Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 18: Thế giới hai chiều mới
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:34
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chiếc TV. Trên màn hình, tuyết trắng ngày càng dày đặc, tụ , xoáy tròn, méo mó, và cuối cùng hóa thành hình dáng một .
Mái tóc giả xanh lam, mặt nạ giấy trắng, trang phục việc xanh đậm...Đó là Cát Dương Chỉ Chỉ!
Đổng Thiên Tâm giật : “Chuyện quái gì đang xảy thế?! Nguyện lực lẽ tan biến khi thành tâm nguyện, tại xuất hiện nữa?!”
Tả Bách bật dậy, đổ chiếc ghế phía . Mang Trú nhoáng lên một cái, chắn mặt Đổng Thiên Tâm, đầu ngón tay ánh lên tia sáng mờ.
Quản lý và ông Triệu bên ngoài cũng sững sờ, trưởng đồn Trương thì gào lên: “Cái gì đây? Trò đùa quái quỷ ? Ai chuyện ?!”
Tiểu Vương chỉ màn hình, thét lên: “Lại... nữa !”
Lữ Ngọ kỳ lạ nhất, lấy từ túi một gói hoa vàng phơi khô.
Trên TV, Cát Dương Chỉ Chỉ bắt đầu : [Ba, , con xin .]
Mẹ Dương hét lên t.h.ả.m thiết, lao đến gần màn hình: “Đây là giọng của con ! Nó còn sống! Nó còn sống!”
Cha Dương vấp ngã vì cái ghế, nhưng lồm cồm bò dậy: “Con c.h.ế.t! Con vẫn chuyện kìa!”
Cát Dương Chỉ Chỉ thở dài: [Con ở thế giới còn nữa. ở thế giới , con vẫn sống. Ba , sống ở thế giới thật quá đau khổ, hai qua đây sống cùng con ?]
Mẹ Dương và cha Dương gần như quỵ xuống tường, nức nở: “Được! Được! Chúng ! Con , chúng cũng sống nổi nữa, bất kể , chúng cũng sẽ theo con!”
[Vậy thì cùng thôi.]
Cát Dương Chỉ Chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, vài sợi dây mạng đen xí từ màn hình lao , quấn lấy cha Dương.
Trong tích tắc, Mang Trú tung một luồng sáng chói lóa, cắt đứt dây mạng. Tay nhanh chóng kết ấn, miệng lẩm bẩm: “Thượng đức tải vật, trung hòa tương ứng, Càn...đoạn!”
Một trận pháp rực rỡ từ trời giáng xuống, bao phủ tất cả . Gần như đồng thời, Lữ Ngọ tung nắm hoa vàng khô trong tay, những bông hoa khô cằn biến thành tươi mới ngay lập tức. Các cánh hoa vàng mềm mại kết thành từng cái kèn nhỏ, thổi lên giai điệu ru ngủ chói tai: “Ngủ ~ ngủ ~”
Đổng Thiên Tâm tự chủ ngáp một cái, giật , nhanh chóng véo một cái. Quay đầu , thấy trong trận pháp đều ngủ say, chỉ còn Mang Trú, Lữ Ngọ, và Tả Bách vẫn tỉnh. Tả Bách dùng một chiếc bút đ.â.m mu bàn tay để giữ tỉnh táo.
Trên màn hình, Cát Dương Chỉ Chỉ lùi màn hình : [ sẽ chờ các ở thế giới .]
“Yên tâm mà !” Lữ Ngọ tung thêm một nắm hoa vàng: “Bên để dọn dẹp, đảm bảo họ tỉnh sẽ chẳng nhớ gì.”
Mang Trú triệu hồi trận pháp, bao lấy đầu Đổng Thiên Tâm: “Lần , đừng bậy!”
Đổng Thiên Tâm nhe răng : “Không thành vấn đề!”
Tả Bách ngắn gọn: “Đi thôi.”
Ba bước lên phía , màn hình TV phun từng đám sương đen lớn, bao lấy cả ba và hút họ trong.
*
Lần thứ hai bước thế giới hai chiều, thứ đổi .
Trong gian vô tận, các dây mạng đen xoắn xuýt với , tạo thành những mê cung khổng lồ lơ lửng giữa trung. Bề mặt dây mạng phủ một lớp màng sáng trơn tru và nhớp nháp, qua đó thể thấy các dòng mã xanh lam đang chảy bên trong. Thoạt , những thứ giống tổ của các loài động vật chân đốt, khiến khỏi thấy ghê tởm.
Cát Dương Chỉ Chỉ mê cung lớn nhất, hai tay khoanh lưng, ngẩng đầu lên. Nghe thấy tiếng bước chân ba , mặt nạ giấy mặt lóe sáng, dần biến thành một gương mặt .
