Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 12: Linh cảm chẳng lành
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:28
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảy giờ tối, Đổng Thiên Tâm tan và ghé trạm mèo Thanh Thanh để đón Mang Trú.
Vừa bước cửa, cô thấy Mang Trú đang dạy “lớp học buổi tối” cho các chú mèo ở trạm. Anh chiếc sofa nhỏ, cái cổ vươn cao, đôi tai dựng thẳng đầy tinh thần, tiếng “meo meo” trầm bổng vang lên như một bài giảng nghiêm túc. Hơn chục chú mèo khác quây quần xung quanh, đuôi dựng thẳng, gương mặt đầy nghiêm túc. Thỉnh thoảng, cả đám đồng thanh kêu “meo” vài tiếng.
Đổng Thiên Tâm: “…” Cô thấy gì thế ?!
Liễu Thanh Thanh phấn khích đến mức kiềm chế , lập tức bật chế độ ngừng, như thể trút hết những gì nín nhịn cả ngày nay lên Đổng Thiên Tâm.
“Cậu Mang nhà cô thật sự quá chuyên nghiệp! Đám mèo nhà bình thường chẳng thèm để ý khách khứa, mà hôm nay Mang chỉ quở mấy câu, đứa nào đứa nấy như tiêm doping, vui vẻ tiếp khách, khách ngớt, ai cũng vung tiền như nước. Hôm nay là ngày thường đấy, mà doanh thu còn gấp ba cuối tuần!”
Đổng Thiên Tâm trợn mắt há mồm: “Cô … Mang Trú… cũng tiếp khách… À , cũng đón tiếp khách ?”
“Cậu Mang chủ yếu là tuần tra và đốc thúc. Khách đến thì ít khi chủ động gần, chắc còn ngại, nhưng mà…”
Liễu Thanh Thanh liếc Mang Trú, hạ giọng thì thầm: “Chiều nay một nữ sinh đại học đến, hình như chia tay bạn trai, mắng, cảm xúc kích động. Đám mèo khác sợ quá chẳng con nào dám gần, chỉ Mang nhà cô gan tiên phong, bên cạnh an ủi cô gái suốt hơn hai tiếng. Cô cảm động đến mức nhận nuôi Mang ngay tại chỗ, nhưng khi , cô thêm một trận.”
“Nữ sinh đó xinh lắm nhé! Cậu Mang nhà cô đúng là mắt .” Liễu Thanh Thanh thêm với vẻ mặt hớn hở.
Đổng Thiên Tâm nhướng mày: “Ồ~~ Bình thường khi ở hình thì đạo mạo nghiêm chỉnh, chẳng ngờ biến thành mèo bộc lộ bản chất thật.”
Mười lăm phút , Mang Trú cuối cùng cũng kết thúc “lớp học buổi tối” và lịch sự chào tạm biệt Liễu Thanh Thanh. Ánh mắt Liễu Thanh Thanh Mang Trú như thể thấy báu vật, còn đưa cho Đổng Thiên Tâm một túi lớn thức ăn mèo, cam đoan từ nay về trạm Thanh Thanh sẽ bao bộ thức ăn cho Mang Trú, chỉ cần “Cậu Mang” thỉnh thoảng rảnh ghé qua cửa hàng thôi.
Xách túi thức ăn mèo nặng 10 ký, Đổng Thiên Tâm thở hổn hển bước đến gần đồn cảnh sát Hương Châu, lúc mới chợt nhận : chẳng lẽ hôm nay đến trạm Thanh Thanh là để… việc kiếm thức ăn mèo ?
Trong chiếc balo gian, Mang Trú cuộn tròn thành một quả cầu tuyết, chỉ chừa hai chóp tai, vẻ mệt lử và ngủ say từ lúc nào.
“
Hôm nay trực ở đồn cảnh sát Hương Châu là ông Triệu. Vừa thấy Đổng Thiên Tâm, ông lập tức ba chân bốn cẳng chạy tới, ánh mắt như radar quét khắp lưng cô.
Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: “Gần đây vụ án lớn? Đang tìm tội phạm truy nã ?”
Ông Triệu: “Nghe cô bạn trai !”
