Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 13: Món quà thực sự của Phong yêu…

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:29
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn gió đêm như lưỡi d.a.o sắc lẹm lướt qua da đầu Đổng Thiên Tâm, khiến một vài sợi tóc mỏng manh chịu nổi mà rời khỏi cô. Tiếng hét của cô áp lực của gió nghẹn cứng trong cổ họng, thoát , kêu lên , chỉ còn dòng nước mắt trào dâng, lăn dài mặt.

dòng khí hỗn loạn cuốn lấy: “vút” một tiếng thổi bay lên cao, “vù” một tiếng rơi xuống thấp. Khi thì “xoạt” quăng qua bên trái, lúc “phạch” đ.á.n.h qua bên . Cô mở to mắt bản càng lúc càng xa khỏi nóc nhà, cứ như sắp “vươn tới cung trăng” trời cao .

“Vì … c.h.ế.t tiệt… ọe…” Đổng Thiên Tâm suýt nữa ói .

Đột nhiên, từ cửa sổ phòng khách bùng lên một tia sáng chói lòa, tựa như hàng trăm ngọn đèn pha cùng lúc phát nổ. Chú mèo nhỏ màu trắng phá cửa xông , đạp ánh sáng, ngược gió lao về phía Đổng Thiên Tâm.

Khoảnh khắc đó, thứ như chuyển sang chế độ chậm.

Đổng Thiên Tâm thấy đôi móng vuốt nhỏ của Mang Trú đang mở rộng hết cỡ, rõ từng sợi lông trắng như tuyết cơ thể , thấy cả đôi mắt vàng óng căng thẳng dựng lên của ... cô cố gắng hết sức vươn tay . Chỉ còn cách móng vuốt của Mang Trú năm centimet nữa thôi, nhưng cơn gió bất chợt đảo loạn, hất cô văng sang một bên, khiến cơ thể nhỏ bé của Mang Trú cuốn , liên tiếp lộn nhào rơi xuống.

Trong đầu Đổng Thiên Tâm trở nên trống rỗng, trái tim cũng rơi theo: một trăm triệu của cô!

Không lấy sức mạnh, cô đảo ngược giữa trung, lao đầu xuống như một viên đạn thép xuyên qua khí. Tiếng gió rít át cả nhịp tim, những lưỡi d.a.o gió sắc lạnh cắt qua má, để một dòng m.á.u nhỏ.

thấy Mang Trú, tên nhóc bé nhỏ nhắn trắng muốt như một đốm lửa đom đóm sắp bóng tối nuốt chửng, dần mờ nhạt đến mức gần như còn thấy.

Đổng Thiên Tâm nghiến chặt răng, tăng tốc lao đến bên Mang Trú, chộp lấy đuôi và kéo lòng, giữ chắc trong tay.

Mang Trú lúc bốn chân chổng lên trời, bụng hướng lên , đôi mắt mở tròn vo. Đột nhiên, cơ thể phát một tiếng “bụp”, khói trắng mù mịt tỏa , hóa thành hình (tạ ơn trời, chí ít cũng mặc bộ áo trắng cơ bản nhất). Với sự đổi , tư thế của cả hai cũng biến đổi... Đổng Thiên Tâm tay trái đỡ lấy lưng Mang Trú, tay vòng qua gối , chẳng khác gì… tư thế bế công chúa.

Bốn mắt , thời gian như ngừng trôi.

Tóc của cả hai gió thổi tung, quấn lấy trong trung, tựa hồ như một bức tranh tuyệt mỹ nhưng oái oăm.

Khóe mắt cả hai cùng giật mạnh.

Luồng gió xung quanh họ một nữa mất kiểm soát, cuộn trào từ bốn phương tám hướng. Đổng Thiên Tâm thổi xoay mòng mòng, lộn vài vòng , nhưng cổ tay cô Mang Trú nắm chặt, may mắn thổi bay nữa.

Gió mỗi lúc một mạnh hơn, não bộ, dày, và mật của Đổng Thiên Tâm như xay nhuyễn thành một mớ hỗn độn. Trong cơn mơ hồ, cô thấy tiếng Mang Trú hét lên giữa gió: “Khống chế gió... !”

Đổng Thiên Tâm hét trả: “ sắp phát điên !”

“Hạ khí xuống đan điền...”

“Đan điền ở ?!”

“Đồ ngốc... !”

