Tuế Mộ Minh - Chương 71: Ngoại truyện 5
Cập nhật lúc: 2026-08-03 06:44:03
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông năm Thịnh Lịch ba mươi bốn, Tiêu Thệ chính thức lên ngôi cửu ngũ chí tôn.
Thập Tứ Châu Thứ sử Tô Đồng triệu hồi về kinh đô, nắm giữ chức Đại Lý Tự khanh. Chiếc ghế Thập Tứ Châu Thứ sử bỏ ngỏ, Tư Mã Nghi bèn cất nhắc thế chỗ.
Dưới triều đại Tiêu Dự, Tư Mã Nghi từng đảm nhận chức vụ Thống lĩnh Ám Vệ Ti, nay Tiêu Dự thoái vị, phận của Tư Mã Nghi cũng còn thích hợp để lưu vương đô. lúc Tiêu Thệ ý định gọi Tô Đồng về kinh, vị trí Thập Tứ Châu Thứ sử quả thực là sự sắp đặt hảo.
Tư Mã Nghi tỏ dửng dưng với sự luân chuyển , ngược , Thiên Hạ Ánh tỏ hớn hở mặt.
Thấy nàng vui sướng, Tư Mã Nghi cảm thấy khó hiểu: “Từ nay nàng sẽ theo rày đây mai đó, chịu cảnh màn trời chiếu đất, gì mà mừng vui đến thế?”
Đang mải mê ướm thử cây trâm cài gương đồng, Thiên Hạ Ánh nhoẻn miệng : “Được tự do ngắm vạn dặm non sông gấm vóc, cớ vui chứ?”
Vất vả lắm mới chọn cây trâm ngọc màu khói tím ưng ý, cài lên búi tóc gọn gàng, nàng tự ngắm trong gương, mỉm rạng rỡ: “Khởi hành thôi.”
Thực tế, chức Thập Tứ Châu Thứ sử đến mùa xuân năm mới chính thức nhậm chức. Họ khăn gói lên đường sớm thế chẳng qua là do Tiêu Dự và Sương Trì rủ rê họ lên Diên Thương ăn Tết cùng. Gia nhân chất đầy hàng hóa Tết lên xe ngựa, còn thì đang chờ nàng cùng xuất phát.
Khi họ đặt chân đến Diên Thương, thành phố đang đắm chìm trong bầu khí tưng bừng náo nhiệt. May mắn , hôm nay đúng ngày đông hửng nắng ấm hiếm hoi, dân tình nô nức đổ đường sắm sửa đồ Tết và quần áo mới.
Đường phố rực rỡ sắc đỏ của những chiếc đèn lồng báo hiệu năm mới sắp sang, tiếng rôm rả, huyên náo vang vọng khắp nơi.
Lúc xe ngựa của Tư Mã Nghi và Thiên Hạ Ánh dừng cổng Mạch phủ, Tiêu Dự và Sương Trì đang hì hục treo câu đối đào cửa.
Thiên Hạ Ánh nhanh nhẹn nhảy xuống xe, buông lời trêu chọc: “Bộ hết mà hai tự tay treo câu đối thế !”
Sương Trì đầu , lạnh nhạt buông một câu: “Đến ?”
Thiên Cơ tất tả từ trong phủ chạy , nở nụ hiền hậu chào đón: “Mời Tư Mã Thứ sử và Tư Mã phu nhân hướng .” Rồi ngoái đầu hiệu cho gia nhân dắt xe ngựa vòng cửa hông.
Tà váy tím lướt nhẹ qua bậu cửa, Thiên Hạ Ánh chợt nhớ điều gì, sang hỏi han: “Thiên Cơ, nay lên chức Tổng quản Mạch phủ cơ ? Trông vẻ hợp với nghề đấy.”
Ngày Tư Mã Nghi còn Chủ sự Ám Vệ Ti, Thiên Cơ chỉ là một tên lính quèn trướng. Nay vật đổi dời, Tư Mã Nghi rửa tay gác kiếm, Thiên Cơ cũng rút chân khỏi chốn giang hồ đầy m.á.u tanh, lui về ở ẩn sống cuộc đời bình lặng.
