Tuế Mộ Minh - Chương 69: Ngoại truyện 3

Cập nhật lúc: 2026-08-03 06:25:22
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào mùa thu năm Thịnh Lịch thứ ba mươi tư, một thời kỳ huy hoàng khép khi minh quân Tiêu Dự băng hà. Do con nối dõi, ngôi báu truyền cho hoàng là Tiêu Thệ.

Dưới triều đại của Tiêu Dự, đất nước bước kỷ nguyên thái bình thịnh trị. Hắn dốc sức kiến thiết hệ thống thủy lợi quy mô lớn, chăm lo đời sống bá tánh, thu phục thành công vùng Mạc Bắc xa xôi và dẹp yên cuộc nổi loạn ở bốn phương. Với chính sách lấy đức trị quốc, trọng dụng tài, xây dựng một vương triều vững mạnh.

Dù chỉ ngai vàng vỏn vẹn bốn năm ngắn ngủi, Tiêu Dự để một di sản đồ sộ: quốc thái dân an, giang sơn gấm vóc trọn vẹn.

Công lao hiển hách của vị hoàng đế sử sách ghi chép tỉ mỉ, trân trọng trong từng trang giấy dày cộp. Thế nhưng, câu chuyện tình yêu đầy sóng gió giữa và vị nữ gia chủ yểu mệnh của Thiên Hạ gia chỉ phác họa qua vài dòng ngắn ngủi, mờ nhạt, chìm khuất trong sương mù lịch sử. Mãi đến khi tạ thế, câu chuyện tình lãng mạn mới thêu dệt thành một giai thoại lưu truyền khắp nhân gian.

Bên ngoài, tuyết rơi lả tả, những bông tuyết trắng xóa cuộn theo làn gió lạnh buốt cuốn tung lớp bụi mờ. Bên trong quán nhỏ, một bầu khí ấm cúng, tĩnh lặng bao trùm, khác hẳn với sự hối hả, vội vã của dòng đời ngoài . Dòng tất bật qua, những bước chân vội vã in hằn nền tuyết trắng, tiếng ồn ào của phố xá cũng ngăn bởi cánh cửa gỗ của quán. Tiếng trầm ấm của kể chuyện vang lên đều đặn, nhịp nhàng. Chiếc quạt giấy tay ông thoăn thoắt gập xòe , tiếng quạt gõ nhịp nhàng hòa cùng bước chân ông đang lững thững dạo quanh bàn . Đôi mắt ông thỉnh thoảng liếc ngoài cửa sổ, ngắm dòng vẫn đang hối hả ngược xuôi. Ông từ từ bắt đầu câu chuyện: “Cuộc đời dẫu trải qua trăm năm cũng chỉ như một cái chớp mắt, phận con vốn mong manh, vô thường. Chuyện kể rằng...”

Tiếng ông đều đều vang lên, kể những sự kiện chìm dĩ vãng từ bốn năm tại thành Diên Thương, một câu chuyện cứ ngỡ như đang ngắm đóa sen qua màn sương mù, mờ ảo, rõ thực hư. Giữa lúc đang cuốn câu chuyện hấp dẫn, bức mành trúc của quán đột nhiên vén lên, một luồng gió lạnh buốt lùa , phá vỡ bầu khí ấm áp trong căn phòng.

Một nữ nhân với mái tóc đen nhánh, vận y phục trắng tinh khôi, nhẹ nhàng bước . Nàng đặt chiếc ô giấy dầu còn lấm tấm những bông tuyết ướt đẫm cẩn thận tựa cửa. Đôi mắt sắc lạnh của nàng lướt một vòng quanh quán , đọng một nụ ấm áp, rạng rỡ khi nàng chọn một chiếc bàn trống và xuống: “Tiểu nhị, cho một bầu rượu hâm nóng.”

Cả quán bỗng chốc im phăng phắc, ánh mắt đều đổ dồn về phía nữ nhân vẻ ngoài yếu đuối, mỏng manh nhưng cất tiếng gọi rượu với giọng điệu hào sảng đến lạ lùng. Khách khứa tạm gác câu chuyện đang dang dở, tò mò quan sát nàng.

Tên tiểu nhị nhanh nhẹn mang rượu lên, quên tặng kèm một đĩa lạc rang muối và một đĩa củ cải ngâm chua ngọt.

“Món quán xin biếu cô nương mồi nhắm ạ.” Tên tiểu nhị gãi đầu hềnh hệch, hai má ửng đỏ vội vã .

