Tuế Mộ Minh - Chương 72: Ngoại truyện 6

Cập nhật lúc: 2026-08-03 06:52:08
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùi hương hoa mộc tê thơm ngát lan tỏa khắp ngõ ngách, lá bạch quả non cao cũng ngả sang sắc vàng óng ả. Mùa thu một nữa gõ cửa.

Sinh thần của Sương Trì sắp đến gần. Nhớ Tiêu Dự tặng nàng bộ ấm chén khắc hoa đào, nàng ưng bụng lắm. Ngặt nỗi trận hỏa hoạn ở Thiên Hạ sơn trang thiêu rụi hết thảy. Tiêu Dự thấy nàng tiếc nuối khôn nguôi, bèn hứa hẹn sinh thần năm nay sẽ cất công đúc một bộ mới tinh tươm.

Đợt rét năm nay ập đến sớm hơn lệ thường. Thu kịp tàn, đông kịp ló dạng mà Sương Trì dính cảm cúm tới hai bận. Tiêu Dự quyết định đưa nàng xuôi Nam tránh rét, tiện thể ghé Dung thành đặt đúc bộ ấm chén đào hoa như hẹn.

Biết tin “bỏ rơi” ở đón Tết một , Túc Huyền xị mặt giận dỗi. Tiêu Dự dở giọng khuyên nhủ con bé khôn lớn trưởng thành, quen với việc tự lập trong mấy dịp lễ lạt.

Túc Huyền ấm ức cãi bướng, nằng nặc đòi lì xì như trẻ con lên ba.

Hai cha con đang định khẩu chiến một trận trò thì Sương Trì vội vàng xen ngang: “Dịp Tết để Vô Bạch thúc thúc phụ lo công vụ, con xin phép nghỉ sớm vài hôm xuống trấn Thanh Trúc đón Tết cùng bọn nhé.”

Được lời như cởi tấm lòng, Túc Huyền mừng rỡ gật đầu cái rụp hớn hở chạy tót mất.

Tiêu Dự cau mày khó chịu: “Nàng cứ chiều chuộng nó sinh hư mất.”

Sương Trì đưa tay mơn trớn đôi lông mày đang nhíu chặt của : “Con bé còn nhỏ tuổi mà. Cỡ tuổi nó còn đang nhõng nhẽo đòi cha bế bồng, con bé tự lập như là giỏi giang lắm .”

Biết Sương Trì bênh vực con gái chằm chặp, Tiêu Dự đành ngậm bồ hòn ngọt, ôm chặt nàng lòng âu yếm một trận.

...

Hai đặt chân đến Dung thành đúng lúc mặt trời bóng. Cảnh sắc nơi đây vẫn vẹn nguyên như xưa. Mấy năm mới dịp , quán cá quen thuộc vẫn ở đó, cá vẫn tươi ngon sần sật. Dùng xong bữa trưa, Tiêu Dự ngỏ ý rủ nàng lên Vọng Giang lâu thưởng thức tuồng kịch.

Sương Trì vui vẻ nhận lời. Chẳng ngần năm trôi qua, Vọng Giang lâu cập nhật thêm những vở tuồng mới mẻ nào .

Hai thong dong dạo bước lên lầu, vẫn chọn chiếc bàn cạnh cửa sổ quen thuộc, phóng tầm mắt ngắm sông Sương Giang êm đềm bầu trời xanh ngắt, lác đác vài cánh buồm mờ ảo phía xa xa.

Tiểu nhị đon đả mang cuốn danh sách tuồng kịch , hồ hởi hỏi: “Công t.ử và phu nhân thưởng thức vở nào ạ?”

Sương Trì mở xem, đập ngay mắt là tựa đề - Thừa tướng đại nhân và cô vợ lẽ bé bỏng.

Sương Trì câm nín...

“Thôi... cứ chọn vở .” Ngày hai dám xem tuồng bêu rếu tể tướng ngay tại Dung thành vì sợ lộ tung tích, nay “đổi đào kép” an , rốt cuộc cũng cơ hội thưởng thức, quả là một hành trình gian nan.

“Tuyệt vời ông mặt trời, phu nhân cứ đợi một lát nhé.” Tiểu nhị cất gọn danh sách hớn hở chạy .

Sương Trì thắc mắc: “Cái Vọng Giang lâu thù hằn gì với thừa tướng đương triều ?”

Vị công t.ử phong lưu khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp, tủm tỉm bí hiểm.