Thiên Cơ hiền hòa đáp : “Chủ thượng hứa sang xuân sẽ mối cho một cô nương xinh xẻo.”
Thiên Hạ Ánh vỗ vai Thiên Cơ đầy vẻ tán thưởng.
Tư Mã Nghi phía thấy chướng mắt, gắt nhẹ: “Thiên Hạ Ánh.”
Nàng tủm tỉm , thu tay về.
Treo xong câu đối đào.
Sương Trì bước nhà, theo lưng là Tiêu Dự: “Nàng vẫn chịu đổi tên ?”
Thiên Hạ gia diệt vong bốn năm , cái họ vốn dĩ xóa sổ khỏi thế gian.
Tiêu Dự khẽ khúc khích: “Nàng sống kiếp danh phận bốn năm ròng rã đấy.”
Sương Trì câm nín...
Thiên Hạ Ánh nhún vai, điệu bộ bất cần: “Quan trọng lắm ?”
Có lẽ cũng chẳng quan trọng đến thế.
Bước qua cánh cổng Mạch phủ, đập mắt là hồ sen rực rỡ ngày nào nay chìm trong lớp băng giá, tàn tạ, xơ xác. Đàn cá chép gấm đang bơi lượn tung tăng lớp băng mỏng manh.
Một chút sắc đỏ rực rỡ hiếm hoi sưởi ấm khung cảnh lạnh lẽo, hiu hắt.
Một cây cầu gỗ bắc ngang mặt hồ, dẫn lối thẳng gian sảnh chính.
Tư Mã Nghi đặt chân lên cầu gỗ bật sảng khoái: “Mạch Trầm, định biến nơi thành bản của Dự vương phủ đấy ?”
“Chỉ mỗi cái hồ sen thôi.”
Sương Trì chen ngang: “Cái xứ phương Bắc lạnh lẽo sen khó mọc lắm. Chàng vắt óc nghiên cứu ròng rã cả tháng trời mới tìm cách trồng đấy.”
Câu của nàng khiến một phen nghiêng ngả.
Sương Trì ngơ ngác, chẳng hiểu lỡ lời chỗ nào mà ai cũng rũ rượi thế.
Tiêu Dự điềm tĩnh vuốt ve tay áo, lạnh lùng lên tiếng: “Chắc là thiếu phân bón, quăng vài mạng xuống mồi nhử cải thiện tình hình .”
Thiên Hạ Ánh khéo léo chuyển chủ đề, quàng tay qua tay Sương Trì: “Ta đem quà cho , lát nữa chúng cùng mở xem nhé.”
Tiêu Dự hậm hực hừ một tiếng phía lưng.
“Ta đặt sẵn bàn tiệc lẩu mùa đông ở Tiêu Tương Lâu . Mọi cứ nán đây thưởng một lát chúng cùng sang đó dùng bữa.”
Băng qua sân là đến phòng .
Hệ thống sưởi sàn hoạt động hết công suất, tỏa ấm lan tỏa khắp căn phòng.
Sương Trì cởi áo choàng ngoài, Tiêu Dự nhanh nhẹn đỡ lấy treo lên cành cây khô dựng bên cạnh.
Cành cây khô khốc là tàn dư từ thời Thiên Hạ sơn trang. Nhớ đêm Giao thừa năm , chính tán cây , nàng Tiêu Dự nghịch ngợm giũ một trận tuyết ngập đầu.
Sau trận hỏa hoạn thiêu rụi Thiên Hạ sơn trang, cành cây cũng cháy đen thui, nhưng kỳ diệu , mùa xuân năm nó đ.â.m chồi nảy lộc, hồi sinh kỳ diệu.
Thế nhưng, mùa đông năm nay, nó bất ngờ khô héo mà rõ nguyên cớ.
Nàng và Tiêu Dự loay hoay suốt ba ngày liền tìm cách cứu chữa, cuối cùng Tiêu Dự đành ngậm ngùi buông lời cảm thán: “Hay đây là quả báo cho tội chặt cây hoa đào của Tiêu Sùng nhỉ?”