“Chào mừng đến với thế giới của .”
Từ lời thoại, màu tóc giả, hình dạng mặt nạ, đến trang phục và giọng , tất cả đều giống hệt đó. Đổng Thiên Tâm vẫn cảm thấy kỳ lạ, như điều gì đúng. Một từ duy nhất bật lên trong đầu cô: “Khó ưa!”
“Người bạn mến của , cảm ơn .” Cát Dương Chỉ Chỉ dang tay về phía Tả Bách, tỏ ý ôm lấy : “Cảm ơn giúp thành tâm nguyện.”
Tả Bách chút cảm xúc, buông một câu: “Vui lòng giải thích ứng dụng của định lý giá trị trung bình trong vi phân.”
Cát Dương Chỉ Chỉ rõ ràng khựng , một hồi mới : “Người bạn mến, chúng đang đối mặt với , những lời hỏng khí thế ?”
Mắt kính của Tả Bách ánh lên một tia sáng: “Anh Cát Dương Chỉ Chỉ!”
Mang Trú lao lên, như băng, tay tựa cơn lốc, liên tiếp tung sáu chưởng về phía chiếc mặt nạ của Cát Dương Chỉ Chỉ. Cát Dương Chỉ Chỉ lùi , đầu như gắn thêm bộ rung, lắc mạnh lên xuống, trái , để vô tàn ảnh, và né tránh tất cả.
Mang Trú hạ , xoay , lòng bàn tay từ hất mạnh lên , đ.á.n.h thẳng cằm của Cát Dương Chỉ Chỉ: “Rắc!” Đầu Cát Dương Chỉ Chỉ bật ngửa , gáy dính chặt xương bả vai, cổ đ.á.n.h gãy.
Thế nhưng điều kinh hoàng xảy : Đầu của Cát Dương Chỉ Chỉ “rắc, rắc, rắc” trở vị trí ban đầu. Chiếc mặt nạ vỡ tan, rơi xuống, để lộ một khuôn mặt - nhưng khuôn mặt chẳng thể gọi là “mặt”. Không da, cũng chẳng ngũ quan, chỉ là một đám khí đen định hình.
Toàn Đổng Thiên Tâm nổi da gà, Tả Bách tái mét. Mang Trú nhanh tay kết ấn, sáu vòng ánh sáng chói lòa hiện , ánh sáng phản chiếu đôi mày lạnh lẽo sắc sảo của .
Kẻ mặt bật khinh khỉnh, hình hóa thành một chiếc gai độc, lao thẳng về phía Mang Trú. Mang Trú lướt nhanh trong trung cùng với vòng ánh sáng hộ , cả hai lao một trận chiến dữ dội .
Đổng Thiên Tâm thể theo dõi động tác của cả hai. Chỉ thấy một bóng sáng, một bóng tối lao vun vút từ bên sang bên , thỉnh thoảng phát những luồng sáng chói lòa, hoặc những cụm hắc khí mịt mù. Vòng chiến đấu càng lúc càng rời xa vị trí của Đổng Thiên Tâm và Tả Bách.
Bỗng nhiên, một luồng sáng mạnh bùng nổ. Kẻ mặt đ.á.n.h bay, phát tiếng “phập” lớn. Tóc giả và bộ đồ công nhân tan chảy thành chất lỏng nhớp nháp.
Mang Trú đáp xuống đất, tám vòng ánh sáng chói bay vòng lưng: “Tên Cát Dương Chỉ Chỉ thật đang ở ?!”
Kẻ mặt trả lời. biến đổi, mơ hồ thành hình dáng , phía là làn khói đen lắc lư, như một chiếc đuôi mờ ảo.
Không hiểu vì , lòng Đổng Thiên Tâm bỗng trào lên cảm giác bất an. Một luồng cảm xúc âm u như bóng ma lướt qua tâm trí cô, nhưng khi cố gắng nhớ , tất cả chỉ mơ hồ tan biến.
Tả Bách bất giác hít sâu một . Những mê cung lơ lửng trung phát tiếng động kỳ lạ “xào xạc”. Những đường dây mạng bắt đầu xoắn chặt , va chạm, ma sát, rơi xuống vô mảnh vụn đen - biến thành những bông hoa đen năm cánh.
Một bông hoa đen rơi xuống vai Mang Trú. khẽ run lên, nhanh chóng phủi , nhưng vai ăn mòn để một lỗ nhỏ.
Mang Trú lập tức triệu hồi trận quang hộ , nhưng những cánh hoa đen vẫn thể ăn mòn ánh sáng . Mỗi một cánh hoa rơi xuống, trận quang xuất hiện một vết đen như vết mục nát.
