Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 10: Đã đến rồi thì...
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:26
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm chiếc xe SUV thương mại mặt, gương mặt cực kỳ khó chịu, liếc sang phía ... Lữ Ngọ.
Vị luật sư họ Lữ khoác một chiếc áo khoác đỏ chói lóa, đôi bốt dã chiến sáng loáng, đeo kính râm màu xanh lục, nghiêng tựa cửa xe, trông chẳng khác nào một mẫu xe hạng ba, vì khách mời show nên nghề cũ vì bất đắc dĩ.
“Hôm nay là tài xế chuyên dụng của , cam kết mang đến dịch vụ chu đáo, như trở về nhà!” Lữ Ngọ thực hiện một cú cúi chào kiểu quý ông.
Đổng Thiên Tâm hừ một tiếng: “Anh sống ?”
Lữ Ngọ vỗ n.g.ự.c tự tin: “Đã bơm đầy máu, cơ thể tràn đầy sức mạnh!”
Mang Trú kéo vali bước tới, đ.á.n.h giá Lữ Ngọ từ xuống , lạnh nhạt : “Lữ tộc các thông hôn với tộc Cóc ư?”
Lữ Ngọ định tạo dáng thì “rắc” một tiếng, trẹo lưng. Đổng Thiên Tâm lập tức cúi đầu, cố nín đến đỏ mặt.
“Khụ khụ khụ...” Lữ Ngọ liếc ba vị giáo sư đang lơ lửng cách đó ba mét, hạ giọng: “ thấy ba gần đến giai đoạn ‘diệt’ , đúng ?”
Đổng Thiên Tâm cau mày: “‘Diệt’ là cái quái gì?”
“‘Diệt’ là giai đoạn cuối cùng khi nguyện lực tan biến, cũng là lúc nguyện lực yếu ớt nhất.” Lữ Ngọ giải thích: “Bọn họ giờ vẫn giữ hình và ý thức, đúng là kỳ tích.”
Giọng Mang Trú lạnh tanh: “Khí thanh khiết của tộc Hoạn Long thể dưỡng nuôi vạn vật, gì đáng ngạc nhiên chứ?”
Lữ Ngọ vỗ tay trầm trồ: “Wow, ghê!”
Đổng Thiên Tâm sửng sốt: “ ghê gớm đến ?”
Mang Trú đầu , khẽ hừ một tiếng, coi như đồng ý.
Đổng Thiên Tâm ưỡn ngực, chống hông, cảm thấy bản như tỏa sáng rực rỡ.
“Tiểu tổ tông đừng vội đắc ý. Nghe hết .” Lữ Ngọ nghiêm túc: “Ý là, dù mặc kệ bọn họ, nguyện lực sớm muộn cũng tan biến. Vậy cần chạy xe cả trăm cây giúp họ thành tâm nguyện ?”
“Tất nhiên là cần !” Đổng Thiên Tâm trả lời chút do dự, vẻ mặt vô cùng bất mãn: “Đã đến thì ?”
Lữ Ngọ sang Mang Trú, ánh mắt như hỏi ý. Mang Trú lạnh lùng : “Cô bảo rằng, du lịch ăn đồ ngon hơn mì gói gấp trăm .”
Lữ Ngọ bật thành tiếng, mở cửa xe: “Mời các vị lên xe!”
Ba vị giáo sư già reo hò, hớn hở bay hàng ghế . Mang Trú cũng đẩy trong. May mà nguyện lực thực thể nên gian vẫn còn rộng rãi.
Đổng Thiên Tâm ghế phụ, đưa cho Mang Trú một chai nước trái cây tươi do chính tay . Hai chai còn cô tiện tay để khay đựng cốc. Khi chuẩn thắt dây an , Lữ Ngọ bên cạnh bất thình lình với tay lấy một chai, ngửa cổ uống ừng ực hết nửa chai.
Đổng Thiên Tâm thốt lên: “Á! Không uống cái đó!”
