Tuế Mộ Minh - Chương 68: Ngoại truyện 2
Cập nhật lúc: 2026-08-03 06:25:21
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối thu se lạnh qua, nhường chỗ cho những ngày đầu đông buốt giá.
Cửu Nguyệt lặn lội về thăm trấn Thanh Trúc.
Hôm nay trời đổ mưa tầm tã, tửu quán vắng hoe chẳng mống khách nào. Sương Trì và Châu Cơ đành cửa sổ ngắm mưa rả rích.
“Thiệt tình, ghét cay ghét đắng cái giống mưa mùa đông .” Cửu Nguyệt bước cửa buông lời càu nhàu, rũ rũ chiếc ô giấy dầu dựng góc tường. Bước qua bậu cửa, vạt váy quệt chiếc ô nó ngã lăn lóc, nàng lầm bầm bực bội, cúi xuống nhặt lên, tiếng càu nhàu càng lúc càng lớn: “Ướt nhẹp hết cả , lạnh thấu xương tủy, thế thà ở lỳ đó cho xong.”
Châu Cơ thấy điệu bộ của nàng bèn bật thành tiếng, đổi là cái lườm sắc lẹm của Cửu Nguyệt.
Sương Trì vội vàng rót một chén rượu Trà Hương nóng hổi đưa cho Cửu Nguyệt.
Cửu Nguyệt ngửa cổ nốc cạn sạch, cảm giác cơ thể ấm dần lên: “Sớm mưa gió thế chả rảnh mà vác mặt về trấn Thanh Trúc.”
“Nàng về đây thì trời mưa nắng?” Sương Trì đáp .
Cửu Nguyệt chống cằm suy nghĩ: “Cũng đúng ha.”
Châu Cơ phì , Cửu Nguyệt lườm thêm cú nữa.
“Ngươi mà còn trố mắt lườm nữa là móc mắt ngươi bây giờ.” Châu Cơ sừng sộ quát lớn.
Cửu Nguyệt chẳng thèm chấp nhặt với nàng , cũng chả buồn đáp một câu: “Sáng mai chúng khởi hành .”
Châu Cơ thấy như đ.ấ.m bông, đành hậm hực nuốt cục tức bụng. Ngồi thêm chốc lát, Cửu Nguyệt luyên thuyên về chuyện kinh doanh ăn, nàng thấy nhàm chán quá bèn dậy bỏ về phòng luyện đàn.
Thấy bóng Châu Cơ khuất dần, Cửu Nguyệt mới hừ một tiếng: “Đã bảo tỷ bớt cái thói nhặt nhạnh lung tung ngoài đường , rước cái của nợ gì về nhà thế .” Cửu Nguyệt vốn dĩ chả ưa gì Châu Cơ, con bé chả chút phép tắc lễ nghĩa nào, ngoài Sương Trì thì nó coi khinh tất cả , vênh váo như thể là bà chủ tửu quán bằng.
“Nó cũng là một đứa trẻ đáng thương, thuở nhỏ chịu nhiều tủi nhục, đắng cay, chắc chỉ gây sự chú ý thôi.”
Cửu Nguyệt bĩu môi khinh bỉ.
“Nói mới nhớ, tỷ tính lên kinh thành đoàn tụ với thương, lôi theo cái bóng đèn gì?” Cửu Nguyệt thực sự hiểu nổi. Nhiệm vụ của nàng là âm thầm tẩu tán tài sản của Thiên Hạ gia, kết quả là tài sản tẩu tán trót lọt, còn gia tộc thì lụi tàn. Nàng hớn hở tiếp quản khối tài sản khổng lồ, ngày đêm cày cuốc chăm chỉ chỉ với một mục tiêu duy nhất là vượt mặt Yến Cảnh Sơn, leo lên ngôi vị nhất phú thương thiên hạ. Thế nên nàng bận tối mắt tối mũi.
“Yến gia chủ gửi thư báo phi vụ ăn lớn bàn bạc với , nhờ dẫn lên kinh đô luôn, sẵn tiện tỷ cho vui.”
Nghe đến hai từ “phi vụ ăn”, cơn bực dọc của Cửu Nguyệt bay biến sạch bách: “Vậy chúng tranh thủ xuất phát sớm , cái mặt con Châu Cơ thấy chướng mắt lắm .”
Sương Trì hiền, đưa tay vuốt ve mái tóc nàng .