Sương Trì vốn sinh trong gia tộc chuyên nghề bói toán nên chẳng thèm tin mấy chuyện nhân quả báo ứng, bèn an ủi: “Con mệnh riêng, cỏ cây cũng thế.”
Nghe nàng lý luận, Tiêu Dự chỉ nhăn mặt khó hiểu.
Hết cách cứu chữa, Tiêu Dự đành sai cưa đứt cành cây, bào nhẵn thín đem chưng trong phòng , dùng giá treo quần áo và đèn lưu ly.
Âu cũng là một cách để nó tiếp tục “tồn tại”!
Nước bàn sôi sùng sục, Tiêu Dự xuống hãm .
“Mọi nếm thử , đây là lứa mới thu hoạch từ núi Quan Cữu năm nay đấy.”
Sương Trì và Thiên Hạ Ánh đưa tách lên mũi liếc một cái đầy ẩn ý, đồng loạt đặt xuống bàn.
Uống núi Quan Cữu, cảm giác cứ sờ sợ như đang nhâm nhi cỏ mọc mộ tổ tiên .
“Sao đồng ý nhậm chức Thập Tứ Châu Thứ sử thế?”
“Bệ hạ triệu hồi Tô Đồng về kinh đô.” Nước chạm môi thấy vị chát xít xông lên tận óc.
Tiêu Dự từ tốn châm thêm cho một tách nữa.
“Huynh sợ Tô Đồng nửa đêm canh ba mò lên giường hù dọa .”
“Chắc ỷ hoàng cung kín cổng cao tường, Tô Đồng đột nhập cũng khó như lên trời.” Nhớ dạo tiên đế còn tại vị, Tiêu Thệ cư ngụ ở Thệ vương phủ, Tô Đồng chặn đầu chặn đuôi bao nhiêu khi lên kinh báo cáo công tác.
Tiêu Dự nhếch mép khẩy, nụ hờ hững tới đáy mắt. Không hiểu ông ca ca đang toan tính gì, giữ trong tầm mắt, nơm nớp lo sợ tiếp cận quá gần.
Trời đông mau tối.
Đoán chừng cũng đến giờ hẹn, cả hội rủ cuốc bộ sang Tiêu Tương Lâu.
Nền móng cũ của Thiên Hạ sơn trang kiến thiết . Khuôn viên rộng lớn phía cuối con đường huyết mạch dùng để xây dựng Phủ Thành chủ, còn Mạch phủ thì khiêm tốn ngay phía .
Muốn đường lớn băng qua một con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Qua con hẻm nhỏ là đụng ngay cổng chính của Phủ Thành chủ.
Túc Huyền đang thu lu cổng, khoác bộ quan phục mỏng manh, hai bàn tay tím tái vì lạnh buốt.
Vừa thấy bóng dáng họ tiến , cô bé bèn mừng rỡ chạy ùa đón.
Sương Trì thấy thế xót xa khôn tả: “Trời rét căm căm thế , con phơi mặt ở đây gì?” Nói đoạn, nàng nhét ngay chiếc lò sưởi khảm vàng đôi bàn tay đang cóng của cô bé.
“Con chịu lạnh chờ con.” Thiếu nữ bẽn lẽn mỉm , đôi mắt cong lên như vành trăng khuyết.
Dịp cận Tết, đường xá đông đúc, tấp nập qua .
Hai bên đường, các sạp hàng chen chúc , như thể lấn chiếm thêm từng tấc đất. Bá tánh trong thành nô nức sắm sửa đồ Tết, chuẩn đón năm mới.
Từ lúc Tiêu Dự lên ngôi, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, thuế má cắt giảm, dân rủng rỉnh tiền tiêu nên ai nấy đều hân hoan, rạng rỡ.
Gã bán hạt dẻ rang oang oang rao hàng: “Phu nhân ơi, ghé mua ít hạt dẻ rang nhâm nhi dịp Tết , nghề gia truyền nhà đấy, ngon bá cháy!”