Mang Trú trợn tròn mắt, định mở miệng thì Lữ Ngọ nhăn mặt, lảo đảo mở cửa xe, nhào đất, nôn thốc nôn tháo, hai mắt trợn trắng, sõng soài.
Một xe , rồng, và nguyện lực đều im lặng: “...”
Đổng Thiên Tâm thở dài, lặng lẽ gọi 120. Mười lăm phút , Lữ Ngọ xe cứu thương của bệnh viện tư nhà họ Lữ hú còi đưa mất.
Không còn cách nào khác, Đổng Thiên Tâm tự tài xế. chiếc SUV là xe địa hình, với chiều cao của cô, ghế lái trông chẳng khác nào xe lái, đường quả thật dọa c.h.ế.t . May mắn là trong vali của cô một tấm chăn nhỏ dùng để ngủ trưa. Cuộn đệm , vặn nâng cao chỗ một chút.
Mang Trú chuyển lên ghế phụ, tư thế của Đổng Thiên Tâm, sắc mặt khó chịu giống hệt ba vị giáo sư già phía : cực kỳ lo lắng.
Mang Trú hỏi: “Cô thực sự lái thứ ?”
Ba vị giáo sư cùng lên tiếng: “Tiểu Đổng, cháu bằng lái ? An là hết đó!”
“Yên tâm, yên tâm.” Đổng Thiên Tâm khởi động xe, chuyển , nhấn ga. Chiếc SUV lao vút .
Mang Trú trợn tròn mắt, tay bấu c.h.ặ.t t.a.y vịn trần xe. Ba vị giáo sư phía cũng ngừng la hét.
Đổng Thiên Tâm một tay nắm vô lăng, lái xe ngân nga hát, lái điêu luyện len lỏi qua dòng xe cộ. Ba vị giáo sư cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếc lời khen ngợi kỹ thuật lái xe xuất sắc của cô.
Mang Trú vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y vịn, đôi mắt rồng dán chặt con đường phía .
Đổng Thiên Tâm thấy thế thì bật : “ sáu năm kinh nghiệm lái xe, khi nghiệp đại học còn chạy xe dịch vụ thêm hai năm. Kỹ thuật của đỉnh lắm, cứ yên tâm!”
Mang Trú ấp úng: “Ta… chỉ là quen xe mà thôi...”
Đổng Thiên Tâm hỏi: “Vậy quen dùng phương tiện gì?”
“Tất nhiên là cưỡi mây đạp gió.”
Đổng Thiên Tâm thở dài: “Vậy chẳng thì chỉ cần vèo một cái là tới ? Đi cần chen chúc tàu điện, du lịch cũng khỏi tranh vé tàu cao tốc, đến cả máy bay cũng nhanh bằng ... Khoan ! Anh bay mà sớm?! Vậy chúng còn lái xe gì? Bay thẳng tới huyện Quý Minh nhanh hơn ?”
Mang Trú ngập ngừng: “...Ta… vẫn hồi phục, tạm… tạm thời thể cưỡi mây...”
Đổng Thiên Tâm liếc con rồng nào đó.
Mang Trú cũng liếc trả : “Nhìn gì mà ?!”
“Chậc”, chỉ cái mã bề ngoài, chẳng ích gì! Đổng Thiên Tâm nghĩ bụng.
Ra khỏi thành phố, lên đường cao tốc, phong cảnh ngày càng mở rộng. Đổng Thiên Tâm chuyển sang danh sách nhạc du lịch, ba vị giáo sư già ngay ngắn ở hàng ghế , hát vang theo điệu nhạc, giọng ca dày dặn như vọng từ một thời xa xưa, bay bổng giữa bầu trời xanh, lướt qua cánh đồng xanh mướt, và treo những biển báo giới hạn tốc độ dọc đường.
Mang Trú cuối cùng cũng thả tay khỏi tay vịn nóc xe, nghiêng đầu ngoài cửa sổ, tự chủ mà gật gù theo nhịp nhạc.