Ông chủ tửu quán hết kỳ nghỉ phép lên thăm họ hàng, Sương Trì bèn bàn giao bộ công việc cho ông . Trước lúc lên đường, Cửu Nguyệt còn kéo ông chủ một góc căn dặn: “Lúc bọn vắng nhà, ông nhớ rèn giũa cái con bé Châu Cơ cho cẩn thận . Chỉ là đứa ca kỹ mua ngoài chợ đen thôi mà tưởng là bà hoàng chắc.”
...
Không khí Tết cận kề, triều đình càng thêm bận rộn trăm công nghìn việc. Mấy ngày nay, sứ thần từ các trấn thi dâng cống phẩm đặc sản địa phương, Tiêu Dự đống tấu sớ mà ngán ngẩm, chả màng để tâm.
Tiêu Thệ nhàn nhã nhâm nhi chén , giọng điệu hờ hững: “Sao thế? Mỹ nhân của vẫn thèm đoái hoài đến ?”
Tiêu Dự lật giở xấp tấu chương, lơ câu hỏi. Tính , từ hồi Tiêu Dự lặn lội từ trấn Thanh Trúc trở về, Tiêu Thệ đoán chắc mười mươi là gặp Thiên Hạ Tuyết. từ dạo , cứ giữ thái độ lạnh nhạt, dửng dưng với Tiêu Thệ, như thể vẫn còn ghim chuyện lừa dối.
“Cái mạng đó là do liều giữ cho đấy, lời cảm tạ thì chớ, còn bày đặt xị mặt với , ngẫm xem coi đạo hả?” Tiêu Thệ nhếch mép khẩy.
“Hơn nữa, nếu trách thì hãy trách phụ vương , ông cuộc đời bằng phẳng quá, nên nếm chút cay đắng mùi đời cho . Chuyện cũng coi như một bài học xương m.á.u cho , ngay cả kẻ gối ấp tay kề cũng chắc đáng tin cậy. Thêm nữa, điểm yếu của thì giấu cho kỹ, phơi bày cho thiên hạ thấy thì còn gì là bí mật nữa.”
Tiêu Dự gác xấp tấu chương phê duyệt sang một bên: “Huynh trưởng, quên báo cho một tin động trời.”
Tiêu Thệ ngước lên .
Tiêu Dự dậy, chỉnh vạt áo cho ngay ngắn: “Tô Đồng .”
Lần đến lượt Tiêu Thệ cuống cuồng bật dậy: “Tin từ bao giờ? Sao giấu tịt đến tận bây giờ mới phun ?”
Tiêu Dự khẩy lạnh lùng: “Nhẩm tính thời gian thì giờ cô đang rục rịch tiến cung báo cáo công tác đấy. Huynh trưởng vắt giò lên cổ chạy ngay bây giờ thì họa may vẫn còn kịp.”
Tiêu Thệ luống cuống buông vội chén xuống bàn, ngay cả ba chữ “thần cáo lui” cũng nuốt ngược bụng, cắm đầu cắm cổ chuồn lẹ. Con cáo nhỏ đang ngáy khò khò tiếng ma sát của chân ghế với mặt sàn giật tỉnh giấc, nó ngóc đầu lên liếc một cái rúc đống lông ấm áp ngủ tiếp.
Tiêu Dự thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên, còn hứng thú cúi xuống gãi gãi đầu con cáo. Con vật nhỏ chợp mắt phá bĩnh, ngẩng lên với vẻ mặt ngơ ngác hiểu mô tê gì.
Tô Đồng bước cung điện với gương mặt đăm chiêu nghiêm nghị. Lúc Tiêu Dự đang ở hành lang lộng gió, dõi theo bóng dáng vội vã của Tiêu Thệ đang khuất dần con đường lát gạch xanh.
Đợi bóng lưng Tiêu Thệ biến mất bức tường cung đình cao ngất, Tiêu Dự mới kẻ đang quỳ rạp đất: “Có chuyện gì thế?”
Tô Đồng trầm ngâm một lát: “Bẩm bệ hạ, lẽ vi thần quỷ nhát giữa ban ngày ban mặt .”
Tiêu Dự bật : “Ồ? Tô ái khanh nổi tiếng là kẻ ngạo nghễ, thần cản g.i.ế.c thần, Phật cản g.i.ế.c Phật, thế mà yếu bóng vía chuyện ma quỷ ?”
Tô Đồng đăm chiêu suy nghĩ: “ đó... khuôn mặt giống y đúc vị Vương hậu quá cố của ngài.”
