Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 30: Nguyện Vọng Thật Sự Của Cô Ấy
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:47
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tả Bách và Lữ Ngọ ghé đầu , dán mắt màn hình điện thoại.
Lữ Ngọ hỏi: “Bản scan kịch bản gửi ?”
Tả Bách trả lời: “Chắc là .”
Hiện màn hình đang chiếu cảnh chuyển đoạn khi kết thúc, với đủ loại ngoại cảnh, OST và hồi tưởng ký ức, tất cả chỉ để kéo dài thời gian. Trong sân bay, nhóm diễn viên quần chúng đông đúc, chỉ cảnh xa, thấy bóng dáng của Đổng Thiên Tâm và Mang Trú. Lữ Ngọ cam tâm, dí sát mũi màn hình, đến mức mùi nước hoa hồng quá đậm của Tả Bách khó chịu, lùi , đẩy gọng kính và hỏi: “Trừ kịch bản , còn di vật nào khác của Ôn Thuần ?”
Người phụ nữ mặt Tả Bách ngoài ba mươi, tóc ngắn, trang điểm, mang theo một túi tài liệu lớn, vẻ mặt chút e dè.
Cô lắc đầu: “ chỉ kịch bản .”
Tả Bách cau mày, lật tập hồ sơ mà Lữ Ngọ đưa tới: “Cô tên là Trác Linh, từng dùng bút danh Trác Việt. Năm năm , cô là trợ lý của Ôn Thuần, theo học kịch bản với cô tám tháng. giờ cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường…”
Bên cạnh Trác Linh, một đàn ông đầu trọc to béo cắt ngang: “Tiểu Linh, tại cô biên kịch nữa?”
Người đàn ông chính là Bạng Khải Cường, còn gọi là Bạng Đại Hải trong phim. Ông khuôn mặt bóng dầu, mặc một chiếc áo gi-lê câu cá với bảy tám chiếc túi nhồi căng, trông càng vóc dáng thêm phần ục ịch.
Trác Linh gượng: “ tài năng nên bỏ cuộc .”
Bạng Khải Cường sững một lát cũng theo: “ cũng , tài năng diễn xuất. Giờ chuyển sang đạo diễn tuyển vai. Bộ phim chắc là tác phẩm duy nhất để đời của . Sau c.h.ế.t , định khắc luôn tên bảng phân vai bia mộ, haha.”
Tiếng gượng gạo nhanh chóng lan xung quanh, chuyển thành những tiếng thở dài. Tất cả cùng về phía tập kịch bản trong tay Tả Bách.
Tả Bách lật nhanh các trang, hàng chữ Hán chạy qua kính mắt của như dòng chảy: “Nhân vật Trình Nam Phong trong bản thảo gốc và trong phim khác . Từ tính cách quả quyết, kiên định trở thành cố chấp và cứng nhắc. Điều ngược với thiết kế ban đầu của Ôn Thuần. Sự đổi lý do đặc biệt nào ?”
Trác Linh trả lời: “Người đóng vai Trình Nam Phong là Khâu Tề, khi đó là một thần tượng mới nổi. Nhà sản xuất dựng cả bộ phim chỉ để nâng đỡ . Khâu Tề hài lòng với thiết kế nhân vật trong bản thảo gốc, nên yêu cầu sửa đổi. Các nhân vật khác chỉ đổi đôi chút, nhưng riêng Trình Nam Phong thì từ đầu đến chân còn liên quan gì đến bản gốc của cô Ôn nữa.”
Bạng Khải Cường thở dài: “Phim xong đầy một tháng thì Khâu Tề gặp scandal, khiến phim đóng băng năm năm. Nếu nhờ Thẩm Ước nổi tiếng bất ngờ thì…Haiz, dù cắt thành phim ngắn, nhưng ít nhất cũng phát sóng .”
Trác Linh nhỏ: “Cô Ôn chắc sẽ vui.”
“Đương nhiên là vui ! Kịch bản là tâm huyết cả đời của cô !” Bạng Khải Cường lớn, tiếp: “Lúc mới lập đoàn phim, cô Ôn cứ ngày đêm ở trong căn phòng nhỏ của kịch bản. Mỗi ngày cô chỉ ăn một cái bánh bao, ăn xong là ngủ, ngủ đến tối thì dậy tiếp. Mỗi gặp cô đều thấy hai mắt thâm quầng, chẳng khác gì gấu trúc.”
