉ một đêm gió thu càn quét, cành lá trơ trọi, lá vàng rụng đầy sân.

Nàng lật sổ sách, ánh mắt dừng ở hai cái tên núi Linh Thứu và núi Quan Cữu. Trước đó Cửu Nguyệt từng gặng hỏi ý kiến nàng xử trí hai nơi , nàng lúc đó còn phân vân, và giờ vẫn rối bời quyết định cuối cùng. Biệt viện núi Linh Thứu chắc chắn bỏ , nhưng những món đồ giá trị bên trong, liệu thể lén lút tẩu tán chăng? Về phần đồi chè núi Quan Cữu, đành chịu thôi, coi như món quà biếu cho Tiêu Dự . Dù thì phần lớn sản lượng chè ngon nhất ở đó cũng đều chọn lọc để tiến cống cung.

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Cứ ngỡ là Thiên Hạ Việt, nàng buột miệng gọi .

Nào ngờ, kẻ bước là Thiên Hạ Tích.

Khóe môi Thiên Hạ Tuyết cong lên một nụ nhạt: “Liễu tiểu thư, thư phòng của Thiên Hạ sơn trang vốn là chốn cấm địa, ngoài phép tùy tiện . Mời tiểu thư ngoài cho.”

“Thiên Hạ Tuyết, tỷ bớt diễn trò .” Thiên Hạ Tích thong dong dạo một vòng quanh thư phòng, từ tốn ngắm nghía tranh chữ, chạm tay bình ngọc: “Tỷ thừa là Thiên Hạ Tích mà, cần gì bộ tịch nữa?”

“Thật tình cáo , Thiên Hạ Tích của yểu mệnh tạ thế từ năm ngoái .”

“Tỷ...”

“Nếu việc gì hệ trọng, mời tiểu thư rời khỏi đây, đang bận.” Thiên Hạ Tuyết dậy, tỏ rõ thái độ đuổi khách.

Ở góc tường, một chiếc bình hoa bằng sứ trắng men rạn hình hoa hải đường cao ngang hông tận dụng nơi cất giữ tranh cuộn. Vài bức tranh cuộn tròn ngay ngắn, nổi bật trong đó là một bức tranh trục bằng gỗ quý hiếm, khác hẳn với chất liệu gỗ đàn hương thông thường. Thông thường tranh vẽ chỉ dùng trục gỗ đàn hương, duy chỉ Tiêu Dự mới chuộng loại gỗ nam mộc quý hiếm vớt từ biển sâu. Nhanh như chớp, Thiên Hạ Ánh rút phắt bức tranh đó , bung mở.

Thiên Hạ Tuyết kịp ngăn cản, bức tranh “Đứa trẻ hái đài sen giữa ao sen ngày hạ” bày mắt.

Thiên Hạ Tích sững sờ: “Bức tranh trong tay tỷ?”

“Cớ thể?” Thiên Hạ Tuyết mỉm đáp trả, cảm thấy câu hỏi của nàng thật vô lý hết sức.

“Đây rõ ràng là nét cọ của Mạch Trầm ca ca.”

Trong căn phòng Trà Nguyệt cư, vốn trang hoàng bằng bộ tranh Tứ quý Xuân - Hạ - Thu - Đông, nhưng vị trí của bức tranh mùa Hạ để trống, bao năm qua vẫn trơ trọi một tường trắng.

Thiên Hạ Tuyết nhạt: “Bức tranh chẳng do chính tay cuỗm mất ? Vu khống hái trộm đài sen, té xuống hồ còn đổ oan cho đích tỷ đẩy . Cũng vì bức tranh khốn khiếp ăn một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t đấy.”

Thiên Hạ Tích tròn xoe mắt kinh ngạc: “Người đẩy tỷ là Thiên Hạ Ánh, kẻ lệnh đ.á.n.h tỷ là tổ mẫu, liên quan gì đến ? Giờ tỷ đổ cho ?”

Thiên Hạ Tuyết hít một thật sâu, bó tay cái lý lẽ kỳ quặc của cô ả: “Ta trách cứ , trả bức tranh đây, lập tức rời khỏi thư phòng.” Nàng chẳng dây dưa thêm nửa lời, những con trong cái Thiên Hạ sơn trang chẳng ai bình thường.

Thiên Hạ Tích hừ lạnh một tiếng, vứt tạch bức tranh xuống đất, định bước rời .

Thiên Hạ Tuyết cũng lười đôi co, khom nhặt bức tranh lên, bụng bảo lát nữa cái trục mới cho nó. Chợt nàng tiếng Thiên Hạ Tích thốt lên đầy kinh ngạc: “Mạch Trầm ca ca...”

Tiêu Dự?

Nàng dậy, ngoắt , đập mắt là bóng dáng nam nhân mà đáng lý giờ đang bù đầu bù cổ ở vương đô. Ánh mắt Tiêu Dự dán chặt bức tranh trong tay nàng, sâu thẳm một thứ cảm xúc u ám mà nàng thấu hiểu.

“Mạch Trầm ca ca.” Thiên Hạ Tích e dè cất tiếng gọi.

Hắn như bừng tỉnh, dời ánh sang Thiên Hạ Tích. Giọng điệu của lạnh lẽo, buốt giá hệt như lớp sương sớm phủ phiến lá: “Lý do gì khiến nàng đ.á.n.h cắp bức tranh ?”