Gió quá lớn, Đổng Thiên Tâm rõ câu tiếp theo của Mang Trú. Đột nhiên, xung quanh xuất hiện vô ánh sáng xanh nhạt mang theo đuôi lửa, chúng nhảy múa và cuộn tròn, dường như đang giao tiếp với cơn gió. Gió dần dịu , cuối cùng cả hai cũng giữ vững giữa trung.

Đổng Thiên Tâm vui mừng reo lên: “Mang Trú, bay ?!”

Mang Trú nghiến răng đáp: “Người khống chế gió là cô.”

“Cái gì?!”

Đổng Thiên Tâm kinh hãi đến mức gió rối loạn trở . Cô chỉ cảm thấy cổ tay siết chặt, cả Mang Trú kéo về phía , gần như ngã nhào lòng .

“Điều tức, tĩnh tâm!” Mang Trú nghiêm giọng lệnh.

Đầu mũi Đổng Thiên Tâm áp sát bờ vai Mang Trú, xung quanh đều tràn ngập thở của . Lạnh lẽo, sắc bén, như ánh mặt biển hóa thành băng vụn, khiến tĩnh tâm... tĩnh cái đầu á! Tư thế mà bình tĩnh nổi chứ!

Đột nhiên, bàn tay Mang Trú áp lên trán cô, giọng băng giá vang bên tai: “Như nước mềm mại, như mưa dần thấm, tĩnh!”

Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay truyền tận xương tủy, khiến Đổng Thiên Tâm kìm mà run lên. Mọi suy nghĩ linh tinh lập tức đông cứng nhiệt độ tuyệt đối.

Cuối cùng cô cũng bình tĩnh , và nhanh chóng nhận sự khác biệt.

Không khí xung quanh khẽ rung động, như đang lắng từng ý niệm nhỏ nhất của cô.

Gió trở nên ngoan ngoãn, vui vẻ xoay quanh hai , tựa như một đàn thú nhỏ nghịch ngợm nhưng nhút nhát, thỉnh thoảng dùng đuôi gió khẽ vuốt qua mặt Đổng Thiên Tâm, như cô hài lòng.

Đổng Thiên Tâm kinh ngạc: “Thật sự là … đang điều khiển… gió ?!”

Mang Trú giữ chặt cổ tay của Đổng Thiên Tâm, cố gắng duy trì thăng bằng cho cả hai: “Ý động, gió động; gió thuận theo lòng. Cái gọi là điều khiển gió thực chất là điều khiển tâm. Đừng nghĩ lung tung, gió tự nhiên sẽ yên.”

Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: “… chỉ là một con bình thường, đột nhiên thể điều khiển gió ?”

Mang Trú: “Thuật điều khiển gió là thiên phú bẩm sinh của tộc Phong yêu. Khi yêu tộc tan rã, những mảnh vỡ còn chỉ mang theo yêu lực mà còn chứa cả pháp thuật của yêu tộc. Đây là kiến thức cơ bản.”

Đổng Thiên Tâm nhớ , đường đến huyện Quý Minh, cô từng bày tỏ sự ngưỡng mộ với khả năng bay lượn của Mang Trú. Ba vị giáo sư già cũng thấy, hẳn là họ kể cho Phong yêu. Cô cũng quên ánh sáng nhỏ rơi xuống trán khi Phong yêu rời

Thì , đó chính là món quà cuối cùng mà họ để cho cô.

Mũi Đổng Thiên Tâm cay cay: “Nói cách khác, từ giờ chỉ cần ‘vèo’ một cái là bay tới, cần chen chúc tàu điện, du lịch cần tranh vé tàu cao tốc, tốc độ còn nhanh hơn cả máy bay...”

“Chỉ là điều khiển gió thôi, cưỡi mây, còn kém xa máy bay.” Mang Trú sửa , vẻ vui.

“Wow, tuyệt vời quá!” Đổng Thiên Tâm mỉm ngày càng rạng rỡ: “Anh ? đưa !”

Dưới bầu trời đầy , nụ của Đổng Thiên Tâm sáng rực như ánh sáng lung linh. Mang Trú sững sờ, yết hầu khẽ chuyển động: “…Tuỳ cô…”

Đổng Thiên Tâm chỉ tay lên bầu trời đêm: “Mục tiêu của chúng là các vì và đại dương!”

Lần , Đổng Thiên Tâm thật sự bay lên. Ban đầu còn lóng ngóng, mỗi khi mất kiểm soát, Mang Trú nhắc nhở bằng một cú véo, dần dần cô càng bay định và nhanh hơn, hòa làn gió.