Tiêu Dự khẽ nhíu mày, Tô Đồng vẫn cắm mặt xuống những viên gạch lưu ly bóng loáng: “Người đó chừng là do bệ hạ cất công tìm kiếm một giống hệt tiên Vương hậu để thế cũng nên?” Thực , suy luận theo hướng cũng hợp lý.
“Khanh bắt gặp nàng ở ?” Tiêu Dự gặng hỏi.
Tô Đồng lục lọi ký ức: “Ngay cửa Phong Nguyệt Lâu ạ.” Nàng chợt ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt bừng sáng như phát hiện châu lục mới, chằm chằm Tiêu Dự.
Tiêu Dự cũng nàng , chờ đợi câu tiếp theo. Nàng vỗ đùi cái đét: “Chiếu theo mấy cái kịch bản thoại bản cẩu huyết, chắc mẩm kẻ đó đang mượn danh nghĩa tiên Vương hậu để tiếp cận bệ hạ nhằm thực hiện mưu đồ ám sát đấy. Bệ hạ hết sức đề phòng cảnh giác!”
“Tô Đồng.” Tiêu Dự lờ mờ đoán Sương Trì đặt chân đến vương đô, chỉ tống khứ nàng cho khuất mắt.
“Dạ?”
“Thệ vương mới rời khỏi đây thôi.” Tiêu Dự quyết định tung đòn “bán ” Tiêu Thệ: “Khanh mà phi ngựa đuổi theo ngay bây giờ thì may vẫn tóm .”
“Vậy vi thần xin phép cáo lui.”
Tô Đồng khuất bóng, Tiêu Dự lập tức gọi Thiên Cơ : “A Trì đến nơi ?”
Thiên Cơ kính cẩn đáp lời: “Bẩm bệ hạ, phu nhân an tọa tại tẩm cung, đang đợi ngài giá lâm.” Về vấn đề xưng hô, Thiên Cơ thực sự lúng túng. Gọi là Vương hậu thì liên quan đến danh phận của vị gia chủ Thiên Hạ thị khuất. Còn gọi là Sương Trì cô nương thì e là bệ hạ phật ý.
Tiêu Dự bước vội về tẩm cung, trong lòng háo hức khôn tả. Tẩm cung sưởi ấm bằng hệ thống sưởi ngầm sàn, đẩy cửa bước , một luồng khí ấm áp, dễ chịu ùa ôm lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-68-ngoai-truyen-2.html.]
Một thị nữ nhan sắc kiều diễm túc trực sẵn ở đó, thấy bước bèn nhanh nhẹn tiến lên hầu hạ đấng minh quân y phục.
Tiêu Dự để mặc cho thị nữ giúp cởi bỏ lớp long bào dày cộm, nhưng ánh mắt dán chặt khuôn mặt thanh tú rạng rỡ của nàng: “Người mới đến ? Sao từng gặp mặt nàng ở chốn bao giờ?”
Thị nữ cẩn thận treo chiếc áo choàng lên giá áo bằng gỗ nam, nhẹ nhàng đáp: “Bẩm bệ hạ, hôm nay là ngày đầu tiên nô tì Sương Trì nhận việc ạ.”
Tiêu Dự ung dung xuống sập gụ, ánh mắt rời khỏi đang tiến gần bưng theo khay bốc khói nghi ngút.
“Mời bệ hạ dùng .”
Tiêu Dự đón lấy chén , dò hỏi: “Nàng hiểu rõ phép tắc chốn cung đình đấy?”
“Bẩm bệ hạ, nô tì rèn giũa kỹ lưỡng ạ.” Sương Trì quỳ mọp chân , đôi bàn tay thon thả nhẹ nhàng cởi đôi hài da hươu của .
Tiêu Dự chân trần sàn nhà, cúi xuống, ngón tay nâng nhẹ chiếc cằm thon gọn của thị nữ, chạm ánh mắt đôi mắt sáng long lanh như những vì của nàng. Tiêu Dự nở một nụ nửa miệng, thì thầm tai nàng: “Nàng Vương hậu của trẫm tạ thế ? Trẫm cô đơn gối chiếc bao đêm, lòng luôn cảm thấy trống trải.”
Mỹ nhân khẽ c.ắ.n môi , ngước đôi mắt ướt át : “Nếu bệ hạ chê bai phận hèn mọn, nô tì nguyện hầu hạ, sưởi ấm long sàng cho bệ hạ.”
“Trước đây nàng từng hầu hạ ai ?”
“Chưa từng, thưa bệ hạ, nô tì nguyện giữ trọn tấm trong trắng chỉ dành riêng cho bệ hạ.”