Nữ nhân vui vẻ dùng đũa gõ nhịp nhịp lên mặt bàn, thưởng thức rượu chăm chú chuyện. khi chén rượu chạm đến môi, một giọng nam trầm ấm, lạnh lùng vang lên cắt ngang: “Không uống.”

Giọng đột ngột khiến nàng giật thót . Trên bục, kể chuyện cũng khựng , câu đang dở dang đứt đoạn. Từ trong góc tối của quán, một nam nhân mặc y phục trắng, từ nãy giờ vẫn im lặng thưởng , từ từ bước đến bàn của nữ nhân.

Không khí trong quán chùng xuống, những khách quen thuộc vội vàng đảo mắt nơi khác. Họ cứ ngỡ nữ nhân là tiểu thư khuê các nhà nào đó đầu xuất hiện, nhưng chợt nhận đây là phu nhân của Mạch công t.ử - nhân vật m.á.u mặt bậc nhất thành Diên Thương. Vị tỷ phú mới dọn đến đây từ năm ngoái, nhưng chỉ trong vỏn vẹn sáu tháng thâu tóm gần như hoạt động giao thương của thành phố. Có thể , Mạch công t.ử là cai quản thực sự của Diên Thương, tiếng của y trọng lượng đến mức quan địa phương cũng nể sợ bảy phần. Có tin đồn rằng phu nhân của y sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, nhưng vì sức khỏe yếu kém nên hiếm khi ló mặt khỏi phủ. Hôm nay cơ hội mục sở thị, mới thấy lời đồn quả ngoa.

Người kể chuyện thấy khí vẻ lắng dịu, bèn gõ quạt một cái, tiếp tục câu chuyện dang dở. Sương Trì thấy cuốn câu chuyện, bèn khẽ kéo tay áo Tiêu Dự, ném cho y một cái tủm tỉm trách móc: “Chẳng bảo việc bận về phủ thành chủ ?”

Tiêu Dự liếc xéo nàng một cái, lạnh lùng đáp: “Chẳng nàng bảo chợp mắt buổi trưa, cần ở bên ? Cớ lẻn đây?”

Sương Trì chột , cúi gằm mặt xuống. Mấy hôm nay nàng mới ốm dậy, cơ thể vẫn còn yếu, Tiêu Dự cấm tiệt nàng khỏi phủ.

đồn quán ở Diên Thương mới chiêu mộ một kể chuyện cực kỳ duyên, nàng nổi m.á.u tò mò. Nàng bèn dối Tiêu Dự rằng ngủ trưa, xui y việc, lén lút trốn ngoài để chuyện. Ai dè mới ló mặt “tóm sống”.

Tiêu Dự khẩy: “Giỏi lắm, bệnh mới đỡ chút đỉnh lén lút ngoài uống rượu.”

Trời rét mướt thế , nhâm nhi chút rượu cho ấm thôi mà. nàng dám hé răng phản bác nửa lời, ngoan ngoãn đón lấy chén nóng hổi mà Tiêu Dự đưa cho. Đây là loại hảo hạng, cống phẩm từ núi Quan Cữu.

Sương Trì: ...

Câu chuyện mà kể chuyện đang say sưa thuật là những diễn biến liên quan đến thành Diên Thương. suy cho cùng, câu chuyện của Diên Thương cũng là câu chuyện của Thiên Hạ gia. Trải qua ngàn năm lịch sử, các vương triều nối tiếp hưng thịnh suy tàn, chỉ riêng gia tộc sở hữu năng lực bói toán kỳ bí vẫn vững vàng tồn tại ở nơi biên nàng tai phương Bắc. Vậy mà giờ đây, khi vương triều sụp đổ, câu chuyện của gia tộc bỗng chốc trở thành đề tài đàm tiếu rôm rả trong những lúc dư tửu hậu của dân.

Người kể chuyện tạm dừng, đưa mắt quan sát vẻ tò mò của đám đông bên , nhấp một ngụm nóng để thấm giọng. Tiếng quạt giấy gõ nhẹ xuống bàn, ông cất giọng đều đều: “Nhắc đến vị gia chủ cuối cùng của Thiên Hạ gia, thể nhắc đến mối lương duyên đầy thăng trầm giữa nàng và tiên đế...”

Đang c.ắ.n dở miếng củ cải ngâm chua ngọt, Sương Trì suýt chút nữa sặc nghẹn. Tiêu Dự đưa tay vuốt nhẹ lưng nàng, giọng điệu hờ hững: “Ăn từ từ thôi, ai giành .”