Đổng Thiên Tâm liếc thấy thông báo mới ứng dụng Long Đằng: “Tín” tăng thêm 2,14%
Quả nhiên đưa thú cưng chơi sẽ giúp cải thiện tâm trạng. Nhìn chỉ tăng vọt thế , bộ đều là tiền cả!
Huyện Quý Minh cách thành phố Bách Đảo 300 km, đường cao tốc, tình trạng đường . Chưa đến bốn giờ lái xe, cả nhóm đến nơi. Rời cao tốc là đến ngay trung tâm huyện Quý Minh, nơi những con đường thẳng tắp, các tòa nhà khang trang, và dân tấp nập. Trường học trong huyện nổi bật với những tòa nhà giảng dạy mang phong cách công nghệ tương lai.
Những ngôi trường mới xây tất nhiên là nơi ba vị giáo sư già từng học. Họ chỉ dẫn Đổng Thiên Tâm một hướng khác, thẳng lên núi Quý Minh.
Núi Quý Minh cao, nhưng khá nổi tiếng. Nghe khi lập quốc, dân làng Quý Minh (tiền của huyện Quý Minh) từng lấy ngọn núi căn cứ, đấu tranh với bọn thổ phỉ trong nhiều trận chiến ác liệt. Đặc biệt, trong một trận chiến cam go nhất, trời đất biến đổi kỳ lạ, gió lớn nổi lên cuốn phăng hang ổ của bọn thổ phỉ.
Dưới chân núi một Bảo tàng Lịch sử làng Quý Minh, xây dựng để tưởng nhớ giai đoạn lịch sử bi tráng .
Đi qua bảo tàng, men theo đường núi quanh co lên, rừng cây rợp bóng, hoa dại khoe sắc khắp nơi. Màu xanh của cây cối, màu đỏ của hoa, tầng tầng lớp lớp chồng lên , kéo dài đến tận chân trời. Con đường mòn trải đầy cánh hoa, xe lăn bánh qua tạo thành những cơn mưa hoa thơm ngát, tựa như một trận tuyết màu rực rỡ.
Đi thêm nửa tiếng, cả nhóm đến đỉnh núi. Một hồ nước xanh thẳm hiện giữa lòng núi non trùng điệp. Mặt hồ phản chiếu bóng dáng núi rừng, những chú diệc trắng bay ngang qua, để mặt nước những đường lượn mềm mại, lấp lánh.
“Theo ghi chép trong huyện chí, làng Quý Minh vốn từng ngay lòng hồ nhân tạo .” Đổng Thiên Tâm giơ điện thoại chỉ về phía một cây đào khô khổng lồ phía : “Hồ nước xây dựng cách đây hai mươi năm, khi đó di dời 5000 dân làng. Cây đào trăm năm từng làng Quý Minh coi là ‘Thần Mộc’, nhưng đáng tiếc bọn thổ phỉ đốt cháy khi lập quốc.”
Cây đào khô sừng sững ở đỉnh núi, xung quanh là đồng cỏ bằng phẳng. Thân cây to đến mức cần năm ôm mới xuể, cành khô khẳng khiu vươn lên trời cao. Lòng cây cháy rỗng chỉ còn lớp vỏ ngoài đen kịt. Bên trong, rêu xanh dày đặc mọc lên, xen giữa những kẽ nứt của vỏ cây là chồi non xanh mướt và những bông hoa nhỏ màu hồng nhạt. Bướm trắng bay lượn xung quanh, như một dấu hiệu của sự sống mới bắt đầu từ sự hoang tàn.
Đổng Thiên Tâm lấy từ vali một tấm t.h.ả.m picnic, trải gốc cây khô. Cô vui vẻ bày nào là sandwich, đồ ăn vặt, trái cây cắt sẵn, nước ép, nước khoáng, và một nồi tự nấu. Ba vị giáo sư dù thể ăn uống, nhưng vẫn hưởng thụ bầu khí , xếp bằng lơ lửng t.h.ả.m như những học sinh dã ngoại, ríu rít trò chuyện ngừng.