Đổng Thiên Tâm sững sờ: “Ai tung tin đồn nhảm ?”
“Đệ t.ử , tiểu Vương, chính mắt nó thấy !”
“…”
Đổng Thiên Tâm liếc nhanh về phía chiếc balo gian. Có lẽ vì giọng của ông Triệu quá lớn, Mang Trú đ.á.n.h thức, lừ đừ ngóc chiếc đầu lông lá lên.
“Là tiểu Vương hiểu lầm.” Đổng Thiên Tâm vội vàng giải thích: “Người đó chỉ là bạn thôi.”
Ông Triệu: “Thật sự chỉ là bạn ư?”
“Vâng!”
Ông Triệu thở phào: “ mà, Tiểu Đổng nhà chúng mắt cao như thế, để mắt đến loại đàn ông đó !”
Mang Trú dựng thẳng tai, tỉnh táo: “Meo?”
Đổng Thiên Tâm tò mò: “Loại đàn ông nào?”
“Quần áo loè loẹt, tóc tai chẳng cắt, gầy nhom, mỗi cái mặt coi như tạm .” Ông Triệu nhíu mày đầy chê bai: “Tiểu Đổng , ông Triệu cảnh sát bao năm, bao giờ sai. Loại bên ngoài hoa hòe hoa sói nhưng bên trong vô dụng như thế tuyệt đối đáng tin!”
“Ờ… cũng tệ lắm, nhưng ‘vô dụng’ thì…” Đổng Thiên Tâm khó hiểu: “Khụ, tiện đ.á.n.h giá.”
Mang Trú tức giận, bật dậy, cào cào balo, , cái đuôi dựng thẳng như dấu chấm than.
Đổng Thiên Tâm: “Phì!”
Lúc ông Triệu mới chú ý đến Mang Trú, gõ nhẹ vỏ balo: “Tiểu Đổng, cô nuôi mèo ? Đẹp phết! Mèo giống gì thế?”
Mang Trú đầu, nhe răng kêu “meo meo” đầy đe doạ!
Ông Triệu giật : “Ui, tính tình dữ dằn ghê!”
“Khụ, cháu đến lấy lá cờ khen thưởng để quên.” Đổng Thiên Tâm nhanh trí đổi chủ đề.
“Cờ khen thưởng là tiểu Vương cất. Tiểu Vương đang ở văn phòng...” Ông Triệu thở dài, hạ giọng: “Tiểu Vương dạo lắm.”
Dự cảm lành
Đồng Thiên Tâm khựng : “Đã xảy chuyện gì ?”
“Không chuyện lớn lắm, xử lý vụ việc, trông thấy t.h.i t.h.ể nên tâm lý chút vấn đề. Đã tư vấn tâm lý , gì nghiêm trọng, chỉ là thằng bé bế tắc, mãi vượt qua .”
“Chẳng lẽ gặp vụ án mạng p.h.â.n x.á.c ?”
“Không, chỉ là đột t.ử thôi.”
Lòng Đồng Thiên Tâm chùng xuống, cô lật tin tức buổi sáng điện thoại: Chàng trai 20 tuổi mê game, đột t.ử tại nhà giữa đêm. Chuyên gia cảnh báo: Nghiện game là một dạng bệnh tâm lý”.
“Vụ ?” Đồng Thiên Tâm hỏi.
Ông Triệu gật đầu: “Chính nó. Tuần , trong khu chúng quản lý, dân báo án hành lang bốc mùi kinh khủng, chắc cũng vài ngày . và Tiểu Vương gọi thợ khóa đến phá cửa. Vừa mở thì... Trời đất!”
Nhìn vẻ mặt ông Triệu, Đồng Thiên Tâm như ngửi mùi thối, bất giác lùi hai bước.
Trong khi đó, Mang Trú từ lúc nào đầu, hai tai áp sát tường bao của túi xách, cực kỳ chăm chú.
Chi tiết vụ án thì ông Triệu thể tiết lộ, chỉ úp mở rằng tình trạng của t.h.i t.h.ể khi cho lắm. May mà qua giám định, đây là một vụ đột t.ử ngoài ý , án hình sự.