Nàng xua tay hiệu .

“Ngay khi lên ngôi, tiên đế lập tức ban chỉ truy phong vị gia chủ quá cố thành hoàng hậu. Chừng đó thôi cũng đủ thấy vị trí của nàng trong trái tim tiên đế quan trọng đến nhường nào. Suốt bốn năm trị vì, hậu cung của tiên đế luôn vắng bóng bóng hồng, cho đến ngày băng hà trong nỗi u sầu, đặt dấu chấm hết cho mối tình sâu nặng , để một giai thoại tình ái lưu truyền mãi muôn đời.” Người kể chuyện dứt lời, ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua đám đông thính giả đang say sưa lắng .

Mọi bên bắt đầu xì xào bàn tán sôi nổi. Đột nhiên, một gã thanh niên ở bàn trung tâm lớn tiếng chen ngang: “Ý của ngài là, nếu tiên đế sống thọ hơn chút nữa, ngài sẽ quên béng bóng hình xưa?”

“Cái gọi là tình yêu chung thủy, một đời chỉ yêu một , đôi khi chỉ là sự lừa dối mà thôi. Theo năm tháng trôi qua, cảnh vật đổi , liệu mấy ai còn khắc cốt ghi tâm khuất bóng nơi suối vàng?”

“Nói thế cũng đúng. Biết bao cuộc tình nồng cháy cũng tàn phai thành nỗi oán hận. Người còn sống chắc nhất, nhưng khuất khi tình yêu đang ở độ rực rỡ nhất sẽ mãi mãi là ánh trăng sáng vằng vặc bầu trời cao, tuy thể với tới nhưng vĩnh viễn thể phai mờ trong ký ức.”

Người kể chuyện thấy tình hình vẻ căng thẳng, hai luồng ý kiến sắp sửa xảy cãi vã bèn nhanh chóng lên tiếng can ngăn: “Người khuất thì cũng khuất , chuyện giờ đây trở thành quá khứ, chẳng thể đổi gì nữa. Ngày nay, câu chuyện đó cũng chỉ như một mẩu tin cũ, một giai thoại ngày xưa mà thôi.”

Tiêu Dự thong thả nâng chén lên, môi nở một nụ nhạt nhẽo: “Hờ, ông bạn phân tích cũng lý phết.”

Lời bình luận bâng quơ của Tiêu Dự thốt giữa lúc gian quán đang im lặng như tờ, lập tức thu hút ánh đổ dồn về phía hai họ. Ngượng chín mặt, Sương Trì vội vàng rúc đầu n.g.ự.c Tiêu Dự, mặc kệ cho tự đối phó với những ánh mắt tò mò.

Tiêu Dự một tay vẫn ung dung cầm chén , tay vòng qua ôm chặt Sương Trì lòng. Ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm lướt một vòng quanh quán .

Đám đông thính giả nhận phận của Tiêu Dự, thừa đây là nhân vật dễ chọc , bèn cun cút thu những ánh mắt soi mói.

Họ tiếp tục lắng những câu chuyện thật giả lẫn lộn về thành Diên Thương qua lời kể trầm ấm của kể chuyện. Kể xong, kể chuyện thu dọn đồ đạc, lặng lẽ rời khỏi bục cao.

Đám đông vẫn còn say sưa bàn luận, dường như dứt khỏi câu chuyện.

Sương Trì cảm thấy ở thêm cũng chả gì thú vị, toan dậy về thì chợt tiếng xì xào.

“Mọi ngày mai thành Diên Thương sẽ đón chào một vị thành chủ mới ?”

Sương Trì tò mò vểnh tai lên ngóng, tiện tay châm thêm một chén để kéo dài thời gian.

Vốn dĩ chức vụ thành chủ Diên Thương do đích gia chủ Thiên Hạ đảm nhiệm. Nay Thiên Hạ gia lụi tàn, việc triều đình cử mới đến thế là điều hiển nhiên. cớ việc trì hoãn đến tận bốn năm trời? Sương Trì nhíu mày khó hiểu, sang Tiêu Dự cầu cứu.

Tiêu Dự mỉm đón lấy ánh mắt nàng, thong thả dùng kìm kẹp vỡ một quả óc chó.

Sương Trì: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-69-ngoai-truyen-3.html.]