Thiên Hạ Ánh thế cũng tò mò, ngó nghiêng thùng hạt dẻ rang trông vẻ tầm thường: “Có gì đặc biệt mà quảng cáo rùm beng thế?”
“Ta dùng loại tiến vua thượng hạng từ núi Quan Cữu, kết hợp với bí kíp gia truyền, rang đảm bảo ngon nhức nách luôn.”
Mới đến hai chữ “ Quan Cữu”, câu định buông cửa miệng “lấy cho hai cân” lập tức nghẹn ứ ở cổ họng.
Sương Trì bật khúc khích.
...
Gian phòng của Tiêu Tương Lâu tầm hướng đường lớn, mấy cánh cửa sổ gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo mở toang đón gió, mang theo luồng khí se lạnh ùa .
Trên chiếc bàn gỗ bày một lọ sứ trắng cắm cành hoa mai đang độ hé nụ. Căn phòng thoang thoảng hương mai nhè nhẹ, thanh khiết.
Trong phòng bày sẵn một bàn cờ.
Túc Huyền bỗng dưng nổi hứng so tài cao thấp, bèn hớn hở sang Tư Mã Nghi đề nghị: “Tư Mã thúc thúc, cháu thiên hạ đồn đại tài đ.á.n.h cờ của thúc sánh ngang ngửa với phụ cháu. Thúc cháu ván phân thắng bại nhé?”
Tiêu Dự cạnh bèn bật khùng khục trong cổ họng.
Kiếm xứng tầm để tỉ thí kỳ nghệ quả thực hiếm như mò kim đáy bể. Tư Mã Nghi cũng tò mò kiểm chứng xem trình độ của cô nhóc đến ? Cớ gì mà từ chối một lời thách đấu hấp dẫn thế ?
Sương Trì thong thả tiến về chiếc bàn nhỏ kê sát cửa sổ, tì tay lên khung cửa, đôi mắt đăm đăm dõi theo dòng hối hả ngược xuôi phố.
Thiên Hạ Ánh bưng theo đĩa trái cây tươi rói đến đối diện nàng. Liếc mắt xuống phố xá tấp nập, nàng bĩu môi: “Có cái gì mà ngắm say sưa thế?”
Dưới đường, một nhóc đang lăn lộn ăn vạ, nằng nặc đòi cha mua cho bằng hộp phấn hồng. Cha hết lời dỗ ngọt cũng vô ích. Người cha bực toan giơ tay đ.á.n.h đòn thì bà vội vã can ngăn.
Sương Trì thấy cảnh tượng ấm áp buồn lạ lùng.
Bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, nàng sang hỏi Thiên Hạ Ánh: “Tỷ thật sự ý định đổi tên ?”
“Giờ thấy cái tên cũng phết.” Thiên Hạ Ánh đẩy miếng dưa ngọt lịm về phía Sương Trì. Loại dưa trồng cạnh suối nước nóng, chắc chỉ ở chỗ Tiêu Dự mới kiếm trái ngon thế .
“Trước đây tỷ kẻ vô danh tiểu ở vương đô thì chả , nhưng sắp tới tỷ tháp tùng phu quân rong ruổi khắp Thập Tứ Châu, dùng tên cũ e là nhiều bất tiện đấy.” Quả dưa c.ắ.n ngập răng, giòn rụm, ngọt lịm, nhưng ngẫm vẫn thua xa cái quả nàng từng ăn ở Mạc Bắc.
“Thế bảo đổi thành tên gì cho ngầu?”
Sương Trì phì : “Tên tỷ mà tỷ hỏi là cớ ?”
Thiên Hạ Ánh cũng bật , nụ ẩn giấu một tia chua xót khó tả: “Đôi khi cứ trăn trở, liệu xứng đáng tồn tại cõi đời ?”