“Mạch Trầm ca ca... ...” Thiên Hạ Tích c.ắ.n chặt môi, hai hàng lệ tuôn rơi ướt nhòe cả khuôn mặt. Nàng nấc lên từng tiếng: “Muội xin .” Nói , nàng xách váy bỏ chạy một mạch khỏi phòng.

Hắn chẳng thèm đoái hoài đến Thiên Hạ Tích, từng bước từng bước từ từ tiến gần nàng: “Những lời nàng thốt , là sự thật ?”

Hắn đón lấy bức tranh cuộn gọn, nhẹ nhàng mở - Dưới cái nắng oi nàng tháng Sáu, một bé gái xắn cao ống quần, đang kiễng chân cố với lấy đài sen.

Bức tranh do chính tay vẽ.

“Sao xuất hiện ở đây? Chẳng dạo vương đô đang loạn lạc lắm ?”

Hắn phớt lờ câu hỏi lảng tránh của nàng, chỉ gằn giọng: “Ta thể giải thích chuyện.”

“Đã quá muộn màng .”

“Thực sự là vô phương cứu vãn ?” Hắn áp sát nàng, từng bước từng bước dồn nàng thế bí, lưng nàng chạm sát mép bàn gỗ. Hắn đưa tay nâng cằm nàng lên, ép nàng thẳng mắt : “Có bao năm qua, nàng luôn đinh ninh rằng... và bọn họ là cùng một giuộc?”

“Tiêu Dự.” Nàng khẽ nở một nụ , nụ ẩn chứa nỗi bi ai khôn tả: “Thực , tự cởi trói cho chính . Ta thứ cho , và cũng tha thứ cho bản .” Tha thứ cho bản trót trao trái tim cho kẻ từng là tòng phạm của , tha thứ cho bản đắm chìm một đoạn tình duyên vô vọng, tha thứ cho bản mạng mỏng mà vẫn ích kỷ lôi kéo vũng lầy .

Ngón tay thô ráp của mơn trớn đôi môi nàng, ánh mắt khóa chặt lấy khuôn mặt nàng, dường như điều gì đó? Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang, giọng Thiên Hạ Việt từ bên ngoài vọng : “Bẩm gia chủ, những món đồ ngài yêu cầu chuẩn xong xuôi.”

Tiêu Dự cẩn thận vuốt lọn tóc rối lòa xòa trán nàng, thì thầm tai nàng: “Xong việc thì qua Trà Nguyệt cư tìm nhé.”

Nói , dứt khoát lưng bước . Thiên Hạ Tuyết mang theo bức tranh, định lên tiếng cản , nhưng nhận lấy tư cách gì để đòi? Cuối cùng, đành buông xuôi.

Tiêu Dự rảo bước một mạch về Trà Nguyệt cư, treo bức tranh thất lạc nhiều năm về đúng vị trí vốn của nó.

Ký ức về năm tháng thành bức tranh chợt ùa về.

Mùa hè năm đó, hồ sen núi của Thiên Hạ sơn trang nở rộ rực rỡ, lá sen xanh mướt, hoa sen thanh tao thoát tục.

Hắn chợp mắt tỉnh giấc trong một gian chòi nghỉ mát gần đó, thì bắt gặp cảnh tượng bé gái đang kiễng chân cố hái đài sen bên bờ hồ.

Hắn vốn ấp ủ ý định họa một bộ Tứ quý Xuân - Hạ - Thu - Đông, nhưng mãi tìm nguồn cảm hứng cho bức tranh mùa Hạ.

Cảnh tượng sinh động mắt như một tia chớp lóe lên trong tâm trí , họa tranh thì còn gì tuyệt vời hơn.

Cô bé vẻ chật vật vì cánh tay ngắn ngủi với tới đài sen, loay hoay tìm góc khác. Hắn toan bước tới giúp một tay, thì tỳ nữ chạy đến bẩm báo gia chủ gọi qua việc gấp.

Chuyến kéo dài đến tận khi sương mù giăng kín lối, trăng lên cao vằng vặc. Hắn lót qua loa, thức trắng đêm miệt mài bên giá vẽ, tỉ mỉ tô điểm từng nét bút. Bức tranh mùa Hạ thành, cùng với ba bức Xuân - Thu - Đông tạo thành bộ Tứ quý hảo.

niềm vui ngắn chẳng tày gang, sáng hôm tức tốc thu xếp hành lý khởi hành Mạc Bắc. Hôm , Thiên Hạ Minh gọi đến để thông báo lệnh khẩn từ phụ vương, điều động các hoàng t.ử nhanh chóng lên đường tới Mạc Bắc rèn luyện và giành lãnh thổ.

Năm , khi trở thành Diên Thương, bức tranh bé gái hái đài sen trong Trà Nguyệt cư bốc dấu vết. Lúc đó, cắm tai mắt ở Diên Thương, Trà Nguyệt cư luôn khóa kín mỗi khi vắng nhà. thời gian trôi qua quá lâu, cũng chẳng buồn truy cứu, cũng chẳng màng vẽ một bức tranh khác để khỏa lấp chỗ trống.

Mãi đến hôm nay, mười ba năm , những tìm món đồ thất lạc, mà còn vỡ lẽ về một nỗi đau đớn mà Thiên Hạ Tuyết âm thầm gánh chịu chỉ vì .

Thật nực .

Loading...