Cuối cùng, ông Triệu thở dài: “Hay là cô Tiểu Đồng chuyện với Tiểu Vương giúp . Mấy trẻ tuổi dễ chuyện hơn, khi giúp cởi bỏ khúc mắc.”
Đồng Thiên Tâm: “...”
Dự cảm lành ngày càng rõ ràng.
Khi Đồng Thiên Tâm tìm thấy Tiểu Vương, đang thừ bàn việc. Trên màn hình máy tính chỉ một tài liệu trống, con trỏ cứ nhấp nháy trong đôi mắt thất thần.
Đồng Thiên Tâm lên tiếng chào ở cửa, Tiểu Vương thấy. Cô bèn cất cao giọng hơn một chút. Tiểu Vương giật mạnh đến mức ngã lăn khỏi ghế.
Đồng Thiên Tâm vội chạy đỡ, ngừng xin . Tiểu Vương lồm cồm dậy, vẻ mặt ngơ ngác, thấy Đồng Thiên Tâm thì ánh mắt mới lấy chút sinh khí: “Cô tới lấy băng rôn đúng ? để trong tủ, để tìm.”
Khuôn mặt Tiểu Vương trắng bệch, quầng thâm mắt đen sì, trông như năm sáu ngày ngủ. Lúc lục tìm đồ, lưng cong vẹo như vật gì đó đè nặng.
Trong văn phòng, nhiệt độ lạnh đến kỳ lạ. Máy điều hòa hiển thị 26 độ, nhưng cảm giác chỉ như 10 độ. Đồng Thiên Tâm hắt một cái.
lúc , màn hình máy tính của Tiểu Vương đột ngột phát tiếng “xoẹt” chuyển sang màu xanh lam. Tất cả đèn trong phòng vụt tắt, gian rơi bóng tối c.h.ế.t chóc. Trên màn hình xanh nhảy loạn những dòng mã đỏ như máu.
Ối trời ơi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-12-linh-cam-chang-lanh.html.]
Đồng Thiên Tâm sợ tới mức suýt ngừng thở. Ở bên , Tiểu Vương ngã xuống, đập đồ đạc loảng xoảng, lồm cồm bò dậy, lắp bắp la hét: “Đừng… đừng sợ, ch… chắc là chập điện thôi! Đừng… đừng hoảng loạn, để… để qua kiểm tra, đừng sợ...”
giờ đây Đồng Thiên Tâm chẳng còn tâm trí để nghĩ sợ sợ nữa. Toàn bộ sự chú ý của cô đều hút màn hình máy tính... những dòng mã đỏ loang lổ màn hình điên cuồng chập chờn, ghép thành mấy chữ:
“Ở ... ở ...”
Chiếc túi đeo n.g.ự.c Đồng Thiên Tâm bỗng nhẹ bẫng. Mang Trú nhảy lên vai cô, đầu đuôi dựng thẳng, ánh sáng trắng bừng lên ở chóp đuôi, nhanh chóng vẽ một vòng trận pháp bảo vệ nhỏ quanh cô. Sau đó, nó lao thẳng về phía màn hình, chút do dự giơ một móng vuốt vả xuống.
Từ màn hình phát tiếng hét t.h.ả.m thiết, giống , cũng chẳng giống thú. Những dòng mã đỏ cùng màn hình xanh lập tức biến mất. Ánh đèn sáng trở , thứ như từng xảy .
Mang Trú nghiêm nghị bàn phím, đôi đồng t.ử vàng dựng thẳng, cổ họng phát tiếng gầm gừ cảnh báo.
Đồng Thiên Tâm chống tay lên bàn, hai chân run rẩy: Mẹ ơi, trái tim nhỏ của cô chịu nổi !
Tiểu Vương loạng choạng chạy tới, màn hình, Mang Trú, sang Đồng Thiên Tâm, kinh ngạc đến nên lời: “Lúc nãy… là cái gì ?!”
Xong , giải thích thế nào đây?!
Đồng Thiên Tâm và Mang Trú một giây. Mang Trú nhanh chóng nhảy túi, cuộn tròn, vùi đầu giả c.h.ế.t.