Trác Linh mỉm , nhớ : “Quán bánh bao chiên đối diện nhà trọ mà, chúng ngày nào cũng tới đó ăn. Ông chủ quán còn nhận chúng . Anh Bạng thích uống rượu nếp của quán nhất, mỗi uống xong hô lớn: ‘Sau sẽ thành Ảnh Đế!’”
Bạng Khải Cường gãi đầu, ngượng: “Hồi đó còn trẻ trời cao đất dày, chỉ bừa thôi. À, cô còn nhớ cô xin nghỉ nửa tháng để về trường luận văn nghiệp ?”
Trác Linh gật đầu: “Nhớ chứ, thế?”
“Trong thời gian đó, đoàn phim đang thử vai. Thẩm Ước cũng thử vai lúc . Khi đó tiền, cũng chẳng danh tiếng, nhưng ăn sáng ở quán bánh bao . Tiếc là xin WeChat, nếu bây giờ chúng cũng quan hệ với Ảnh Đế .”
Ánh mắt Trác Linh trầm xuống: “Khi đó, cô Ôn và đuổi khỏi đoàn phim, cơ hội gặp Thẩm Ước. cô Ôn từng , Thẩm Ước tài.”
“Cô hiểu lầm , cô Ôn Thẩm Ước tài, chỉ về diễn xuất mà là…” Bạng Khải Cường hạ thấp giọng, tiếp: “Thẩm Ước ăn xong bữa sáng thường vườn hoa quán bánh bao để luyện hát. Chúng tình cờ thấy.”
Trác Linh trợn tròn mắt: “ Thẩm Ước phân biệt âm chuẩn cơ mà.”
“Không chỉ phân biệt âm chuẩn, mà hát còn giống như quạ kêu. lạ ở chỗ…” Bạng Khải Cường vỗ đùi: “Giọng hát của thật sự sức mạnh chấn động lòng .”
Trác Linh ngỡ ngàng chớp mắt: “Vì quá khó nên mới gây chấn động ?”
Cả hai phá lên .
Tả Bách lật đến trang cuối cùng của kịch bản, dòng chữ “Kết thúc” chỉ còn trắng trống rỗng. Anh ngạc nhiên hỏi: “Không đoạn kết ?”
“Cô Ôn kịp cảnh cuối cùng.” Trác Linh đáp: “Đoạn kết là do đạo diễn và các biên kịch thêm .”
“Diễn viên quần chúng, đây là một cái kết đoàn tụ gia đình đầy khuôn sáo, gì đặc biệt cả.”
“Ý là, kết cục hiện tại do Ôn Thuần ?” Tả Bách về phía Trác Linh: “Có đúng ?”
Trác Linh vẻ lúng túng: “Ngày rời khỏi đoàn phim, cô Ôn đưa cho kịch bản . Cô , mặc dù câu chuyện thành, nhưng cô tin rằng tất cả trong câu chuyện chắc chắn sẽ tìm một cái kết .”
Tả Bách lật trang bìa, nhẹ nhàng lên: “‘Có thể nhân vật là do bạn tưởng tượng , nhưng nhân vật hư cấu của bạn sẽ sống ngòi bút của bạn, trở thành những sinh mệnh thực sự…’”
Trác Linh : “Giáo sư Tả, chuyện đây là…?”
Bàng Mạnh Cường thắc mắc: “Chúng thực sự thể thấy điều đó trong bộ phim ?”
“Được , , !” Lữ Ngọ hét lên, đầu ngón tay nâng mí mắt: “ tìm thấy Đổng Thiên Tâm và Điện hạ Mang Trú, mau đây, phim sắp bắt đầu !”
Mắt kính của Tả Bách lóe lên ánh sáng: “Chúng hãy cùng chờ xem.”
—
Tại khu vực kiểm tra an ninh sân bay, Trình Nam Phong túm chặt vai của Nguyễn Nguyệt, mắt đỏ hoe, nức nở: “A Nguyệt, là sai, nên quên em! Em đừng rời xa , em thể rời xa , yêu nhất chỉ em thôi! Em là tất cả của !”
Nguyễn Nguyệt thở dài, định gì đó, nhưng Trình Nam Phong đột nhiên đổi mục tiêu hét lên: “Chu Lang Thần, tại phản bội ?! coi là em, thế mà cướp A Nguyệt của ! Sao thể ?!”