Ngược , kẻ mặt thì cơ thể đang tan chảy dần hồi phục. Thân thể, tứ chi, áo quần, giày dép đều mọc chỉnh. dang rộng đôi tay, đón nhận cơn mưa hoa đen, phát tiếng khanh khách: “Các thấy ? Chúng đang ca ngợi đấy! Trong thế giới đầy ô uế , các mãi mãi thể thắng !”
Đôi mày của Mang Trú lạnh lùng siết , mang theo trận quang hộ , lao thẳng lên, tung ba vòng ánh sáng. khi chúng kịp chạm kẻ mặt, cơn mưa hoa đen nuốt chửng tất cả. Trận quang hộ bốc lên từng luồng khói đen. Mang Trú lướt qua màn mưa, tìm cơ hội phản công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-18-the-gioi-hai-chieu-moi.html.]
Trong khi đó, Đổng Thiên Tâm và Tả Bách nôn nóng phân tích tình hình.
Tả Bách: “Những bông hoa đen tương tự như quả cầu năng lượng . Chúng tăng cường sức mạnh cho BOSS, nhưng cực kỳ nguy hiểm với Mang Trú!”
Đổng Thiên Tâm: “Sao thấy hình dạng những bông hoa quen quen, như thấy ở ...”
Tả Bách đẩy gọng kính, ngẫm nghĩ hồi lâu: “Hình dáng bên ngoài giống nút thích nền tảng livestream của Cát Dương Chỉ Chỉ, chỉ khác màu thôi.”
Đổng Thiên Tâm nheo mắt: “Tại là màu đen?”
Cứ như để trả lời câu hỏi của họ, từ mê cung vọng một giọng vặn vẹo.
“Thật đáng buồn , toán học chỉ cần học đến cấp tiểu học là đủ. Học lên cao hơn chẳng qua chỉ phí thời gian, trong đời sống bao giờ dùng đến . Hay là các tính dùng vi phân khi mua rau ?”
“Tại dữ liệu lớn đề xuất thứ cho ? Nhìn thấy toán học là nôn !”
“Nhìn xem, trò gì kìa, ngu ngốc tính sai hết mấy câu Sudoku ! Thật t.h.ả.m hại!”
“ là học viên cao học, kẻ là dân ngoại đạo. là múa rìu qua mắt thợ, buồn chịu .”
...
Tả Bách thở dài: “Đây là những bình luận ác ý từng xuất hiện nền tảng livestream của Cát Dương Chỉ Chỉ. Tưởng rằng xóa từ lâu, ngờ chúng vẫn còn tồn tại trong thế giới . Thì , đây chính là nguồn gốc của những bông hoa đen, cung cấp năng lượng bất tận cho kẻ giả mạo Cát Dương Chỉ Chỉ.”
Đổng Thiên Tâm: “Không lẽ đây chính là ‘oán khí’ của mạng lưới? ...oán khí mà giỏi thế ?”
Hộ trận của Mang Trú xuất hiện những vết rạn lớn, vài cánh hoa đen trôi xuống, cháy xém bộ áo quần trắng như tuyết, để những vết cháy xí. Mang Trú tránh né, gạt bỏ cánh hoa đen, ánh mắt phản chiếu ngọn lửa đen từ cánh hoa, nhưng ánh còn sắc bén hơn cả lửa.
Kẻ mặt lớn: “Anh chính là Mang Trú, Chúc Long thuần bạch duy nhất của tam giới, là tồn tại thuần khiết nhất giữa trời đất. trong thế giới , sát khí đối với chẳng khác gì độc xương!”
Mang Trú hừ lạnh, chớp mắt lao mưa hoa đen. Vòng sáng c.h.é.m bay nửa cái đầu của kẻ mặt. thét lên t.h.ả.m thiết, hóa thành một làn khói đen, chui sâu trong trận mưa hoa.
Mang Trú, với quang trậ hộ sứt mẻ vẫn chùn bước, tiếp tục đuổi theo. Vai, lưng, cánh tay, tà áo của liên tục bốc lên những ngọn lửa đen cháy rực, thiêu rụi bộ áo quần khiến nó rách nát. Những vết cháy da để lộ các hoa văn mờ nhạt như vảy. dù thương, Mang Trú càng đ.á.n.h càng hung mãnh.
Kẻ mặt chạy trốn hét lên: “Anh định đồng quy vu tận ?!”
Mang Trú tung ba vòng sáng, gọn: “Đồ thúi hoắc!”
Kẻ mặt suýt ngã nhào: “Gì cơ?!”
“Anh đều thối.” Mang Trú lạnh lùng : “giống như cái thứ đó , khiến buồn nôn!”