Hơi ấm từ màn sương đêm liên tục ùa mặt, làn gió vuốt ve từng sợi tóc. Trong gió là mùi hương đặc trưng của thành phố Bách Đảo: mùi hoa t.ử đinh hương, cháo, đường nhựa, hàu nướng, cây hoa giấy, dừa xanh… Dải ngân hà như mây trôi đầu, phía là ánh đèn rực rỡ từ hàng ngàn ngôi nhà, cùng dòng xe cộ tấp nập tạo thành những mạch ánh sáng chảy mặt đất.

Xa hơn nữa, là biển cả.

Thuyền chài yên nghỉ trong vịnh biển tĩnh lặng, ánh sáng từ ngọn hải đăng lướt qua mặt nước lấp lánh. Biên giới giữa đại dương và đất liền tỏa ánh xanh lam, một sắc màu kỳ diệu, tựa như một khe hở nhỏ, giống lối một thế giới khác.

Tiếng ồn ào của thành phố xa dần, bên tai chỉ còn tiếng sóng biển vĩnh cửu. Đổng Thiên Tâm lơ lửng giữa trung, như thể một giọng bí ẩn nhắc nhở cô, nên tiến về phía .

Mang Trú ánh , mái tóc đen tung bay. Từng chùm ánh sáng xanh từ mặt biển nổi lên hóa thành hàng ngàn gợn sóng vàng mảnh, lặng lẽ vây quanh .

Mang Trú về nơi giao giữa biển cả và màn đêm, gương mặt nghiêng nghiêng trắng đến trong suốt, đôi mắt lúc sáng lúc tối, giống như phủ một tầng nước.

Đột nhiên, tim Đổng Thiên Tâm đập nhanh hơn. Vô thức, cô siết c.h.ặ.t t.a.y Mang Trú. Mang Trú khựng , đầu, chỉ khẽ thì thầm: “Đã lâu lắm thấy cảnh thế … Cảm ơn.”

Đây là đầu tiên Mang Trú từ “cảm ơn” với cô, nhưng Đổng Thiên Tâm đột nhiên thấy buồn.

Mang Trú là Chúc Long, tại ngủ say suốt một nghìn năm trăm năm?

Tại mất phần lớn thần lực của loài rồng?

Và tại luôn dùng vẻ mặt đầy đau khổ biển cả?

Đổng Thiên Tâm hỏi Mang Trú, nhưng cô linh cảm, dù cô hỏi, cũng sẽ trả lời. Giống như mỗi cô hỏi vì biến thành mèo, chỉ đáp bằng một ánh mắt lảng tránh.

Thế là, Đổng Thiên Tâm nhắn tin hỏi Lữ Ngọ.

Ba giờ sáng, Lữ Ngọ ngủ, trả lời ngay lập tức.

[Đây là bí sử gia tộc Hoạn Long canh giữ suốt một nghìn năm trăm năm. còn định hỏi cô đây!]

Đổng Thiên Tâm: “…”

Chặn thằng chả , tích sự gì!

Mang theo một bụng thắc mắc, Đổng Thiên Tâm chìm giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, ánh nắng ngoài cửa sổ thật . Việc đầu tiên cô là thử xem “siêu năng lực điều khiển gió” còn hoạt động . Cô nín thở, tập trung ý nghĩ, dùng lực...

Đổng Thiên Tâm từ giường nổi lên, lơ lửng, bay lên, hạ xuống, xoay vòng . Hoàn mơ!

Đổng Thiên Tâm ngân nga bay khỏi phòng, khỏi cần dép: “Mang Trú, hôm nay ăn bít tết chiên trứng cá nướng... Ơ, Lữ Ngọ, chào buổi sáng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-13-mon-qua-thuc-su-cua-phong-yeu.html.]

Lữ Ngọ trong phòng ăn, há hốc mồm Đổng Thiên Tâm lơ lửng giữa trung, ly cà phê trong tay đổ đầy lên .

Mang Trú cạnh bàn ăn, mặt là một bát thức ăn cho mèo và một cốc nước, chuẩn ăn.

“Anh đang ăn cái gì thế?!” Da đầu Đổng Thiên Tâm tê rần, lao vèo tới, giật lấy bát mèo của Mang Trú.

Mang Trú nhíu mày: “Cô ?!”

“Hôm nay !” Đổng Thiên Tâm bay bếp, thắt tạp dề: “Ăn bò bít tết chiên !”