Chu Lang Thần mở to mắt như quả nho, liên tục xua tay: “ , , đừng vu oan, xin rút lui, đây, hai cứ tiếp tục !”
Nói xong, luồn đám đông, chuẩn xác tìm thấy Đổng Thiên Tâm, chen cạnh, thở phào một .
Đổng Thiên Tâm, Mang Trú, Cát Dương Chỉ Chỉ và Bạng Đại Hải đồng loạt , vẻ mặt đầy bất lực.
Đổng Thiên Tâm: “Cậu dù cũng là nam phụ, rút lui như là quá vội vàng ?”
Bạng Đại Hải: “Lời thoại ít quá nhỉ.”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Mất mặt.”
Mang Trú: “Nhát gan.”
Chu Lang Thần: “ gọi đó là ‘thành cho khác’, một đức tính cao bao.”
Bình luận ủng hộ hiện lên như hùa theo: [Chu Lang Thần tấm lòng nhân hậu, thành cho khác.]
[Chu Lang Thần hy sinh bản , thành cho cặp nam nữ chính, đó là tình yêu cao thượng bao!]
[Chu Lang Thần ngoài mặt, nhưng đôi mắt , trái tim đau quá.]
“Này!” Chu Lang Thần hét lên về phía dòng bình luận: “ nhé!”
Mọi đồng loạt ôm trán.
Chu Lang Thần với màn “thành cho khác” của khiến Trình Nam Phong cứng họng, môi mấp máy vài cái, gì tiếp.
Nguyễn Nguyệt bật : “ như thấy, và Chu Lang Thần chỉ là bạn bè.”
Trình Nam Phong gào lên: “Nếu vì , em rời xa ?!”
Nguyễn Nguyệt: “Vì tương lai của .”
Trình Nam Phong sững sờ.
Nguyễn Nguyệt thở một dài, khuôn mặt vui buồn: “Tại thích ? Thích ở điểm nào? Bắt đầu thích từ khi nào? Giờ nghĩ , hề .”
Trình Nam Phong càng thêm bối rối.
“Anh thì ?” Nguyễn Nguyệt thẳng mắt Trình Nam Phong: “Anh thích vì điều gì? Thích ở ? Và thích từ bao giờ?”
“Anh yêu em từ cái đầu tiên, , là vì tài năng và thiên phú của em cuốn hút…, vì yêu em nhất, em là yêu nhất, chỉ em…chỉ em…” Trình Nam Phong càng càng rối, vẻ ngoài long lanh của méo mó, hiện lên đầy và vỡ vụn như mảnh ghép .
Đổng Thiên Tâm kinh ngạc: “Trình Nam Phong hệ thống ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Kịch bản lộn xộn, nhân vật mất ý nghĩa .”
Mang Trú: “Nhân vật hỏng .”
Chu Lang Thần và Bạng Đại Hải hoảng sợ kiểm tra bản một lượt, phát hiện gì bất thường, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Nguyệt Trình Nam Phong, ánh mắt đầy phức tạp: “Trình Nam Phong, ý nghĩa của sự tồn tại của là gì?”
Trình Nam Phong lắp bắp trong trạng thái méo mó: “Tất nhiên là em!”
Nguyễn Nguyệt: “Trước đây, cũng nghĩ như . Thế giới của chỉ , là tất cả của . bây giờ, tpop nữa.”
Trình Nam Phong: “Ý em…là ?”
“Những gì từng nghĩ là chính , thật là . Những gì từng nghĩ là thế giới, cũng là thế giới thực sự. Ngay cả ý nghĩa sự tồn tại của , cũng chỉ là hư vô.”
Bóng dáng Trình Nam Phong dần che lấp bởi lớp nhiễu mờ ngày càng dày đặc, trở thành một hình dáng mơ hồ, chỉ lặp lặp : “Ýem …là ?”
Nguyễn Nguyệt đưa tay lên, chạm gương mặt Trình Nam Phong, nhưng dừng giữa chừng và thu tay về: “Thật , vẫn ý nghĩa sự tồn tại của là gì. thử nghĩ thêm, thử tìm kiếm…”
Nguyễn Nguyệt đầu, về phía Đổng Thiên Tâm từ xa: “Nếu lựa chọn như , thế giới sẽ kết thúc ?”
Đổng Thiên Tâm: “Nếu là như , cô vẫn sẽ lựa chọn chứ?”