Ả ngước bầu trời u ám xám xịt, mây đen vần vũ, chắc mẩm vài hôm nữa tuyết sẽ rơi trắng xóa: “Kẻ gieo rắc bao tội tày đình như lẽ đày xuống tận mười tám tầng địa ngục mới đáng tội chứ? Giờ Thiên Hạ gia lụi tàn, mang họ Thiên Hạ, ắt hẳn cũng chịu chung phận hẩm hiu đó.”
“Chuyện qua bốn năm mà tỷ vẫn giác ngộ ?”
Thiên Hạ Ánh khẽ lắc đầu.
“Hãy tự giải thoát cho chính .” Nước trong ấm đồng sôi sùng sục, nàng thả nhẹ một đóa hoa cúc khô . Cánh hoa từ từ nở bung rực rỡ trong làn nước nóng hổi: “Đổi cho một cái tên mới, bắt đầu một cuộc đời mới, và hãy quên quá khứ từng là của Thiên Hạ gia.”
Vỏ dưa vứt gọn gàng đĩa, nàng cẩn thận lau sạch tay bằng chiếc khăn tay lụa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-71-ngoai-truyen-5.html.]
Phía bàn cờ bỗng vang lên tiếng càu nhàu bực bội của Túc Huyền: “Tư Mã thúc thúc, chẳng đồn thúc đ.á.n.h cờ ngang tài ngang sức với phụ cháu ? Sao cháu trụ với phụ cả nửa canh giờ, mà đấu với thúc mới qua mười tám nước hạ gục t.h.ả.m hại thế ?”
Tư Mã Nghi im thin thít.
Tiêu Dự bên cạnh mẻ nắc nẻ.
Đến lúc , Tư Mã Nghi mới vỡ lẽ nụ bí hiểm của Tiêu Dự lúc đầu ván cờ mang hàm ý gì?
Trình độ chơi cờ của Túc Huyền hóa chỉ ở mức gà mờ. Con bé trụ lâu với Tiêu Dự chẳng qua là do cố tình nương tay nhường nhịn thôi.
Hiểu sự tình, cô bé hậm hực phục: “Làm ván nữa nào.”
“Tư Mã thúc thúc cấm nhường cháu như phụ đấy nhé.”
Hai chú cháu dấn ván cờ mới.
Cho đến khi tiểu nhị bưng món lẩu lên nghi ngút khói.
...
Dùng bữa xong, cả nhóm năm thong thả thả bộ về nhà.
Vừa bước qua cổng, Thiên Hạ Ánh hào hứng kéo Sương Trì: “Vào phòng , món quà đặc biệt dành tặng .”
Túc Huyền cũng tò mò bám đuôi theo.
Thấy , Tiêu Dự đành kéo Tư Mã Nghi phòng hầu chuyện tiếp.
Món quà là một bông hoa trâm cài tóc tinh xảo đặt ngay ngắn trong chiếc hộp gỗ t.ử đàn. Cánh hoa chế tác từ ngọc lưu ly trong suốt, nhụy hoa điểm xuyết sắc vàng rực rỡ.
“Hoa Lăng Sương?” Loài hoa độc nhất vô nhị chỉ nở rộ ở vùng ngoại ô thành Diên Thương.
Túc Huyền đưa tay vuốt ve cánh hoa, thốt lên đầy ngưỡng mộ: “Tuyệt phẩm nhân gian!”
Thiên Hạ Ánh gật đầu: “Hôm nọ dạo phố bán trang sức ở vương đô, lão chủ tiệm lôi món bảo bối . Ổng giới thiệu đây là hoa Lăng Sương, đám tiểu thư khuê các quý tộc chả ai thèm tin, bảo cả đời từng thấy loại hoa nào lạ lùng thế . Thế là nhanh tay hốt luôn.”
Sương Trì thấy nực : “Thật lạ đời, ở Diên Thương chả thợ thủ công nào , thế nào trôi nổi bán tận kinh kỳ?”
“Lão chủ tiệm kể lể mười năm ghé Diên Thương chiêm ngưỡng hoa Lăng Sương một . Ròng rã suốt chục năm trời, ổng hì hục chế tác bao nhiêu mới tái hiện vẻ của nó. Khổ nỗi lúc thành thì chả ai nào thèm ngó, thưởng thức.”