“Chuẩn luôn, thiên hạ đồn đại đó là con gái ruột của tiên đế và vị gia chủ cuối cùng đấy. Nghe thông minh xuất chúng từ bé, tương lai chừng còn lên ngôi Nữ vương nữa cơ.”

Sương Trì ngớ : Vụ mù tịt thế ?

Tiêu Dự từ tốn kẹp vỡ thêm một quả óc ch.ó nữa.

“Mới nứt mắt leo lên chức thành chủ, chẳng qua là dựa ô dù gia thế khủng thôi.”

Một khác bĩu môi phản bác: “Gia thế khủng thì cũng thực lực, bản lĩnh mới gánh vác nổi chứ. Cái chức thành chủ ai .”

Mọi nhao nhao tranh luận sôi nổi. Đêm đông buông xuống từ sớm, chẳng mấy chốc quán vãn khách.

“Cái vụ 'con gái ruột' lời giải thích nào hợp lý ?” Vừa kéo nàng khỏi cửa quán , Sương Trì gặng hỏi. Tiêu Dự cẩn thận vòng chiếc áo choàng lông trắng muốt dày cộm ôm trọn lấy nàng, che chiếc ô rộng che chở nàng khỏi những bông tuyết đang rơi lả tả.

“À, là chuyện của Túc Huyền mà, thiên hạ rảnh rỗi sinh nông nổi thêu dệt lung tung thôi.” Nếu chịu khó nhẩm tính tuổi tác của Túc Huyền với hai họ, thì dư sức ngay đây là chuyện hoang đường. do Tiêu Dự nhận nuôi Túc Huyền mà hề đính chính giải thích gì, nên mới tạo cớ cho thiên hạ thỏa sức thêu dệt. Bản thì coi chuyện nhẹ tựa lông hồng.

Bàn tay to lớn, ấm áp của nhẹ nhàng bao trọn lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của nàng. Hơi ấm lan tỏa, xua tan cái lạnh thấu xương của gió mùa đông.

“Sao tự nhiên Túc Huyền bổ nhiệm thành chủ Diên Thương thế?” Nàng thắc mắc. Nơi tuyết phủ trắng xóa quanh năm, nếu rèn luyện bản lĩnh thì thiếu gì những thị trấn trù phú, sầm uất ở Giang Nam, cớ chui rúc cái xứ lạnh lẽo ?

Tiêu Dự khẽ buông tiếng thở dài: “Nó cứ mè nheo nài nỉ mãi, lấy cớ là nàng đang ở đây. Nó còn lóc ỉ ôi bảo tiếc đứt ruột vì đây quá ít thời gian ở bên nàng.”

Sương Trì xong, lòng chùng xuống, cảm giác áy náy trào dâng.

Tiêu Dự tiếp lời: “Thôi thì thỉnh thoảng cũng chiều chuộng ý nó một chút.”

Sương Trì thầm nghĩ: Chàng quả là một cha mẫu mực đấy!

Màn đêm buông xuống, đường phố vắng tanh vắng ngắt.

“Thế thời gian qua ai tạm quyền điều hành thành Diên Thương ?” Nàng tò mò hỏi.

Tiêu Dự đáp gọn lỏn: “Thương Vô Bạch kiêm nhiệm đấy, nhưng c.ắ.n răng chịu đựng bốn năm nay là quá sức chịu đựng , dạo bắt đầu phàn nàn sấp mặt.”

Sương Trì gật gù: Ép cáng đáng thêm việc suốt bốn năm trời mà giờ mới dám lên tiếng than vãn, Thương Vô Bạch quả là kiên nhẫn.

Tuyết đường mỗi lúc một dày thêm, ướt sũng đôi hài lụa thêu hoa của . Vòng tay ôm lấy nàng càng thêm siết chặt: “Có lạnh ? Nếu lạnh thì rảo bước về nhà nhanh nhé.”

“Tự dưng thèm món lẩu mùa đông ở Tiêu Tương lâu ghê.” Nàng thủ thỉ, dè dặt thăm dò. Dạo nàng mới khỏi ốm, Tiêu Dự kiểm soát chuyện ăn uống của nàng cực kỳ gắt gao, chắc mẩm sẽ cự tuyệt yêu cầu .

“Ngày mai Túc Huyền tới nơi , đặt sẵn bàn lẩu mùa đông ở đó đón nó .” Hắn dừng một nhịp, tiếp: “Thế nên, tối nay ăn cơm nhà nhé.”

