Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 15: Mảnh vỡ nguyện lực
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:31
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi giai điệu âm nhạc trở nên ngày càng mạnh mẽ, bóng tối bắt đầu gợn sóng, từ trung tâm của các gợn sóng, từng bong bóng lớn nhỏ trồi lên nổ tung. Đột ngột, hơn chục con mãng xà khổng lồ màu xanh lam, xí lao , mỗi con to bằng năm ôm mới xuể, gào thét lao về phía .
Mang Trú hét lên: “Xéo cho nước nó trong!"
Cùng lúc, lao khỏi trận, vòng sáng lấp lánh phản chiếu tà áo trắng như tuyết của , cả như một ngôi băng, trong chớp mắt quấn lấy lũ mãng xà mà giao chiến.
Đổng Thiên Tâm kéo theo Tả Bách trốn thật xa, chạy nín thở quan sát trận đấu.
Thân thủ của Mang Trú cực kỳ gọn gàng, dứt khoát, uy lực của vòng sáng cũng đáng gờm. Chỉ trong chốc lát, c.h.é.m hạ vài con mãng xà. , bất kỳ công thức con nào xuất hiện. Hiển nhiên, trận chiến khác so với đó.
Rất nhanh, Đổng Thiên Tâm nhận điều bất thường. Số lượng mãng xà hề giảm , trái còn tăng lên. Cô thậm chí nghi ngờ liệu hoa mắt , bởi dường như tốc độ của Mang Trú ngày càng chậm .
Kính mắt của Tả Bách phản chiếu hình ảnh trận đấu, miệng lẩm bẩm liên tục:“‘Áo trắng’ c.h.é.m 13 cái đầu, nhưng mãng xà tăng thêm 16 con. Trận đấu kéo dài 156 giây, tốc độ tái sinh của mãng xà là 39,56%. Tốc độ của ‘áo trắng’ giảm 11%, độ chính xác khi tấn công giảm 23%. Nếu tiếp tục, trong 360 giây nữa, lượng mãng xà sẽ tăng lên 50 con, và tốc độ của ‘áo trắng’ sẽ giảm 35%. Anh sắp trụ nổi nữa .”
Một đống dữ liệu đầu óc Đổng Thiên Tâm cuồng. Mãi cô mới phản ứng , nhận “áo trắng” mà Tả Bách đến chính là Mang Trú.
“Ý của là Mang Trú sắp thua?”
Tả Bách gật đầu:“Theo xu hướng hiện tại, đó là kết quả tất yếu.”
Đổng Thiên Tâm:“…”Cô quăng cái gã cuồng liệu mồi cho mãng xà quá! Ít nhất cũng khiến kẻ địch buồn nôn mà giảm sức chiến đấu.
“Giáo sư ! Thay vì phân tích một đống vô dụng như , nghĩ cách tăng cơ hội thắng cho chúng ?!”
“Trừ khi biến .” Tả Bách đẩy kính lên, ánh mắt chăm chú: “Những con mãng xà mới xuất hiện hoa văn vảy khác so với ban đầu. Có lẽ chúng hấp thu một loại năng lượng nào đó trong gian để tái sinh.”
Đổng Thiên Tâm vội hỏi:“Năng lượng gì? Ở ?!”
Tả Bách vươn cổ, nheo mắt, ngửi cố căng tai :“Theo xác suất mà , năng lượng đó hẳn gần mãng xà. tối quá, rõ.”
Cái tên cận thị nặng !
Đổng Thiên Tâm gần như sụp đổ, đầu óc cuồng suy nghĩ:“Nếu mãng xà thể hấp thu năng lượng , liệu Mang Trú cũng thể ?”
Tả Bách trầm ngâm:“Đây là thế giới hai chiều, chắc hẳn một bộ quy tắc vận hành riêng. Có lẽ thể thử.”
Ngay lúc đó, đồng t.ử của Đổng Thiên Tâm co rút mạnh. Cô thấy bóng dáng của Mang Trú lũ mãng xà nuốt chửng, còn thấy nữa.
Cứ chờ thế thì !
“Anh say xe say máy bay ?”
Đổng Thiên Tâm hỏi.
Tả Bách ngơ ngác:“Hả?”
Đổng Thiên Tâm túm lấy Tả Bách, “vút” một cái lao vút . Tả Bách quăng quật theo quỹ đạo bay điên cuồng, cơ thể uốn lượn như sợi mì, tay theo bản năng giữ chặt kính, miệng la hét:“Aaaa!”
