Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 11: Đây là giống loài mới, mèo rồng...
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:27
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Ngọ vội vàng đến khu dân cư Bồng Lai 6636, mu bàn tay còn dán băng keo khi truyền dịch, gương mặt trắng bệch như ma. khi thấy cảnh tượng trong phòng, sắc mặt lập tức chuyển sang xanh xám.
Một một mèo chiếm cứ hai đầu ghế sofa: Đổng Thiên Tâm xụi lơ, vật vã còn thiết sống, dáng vẻ y như một nhân vật trong phim hài; còn Mang Trú... dù biến thành hình dáng của một chú mèo, vẫn duy trì tư thế kiêu ngạo và quý phái. Thế nhưng, đôi tai mèo cụp xuống vô tình để lộ tâm trạng rối rắm của lúc .
Lữ Ngọ vò đầu bứt tóc: “Tại ?! Dữ liệu của trận pháp Ngũ Đức rõ ràng cho thấy thứ mà!”
Đổng Thiên Tâm thở dài, hờ hững: “Ha ha.”
Ai mà tại chứ?
Lữ Ngọ vòng quanh tại chỗ hai lượt, nghi ngờ Đổng Thiên Tâm: “Chẳng lẽ là do… món ăn địa ngục của cô?! A, ngay cả mạnh mẽ như điện hạ Mang Trú cũng chịu nổi...”
“Meo!” Một dấu chân mèo in rõ mặt Lữ Ngọ, khiến ôm má nhảy dựng.
Đổng Thiên Tâm bắt đầu cảm thấy thiếu tự tin: “Chẳng lẽ là vì dinh dưỡng trong nguyên liệu nấu ăn đủ? Lữ Ngọ, mấy thứ như thịt bò Tây Tạng, gà chạy bộ, cá kim long mang đến đây còn hàng ?”
Mang Trú: “Meo!”
Lữ Ngọ vỗ tay: “Có lý! lập tức bảo đưa tới!”
“Meo meo!”
Đổng Thiên Tâm: “Phải là đồ tươi sống đó!”
“Meo meo meo!”
“Cô cứ yên tâm! một tiếng nữa, bảo đảm giao tới tận nhà!”
“Meo gừ gừ meo!”
Mang Trú bực đến mức thổi cả râu (đúng là râu mèo thật), trừng mắt (đúng là mắt mèo thật), nhảy lên bàn để phản đối kịch liệt. tiếc rằng, với bộ dáng quá mức đáng yêu hiện tại, tạo chút uy h.i.ế.p nào. Hơn nữa, tất cả những gì đều là ngôn ngữ của loài mèo, kết quả là cả hai phớt lờ .
Mang Trú vòng quanh bàn vài vòng, chạy phòng sách, ngoạm một cây bút và một tờ giấy mang . Anh dùng hai bàn chân nhỏ xíu đè chặt tờ giấy, miệng c.ắ.n cây bút, bắt đầu và vẽ loạn xạ giấy.
Đổng Thiên Tâm và Lữ Ngọ ghé sát . Nhìn một hồi lâu, cả hai đều ngơ ngác.
Đổng Thiên Tâm: “Cái gì thế?”
Lữ Ngọ: “Ngôn ngữ của rồng? Hay là… ngôn ngữ của mèo?”
Những dòng chữ giấy cong cong vẹo vẹo như giun đất, mang phong cách cuồng thảo của Trương Húc.
Mang Trú dùng bàn chân nhỏ màu trắng của chỉ chữ “giun đất” giấy: “Meo!”
Đổng Thiên Tâm: “Chẳng lẽ biến thành mèo thì chỉ ngôn ngữ mèo ?”
Lữ Ngọ: “Hay là trí thông minh cũng biến thành của loài mèo ?!”
“Chát!”
Một bàn chân mèo vung lên, vỗ mạnh mặt Lữ Ngọ, để một dấu chân mèo bên má đối xứng với dấu đó.
Lữ Ngọ ôm mặt, mặt mày hớn hở: “May quá, trí thông minh vẫn còn!”
Đổng Thiên Tâm: “...”
Mang Trú thở dài, ngậm cây bút vẽ thêm một vòng tròn giấy, kèm theo vài đường nét nối .
Lần , Đổng Thiên Tâm hiểu: “Ý là cái trận pháp ánh sáng hình lục giác đó?”
“Meo!”
Lữ Ngọ: “Trận pháp ánh sáng gì cơ?”