Nguyễn Nguyệt trầm mặc hồi lâu, trả lời: “Sẽ!”
Đổng Thiên Tâm mỉm : “Yên tâm , cô mới là trung tâm của thế giới . Chỉ cần là sự lựa chọn của cô, cả thế giới sẽ ủng hộ cô…”
Lời dứt, từ bầu trời xa xăm vang lên một tiếng “rắc”, như thể điều gì đó sụp đổ, kiên quyết mong manh.
Đổng Thiên Tâm: “Ê ê ê, đừng bảo là thật sự sụp đấy nhé?!”
“Một tâm ý tĩnh lặng, tựa như băng ngàn năm.” Mang Trú kết ấn, niệm chú, xoay tay đẩy mạnh lên trời: “Nguyên! Trì! Định!”
Một trận pháp sáng rực rỡ, đẽ hiện lên giữa trung, hóa thành vô sợi ánh sáng trong suốt, bay về bốn phương tám hướng, hàn gắn bộ thế giới.
Bạng Đại Hải và Chu Lang Trần ngẩng đầu, ngây ngốc cảnh tượng .
Đổng Thiên Tâm ngơ ngẩn Mang Trú: “Anh còn giỏi vá trời nữa ?!”
“Nếu thế giới sụp đổ, chúng cũng gặp rắc rối.” Mang Trú thản nhiên phủi tay áo: “Cô cứ tiếp tục .”
Đổng Thiên Tâm đôi mắt cong cong: “Cảm ơn nhé!”
Nguyễn Nguyệt thu hồi ánh mắt đang ngước , nét mặt thoáng chút u buồn: :Quyết định của liệu quá muộn ?”
Đổng Thiên Tâm lắc đầu: “Chỉ cần cô cho rằng nó đúng, thì quyết định lúc nào cũng muộn.”
Nói đến đây, Đổng Thiên Tâm đột nhiên nghĩ đến dòng chữ trang bìa kịch bản, bèn buột miệng thốt lên: “Mơ ước tàn, sự sống dừng.”
Nguyễn Nguyệt nở nụ rạng rỡ, nước mắt lăn dài má, một nữa về phía Trình Nam Phong: “Thế giới của nên chỉ , thế giới của cũng nên chỉ . Trình Nam Phong, hãy khám phá một thế giới rộng lớn hơn .”
Cả hình dáng Trình Nam Phong hóa thành một đám nhiễu loạn đầy sắc màu, còn lời nào để nữa.
“Tạm biệt.”
Nguyễn Nguyệt lau nước mắt, sang vẫy tay với Đổng Thiên Tâm và những khác, bước qua cổng kiểm tra an ninh, hòa ánh sáng rực rỡ bao la.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-30-nguyen-vong-that-su-cua-co-ay.html.]
Trình Nam Phong tan thành từng mảnh giấy vụn, ánh sáng thổi bay .
Các diễn viên quần chúng lượt hoạt động trở , sân bay khôi phục sự ồn ào và trật tự thường ngày. Đổng Thiên Tâm trái, , đầy nghi hoặc: “Qua màn ? Sao chúng vẫn còn ở đây?”
Mang Trú ngẩng đầu: “Bình luận trực tuyến và oán khí đều biến mất .”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Chẳng lẽ còn diễn nữa ?”
Chu Lang Trần và Bạng Đại Hải đột nhiên đồng loạt hét lên, chỉ về phía .
Đổng Thiên Tâm cũng thấy. Đối diện là một cô gái trẻ, mặc chiếc quần bò mềm mại sờn, áo phông đơn giản, kẹp một chiếc máy tính xách tay cũ, bước tới đầy tự nhiên và thoải mái. Mái tóc cô buộc hờ bằng một cây bút chì, nụ rạng rỡ như ánh sáng.
“Cảm ơn , giúp Nguyễn Nguyệt lựa chọn kết cục của cô .”
Đổng Thiên Tâm chớp chớp mắt: “Cô là…Ôn Thuần ?”
“ , là .” Ôn Thuần mỉm .
“Kết cục là tâm nguyện của cô ?” Mang Trú hỏi.
Ôn Thuần về phía Chu Lang Trần và Bạng Đại Hải, mỉm rạng rỡ: “Các nhân vật trong câu chuyện của đều là bạn của . Nguyện vọng của chính là các bạn của thể kiên định, dũng cảm, đổi ý chí mà theo đuổi ước mơ của , tiến lên ngừng, bao giờ từ bỏ!”