Đồng Thiên Tâm: “…”
Này, mèo thì thành thật chút chứ!
Tiểu Vương trợn mắt chằm chằm Đổng Thiên Tâm.
“Đây là virus máy tính.” Đổng Thiên Tâm cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Sáng nay máy tính ở công ty cũng dính loại virus y hệt, triệu chứng là màn hình đột ngột xanh, xuất hiện mấy dòng mã đỏ loạn xạ. Phòng kỹ thuật bảo đây chỉ là trò đùa của một hacker rảnh rỗi, gì to tát!”
Tiểu Vương ngơ ngác chỉ con mèo Mang Trú: “Vừa nãy... con mèo ...”
“Loại virus xử lý bằng cách diệt thủ công.” Đổng Thiên Tâm giơ tay tát hai phát màn hình: “Như thế , càng đ.á.n.h mạnh, diệt càng sạch!”
Trên mặt Tiểu Vương hiện rõ mấy chữ: “Cô nghĩ ngu ?”
Đổng Thiên Tâm thể bịa thêm nữa, ánh mắt bắt đầu lảng . Đột nhiên, cô thấy vai Tiểu Vương một sợi tơ mảnh, hình dạng giống sợi “oán khí” đó, nhưng màu sắc khác biệt ... là màu xanh lam.
Đổng Thiên Tâm nheo mắt: “Cái gì thế ?”
Mặt Tiểu Vương tái mét: “Cái gì là cái gì? Trên cái gì ?!”
Sợi tơ xanh lam đột ngột động đậy, phân nhánh vô sợi tơ nhỏ như mạng nhện quấn lấy vai Tiểu Vương. Tiểu Vương hét lên một tiếng, cơ thể tự chủ co rúm . Nhanh như chớp, Đổng Thiên Tâm và Mang Trú đồng thời tay, một một mèo vỗ mạnh vai Tiểu Vương. Sợi tơ xanh hóa thành làn khói trắng tan biến.
Tiểu Vương sững sờ và mèo mặt. Vai mấy ngày nay đau nhức chịu nổi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ. Đi bệnh viện chụp phim cũng tìm vấn đề gì. khi họ vỗ một cái, vai bỗng nhẹ nhõm lạ thường.
Đổng Thiên Tâm ánh mắt của Tiểu Vương cho chột , vội lấp liếm: “Cậu chỉ là việc lâu quá nên thoái hóa đốt sống cổ, gây chóng mặt hoa mắt. Yên tâm , dùng phương pháp nắn chỉnh xương cổ truyền gia truyền, vỗ hai cái là xong, hahaha! Nhà mèo già, cần ngủ sớm dậy sớm, đây, tạm biệt!” Nói xong cô xách túi mèo rời như chạy trốn.
Tiểu Vương đờ đẫn bóng lưng Đổng Thiên Tâm, bóp bóp vai, cổ, gãi đầu: “Hay là... cũng nuôi một con mèo nhỉ?”
“Vậy, là nguyện lực mới ? Có hại ?” Đổng Thiên Tâm hỏi.
Mang Trú: “Meo.”
“Sợi tơ xanh lam đó thì ? Là oán khí ?”
“Meo!”
“Nguyện lực và oán khí thể xuất hiện đồng thời ?”
“Meo meo meo...”
Đổng Thiên Tâm thở dài một .
Cô phân tích suốt dọc đường, đưa đủ loại giả thuyết bàn bạc với Mang Trú. khổ nỗi giờ chỉ meo meo meo, thể giao tiếp, cô tức đến phát cáu. bộ dạng Mang Trú hiện giờ, lời đến miệng nuốt trở .
Mang Trú đang trong cái ổ mèo hồng nhỏ (cái ổ màu xanh mới mua vẫn giao hàng), tai rũ xuống, mắt díp , lông xù hết cả lên vì buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng meo meo đối đáp với Đổng Thiên Tâm.
Đối mặt với Mang Trú hình , Đổng Thiên Tâm thể cãi trời cãi đất, nhưng khi đối mặt với Mang Trú hình mèo, cô đành lòng.