Tóm tắt thì câu chuyện về tể tướng và cô vợ lẽ cũng chả gì phức tạp. Quanh quẩn cũng là mô típ sĩ t.ử nghèo rớt mồng tơi gia đình nhà gái khinh khi từ hôn, cô gái ngậm đắng nuốt cay gả cho khác. Chàng sĩ t.ử đó thi đỗ trạng nguyên, thăng quan tiến chức vù vù, một bước lên mây trở thành thừa tướng hét lửa. Hắn “cướp” cô gái về vợ lẽ để trả thù, hành hạ cô sống dở c.h.ế.t dở. Cô gái thấy cuộc đời bế tắc bèn tìm cơ hội bỏ trốn. Thừa tướng dùng gia đình cô con tin uy hiếp, ép cô tự vác xác về chịu trận.

Sương Trì xong cứ thấy điêu điêu, lời đồn thổi trong dân gian thường chỉ đúng một nửa sự thật. Thế nên nàng sang hỏi Tiêu Dự, nửa nào là thật?

Tiêu Dự ngẫm nghĩ một chốc đáp gọn lỏn: “Thật hết.”

Sương Trì cạn lời...

“Cơ mà câu chuyện vẫn đến hồi kết . Đợi mùa xuân năm chúng từ Diên Thương về, ghé Dung thành chắc sẽ hóng nốt cái kết.”

Sương Trì mỉa mai: “Thời buổi xem tuồng cũng chia thành nhiều kỳ nữa hả?”

“Ừm, thì thế.” Tiêu Dự cẩn thận tách hạt óc ch.ó cho nàng: “Hay là vầy, tối nay sai sát thủ đến “thịt” luôn cô vợ lẽ , thế là xong chuyện. Vợ lẽ c.h.ế.t, thừa tướng ôm xác gào t.h.ả.m thiết kiên quyết cho chôn. Sau đó ôm hũ tro cốt của nàng cáo quan về quê ở ẩn, sống cảnh cô độc đến già.”

Sương Trì hết chỗ ...

“Chàng mà kịch bản tuồng thì uổng phí nhân tài quá.”

“Chuẩn luôn.” Tiêu Dự gật gù đồng ý: “Ta còn tài 'đạo diễn' cái kết nữa cơ.”

Sương Trì câm nín...

Thưởng thức xong vở tuồng, khay bánh bàn cũng sạch bách.

Trời hãy còn hửng nắng, đến cữ cơm chiều. Sương Trì rủ rê Tiêu Dự lượn sang sòng bạc đối diện xem cái tay cờ b.ạ.c hôm nọ còn lảng vảng ở đó , ăn rùa mớ tiền thưởng.

Tiêu Dự bật : “Hắn Thiên Hạ Ánh dọa cho khiếp vía, cuốn gói chuồn êm từ đời nào .”

“Hả?”

“Đêm hôm Thiên Hạ Ánh lọt nhà khoắng sạch đồ đạc, sáng hôm khăn gói quả mướp chạy mất dép.”

Sương Trì câm nín...

Bà chị “ma chê quỷ hờn” của đúng là danh bất hư truyền.

Hai thong thả dạo bước dọc theo con phố sầm uất. Tiêu Dự mua cho nàng một xâu kẹo hồ lô ngào đường đỏ au, cả hai tản bộ về khách điếm nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tue-mo-minh/chuong-72-ngoai-truyen-6.html.]

Sáng hôm , họ tìm đến lò gốm để đặt bộ ấm chén uống .

Trong lúc chờ gốm nung chín, họ phong thanh sắp tới một hội thơ thu hoành tráng tổ chức ở phía Tây thành. Giang hồ đồn thổi phần thưởng cho chiến thắng là một báu vật “ một hai”. Dân tình kháo giới sĩ t.ử khắp nước Nghiêu đang rần rần đổ về tham dự, còn lặn lội đường xa từ các tỉnh thành lân cận đến ghi danh.

Lúc , hai đang nhâm nhi bát đậu hũ nóng hổi ven đường.

Nghe đến “báu vật độc nhất vô nhị”, Sương Trì tò mò mặt, xúi giục Tiêu Dự thử sức. Dùng xong bữa sáng, nàng lôi tuột chạy ghi danh tham gia thi tài ở phía Tây thành.

Tiêu Dự dở dở nhưng cũng đành chiều ý, mặc cho nàng lôi kéo xềnh xệch.

Đến nơi, đập mắt là cảnh tượng biển chen chúc đăng ký, hàng rồng rắn xếp dài thấy điểm dừng.

Nàng bắt đầu chùn bước.

Mấy xếp hàng thấy hai dặt dẹo bên ngoài, tò mò hỏi: “Phu nhân cũng đến đua tài hội thơ ?”