Kẻ mặt tức điên, mặc kệ nửa cái đầu mọc , xoay lao về phía Mang Trú:
“Anh ai là thứ đó?!”
Mang Trú xoay chân, tung một cước đá văng kẻ mặt: “Ý là, và nó giống , chẳng thứ gì hồn!”
Kẻ mặt rơi mạnh xuống đất, thể vỡ tan tành. Mưa hoa đen rơi như trút nước, gần như che khuất hình dáng của cả hai.
Đồng Thiên Tâm nổi nữa, thốt lên: “Dựa theo kinh nghiệm , chỉ cần thanh tẩy những cánh hoa đen , là thể giúp Mang Trú đúng ?”
Tả Bách nhíu mày: “Thế giới khác hẳn . Hình thái năng lượng âm tính khác biệt, cơ thể của BOSS cũng khác, biến quá nhiều. Theo tính toán bảo thủ, xác suất thất bại trong việc thanh tẩy là 50%.”
Đồng Thiên Tâm trả lời: “Nói cách khác, xác suất thành công cũng là 50% đúng ?”
“Về lý thuyết là thế, nhưng...” Tả Bách Đồng Thiên Tâm đang cưỡi gió bay lên trung, tóc đuôi ngựa tung bay trong ánh sáng của hộ trận. Gương mặt tròn trịa ánh lên vẻ quả quyết, nhưng tay chân thì đang run rẩy.
“Cô run gì thế?” Tả Bách hỏi.
“ sợ chứ !” Đồng Thiên Tâm đáp.
“…Sợ thế mà còn dám lao lên?!”
“Đây liều lĩnh, mà là dũng cảm!”
Đồng Thiên Tâm lao , cánh hoa đen đập quang trận hộ của cô, tạo nên mùi khét lẹt khó chịu. Cô bay lên bay xuống, vòng qua vòng mấy lượt, cuối cùng cũng vây một cánh hoa đen.
Cánh hoa đen rung lên dữ dội trong gió, phát tiếng nhạo chói tai: “Livestream mà còn mặc đồ công nhân, đúng là giỏi màu!”
Đồng Thiên Tâm thẳng tay tát một phát: “Liên quan gì đến ?!”
“Ầm!” Cánh hoa đen cô tát vỡ vụn, biến mất .
Đồng Thiên Tâm ngẩn . Thứ cánh hoa đáng sợ dễ vỡ thế?
Cô vội vàng đuổi theo, bắt một cánh khác. Lần , cánh hoa đen châm chọc: “Chắc gì học vấn cao, chỉ dựa cái livestream vẻ cao cấp để duy trì chút tự trọng đáng thương thôi ( khinh).”
Đồng Thiên Tâm tát thêm một cái: “Anh ở thế giới thực sống t.h.ả.m thế nào mà hề ở đây để c.h.ử.i hả?”
“Phụt!” Cánh hoa thứ hai cũng đ.á.n.h nát.
Đồng Thiên Tâm ngẩn . Chẳng lẽ cách thanh tẩy của cô quá bạo lực? Cô tiếp tục vòng quanh, tóm một cánh hoa lớn hơn. Cẩn thận tiếp cận, cô nghiêng tai lắng .
“ là dân chuyên Toán. đảm bảo, phép tính của streamer đều sai bét, chỉ đủ lừa mấy kẻ ngu ngốc thôi ( lớn).”
Lần , Đồng Thiên Tâm vội động thủ. Cô suy nghĩ một chút, đưa tay nhẹ nhàng chạm cánh hoa, giọng điệu cũng dịu : “ , đang lừa một kẻ ngu ngốc là ?”
Cánh hoa đen run rẩy dữ dội, phát tiếng rít khó chịu, như đang phản bác điều gì đó. Đồng Thiên Tâm kiên nhẫn giữ ngón tay áp lên cánh hoa. Dần dần, nó ngừng rung, sắc đen nhạt dần.
Đồng Thiên Tâm chợt nghĩ : Nếu những cánh hoa là hình thái của nút “thích” nền tảng livestream, thì...Cô giơ ngón cái, chỉ thẳng tâm cánh hoa, giọng dõng dạc: “Livestream thú vị, streamer cố lên nhé!”
Ngay lập tức, cánh hoa đen chuyển thành màu đỏ rực. Không, giờ đây, nó là một bông hoa nhỏ xinh màu đỏ, tỏa hương thơm ấm áp, nhẹ nhàng rơi tay Đồng Thiên Tâm.
Đồng Thiên Tâm ngỡ ngàng. Không ngờ rằng để thanh tẩy những “sát khí mạng” đáng sợ , chỉ cần một lời khen đơn giản.