“Quả thực là một kiệt tác hiếm khó tìm.”
Sương Trì nhẹ nhàng đóng nắp hộp : “Trời cũng khuya, hôm nay hai đường xa chắc mệt nhoài , phiền hai nghỉ ngơi nữa.”
Trước khi hai rời , Túc Huyền đặt lên bàn một tấm hộ tịch mới toanh.
Bóng Sương Trì và Túc Huyền khuất dần trong sân viện tối om. Thiên Hạ Ánh ngẩn một lát từ từ mở tấm hộ tịch . Cái tên ghi chép đó là Dư Ánh.
Nàng ngước bầu trời đêm sâu thẳm, khóe môi khẽ nở một nụ rạng rỡ. Phải chăng vì nàng là duy nhất còn sót của dòng họ? Nên mới mang tên Dư Ánh - Dư âm của sự sống mong manh.
...
Đêm Giao thừa.
Hôm nay là ngày nghỉ ngơi, Túc Huyền dậy từ sớm tinh mơ tò mò chạy xuống bếp xem mổ lợn, mổ bò, gà, vặt lông ngỗng.
Bác đầu bếp cắt tiết gà, Túc Huyền bám đuôi theo dõi. Bác đầu bếp nấu nước sôi vặt lông, Túc Huyền vẫn rời nửa bước. Đến khi bác đầu bếp m.ổ b.ụ.n.g moi ruột, Túc Huyền vẫn chăm chú quan sát.
Bác đầu bếp dở dở : “Trời ơi là trời cô đại tiểu thư của ơi, cô hết chỗ chơi ? Chuyện g.i.ế.c gà vịt thì gì mà xem say sưa thế?”
Túc Huyền trả lời với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Lỡ con nhiệm vụ, xui xẻo lạc mất thuộc hạ, con sẽ cách bắt gà rừng nướng ăn lót , khỏi lo c.h.ế.t đói giữa rừng hoang vu.”
Bác đầu bếp xong xém tí nữa xỉu ngang: “Phủi phui cái miệng, mùng một Tết nhất mà ăn gở mồm gở miệng, cho khuất mắt .”
Túc Huyền hậm hực , trong lòng thầm đắc ý vì tự nhận nắm vững bí kíp gà siêu cấp, chẳng sợ c.h.ế.t đói nữa.
lúc Sương Trì ngang qua, thấy con bé cúi gằm mặt bước từ bếp, bèn âu yếm vuốt ve mái tóc rối bù của nó: “Sao thế con gái? Bác đầu bếp chịu nấu món con thích ?”
Túc Huyền lắc đầu nguầy nguậy: “Con ăn uống dễ nuôi lắm, món gì cũng ăn tất.”
“Thế thì chuyện gì mà mặt mày xị thế ?”
Túc Huyền kể lể rành rọt chuyện xảy , bắt chước y xì đúc giọng điệu bực dọc của bác đầu bếp lúc đuổi con bé .
Sương Trì xong mà chảy cả nước mắt.
“Ta thấy con suy nghĩ thấu đáo đấy, đời nhất là tự túc là hạnh phúc, tự vận động vẫn hơn.”
Được lời động viên của Sương Trì, Túc Huyền vui như mở cờ trong bụng.
“Cùng dạo loanh quanh một lát nhé?” Sương Trì rủ rê, thấy Túc Huyền mặc bộ đồ cũn cỡn bèn hỏi: “Sao con diện bộ đồ mới may cho?”
Túc Huyền gãi đầu gãi tai: “Con sợ bếp dính m.á.u gà dơ mất. Tính đợi lúc dọn cỗ tất niên xong mới đồ mới.”
“Ừ, dạo cùng một vòng cho tiêu thực nhé?”
Khung cảnh đường phố ngày cuối năm tĩnh lặng hơn thường ngày. Người dân ai nấy đều hối hả trở về nhà chuẩn mâm cỗ tất niên, những sạp hàng rong lác đác còn cũng rục rịch thu dọn đồ đạc để về sum họp gia đình.