Một con mãng xà với cái miệng toang hoác đầy m.á.u sượt qua họ. Tiếng hét của Tả Bách đột ngột ngừng , giọng khàn đặc. Xung quanh là những chiếc vảy khổng lồ, xí và bốc mùi kinh khủng.
Một cú vung đuôi của mãng xà đập mạnh lớp bảo vệ ánh sáng, khiến nó nứt toác, ánh sáng vụn vỡ rơi vãi đầy đường.
“Cô lái kiểu gì mà... Ôi trời…!” Tả Bách suýt nôn mửa. Không rõ là vì mùi hôi do đường bay hỗn loạn của Đổng Thiên Tâm.
cô chẳng buồn quan tâm đến . Vừa né tránh lũ mãng xà với tốc độ cao, cô căng mắt tìm bóng dáng của Mang Trú. Kỳ lạ là, dù ở gần lũ mãng xà như , họ tấn công. Có lẽ vì ánh sáng bảo vệ che giấu khí tức của họ.
Phía , một vòng sáng nhỏ lóe lên... Mang Trú!
Đổng Thiên Tâm mừng rỡ, kéo theo Tả Bách lao qua khe giữa các vảy mãng xà, chui một trống nhỏ.
Mang Trú đang dùng hai tay chống đỡ một lớp ánh sáng bảo vệ nhỏ bé, tạo cho một chút gian để thở. Xung quanh là thể khổng lồ của mãng xà, càng lúc càng siết chặt, như ép nát vụn.
“Anh quả là mạng lớn!” Đổng Thiên Tâm lao đến bên cạnh Mang Trú. Hai lớp bảo vệ ánh sáng chồng lên , gian lập tức rộng hơn một chút.
Sắc mặt Mang Trú trắng bệch như sáp:“Cô đến đây gì?!”
“Đã đến , tranh thủ việc !” Đổng Thiên Tâm kéo Tả Bách đến gần:“Anh thế giới một quy tắc vận hành đặc biệt và một loại năng lượng bí ẩn. Mãng xà nhờ hấp thụ năng lượng mới thể tái sinh liên tục. Có lẽ cũng thể dùng nó...”
“Ý cô là thứ ?” Mang Trú mở lòng bàn tay, để lộ một quả cầu ánh sáng đen trôi nổi. Rìa ngoài của nó lóe lên những tia sáng đen nhánh, phát âm thanh “tí tách.” trông vô cùng bất an.
“ thấy một con mãng xà nuốt vật , đó từ miệng nó sinh một con mãng xà mới.” Mang Trú : “Hẳn là mảnh vỡ nguyện lực trôi nổi trong gian .”
Tả Bách đẩy gọng kính, ánh mắt lóe sáng: "Suy luận của quả nhiên đúng! Đây chính là nguồn năng lượng của BOSS!”
Đổng Thiên Tâm vội : "Mang Trú, thử ...”
“Thứ thuộc tính âm u, xung khắc với sức mạnh của Long Thần, và còn hôi.” lời của Mang Trú dập tắt hy vọng của hai : “ ngửi thấy thôi cũng buồn nôn!”
Quả đúng như lời Mang Trú, quả cầu ánh sáng đen chỉ thể lơ lửng cách lòng bàn tay chừng hai, ba centimet. Dù Mang Trú cố gắng thế nào, cũng thể chạm nó.
“Không ! Đợi phá vây ...” Mang Trú trừng mắt, đồng t.ử dựng , miệng lẩm bẩm chú ngữ, đầu ngón tay dần phát sáng: "Vạn vật giải, lôi vũ khởi, nhật vô...”
Bất ngờ, Mang Trú khuỵu một gối xuống, ánh sáng ở đầu ngón tay tắt lịm, lớp bảo vệ xung quanh rung lắc dữ dội, khung bảo vệ chỉ đủ giữ hình dạng, nhưng vô cùng mong manh.
Đổng Thiên Tâm hoảng hốt: “Anh đấy?!”
“Chỉ là chút tà khí...”
“Bụp, bụp.” hai làn khói hiện , đôi tai của Mang Trú biến thành tai mèo.
“Lúc thì đừng cứng đầu nữa!” Đổng Thiên Tâm sắp phát điên.
Tả Bách chăm chú đôi tai mèo, nhanh tay lau kính: “Tai mèo ư?”