Đổng Thiên Tâm kể ngắn gọn trải nghiệm của ở huyện Quý Minh, đặc biệt tập trung mô tả trận pháp lục giác ánh sáng và hiệu quả của nó đó.
Lữ Ngọ xong thì há hốc miệng: “Không thể tin nổi! Loại trận pháp năng lượng cao, ba tầng lồng ghép như , chỉ từng thấy trong truyền thuyết ghi trong cổ thư!”
Đổng Thiên Tâm: “Trận pháp ánh sáng còn thể lồng ghép ?”
“Rất khó! Thứ nhất, cần hiểu rõ như lòng bàn tay về công thức cấu tạo của các loại trận pháp ánh sáng cơ bản. Thứ hai, dựa lý thuyết ngũ hành tương sinh tương khắc để giải cấu trúc và tái tổ hợp trận pháp. Thứ ba, thi triển pháp thuật cần sức mạnh vô cùng lớn để duy trì hoạt động của trận pháp. Ba yếu tố , thiếu một cũng .”
Nói đến đây, Lữ Ngọ càng hưng phấn: “Chỉ riêng các công thức cấu tạo trận pháp ánh sáng cơ bản hơn ngàn loại, mỗi loại khác về chú ngữ, khẩu quyết, thủ ấn và năng lượng. Những trận pháp sức mạnh lớn còn cần sự hỗ trợ của pháp khí để khởi động và duy trì. Chỉ dùng khẩu quyết và chú ngữ mà thành trận pháp ánh sáng ba tầng lồng ghép, quả thật hổ danh là điện hạ Mang Trú!”
Đổng Thiên Tâm: “ lúc đó chỉ thấy một trận pháp thôi mà.”
“Dạng thức bên ngoài của trận pháp quan trọng, điều quan trọng là hiệu quả của nó.” Lữ Ngọ giải thích: “Theo phán đoán của , trận pháp lục giác lúc đó chứa trận Thiên Trạch, trận Quang Tố và trận Triệu Linh. Trận Thiên Trạch truyền linh khí cây đào khô héo, giúp tàn hồn của yêu phong hồi phục. Trận Triệu Linh đ.á.n.h thức yêu phong, cuối cùng trận Quang Tố đảo ngược thời gian, đưa chấp niệm của ba vị giáo sư già trở về tuổi thơ.”
Đổng Thiên Tâm: “Hoàn hiểu gì cả, nhưng vẻ ghê gớm.”
Mang Trú ngay ngắn bàn , đầu mèo ngẩng cao, đôi tai mèo dựng đầy kiêu hãnh.
Đổng Thiên Tâm cố nhịn : “Tên rồng ngốc , lúc ở hình thì suốt ngày bày cái vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng khi biến thành mèo thì... ngôn ngữ cơ thể, nhất là đôi tai , chẳng thể giấu chút tâm tư nào.”
“Nói cách khác.” Đổng Thiên Tâm chỉ Mang Trú: “Vì dùng trận pháp ánh sáng ba tầng phức tạp mà sức mạnh của hao tổn, nên thể duy trì hình dạng con , biến thành...” cô chỉ tay : “Hình dáng mèo ?”
Lữ Ngọ gật đầu: “Khụ, đại khái là ...”
“ tại một con rồng như khi cạn kiệt sức mạnh biến thành mèo? Theo lý thuyết, chẳng nên biến thành rắn, hoặc ít nhất cũng là giun đất thì hợp lý hơn ?” Đổng Thiên Tâm đặt câu hỏi vẫn khiến trăn trở bấy lâu nay.
Lữ Ngọ gãi mũi: “Về chuyện ... nhóm nghiên cứu của Lữ tộc chúng vẫn đang thảo luận và chứng minh, hiện tại kết luận.”
Hai tai mèo của Mang Trú bỗng cuộn một cách tự nhiên, như ngăn thấy câu hỏi đó.
Hừ, chắc chắn tên rồng ngốc đang che giấu thông tin gì đó. Đổng Thiên Tâm nghĩ thầm.
Lữ Ngọ tinh ý nhận sự lúng túng của “điện hạ Mang Trú”, bèn tế nhị chuyển chủ đề: “Đường về của hai thuận lợi ?”
Đổng Thiên Tâm cong môi, nở nụ đầy ẩn ý: “Rất, thuận lợi! , điện hạ Mang Trú?”
Mang Trú nhanh chóng dùng đuôi quấn thành một cuộn lông nhỏ, hai chân che kín mắt.