Lâm Đại Xuân: “Hồi bé, cái cây chính là lớp học của tụi . Mùa xuân, cả cây ngập tràn hoa đào, hồng rực cả một góc trời. Gió thổi qua, cánh hoa bay khắp núi, tả xiết… Khi , thầy giáo giảng cho tụi Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn và Cửu Chương Toán Thuật. Hồi đó giỏi nhất môn toán!”
Hồ Nguyên Ngọc: “Phải, , bà là giỏi nhất, thầy giáo còn buộc tóc cho bà bằng dây đỏ đẽ, tức nức nở. cũng học , thầy cũng buộc tóc cho nữa! Còn Lão Thẩm thì… ha ha, mãi hiểu nổi toán học.”
Thẩm Băng Hồ: “Mùa thu đào chín đỏ, thầy còn trèo cây hái cho tụi ăn. Nhờ những quả đào đó mà chúng mới c.h.ế.t đói. À, tên còn là thầy đặt cho, nghĩa là ‘một tấm lòng băng trong ngọc sáng’. còn nhớ cái tên hồi dân làng gọi là gì ?”
Lâm Đại Xuân và Hồ Nguyên Ngọc , phá lên : “Thẩm nước mũi! Vì lúc nào ông cũng kéo hai dòng nước mũi màu vàng nhớt, lóc chạy lên núi mách thầy rằng thằng Nhị Ngưu làng bên bắt nạt , còn bôi cả nước mũi lên áo thầy nữa chứ."
Ba bật thành tiếng.
Đổng Thiên Tâm nhét cho Mang Trú một miếng sandwich, còn thì mở một gói mì khô. Cô dám ăn đồ tự - Lữ Ngọ chính là ví dụ sống động đầy đau thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-10-da-den-roi-thi.html.]
Mang Trú khoanh chân, cầm miếng sandwich nhai hai lẩm bẩm: "Còn ngon bằng mì gói." Ngẩng đầu lên, những sợi tóc đen nhánh lướt qua tà áo trắng như tuyết. Trong gió văng vẳng tiếng chim hót và hương thơm của cỏ cây. Ánh sáng núi đồi như khung cảnh ngàn năm , đọng trong đôi mắt sâu thẳm của .
Cảnh sắc tráng lệ, kèm với một nam thần đỉnh cao, khiến Đổng Thiên Tâm cảm thấy tâm hồn khoan khoái vô cùng, khỏi thốt lên: "Nơi thật tuyệt vời."
Mang Trú: "Linh khí dồi dào, quả thật là linh huyệt tự nhiên của yêu tộc."
"Cái gì cơ?"
Mang Trú: "Thầy của ba qua đời từ khi nào?"
Đổng Thiên Tâm suýt sặc nước miếng: "Câu hỏi ... bất lịch sự ?"
Ba vị giáo sư già im lặng hồi lâu.
"Năm đó, bọn thổ phỉ tấn công bất ngờ, thầy bảo chúng về làng báo tin, còn thầy ở ngăn chúng."
"Chúng nghĩ thầy chỉ ở để quan sát động tĩnh của bọn chúng, ngờ thầy một đối đầu với mấy chục tên thổ phỉ!”
“Khi chúng làng, trời bất chợt đổi sắc. Cả bầu trời ngập trong những đám mây đen cuồn cuộn, gió lớn thổi mở nổi mắt, sấm rền vang khắp nơi, từng tia chớp liên tiếp giáng xuống đỉnh núi.”
“Lúc chúng và dân làng lên đến đỉnh, đó chỉ còn một vùng đất cháy đen, xác cháy đen của bọn thổ phỉ, cây đào già thiêu rụi, và thầy...”
Giọng của bà Lâm Đại Xuân trở nên nghẹn ngào: “Ngay cả một mẩu t.h.i t.h.ể của thầy cũng còn.”
Một lặng c.h.ế.t chóc bao trùm.
Đổng Thiên Tâm: Con rồng đúng là chuyện, chọn hỏi cái câu hỏi đau lòng .
Không ngờ Mang Trú còn thản nhiên tiếp lời: “Cũng coi như c.h.ế.t ý nghĩa.”