Tiêu Dự bật khanh khách: “Ồ? Vậy ?” Bàn tay đang nâng cằm nàng trượt dần xuống, vuốt ve bờ vai gầy guộc dừng nơi xương quai xanh quyến rũ.
“Nàng định tự trút bỏ y phục chờ trẫm đích tay đây?”
Mỹ nhân định nhỏm dậy thì bàn tay rắn chắc của đàn ông ghì chặt xuống, giọng trầm khàn, đong đầy nhục dục: “Quỳ xuống cởi.”
Mỹ nhân khẽ giật , đưa tay tháo dải lụa mỏng manh ngang eo. Chiếc áo choàng lụa trượt xuống, phô bày bờ vai trần nõn nà, gợi cảm. Những ngón tay thô ráp của mơn trớn làn da mịn màng, truyền đến từng cơn run rẩy chạy dọc sống lưng mỹ nhân.
“Bệ hạ.” Mỹ nhân rên rỉ một tiếng đầy gợi cảm.
Nàng gục đầu lên đùi Tiêu Dự, hàm răng khẽ c.ắ.n lấy đầu ngón tay để kìm nén tiếng nấc. Bàn tay trượt dọc theo sống lưng nuột nà, Tiêu Dự nâng cằm nàng lên, ánh mắt lấp lánh nụ ranh mãnh: “Vừa nãy nàng còn mạnh miệng đòi hầu hạ trẫm cơ mà? Thế mà gọi là hầu hạ ?”
Tiêu Dự thẳng dậy, rút chiếc khăn tay lau sạch vệt mồ hôi đọng trán, cẩn thận khoác chiếc áo choàng cho nàng.
“Bệ hạ chê nô tì hầu hạ khéo ?” Mỹ nhân ngước đôi mắt ngấn lệ, long lanh như dòng suối mùa xuân .
Tiêu Dự xổm mặt nàng, ánh mắt soi mói, đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân một cách kiêng dè: “Nàng tự cảm thấy thế nào?”
Mỹ nhân đưa tay đỡ lấy cánh tay , nâng dậy, nhón gót đặt một nụ hôn nhẹ lên dái tai , phả thở ấm nóng, thơm tho: “Cúi xin bệ hạ ban cho nô tì thêm một cơ hội nữa.”
Bàn tay to lớn của siết chặt vòng eo thon gọn, để những vệt đỏ ửng. Người đàn ông nở nụ gian tà: “Được thôi, chúng từ đầu.”
Đêm đông buông xuống từ sớm, nhưng trong tẩm cung, mùi hương gỗ trầm vẫn vấn vương, lan tỏa dứt.
Màn đêm buông xuống, vạn vật chìm tĩnh mịch.
Mỹ nhân một bộ y phục khác, tay cầm ngọn đèn lồng bằng lưu ly khảm minh châu tỏa sáng rực rỡ, e ấp dẫn đường cho vị đế vương tôn quý rời khỏi tẩm cung. Hai băng qua dãy hành lang dài dằng dặc, hướng thẳng đến Trường Sinh Điện.
Bước chân Trường Sinh Điện, đập mắt là nền gạch xanh lát phẳng lì, trung tâm là một hồ suối nước nóng rộng mênh mông, sương bốc lên nghi ngút. Sương Trì cẩn thận treo ngọn đèn lồng sang một bên, nhẹ nhàng hầu hạ vị đế vương trút bỏ lớp y phục.
“Tại đặt tên là Trường Sinh Điện?” Nàng thắc mắc.
Tiêu Dự khẽ : “Bọn Thái y trong cung xúi trẫm ngâm trong suối nước nóng để kéo dài tuổi thọ, nên mới đặt cái tên hoa mỹ .”
Dưới ánh sáng huyền ảo của viên minh châu, khuôn n.g.ự.c vạm vỡ của đàn ông hiện rõ từng múi cơ săn chắc, khoác lên lớp áo bào mỏng tang trông càng thêm phần thanh tú, nho nhã. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng vô thức lướt vòm n.g.ự.c , những ngón tay mềm mại khẽ vuốt ve: “Chỗ từng một vết sẹo dài, nay biến mất tăm .”
Vết sẹo vắt ngang từ n.g.ự.c xuống tận thắt lưng, nay lành lặn đến mức chẳng để một dấu vết nào.