Hai rong ruổi dạo quanh một vòng, bất chợt những bông tuyết nhỏ li ti thi trút xuống.
Mấy bán hàng rong lật đật tăng tốc độ dọn dẹp hàng hóa.
Đi ngang qua một sạp bán kẹo hồ lô bọc đường, Sương Trì mua hai xâu, hào phóng chia cho Túc Huyền một xâu.
Khi hai về đến cổng phủ, trong những con hẻm nhỏ tĩnh lặng, các hộ dân bắt đầu châm ngòi pháo nổ lách tách, tiếng nổ vang vọng khắp nơi báo hiệu thời khắc giao thừa sắp đến.
“Nương ơi, nương tin vụ đốt pháo đêm Giao thừa sẽ xua đuổi tà ma ác quỷ như dân gian tương truyền ?” Túc Huyền xách tà váy bước lên những bậc thềm đá cổng.
“Cái gọi là tin thì , tin thì .”
“Vậy nương thì , nương tin ?”
Con nghĩ nên tin mấy chuyện nhảm nhí đó ?
Túc Huyền len lén Sương Trì, cảm giác như là học trò đang thầy giáo truy bài, trả lời trật nhịp là ăn đòn chép phạt mười bài luận ngay lập tức.
Họ những bậc thềm bằng đá, nép mái hiên của cổng chính. Sương Trì chỉ khẽ mỉm con bé, chờ đợi một câu trả lời ưng ý.
Bên ngoài tuyết mỗi lúc một nặng hạt, gió rít từng cơn lạnh buốt.
Túc Huyền định mở lời thì một cỗ xe ngựa bất thần lao vút qua phố, thắng gấp cái két ngay bậc thềm đá.
Cửu Nguyệt nhảy vội xuống xe, lo sợ tuyết ướt mái tóc, bèn ba chân bốn cẳng phi lên thềm: “May phước, chạy thục mạng cuối cùng cũng kịp giờ dự tiệc tất niên.”
Ngước thấy hai con đang tần ngần cửa: “Hai ngây đây gì thế?”
Sương Trì nhẹ nhàng phủi những bông tuyết bám tóc Cửu Nguyệt, đưa cho cô xâu kẹo hồ lô: “Bọn cũng mới dạo về.”
Cửu Nguyệt đỡ lấy xâu kẹo hồ lô, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Thế mặt hai cứ đăm chiêu như đưa đám thế ?” Lời dứt, Yến Cảnh Sơn cũng cạnh họ mái hiên.
“Lúc nãy Túc Huyền thắc mắc chuyện đốt pháo xua đuổi tà ma thật .”
Cửu Nguyệt thiết khoác tay lên vai thiếu nữ: “Con đừng thắc mắc mấy câu ngớ ngẩn đó nữa. Sau con là hô mưa gọi gió, con phán là thiên hạ tin sái cổ, con phán thì đố ai dám mở miệng cãi .”
“Cửu Nguyệt.” Sương Trì ngắt lời: “Muội đừng nhồi đầu Túc Huyền những tư tưởng lệch lạc đó.”
Cửu Nguyệt phớt lờ Sương Trì, ôm chặt thiếu nữ lôi tuột trong nhà: “Ta dặn con nè, nương con sinh trong gia tộc chuyên nghề bói toán, từ trong m.á.u thấm nhuần cái tư tưởng bài trừ mê tín dị đoan , con hỏi nàng cái gì?”
Túc Huyền gãi đầu gãi tai: “Những giai thoại lưu truyền ngàn năm ắt hẳn cũng chút cơ sở chứ cô?”
“Chí lý, chí lý.” Cửu Nguyệt gật đầu cái rụp: “Cô mua cho con bộ váy mới tinh đây , vô nhà mặc thử xem .”
“Yến gia chủ.”
“Mạch phu nhân.”
Hai lịch sự chào hỏi , cùng sánh bước nhà.
...
Bữa tiệc tất niên bày biện hoành tráng tại chính sảnh.