Sương Trì nhanh nhảu vớt vát cơ hội: “Cho hỏi phần thưởng hội thơ là gì ạ?”

Đám đông bèn xôn xao hẳn lên, tranh giải thích: “Là bức 'Sơn Cư Thu Cảnh Đồ' đó!”

“Tác phẩm do chính tay tiên đế họa lúc mười sáu tuổi trăng tròn.”

Sương Trì nhẩm tính trong đầu: “Chà, vẻ quý giá phết.” Hàng của cố hoàng đế thì đích thị là bảo vật vô giá : “Ai mà chơi lớn đem bức họa quý hiếm treo giải ?”

“Còn ai trồng khoai đất ngoài Hoàng thượng bệ hạ nữa.”

Sương Trì trầm tư suy nghĩ, Tiêu Thệ lôi hết tranh của cha mồi nhử ? Chịu chơi gớm! Cơ mà giờ từng danh tiên đế hoa tay vẽ vời bao giờ.

Khoan , gì đó sai sai ở đây. Nàng giật sực nhớ , “tiên đế” trong miệng bọn họ là...

Nàng ngước sang cạnh, Tiêu Dự từ nãy đến giờ vẫn ngậm miệng ăn tiền cuối cùng cũng nhịn bật thành tiếng.

Sương Trì câm nín...

Tiêu Dự nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Đi thôi.”

Đám đông xếp hàng há hốc mồm ngạc nhiên: “Bức 'Sơn Cư Thu Cảnh Đồ' của tiên đế mà hai ?”

Sương Trì cạn lời...

Đầy một rương tranh trong thư phòng ở nhà kìa.

“Đó là bút tích của tiên đế lừng danh thiên hạ đó!”

“Tác phẩm vô giá ngàn vàng của cố hoàng đế lúc sinh thời đấy!”

“Chắc bọn họ phận tài hèn sức mọn đọ ai.”

Tiếng xì xầm bàn tán lưng dần chìm , Sương Trì buông một tiếng thở dài thườn thượt.

Tiêu Dự ôm eo nàng luồn lách qua con hẻm nhỏ: “Đã thi thố thì thôi, chúng xuôi Nam . Chờ xong bộ ấm chén hoa đào, sẽ dặn gửi hỏa tốc về.”

Sương Trì lườm một cái sắc lẻm: “Tại tham gia hả?”

“À là phần thưởng 'độc nhất vô nhị' chả lọt mắt xanh của nàng?”

Sương Trì câm nín...

Nàng cúi gằm mặt xuống: “Vậy thì lên đường thôi.” Chợt nhớ điều gì, nàng ngẩng phắt đầu lên : “Sẵn tiện tới Dung thành , về kinh đô thăm vương một chuyến ?”

Tiêu Dự lạnh lùng buông một câu phũ phàng: “Có gì đáng để xem .”

“Dù chê thì toẹt thế cũng đau lòng lắm đó.”

“Lão thấy.”

Tiêu Dự dắt nàng bước một tiệm bách hóa, tỉ mỉ lựa mua cho nàng ít mứt hoa quả để nhấm nháp dọc đường. Hai cứ thế thong dong lượn lờ dạo phố.

Chiều tà buông xuống, bóng tối dần bao trùm con phố dài thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng vẽ hình hoa mộc tê. Gió thu se lạnh thổi qua, ánh đèn leo lét chập chờn.

Phố xá tấp nập, dòng qua đông đúc nhộn nhịp. Đột nhiên, dòng xô đẩy ép nàng ngã nhào lòng . Tiêu Dự nhanh nhẹn ôm chầm lấy nàng, dang tay che chở nàng khỏi biển xô lấn.

Nàng vô tình cúi xuống, ánh mắt lướt qua một sạp hàng rong. Một chiếc đèn lồng pha lê khảm vàng rực rỡ đập ngay mắt nàng, lấp lánh chói lòa, giống hệt chiếc đèn Tiêu Dự từng tự tay tặng nàng ở Trà Nguyệt cư năm xưa. Nàng ngước , bắt gặp nụ ấm áp của , đôi mắt sáng rực như chứa cả dải ngân hà.

Hắn nhấc chiếc đèn lồng pha lê lên trao tận tay nàng, bàn tay to lớn ấm áp bao trọn lấy đôi bàn tay lạnh buốt của nàng.

Hắn thầm thì: “Chúc phu nhân sinh thần vui vẻ, sống lâu trăm tuổi.”

Những âm thanh ồn ào náo nhiệt xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lời chúc sinh thần chân thành, ngọt ngào của thương vang vọng bên tai.

 

Loading...