Vị hoàng đế cởi bỏ xiêm y, từng bước từ từ bước xuống những bậc đá dẫn hồ nước nóng, tựa lưng bậc thềm đá hồ, dang rộng hai tay thư giãn dọc theo thành hồ, mặc cho làn nước nóng mơn man ngập đến tận eo. Hắn đắm đuối ngắm mỹ nhân đang bờ.
“Sương Trì, múa cho trẫm xem một điệu .”
Điệu múa nàng mới học lỏm vài hôm ở Phong Nguyệt Lâu. Tay áo phất lên, những bước chân uyển chuyển xoay vòng. Dải lụa mỏng manh tung bay, để lộ đôi cánh tay trắng ngần, khi nàng xoay , tà váy xòe rộng như một đóa sen đỏ rực rỡ bừng nở. Mỹ nhân nở nụ kiều diễm, dải lụa ngang eo khẽ buông lỏng, lớp áo ngoài trượt khỏi đôi bờ vai thon thả theo từng động tác múa, để lộ tấm lưng trần trắng muốt, tì vết. Tuy thiếu vắng tiếng nhạc đệm, nhưng điệu múa vẫn toát lên một vẻ cuốn hút đến lạ kỳ.
Khúc múa dứt.
Mỹ nhân với đôi chân trần nhẹ nhàng bước xuống những bậc thềm đá. Làn nước suối róc rách ôm lấy cơ thể nàng, lớp váy mỏng manh ướt sũng dính chặt đường cong cơ thể. Nàng bước từ từ, mỗi bước là một khựng , đôi môi hé nụ rạng rỡ, tiến gần mặt .
“Điệu múa của nô tì bệ hạ vui lòng ?”
“Rất vui.” Giọng vị đế vương trầm khàn, nghẹn ngào. Hắn vươn tay kéo tuột nàng vòng tay vững chãi, cúi đầu trao nụ hôn cuồng nhiệt lên đôi môi đỏ mọng, ướt át của nàng.
...
Sương Trì nán tẩm cung của Tiêu Dự ròng rã ba ngày trời. Ngoại trừ những lúc đêm khuya lén lút dạo bước đến Trường Sinh Điện, nàng một bước chân khỏi cổng cung. Lấy cớ nhiễm phong hàn, Tiêu Dự dẹp hẳn chuyện lâm triều, từ chối gặp gỡ bất kỳ vị đại thần nào, dành trọn ba ngày quấn quýt bên nàng rời nửa bước.
Sương Trì trêu chọc : “Bệ hạ sa đọa quá đấy, đắm chìm trong mỹ sắc thế là hỏng bét.”
Tiêu Dự bình thản đáp : “Nếu vương triều vắng trẫm ba ngày mà sụp đổ, thì trẫm quả là một vị vua thất bại t.h.ả.m hại.”
Tuy nhiên, cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, những ngày tháng mặn nồng bên của Sương Trì và Tiêu Dự thể kéo dài mãi mãi. Nếu tin tức rò rỉ ngoài, hậu quả sẽ khôn lường.
Một là, đời sẽ đồn thổi rằng Thiên Hạ gia vẫn còn sống sót, gây nên những trận cuồng phong bão táp trong triều chính.
Hai là, thiên hạ sẽ mỉa mai vị hoàng đế si tình đến mức mù quáng, cũ mồ xanh xanh cỏ rước ngay một kẻ dung mạo hao hao cung thế.
Thế nên, ba ngày là một đặc ân quý giá mà hai “đánh cắp” .
Dù trong lòng tràn ngập sự luyến tiếc, nhưng giờ phút chia ly đến.
Sương Trì nhẹ nhàng an ủi: “Ngày xưa, chúng cũng thường xuyên chịu cảnh gần thì ít mà xa thì nhiều đấy thôi.”
Tiêu Dự trầm ngâm lời nào, chỉ lẳng lặng hạ lệnh cho Thiên Cơ hộ tống nàng khỏi hoàng cung an .
Ngày , cảnh chia ly là do cảnh éo le bắt buộc, nhưng hiện tại, dẫu bất đắc dĩ thì cũng đành bất lực. Cuộc đời định sẵn quẩn quanh trong chốn cung cấm xa hoa mà tù túng, còn nàng thuộc về thế giới tự do, tự tại rong ruổi khắp chốn nhân gian. Hắn quyền cầm tù nàng trong lồng son, nhưng cũng gặm nhấm nỗi cô đơn lạnh lẽo mỗi khi màn đêm buông xuống.
Biết đến bao giờ, mới thể cùng nàng ngao du thiên hạ, ngắm giang sơn cẩm tú, tận hưởng cuộc sống tự do, vướng bận ưu phiền?