Đổng Thiên Tâm: “...”
May mà tiêu chuẩn đ.á.n.h giá mục “EQ” nếu tên chắc chắn là điểm âm.
Ba vị giáo sư dường như để tâm đến lời của Mang Trú, họ nắm tay , vòng quanh cây đào, hét về phía dãy núi: “Thầy ơi... chúng con về đây... chúng con lớn ... qua bao nơi... học bao điều... gặp bao ... thầy thấy ...”
Họ giờ đây chỉ còn là những bóng hình mỏng manh, trong suốt như cánh ve sầu.
Họ sắp tan biến.
Họ bật như những đứa trẻ.
“Thầy ơi... chúng con gặp thầy...”
Đổng Thiên Tâm cảm giác như một quả cam chua nghẹn trong ngực, cố gắng kìm nén để nước mắt rơi.
Mang Trú chằm chằm Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm vội vàng lau mặt, cố chấp : “ , chỉ là dị ứng phấn hoa thôi.”
Mang Trú im lặng một lúc, ngẩng đầu lên bầu trời xanh thẳm: “Ngàn năm trôi qua, biển cả hóa nương dâu, chỉ sức mạnh của lời thề là vĩnh viễn đổi…”
Nói , dậy, rũ mắt, hai tay kết ấn: “Thiên nguyên thống lĩnh, vạn vật khởi sinh, sáu cõi định thành, long khí đại minh...” Đột nhiên mở bừng mắt: “Tỏa! Hồi! Hiện!”
Một trận pháp ánh sáng lục giác xoay tròn rực rỡ, bao lấy ba vị giáo sư và cây đào khô, những tia sáng lấp lánh rơi xuống, cây khô xanh , cành lá đ.â.m chồi, chỉ trong chớp mắt nở một cây hoa đào rực rỡ, vang lên tiếng xào xạc theo gió.
Giữa những cánh hoa, dần hiện lên một bóng dáng: một thiếu nữ mặc áo hoa giản dị, đôi giày vải đen vá chằng chịt, tết hai b.í.m tóc, khi má ửng hồng. Cô trông chỉ chừng mười bảy, mười tám tuổi.
Ba vị giáo sư gọi lớn: “Cô ơi!” lao đến ôm chầm lấy. Trong ánh sáng của trận pháp, họ hóa thành ba đứa trẻ năm, sáu tuổi: hai bé gái buộc tóc sừng dê với dây đỏ, và một bé nước mũi thò lò. Họ cầm tay cô giáo, .
Đổng Thiên Tâm bật , : “Không ngờ cũng hữu dụng phết, gọi hồn nữa cơ.”
“Dù là sức mạnh của tộc Chúc Long, cũng thể vượt qua ranh giới sinh tử, đó là lĩnh vực của thần.” Mang Trú : “Chỉ vì vị cô giáo nhân tộc, mà là yêu tộc. Cây đào lưu giữ chút yêu lực cuối cùng của cô , nếu , cũng thể giúp cô hiện hình.”
“Yêu tộc ư?” Đổng Thiên Tâm ngạc nhiên: “Đào yêu ?”
Mang Trú giơ tay đón một cánh hoa đào, cánh hoa tan thành ánh trong lòng bàn tay : “Chỉ những yêu quái gió tu vi trăm năm mới thể hô mưa gọi gió. tu vi của cô , e rằng đủ trăm năm, chắc vì cưỡng ép triệu hồi sấm sét để chống kẻ địch mà dẫn đến lửa trời thiêu đốt, cuối cùng...”
Phần , Mang Trú nữa.
Thiếu nữ và ba đứa trẻ vui đùa hồi lâu, cuối cùng Đổng Thiên Tâm và Mang Trú.
Đôi mắt của thiếu nữ đỏ hoe: “Cảm ơn hai vị đại nhân!!”
“Cảm ơn Chúc Long đại nhân!” Giọng ba đứa trẻ trong trẻo như suối reo: “Cảm ơn tiểu Đổng, mấy hôm nay phiền cô !”