Lữ Ngọ: “???”
Do sự cố bất ngờ của Mang Trú, Đổng Thiên Tâm định xin thêm vài ngày nghỉ, nhưng sáng sớm nhận tin từ đồng nghiệp Tiểu Lưu rằng hôm nay lãnh đạo cấp cao của đài truyền hình sẽ đến kiểm tra công việc. Kết quả của buổi kiểm tra ảnh hưởng trực tiếp đến tiền thưởng cuối năm.
Vừa đ.á.n.h răng, Đổng Thiên Tâm than trời: “Trời đất ơi! Lại là đ.á.n.h giá hiệu suất! Sao chỗ nào cũng dính tới đ.á.n.h giá hiệu suất thế hả?!”
Lữ Ngọ nhắn tin báo chi phí cho đống thực phẩm tươi sống mang đến tối qua, gồm thịt bò Tây Tạng, cá, tôm là tổng cộng 8670 nhân dân tệ.
Vừa rửa mặt, Đổng Thiên Tâm gào thét: “...Trời đất ơi! Lại là tiền! Sao chỗ nào cũng cần tiền hả?!”
Hình dạng mèo của Mang Trú ngay ngắn cửa, đôi mắt vàng kim chớp chớp sáng ngời.
Đổng Thiên Tâm nuốt ngược lời mắng sắp bật , giọng bất giác chuyển thành kiểu ỏng ẹo: “Buổi sáng hôm nay Mang Trú ăn gì nào? Bít tết áp chảo tôm luộc?”
Mang Trú quẫy đuôi, hiệu cho Đổng Thiên Tâm theo đến phòng trữ đồ, kéo một túi thức ăn cho mèo... thứ đây Đổng Thiên Tâm chuẩn cho Tiểu Bạch nhưng vẫn mở.
“Anh ăn thức ăn cho mèo ư?!” Đổng Thiên Tâm hỏi.
Mang Trú gật đầu.
“Anh ăn đấy?” Mang Trú ngẩng cao đầu.
“Ý là bây giờ hình dáng mèo, ăn thức ăn cho mèo sẽ an hơn?”
“Meo!”
Đổng Thiên Tâm do dự, cẩn thận nghiên cứu bảng thành phần của thức ăn cho mèo, thấy rằng ăn cũng vấn đề gì. Nghĩ một chút, cô vẫn cảm thấy yên tâm... thức ăn cho mèo nên nấu thế nào đây?
Mang Trú dường như sớm kế hoạch, tiếp tục hiệu cho Đổng Thiên Tâm bếp. Anh nhảy lên tủ bếp, chỉ về phía chảo bếp và kêu “meo meo”. Đổng Thiên Tâm hiểu ý, xé túi thức ăn đổ chảo, bật lửa, xào xèo xèo cháy đen. Nghĩ ngợi một lúc, cô rắc thêm một chút muối, đường, bột ngọt và tiêu, đó xúc bát.
Mang Trú ngửi thử, hắt xì một cái, lắc lắc râu, đó chậm rãi ăn nửa bát, đẩy và chờ năm phút... phản ứng gì bất thường.
Đổng Thiên Tâm: “…”
Chẳng lẽ cô còn năng khiếu xào thức ăn cho mèo ?
“Nếu ăn thức ăn cho mèo thì chắc rẻ hơn chút nhỉ.” Đổng Thiên Tâm mở trang mua sắm trực tuyến, tìm kiếm nhanh một vòng, càng thêm tuyệt vọng.
“Thức ăn cho mèo còn đắt hơn cả thức ăn cho !”
Mang Trú: “Meo?”
Đổng Thiên Tâm Mang Trú, bộ lông trắng muốt mềm mại như tuyết, đôi mắt long lanh sáng ngời, tai nhỏ dựng thẳng, cô nghiến răng, hạ quyết tâm: “Khổ thế nào cũng thể để bảo bối chịu khổ! Mua!”
Mặt mèo của Mang Trú lập tức tối sầm , phòng khách tha về một tấm danh của “Trạm mèo Thanh Thanh”, dùng chân đè lên và kêu hai tiếng “meo meo”.
Đổng Thiên Tâm: “Anh đến đây?”
“Meo!”
“Tại ?”
“Meo meo meo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-11-day-la-giong-loai-moi-meo-rong.html.]
“…Vì đây từng nhập hình dáng của con mèo bông Tiểu Bạch ở đó, nên về cố hương để… vinh quy bái tổ ư?”