Đổng Thiên Tâm mò mẫm khắp túi áo, túi quần, nhưng chẳng gì để ăn: “Lẽ nào đói nữa? ở nơi thì nấu ăn chứ!!”
“Ra là đói .” Tả Bách chợt hiểu , móc từ túi một thanh sô-cô-la: “Cái ?”
“Anh chỉ ăn đồ tự tay thôi...”
Nói đến đây, trong đầu Đổng Thiên Tâm vang lên một tiếng “đinh.” một ý tưởng lóe lên.
Tộc Chúc Long chỉ thể ăn thức ăn và nước uống của gia tộc Hoán Long xử lý. Xét cho cùng, thức ăn và nước cũng chỉ là một dạng vật dẫn năng lượng. Vậy thì, theo lý thuyết, Mang Trú cũng thể hấp thu năng lượng của thế giới , miễn là năng lượng đó cô trực tiếp chế biến...
“Chơi tới cùng thôi!” Đổng Thiên Tâm nghiến răng, chộp lấy quả cầu ánh sáng đen lơ lửng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-15-manh-vo-nguyen-luc.html.]
Mang Trú hoảng hốt: "Cô gì ...”
Những lời phía Đổng Thiên Tâm thấy nữa. Cô cảm giác hút một vùng tối đen như mực, như rơi xuống một hồ sâu. Xung quanh đầy rẫy những tiếng động lạ kỳ, thì thào, rì rầm, giống như vô con đỉa nhỏ bám lên da thịt, bò dọc theo sống lưng từng chút một, ngứa ngáy như kim châm.
Cô cố gãi lung tung, nhưng cơn ngứa giảm, còn khó chịu hơn, thậm chí bắt đầu buồn nôn. Đổng Thiên Tâm cố nén cảm giác cuộn trào trong bụng, quanh. Phía đầu, một tia sáng yếu ớt, nhỏ như hạt đậu, lấp ló tiếng của Mang Trú:
“Đổng Thiên Tâm, cô bừa!”
Đổng Thiên Tâm cúi đầu xuống, quả cầu ánh sáng đen trong tay biến mất.
“Xem đây mười phần chắc chín là gian bên trong quả cầu, nó hút ý thức của đây. Ánh sáng hẳn là lối . Chỉ cần bơi lên…”
Đột nhiên, báo , một giọng khác vang lên từ đáy vực đen: “Thiên Tâm…”
Toàn Đổng Thiên Tâm cứng đờ. Cô nhận giọng ... dịu dàng, ấm áp, luôn mang theo nụ và hương hoa dành dành.
“Mẹ!”
Tiếng của Mang Trú còn nữa. Đổng Thiên Tâm , lao xuống đáy vực sâu, càng ngày càng chìm sâu bóng tối, xung quanh yên lặng đến đáng sợ. Cô rõ cả tiếng tim đập, tiếng m.á.u chảy qua động mạch ở cổ, và cả tiếng nước mắt tuôn rơi.
Dòng nước dần trở nên trong suốt, như một mặt gương. Đổng Thiên Tâm lơ lửng trong đó, thấy bóng phản chiếu.
Đó là cô, nhưng là cô. Một cô bé mặc chiếc váy hồng, tóc buộc nơ bướm, mang chiếc cặp dâu tây yêu thích nhất. Đó là Đổng Thiên Tâm năm năm tuổi.
Cô bé một vách núi cao chót vót, bầu trời xanh ngắt trải dài, mặt đất vang vọng những tiếng rền vang. Một vực thẳm kinh hoàng x.é to.ạc núi rừng, bên trong là nước mà là dòng bùn đất cuồn cuộn, dữ dội.
Đổng Thiên Tâm nhỏ tuổi nức nở, chân trần, đôi bàn chân nhỏ bé rách toạc, m.á.u thịt lẫn lộn.
Cô bé gần như gào thét đến khàn cả giọng:
“Mẹ ơi! Ba ơi! Mẹ ơi! Ba ơi!!”
Đáp cô bé chỉ tiếng gió thổi qua cánh đồng hoang.
Đổng Thiên Tâm nghẹn ngào, nuốt khan một cái, mạnh mẽ nhắm mắt .
Không khó hiểu tại Mang Trú mảnh nguyện lực “mang thuộc tính tối tăm.” Hóa , nó thể đ.á.n.h thức những ký ức đen tối nhất trong lòng .
Nguyện lực, chính là sức mạnh của tâm trí.