Mang Trú lẩm bẩm: “Chưa chắc ngon bằng thức ăn cho mèo…”

Lữ Ngọ khép miệng “cạch” một cái, chỉ Đổng Thiên Tâm: “Cô cô cô cô cô!”

Mang Trú: “Là món quà từ Phong yêu(yêu quái gió), thuật điều khiển gió.”

Lữ Ngọ: “... trời đất ơi!”

Khi Đổng Thiên Tâm bưng một đĩa bít tết chiên bàn, Lữ Ngọ đang trố mắt cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Đổng Thiên Tâm khó hiểu: “Gì ?”

Lữ Ngọ: “Thuật điều khiển gió là một pháp thuật cao cấp, dù là thiên phú tu luyện cũng khổ luyện trăm năm mới ngộ một chút!”

“Gia tộc Hoạn Long trời sinh giỏi pháp thuật, gì lạ ?” Mang Trú cầm d.a.o dĩa kiểu Tây, cẩn thận cắt miếng bít tết cháy sém, cho miệng, nhai nhai nhai, nghỉ chút, nhai nhai nhai, từ bỏ, nuốt chửng cả miếng.

“Cảm ơn khen, chỉ mới thử chút thôi.” Đổng Thiên Tâm đắc ý .

Lữ Ngọ kính cẩn đưa hai tay : “Không thể may mắn trải nghiệm sự huyền diệu của thuật điều khiển gió ?”

“Không thành vấn đề.” Đổng Thiên Tâm thoải mái chìa tay về phía Lữ Ngọ. ngay lúc đó, một tia sáng trắng sắc bén vụt qua đầu Lữ Ngọ, cắm “phập” tủ bếp, ngập sâu nửa đốt ngón tay.

Là một nửa cái nĩa thép.

Trên đầu Lữ Ngọ rơi xuống một nhúm tóc, ít nhất tám mươi sợi.

Mang Trú đặt nửa cái nĩa lên bàn: “Bít tết cứng quá.”

Đổng Thiên Tâm: “Tạm ăn , nhiều chuyện !”

Mang Trú đĩa bít tết cháy sém hồi lâu, cái nĩa khác, tiếp tục ăn.

Lữ Ngọ nuốt nước bọt, lặng lẽ rút tay . Rõ ràng mấy sợi tóc rơi bàn nhắc rằng: tay nên chìa, miệng nên những lời cần thiết.

Mang Trú: “Gọi đến là để bàn chuyện chính.”

đúng đúng, chuyện chính .” Lữ Ngọ gật đầu lia lịa: “Chuyện gì ?”

Đổng Thiên Tâm lập tức hứng thú, tóm tắt ngắn gọn sự kiện “virus máy tính” xảy hôm qua.

Mang Trú cuối cùng cũng ăn xong bít tết, rửa sạch bát đĩa trong bếp, xuống: “Các ký hiệu màn hình máy tính đúng là dấu hiệu của nguyện lực. Những vật nguyện lực bám chắc chắn là thứ cực kỳ quan trọng với nguyện lực.”

Đổng Thiên Tâm: “Vậy đoán, nguyện lực ẩn trong mạng lưới, khả năng liên quan đến thanh niên chơi game đột t.ử .”

Lữ Ngọ: “Mạng lưới thể vượt qua giới hạn gian và thời gian, chẳng nghĩa là thể xuất hiện ở bất kỳ internet ?”

Mang Trú: “Đêm qua đối mặt với , ngửi thấy mùi tà khí.”

Lữ Ngọ rùng , sang Đổng Thiên Tâm: “Làm đây? Có nhúng tay ?”

“Thứ nhất, dù chúng nhúng tay , nhắm . Thứ hai, vụ bà cụ Lâm mở một cách tiếp cận mới, Mang Trú cần rèn luyện để trưởng thành, mà giúp nguyện lực thành tâm nguyện vẻ là một cách tồi. Thứ ba...”

Đổng Thiên Tâm ngước mắt lên, nụ cong cong: “Đã đến đây !”

Lữ Ngọ vỗ bàn: “Làm luôn!”

Mười lăm phút , cả ba đều im lặng màn hình máy tính.

Chờ đợi như đang chuẩn đ.á.n.h trận lớn, nhưng từ đầu đến cuối, màn hình máy tính vẫn một màu đen kịt, lấy một phản ứng.