Mang Trú vì kiệt sức nên mới hóa thành mèo. Giờ đây là lúc yếu nhất. Hôm nay còn thêm cả ngày ở quán mèo, tối tăng ca giúp Tiểu Vương trừ oán khí, thực quá mệt mỏi.
Đổng Thiên Tâm đắp lên Mang Trú cái chăn nhỏ hình quả dâu tây: “Ngủ ngon.”
Mang Trú cố gắng dựng đầu dậy, ép bản mở mắt. Đổng Thiên Tâm thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu : “Hôm nay vất vả , ngủ .”
Mang Trú lăn trong ổ mèo, ngủ say.
Đổng Thiên Tâm ngáp một cái, lê dép phòng ngủ, chui chăn, nhắm mắt .
...Hoàn ngủ .
Rõ ràng buồn ngủ, nhưng đầu óc hưng phấn lạ thường, tiềm thức như đang ép cô tỉnh táo. Những cảnh tượng đêm nay cứ lặp lặp trong đầu cô. Lặp lặp đến mức còn cả nhạc nền, nhịp điệu “tách tách tách, tách tách tách”, giống như trong não xuất hiện một cái bàn phím ngừng gõ .
Không đúng!
Đổng Thiên Tâm lập tức mở mắt... đó âm thanh trong đầu, mà là âm thanh bên ngoài!
Cô bật dậy, kinh hãi chiếc laptop bàn việc từ khi nào bật lên. Trong ánh sáng xanh mờ mờ, bàn phím tự động gõ...
[Tách tách tách, tách tách tách, tách tách tách tách... ]
Trên màn hình nhảy ba chữ 3D đẫm máu: [Ở... ... ...]
C.h.ế.t tiệt, quả nhiên là nhắm cô!
Đổng Thiên Tâm chộp lấy chiếc gối ném mạnh về phía màn hình, nhưng từ trong màn hình bất ngờ phóng hàng chục sợi dây điện màu xanh lam, như những chiếc móng vuốt điên cuồng x.é to.ạc chiếc gối và lao thẳng về phía cô.
Đổng Thiên Tâm vơ lấy cây gậy phòng bên đầu giường, chuẩn phản kích. bất ngờ , cả cơ thể cô đột nhiên nhấc bổng lên, chẳng kịp đoán điều gì. Chính sự bất ngờ đó giúp cô né tránh bộ đợt tấn công của những sợi dây điện.
lúc nghìn cân treo sợi tóc, một tia sáng trắng lao vụt phòng ngủ như băng... là mèo Mang Trú. Toàn phát sáng, lao trận chiến dữ dội với những sợi dây điện xanh lam, quấn lấy và c.ắ.n xé rời. Từ phòng ngủ phòng khách, từ phòng khách đến nhà bếp, ánh sáng và tia lửa vang lên từng hồi tách tách như hàng trăm que pháo sáng cùng lúc nổ tung.
Còn Đổng Thiên Tâm, cơ thể cô mất kiểm soát, giống như một quả bóng bay xì , bay lung tung khắp căn phòng. Lúc thì đ.â.m đầu trần nhà, lúc thì va đầu gối tủ quần áo, đau đến mức cô nghiến răng trợn mắt mà dám kêu lên, chỉ sợ Mang Trú phân tâm mà thương. Tay cô bịt chặt miệng, tay trái và hai chân đang lơ lửng thì ngừng quẫy đạp, cố gắng giành quyền kiểm soát cơ thể .
Lạ , điều tác dụng! Chỉ quẫy đạp vài cái, cơ thể cô lập tức “bụp” một tiếng, đẩy bật cánh cửa trượt ban công, lao thẳng qua ban công ngắm cảnh, phóng vút lên bầu trời đêm.
Tiểu kịch trường:
Đổng Thiên Tâm bước chân phòng ngủ, Mang Trú trong ổ mèo mở mắt.
Anh chậm chạp lên, hình nhỏ xù lông loạng choạng bước đến cửa phòng ngủ. Định bước , nhưng do dự, rụt chân , và dừng ở ngay cửa.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu xuống, đổ bóng sàn, kiên nghị và hiên ngang như một chiến binh.