Ký ức bắt nguồn từ trái tim, tự nhiên cũng là một phần của nguyện lực.
Cô hiểu cần gì.
Đổng Thiên Tâm lau khô nước mắt, mở mắt , với giọng chắc nịch: “Mẹ, ba, con lớn lên an , đại học, công việc, ăn uống và ngủ nghỉ đúng giờ. Con sống trong một ngôi nhà lớn hướng biển, mỗi ngày đều tắm nắng.”
Cô bé Thiên Tâm trong gương nước , ngây ngốc cô. Nước mắt trong mắt cô bé như máu, từng giọt, từng giọt rơi xuống.
Đổng Thiên Tâm thẳng phiên bản nhỏ bé của , từng từ vang lên rõ ràng: “Con sẽ sống ! Dù chỉ một , con cũng sẽ sống !!”
Mặt nước trong gương dậy lên những gợn sóng dữ dội, hình ảnh ký ức dần tan biến, khuôn mặt mờ mờ của Mang Trú hiện lên.
Đổng Thiên Tâm hít sâu một , bơi thẳng về phía đó. Nước sóng sánh, âm thanh xung quanh bỗng trở nên rõ ràng. Cô mở mắt , thấy Mang Trú đang đỡ lấy , đôi tai mèo căng thẳng dựng thẳng như ăng-ten.
Tả Bách reo lên: “Ấy, tỉnh !”
Đổng Thiên Tâm mở tay , một quả cầu ánh sáng trong suốt và ấm áp từ lòng bàn tay chậm rãi bay lên... cô thành công thanh tẩy quả cầu ánh sáng đen!
Mang Trú trợn tròn mắt. Đổng Thiên Tâm đảo tay, đẩy quả cầu ánh sáng n.g.ự.c Mang Trú. Đôi tai mèo lập tức biến thành ánh sáng trắng biến mất, đôi mắt đen trở thành con ngươi dọc màu vàng kim, tỏa ánh sáng hổ phách lấp lánh.
Mang Trú dậy, vung tay quét ngang. Hàng chục vòng sáng rực rỡ từ trời giáng xuống, hợp thành một vòng sáng khổng lồ lóa mắt. Anh đảo tay, vòng sáng mang theo tia chớp kinh hoàng quét xung quanh, con mãng xà khổng lồ tan thành tro bụi.
Không gian biến mất, chỉ còn một trắng yên tĩnh.
Ba ngơ ngác.
Đổng Thiên Tâm: “Bug game ư?”
Tả Bách: “Đánh bại BOSS, chắc phần thưởng chứ.”
Mang Trú chỉ tay lên : “Ở !”
Trong gian trắng, một chuỗi công thức hiện lên: an = 1 + (n - 1) ?? 2 = 570918
Đổng Thiên Tâm: “…!!!”
Mang Trú: “…!!!”
Tả Bách: “Cái là...”
Bỗng nhiên, một cơn lốc xoáy khổng lồ từ trời lao xuống, cuốn phăng công thức và bao trùm cả ba .
Mang Trú chụp lấy Đổng Thiên Tâm, Tả Bách thổi bay . Đổng Thiên Tâm chỉ cảm thấy thứ cuồng, như ném một chiếc máy giặt đang loạn xạ. Mắt cô lúc tối lúc sáng, bụp, cả rơi xuống ghế sofa. Mang Trú vẫn nắm lấy cổ tay cô, cũng bụp một cái, xuống bên cạnh.
Lữ Ngọ đang cúi đập đập màn hình máy tính, giật ngẩng đầu: “Ơ? Mọi hả?! Làm thế nào mà ?!”
Mang Trú nheo mắt: “Trận nhãn cuối cùng...”
Đổng Thiên Tâm nghiến răng: “ ghét toán!!”
Tiểu kịch trường:
Năm phút , Lữ Ngọ và Đổng Thiên Tâm chăm chú ứng dụng Long Đằng, đồng loạt nuốt nước bọt.
[Chỉ tín nhiệm: Tăng 22,33%]
Lữ Ngọ: “Số liệu đỉnh quá! Một bước đột phá lịch sử! Tiểu tổ tông, cô cái gì ?”
Đổng Thiên Tâm: “Chắc là vì… Mang Trú ăn ngon …”
“Cô cho ngài Mang Trú ăn gì thế? Viên bổ mười phương ?”
“Có lẽ… cũng nên phong phú thêm thực đơn cho Mang Trú!”