Trời đông tuyết lạnh cắt da cắt thịt, nhưng kề bên, lòng nàng thấy ấm áp lạ thường.

...

Hôm , từ tờ mờ sáng Sương Trì bật dậy, nằng nặc đòi cổng thành đón Túc Huyền. Tiêu Dự nhất mực cản ngăn, viện cớ ngoài trời đang độ rét buốt, mà nàng thì mới khỏi ốm.

Sương Trì cứ viện dẫn chuyện năm xưa lúc hai từ kinh đô trở về, Túc Huyền cũng chờ họ ở cổng thành như thế.

May mắn , cách cổng thành xa một tiệm bán bánh bao nóng hổi. Tiêu Dự gợi ý hai thể trong tiệm chờ, khi nào Túc Huyền tới sẽ lính gác báo tin. Hai nhâm nhi xong hai lồng bánh bao nhân rau củ rừng thì lính canh hớt hải chạy bẩm báo: Tân thành chủ bước qua cổng thành.

Họ bước khỏi cửa tiệm thì thấy một thiếu nữ trùm áo choàng kín mít đang phi ngựa nước đại tới, lúc ghìm cương, móng ngựa tung bọt tuyết trắng xóa.

Tiêu Túc Huyền nhảy phắt xuống ngựa, nhào tới ôm chầm lấy Sương Trì, cọ cọ má vai nàng nũng nịu.

“Nhớ nương quá mất.” Túc Huyền giờ cao xấp xỉ Sương Trì, chắc vì chỉ phát triển chiều cao mà quên nạp năng lượng nên trông gầy gò, mỏng manh như chiếc lá liễu. Sương Trì âu yếm vỗ vỗ lưng con bé. Sau màn chào hỏi nương, Túc Huyền nghiêm trang, cung kính cúi chào Tiêu Dự: “Thỉnh an phụ .”

Trong suốt bốn năm qua, Sương Trì thường xuyên lui tới kinh thành, nhưng gặp mặt Túc Huyền chỉ đếm đầu ngón tay. Nguyên nhân là do Tiêu Dự cố tình rèn giũa con bé, thường xuyên phái nó vi hành, giải quyết công vụ khắp nơi. Cô nhóc năm tuổi thuở nào, từng chỉ c.ắ.n răng chịu đựng, thầm trong tủi nhục, nay lột xác thành một thiếu nữ mạnh mẽ, kiên cường, đủ sức cáng đáng những trọng trách to lớn.

“Thiếu gì thành trì trù phú sầm uất chọn, chui rúc cái xứ lạnh lẽo ?” Sương Trì hỏi nhỏ.

Túc Huyền lén lút liếc trộm Tiêu Dự một cái, kề môi sát tai Sương Trì thì thầm: “Phụ bảo công việc ở Diên Thương ngập đầu ngập cổ, cướp mất nhiều thời gian ở bên nương quá.”

phụ con thuật như thế.” Sương Trì đáp lời.

“Hả?” Túc Huyền trố mắt ngạc nhiên.

“Phụ con bảo là do con lóc ỉ ôi, cầu xin ông cho con tới đây bằng .”

“Trời đất ơi, chuyện gì ông cũng bô bô kể cho nương hết ? Mặt mũi con giấu bây giờ?” Túc Huyền hậm hực dậm chân bình bịch.

Tiêu Dự nãy giờ vẫn dỏng tai lỏm sót chữ nào, lên tiếng cắt ngang: “Thôi thôi, đặt sẵn lẩu mùa đông ở Tiêu Tương lâu , chẳng con mong mỏi món từ lâu lắm ?”

“Nghe tỷ Vị Sá quảng cáo rầm rộ là ngon nhức nách luôn á.” Đôi mắt Túc Huyền sáng rực lên đầy háo hức.

Tiêu Dự kéo Sương Trì khỏi vòng tay của Túc Huyền, ôm gọn nàng lòng, lấy hai tay áp chặt hai bàn tay lạnh cóng của nàng để ủ ấm.

“Từ nay về con sẽ dư dả thời gian bên cạnh nương .”

Tiêu Dự thầm cảm thán sự ngây thơ của con bé, nhưng cũng chẳng nỡ dội gáo nước lạnh dập tắt mộng tưởng của nó.

“Nương ơi, con chuẩn quà cho nương đấy, lát về nhà con lấy cho nương xem nhé.”

Ba thong dong dạo bước con đường ngập tràn tuyết trắng, bóng lưng họ dần khuất xa.

Loading...