Mang Trú lắc đầu, chỉ mạnh dòng chữ “Trạm mèo Thanh Thanh” danh , ánh mắt kiên định biểu lộ lập trường: nhất định đến đó!
Đổng Thiên Tâm: “…” Quả là mệt mỏi.
Tám giờ sáng, Liễu Thanh Thanh chăm chú con mèo trắng nhỏ đang ngay ngắn quầy, ngạc nhiên tò mò: “Tiểu Đổng, em nuôi mèo từ bao giờ thế? Con mèo trông giống Tiểu Bạch, nhưng đúng. Nhìn màu lông và đôi mắt , nó thuần hơn nhiều. Là giống gì ?”
Đổng Thiên Tâm gượng: “Giống mới, mèo rồng.”
Liễu Thanh Thanh: “Mèo rồng chẳng là chuột ?”
“Mèo họ nhà rồng…” Đổng Thiên Tâm c.ắ.n răng bịa chuyện: “Ngụ ý mang đến may mắn như rồng, trừ tà, tránh họa… … rồng bay mèo múa, dễ nuôi.”
Liễu Thanh Thanh dở dở : “Nuôi thú cưng mười mấy năm, đầu tiên chị đến giống .” Cô đưa tay : “Meo meo, chào nhóc… Nó tên gì thế?”
Đổng Thiên Tâm thở phào nhẹ nhõm: “Mang Trú.”
““Bận rộn’” ư? Không hổ là thú cưng của Tiểu Đổng, tên cũng siêng năng, chí tiến thủ quá .” Liễu Thanh Thanh : “Chỉ gửi một ngày thôi ?”
“tên ẻm đồng âm với từ “máng” nghĩa là bận trong tiếng trung ạ.
Đổng Thiên Tâm chắc chắn, bèn hỏi Mang Trú: “Tan sẽ đến đón ?”
Mang Trú: “Meo.”
“Anh ở đây một thật sự chứ?”
“Meo.”
“Mèo thông minh ghê!” Liễu Thanh Thanh trợn mắt kinh ngạc, vòng quanh Mang Trú ngắm nghía, nhướn mày : “Tiểu Mang, hôm nay nhóc ở đây với chị nha!”
Mang Trú ngẩng đầu: “Meo.”
Liễu Thanh Thanh giơ ngón tay cái: “Tiểu Mang lễ phép thật đấy!”
Đổng Thiên Tâm âm thầm lau mồ hôi, dặn dò thêm một loạt lưu ý, đặc biệt nhấn mạnh rằng Mang Trú chỉ ăn thức ăn cho mèo và nước mà cô mang theo, tuyệt đối cho ăn bất kỳ thứ gì khác, dù là đồ ăn vặt thức ăn đóng gói cho mèo.
Mang Trú tiễn Đổng Thiên Tâm cửa, đợi bóng dáng cô khuất khỏi góc phố, nhảy khu chuồng mèo, bước chậm rãi về phía bầy mèo.
Những con mèo ở Trạm mèo Thanh Thanh đều là “lão làng” trong nghề, khi việc thì chúng thường ườn lười biếng trong ổ. hôm nay, hiểu bọn chúng như trúng thuốc, đồng loạt ngay ngắn thành một hàng, ngẩng cao đầu, đuôi dựng cứng như dây thép, trông chẳng khác gì một đội quân luôn sẵn sàng tấn công.
Mang Trú: “Meo!”
Ngay lập tức, mười mấy cái đuôi đồng loạt xù lông, tất cả đều cúi rạp xuống đất, động tác quỳ bái, rống lên những tiếng “meo” xé lòng. Chúng tranh chạy đến cổng khu chuồng, chồm hỗm, chằm chằm ngoài cửa, hóa là bộ dáng nôn nóng chờ khách.
Mang Trú tuần tra một vòng, tỏ vẻ hài lòng.
Liễu Thanh Thanh , đến mức quai hàm như trật khớp, vội vàng nhắn tin cho Đổng Thiên Tâm: [Tiểu Đổng, em thật cho chị , con mèo thành tinh ?]
Đổng Thiên Tâm tin nhắn của Liễu Thanh Thanh, vì lúc cô đang trong văn phòng, trừng mắt chằm chằm trưởng phòng Lý.
Đổng Thiên Tâm: “Sếp gì cơ?”
Trưởng phòng Lý: “ cần bản thảo phát biểu cho buổi họp lớp nữa.”