Đổng Thiên Tâm nhấn nút nguồn thứ ba: “Chẳng lẽ hôm qua ném mạnh quá nên hỏng ?”

Lữ Ngọ: “Có khi đêm qua Mang Trú đại nhân dọa cho sợ quá, dám xuất hiện nữa.”

Đổng Thiên Tâm đẩy Mang Trú: “Anh xa chút.”

Mang Trú yên. Đổng Thiên Tâm đẩy, Mang Trú nhích sang một bên.

“Xa thêm chút nữa.”

Mang Trú bước thêm hai bước.

“Xa nữa.”

Lại bước tiếp.

“Xa thêm chút nữa!”

Mang Trú mặt tối sầm, cách đó năm sáu mét.

Đổng Thiên Tâm ngắm nghía máy tính trái một lúc lâu vẫn thấy gì xảy , bèn chỉ tay Lữ Ngọ: “Anh cũng ngoài luôn.”

Lữ Ngọ đành cạnh Mang Trú. Mang Trú liếc , khiến Lữ Ngọ cảm thấy lạnh sống lưng.

Đổng Thiên Tâm c.ắ.n móng tay, chăm chú màn hình. Bỗng nhiên, màn hình “xẹt xẹt” hiện lên màu xanh, Đổng Thiên Tâm mừng rỡ: “Đến , đến !”

Lời dứt, mấy sợi dây mạng màu xanh từ màn hình lao , quấn chặt cổ tay Đổng Thiên Tâm, kéo cô về phía màn hình.

Mang Trú lập tức lao tới nắm chặt lấy Đổng Thiên Tâm, còn Lữ Ngọ thì nhào lên, ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Mang Trú. càng lúc càng nhiều dây cáp điện lao từ màn hình, như những dây leo ăn thịt, quấn chặt lấy cánh tay, vai, cơ thể, và chân của Đổng Thiên Tâm. Chúng còn lan sang Mang Trú, buộc chặt .

Mang Trú siết chặt cổ tay Đổng Thiên Tâm bằng tay , tay trái nhanh chóng bấm niệm một pháp quyết.

Hai sợi cáp điện to lớn đột ngột trồi , một sợi quấn lấy eo Mang Trú, sợi còn khóa c.h.ặ.t t.a.y trái của . Mang Trú tung một cú đá, đẩy Lữ Ngọ văng . Dây cáp siết lấy Đổng Thiên Tâm và Mang Trú, kéo cả hai biến mất màn hình trong tích tắc. Ánh sáng xanh vụt tắt.

Lữ Ngọ ngơ ngác bệt xuống đất, mất cả chục giây mới hồn. Anh nhào tới, gõ thình thịch lên máy tính. máy tính phản ứng, âm thanh, hình ảnh. Người mất tiêu! Rồng cũng mất tiêu!

Tiểu kịch trường:

Sau chuyến phiêu lưu đêm đầy gió, Mang Trú giường, đắp tấm chăn nhỏ in hình dâu tây, nhưng ngủ .

Những hình ảnh trải qua như một cuốn phim chậm, tua trong đầu .

Đổng Thiên Tâm đỡ lấy , theo tư thế bế công chúa (Mang Trú từng xem qua các tiểu phẩm ngắn và “từ học thuật” và tình huống áp dụng của tư thế ).

là một tư thế tệ hại!

Mang Trú nhắm mắt, cố gắng tĩnh tâm.

một hình ảnh khác nhảy đầu : Đổng Thiên Tâm tựa n.g.ự.c . Anh nhớ rõ lốc xoáy nhỏ xíu mái tóc cô, cảm nhận luồng khí thanh khiết đặc trưng của gia tộc Hoạn Long lan tỏa. Anh thể thở gấp gáp của cô, và... ngửi mùi máu.

Má! Má cô gió cắt rách !

Mang Trú mở bừng mắt, do dự một lúc, cuối cùng bật dậy khỏi giường. Anh lục lọi trong phòng khách, tìm thấy lọ t.h.u.ố.c xịt, nhẹ nhàng bước phòng ngủ của Đổng Thiên Tâm. Anh hết sức cẩn thận dùng tăm bông thoa t.h.u.ố.c lên vết thương của cô.

Anh chăm chú quan sát vài giây, thấy tạm mới lặng lẽ rút lui, về phòng ngủ của , xuống và cố gắng nhắm mắt.

Năm phút , Mang Trú mở mắt .

Vẫn ngủ !

 

Loading...