Những chiếc đèn lồng đỏ rực khắc chữ “Năm Mới” to tướng treo lủng lẳng tường, điểm xuyết thêm những hạt cườm lưu ly lấp lánh.
Mâm cỗ thịnh soạn bày biện đủ món ngon vật lạ, nổi bật ở giữa bàn là vò rượu Đồ Tô ấm nóng.
Mọi tề tựu đông đủ, chỉ Túc Huyền mải mê xúng xính trong bộ cánh mới là đến muộn nhất.
Cô bé diện chiếc áo khoác lông đỏ rực rỡ, tóc búi hai búi xinh xắn. Vừa chạy sảnh, mấy chiếc trâm cài tóc đung đưa theo từng nhịp chân trông đáng yêu hết sức.
Phải đến khoảnh khắc , vị Thành chủ uy nghiêm lạnh lùng ngày thường mới hiện nguyên hình là một thiếu nữ hoạt bát, nhí nhảnh.
Cô bé ôm chú ch.ó Phú Quý quỳ rạp xuống mặt Tiêu Dự: “Chúc phụ năm mới bình an, vạn sự như ý.”
Vừa khấu đầu lễ phép.
Tiêu Dự xoa đầu con bé đầy cưng chiều, thò tay tay áo lôi hai phong bao lì xì đỏ chót. Một cái lì xì Túc Huyền, cái còn dành phần Phú Quý.
Túc Huyền sang khấu đầu Sương Trì: “Kính chúc nương năm mới dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi.”
Sương Trì mỉm rạng rỡ, cũng rút hai phong bao lì xì may mắn.
Đến lượt Thiên Hạ Ánh, nàng chằm chằm phong bao lì xì duy nhất tay, mặt mũi ngơ ngác.
“Mọi giấu nhẹm chuyện lì xì cho ch.ó chả chuẩn gì cả!”
Cả phòng ồ lên nghiêng ngả.
Túc Huyền vội vàng thả Phú Quý xuống đất, hai tay đón lấy phong bao lì xì của .
Cô bé lượt đến từng khấu đầu chúc Tết, khi đến mặt Vị Sá, Vị Sá vội vàng đỡ lấy cô bé: “Thôi thôi, tiểu thư đừng khó nữa.”
Túc Huyền nhất quyết chịu, cứ nghiêm túc dập đầu chúc những lời vàng ngọc. Xong xuôi, cô bé chìa tay , mắt sáng rực mong ngóng: “Vị Sá tỷ ơi...”
May phước Vị Sá cũng chuẩn từ .
“Năm nay là năm thu hoạch đậm nhất từ thuở cha sinh đẻ tới giờ luôn.” Túc Huyền hớn hở xuống ghế, gắp lia lịa thức ăn.
Vị Sá rót rượu Đồ Tô mời từng , nhưng đến lượt Túc Huyền thì lướt qua luôn: “Trẻ con ranh nhậu nhẹt nhé.”
Túc Huyền ấm ức cãi : “Hồi phụ giao phó trọng trách cho thực hành, ngài coi là trẻ ranh .”
Mọi một tràng vỡ bụng.
Bữa cơm sum họp diễn trong khí rộn rã tiếng , ấm áp tình .
Tiệc tàn, Túc Huyền lôi kéo sân đốt pháo hoa đón mừng năm mới.
Nửa đêm, tuyết ngừng rơi lất phất.
Khoảng sân ngập tràn tuyết trắng, Phú Quý tung tăng chạy nhảy, lăn lộn thích thú giữa đống tuyết.
Pháo hoa bung nở rực rỡ bầu trời đêm, tiếng pháo nổ lẹt đẹt râm ran khắp thành phố.
Hồi chuông điểm canh Tý vang vọng, đ.á.n.h dấu khoảnh khắc giao thừa linh thiêng.
Có vòng tay rắn chắc ôm choàng lấy eo nàng từ phía , giọng trầm ấm vang lên bên tai: “A Trì, chúc nàng năm mới bình an, vạnh sự như ý.”