“Không câu đó, câu đó .”
Trưởng phòng Lý hắng giọng: “... Tiểu Đổng, cô việc ở công ty nhiều năm , quả thật vất vả. Với năng lực việc của cô, thực giờ thể linh hoạt một chút, việc tại nhà cũng .”
Đổng Thiên Tâm nhanh chóng liếc ngoài cửa sổ, mặt trời mọc ở phía tây ? Hay là công ty sắp cắt giảm nhân sự, nên ông đang bày mưu tính kế cô đây?
Trưởng phòng Lý nhấc ly giữ nhiệt lên nhấp một ngụm nước: “Không cần lo chuyện điểm danh lên xuống ca, sẽ sắp xếp thỏa, ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá công việc của cô .”
Đổng Thiên Tâm: “Nghe khoa tâm thần ở Bệnh viện Nhân dân 4 thành phố Bách Đảo nổi tiếng, là sếp đăng ký một suất khám thử xem?”
Trưởng phòng Lý suýt nữa nước câu kỷ nghẹn c.h.ế.t, ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ, Tiểu Đổng cô hiểu lầm , thực … chút chuyện nhờ cô chỉ giáo.”
Đổng Thiên Tâm chợt hiểu : Thì là đang chờ cô mắc câu ở đây.
“Nói , trưởng phòng Lý.”
Trưởng phòng Lý: “ một bạn…”
(Đổng Thiên Tâm trong lòng nghĩ: Lại bắt đầu câu chuyện ‘ một bạn’ đây mà.)
“Người bạn tôn kính giáo viên của , hằng năm đều tổ chức mừng thọ cho thầy. Đáng tiếc là, gần đây giáo viên bệnh qua khỏi. Người bạn của đau lòng ngủ , đêm nọ, nửa tỉnh nửa mơ, gặp cô giáo trong giấc mơ.”
Đổng Thiên Tâm: “Hả?!”
Trưởng phòng Lý vẻ căng thẳng, rút khăn giấy lau mồ hôi: “Trong mơ, cô giáo mắng bạn té tát, bảo rằng lấy quyền áp chế khác, chèn ép cấp , phụ lòng kỳ vọng và sự giáo huấn của cô… Giấc mơ chân thực đến mức khiến ... , bạn hoảng sợ vô cùng…”
Đổng Thiên Tâm kéo dài một tiếng “Ồ…”, trong lòng thầm giơ ngón cái: Bà Lâm ơi, bà thật nghĩa khí quá!
“Tiểu Đổng …” trưởng phòng Lý mắt trông mong sang: “Có khi nào… cô quen một cô giáo họ Lâm nào ?”
Đổng Thiên Tâm nở nụ đầy bí hiểm: “Xin hãy chuyển lời đến bạn ngài rằng, ngẩng đầu ba thước thần minh, sai mà sửa, gì quý bằng.”
Đổng Thiên Tâm ở chỗ , càng nghĩ càng thấy buồn .
Tiểu Lưu thò đầu qua hỏi: “Chị Đổng, chị chuyện gì với trưởng phòng Lý thế? Em mới đưa tài liệu, thấy mặt mày ông tái mét, ánh mắt vô hồn, cả như đơ luôn.”
“Bí mật công ty, thể nha.”
“Keo kiệt!”
Đổng Thiên Tâm cố nén , hào hứng mở máy tính, theo thói quen nhấp văn bản, nhận hôm nay chẳng công việc nào quan trọng, cô dứt khoát mở trình duyệt để lướt web.
Trang chủ mục giải trí ngay lập tức hiện lên tin tức nóng: [Ảnh đế mới nổi Thẩm Duyệt hẹn hò lúc nửa đêm với hot girl mạng triệu fan, fan đau lòng, giới giải trí chấn động]
Đổng Thiên Tâm lướt qua, qua loa vài dòng, đại khái là đám paparazzi thêu dệt linh tinh, bèn bỏ qua. Ngay đó, một tiêu đề tin tức địa phương nhảy .
[Một bé nghiện game qua đời tại căn phòng trọ của : Chàng trai 20 tuổi vì nghiện game mà đột quỵ nửa đêm, chuyên gia nhắc nhở: Nghiện game là một dạng bệnh lý tâm thần.]
Bỗng nhiên, màn hình máy tính phát tiếng “xoẹt” chuyển sang màn hình xanh c.h.ế.t chóc.