“Không gì, gì, chuyện nhỏ thôi!” Đổng Thiên Tâm vẫy tay : “Bốn cứ sống là .”
Mang Trú mấp máy khóe miệng, dường như , nhưng thành công. Anh giơ tay hiệu: “Đi .”
Cô gái tóc b.í.m nắm tay ba học trò cúi , bay lên bầu trời rộng lớn. Gió cuốn theo những cánh hoa tan biến, cùng biến mất là hình dáng và tiếng của họ.
“Cô ơi, chúng con cũng trở thành thầy cô giáo , dạy bao học trò~”
“Ôi, học trò của cô giỏi ghê!”
Núi Quý Minh trở về sự tĩnh lặng. Mang Trú ngẩng đầu, theo gió. Một lớp ánh sáng dịu dàng bao phủ cơ thể , mái tóc đen dài khẽ tung bay.
Trận pháp sáng tan thành những đốm sáng nhỏ, rơi xuống cỏ cây và hoa lá, như hòa ánh sáng Mang Trú, phát nhịp điệu kỳ diệu, giống như thở.
Một vệt sáng rực rỡ từ cao nhất trôi xuống, đúng lúc rơi trúng trán của Đổng Thiên Tâm. Vệt sáng mang theo chút ấm, nhồn nhột. Đổng Thiên Tâm gãi hai , nhưng càng gãi càng nóng, khiến cô khỏi hoang mang... chẳng lẽ cô dị ứng với loại trận pháp ánh sáng ?
Đột nhiên, điện thoại phát hàng loạt âm thanh “tít tít”, ứng dụng Long Đằng bật một thông báo đáng mừng: Nhân: Tăng 8,99%
“Wow!” Đổng Thiên Tâm mừng rỡ reo lên: “Mang Trú, thăng cấp ...”
Thế nhưng, đúng lúc , hề bất kỳ dấu hiệu báo , bụp một tiếng, Mang Trú bỗng nổ bùm thành một đám khói trắng. Cả co biến mất, chỉ còn bộ quần áo rơi đất.
Đổng Thiên Tâm đờ , mất hẳn ba giây mới phản ứng . Cô lập tức lao đến, la hét lật tung đống quần áo: “Người ? Rồng ? Một trăm triệu của ?!”
Đống quần áo bỗng động đậy, một thứ gì đó lông xù từ bên trong chui . Đôi tai nhỏ trắng muốt, chiếc mũi hồng nhạt, hai bàn chân trắng tinh mềm mại đập đập đôi má bầu bĩnh. Đôi mắt vàng óng ánh thu hẹp thành hai đường kẻ, kèm theo một tiếng kêu: “Meo meo meo?!!”
Đổng Thiên Tâm sững sờ: “Ể ể ể?!!”
Tiểu kịch trường:
Trước khi chuẩn xuất phát đến huyện Quý Minh, Đổng Thiên Tâm bận rộn thu dọn một đống đồ ăn, đồ uống, đồ chơi, đồ dùng nhét hết chiếc vali lớn. Lúc sắp xong nhớ quên mang chăn ngủ trưa, thế là hí hửng chạy về phòng lấy.
Khi , cô phát hiện Mang Trú đang khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm chiếc vali đất.
Mang Trú hừ một tiếng: “Ta nhớ món đồ . Lần , cô định nhét đó.”
Đổng Thiên Tâm nhanh tay gập chiếc vali kéo : “Con sống đời, vui vẻ là quan trọng nhất. Muốn vui vẻ thì về phía , đừng mãi chìm đắm trong quá khứ...”
Chiếc vali Mang Trú giật . Đổng Thiên Tâm hoảng hốt: “Cái vali đắt lắm đó, đừng mà ném !”
Mang Trú liếc cô một cái, lạnh nhạt : “Cô yếu quá. Để mang.”
Đổng Thiên Tâm bóng lưng Mang Trú xách chiếc vali , ôm chặt lấy ngực: “Ôi má ơi, lương tâm đ.â.m một nhát .”