Máy tính trong văn phòng đều là đồ cũ bộ phận kỹ thuật đào thải, việc xanh màn hình là chuyện như cơm bữa. Đổng Thiên Tâm giơ tay đập “bốp bốp” màn hình hai cái, màn hình “xoẹt” một tiếng khôi phục, nhưng biến thành hình nền một mê cung.
Đổng Thiên Tâm: “Ủa?”
Mê cung màn hình bắt đầu từ từ xoắn vặn, nhúc nhích, phát những tiếng kêu lạ “xoẹt xoẹt”.
Phản ứng đầu tiên của Đổng Thiên Tâm: “Cái tường lửa c.h.ế.t tiệt sập , máy dính virus chắc luôn!”
Cô lập tức rút điện, rút dây mạng và gọi điện cho bộ phận kỹ thuật.
Nửa tiếng , nhân viên kỹ thuật đến kiểm tra, khởi động máy và phát hiện bất cứ vấn đề gì. Họ cũng khẳng định từng cài đặt hình nền mê cung nào. Cuối cùng, tất cả đều cho rằng Đổng Thiên Tâm … hoa mắt.
Hoa mắt? Nghe giống lắm!
Đổng Thiên Tâm tại bàn việc, c.ắ.n móng tay, cảm giác bất an ngừng tăng lên: Trước đó quân bài mạt chược cũng nhặt trong văn phòng… Tóm ...
Cái công ty tệ hại quả nhiên phong thủy !
Tiểu kịch trường: Chuyến hồi hộp”
Lần đầu tiên trong đời, Đổng Thiên Tâm nhận học một ngoại ngữ (ví dụ như “ngôn ngữ mèo”) quan trọng đến thế nào.
Từ khi rời khỏi huyện Quý Minh, lên cao tốc 30 phút, Mang Trú ghế phụ bắt đầu kêu “meo meo meo” ngừng. Đổng Thiên Tâm hỏi nguyên nhân, nhưng tiếng “meo meo” của vị đại nhân Chúc Long thể hiểu , chỉ còn cách đoán mò.
Đói? Khát? Buồn ngủ?
Thế nhưng, Mang Trú uống nước, cũng chẳng ăn sandwich, càng buồn ngủ. Kêu một lúc, đột nhiên phắt dậy, bắt đầu cào cửa kính xe. Đổng Thiên Tâm sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội tấp xe trạm nghỉ gần nhất.
Vừa mở cửa xe, Mang Trú như một con khỉ b.ắ.n pháo hoa, đuôi xù lên, phóng vèo ngoài. Đổng Thiên Tâm vội vàng chạy theo, gọi đuổi, chỉ thấy Mang Trú chạy thẳng … ờm, nhà vệ sinh nam.
Vài phút , mấy đàn ông với gương mặt kinh ngạc bước ngoài:
“Trời đất, giờ mèo cũng bồn cầu ?”
“Không những bồn cầu, nó còn giật nước nữa!”
“Mèo sợ nước ? Sao con mèo đó còn tự rửa tay, rửa đuôi nhỉ?”
Đổng Thiên Tâm lẳng lặng bước nhà vệ sinh nữ bên cạnh. Năm phút , cô thấy Mang Trú trở về bên cạnh xe, sạch sẽ tinh tươm. Đôi tai cụp xuống, ria mép và móng vuốt đều ướt sũng, trông vô cùng buồn bã.
Đổng Thiên Tâm im lặng nổ máy xe, tiếp tục lái. Mang Trú ngoan ngoãn thu lu ghế phụ, tiếng nào.
Bầu khí kỳ quái kéo dài hơn nửa giờ, cuối cùng Đổng Thiên Tâm nhịn nữa: “Người câu, ăn uống, đại tiện, tiểu tiện và ngủ nghỉ, là năm điều cơ bản của đời . Thiếu một thứ cũng khiến cuộc đời trọn vẹn...”
Mang Trú: “Meo!”
“Được , nữa.” Đổng Thiên Tâm vội thỏa hiệp: “Chỉ là nếu ngài Mang Trú đây cần giải quyết, thể báo một tiếng ? Đừng cho thứ thành giật gân, hồi hộp như thế...”
Cô nghẹn : “... Phì! Xin , hahaha, nhịn nổi nữa! Không ngài từng Chúc Long các bao giờ ‘giải quyết nỗi buồn’ ? Hahaha!”
Mang Trú vùi đầu móng vuốt, chóp đuôi đỏ bừng.