Chu Lang Trần và Bạng Đại Hải mắt đỏ hoe.
Ôn Thuần cúi đầu thật sâu về phía Mang Trú: “Cảm ơn anhi! Sức mạnh của đủ để duy trì thế giới , cảm ơn giúp giữ cho thế giới tồn tại, cảm ơn nhiều!”
Mang Trú: “Chỉ là một kỹ thuật vá sửa gian mà thôi, cần quá lên thế.”
Ôn Thuần ngẩn , chớp mắt hỏi Đổng Thiên Tâm: “Anh lúc nào cũng kiêu ngạo như ?”
Đổng Thiên Tâm nhún vai: “Có lẽ là thiết lập mặc định từ lúc xuất xưởng, hết t.h.u.ố.c chữa .”
Cát Dương Chỉ Chỉ bật : “Phụt!”
Mang Trú: “Này!”
Ôn Thuần bật , lấy một trái tim màu hồng phấn đưa cho Đổng Thiên Tâm: “Cái là quà cảm ơn của dành cho cô.”
Đổng Thiên Tâm nghi hoặc nhận lấy. Trái tim mềm mềm, giống như một viên kẹo dẻo. Cô bóp nhẹ một cái, “bùm” một tiếng, nó phát nổ, khí ngập tràn hương thơm ngọt ngào màu hồng phấn. Mang Trú và Cát Dương Chỉ Chỉ hắt xì mạnh.
Đổng Thiên Tâm: “Đây là cái gì ?”
Ôn Thuần đưa một ngón tay lên môi hiệu: “Ở cuối câu chuyện, luôn để một chút bí ẩn để hấp dẫn chứ.”
Cùng với lời cô , gian sân bay dần rời xa họ, biến thành một màn hình phim rộng lớn. Chỉ còn Chu Lang Thần và Bạng Đại Hải ở trong màn hình, trong khi Đổng Thiên Tâm, Mang Trú và Cát Dương Chỉ Chỉ bên ngoài màn hình.
Ôn Thuần chắp tay lưng, nghiêng đầu, mỉm : “Ở cuối cùng của cuối cùng, thêm một đoạn ngoại truyện nho nhỏ nhé.”
Trên màn hình phim, một đàn ông cao gầy nhanh chóng bước tới mặt Bạng Đại Hải và Chu Lang Thần. Trên đầu ông lơ lửng một loạt danh hiệu: “Đạo diễn + Nhà săn tài năng + Đại gia đầu tư.”
Người đàn ông với Bạng Đại Hải: “Cậu hứng thú tham gia bộ phim của ?”
Bạng Đại Hải sững sờ: “… ư?”
Người đàn ông gật đầu: “Cậu tiềm năng trở thành Ảnh đế đấy!”
Bạng Đại Hải nhảy cẫng lên: “Ông thể Ảnh đế !”
Người đàn ông sang Chu Lang Thần: “Cậu ca sĩ ?”
Chu Lang Thần: “? Làm ca sĩ?”
“Giọng hát của sức lay động lòng .”
Chu Lang Thần thốt lên một tiếng “Wow”.
Những ngoài màn hình: “…”
Ôn Thuần: “Mọi hài lòng với đoạn ngoại truyện ?”
Đổng Thiên Tâm: “ rõ, kẻ kỳ thị hát dở, nhưng mà…giọng hát của thì…ừm…”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Kinh khủng quá!”
Mang Trú: “Không cần thiết !”
Ôn Thuần lớn, vẫy tay thật mạnh tan biến trong ánh sáng rực rỡ.
Đổng Thiên Tâm và Mang Trú phòng khách thực tế. Đổng Thiên Tâm vẫn mặc bộ đồ ngủ như lúc rời , còn Mang Trú cầm tay chiếc muỗng sắt đang dùng để ăn dưa hấu.
Tả Bách và Lữ Ngọ ghế sô pha đối diện, chằm chằm họ. Trên đầu gối Tả Bách đặt một chiếc laptop, phím Enter và phím Space đều nứt. Trong màn hình, Cát Dương Chỉ Chỉ thở dài một , bẹp .
Đổng Thiên Tâm điện thoại bàn, bài hát kết thúc phim “Tình yêu như viên ngọc” đang phát, các dòng bình luận vui vẻ chạy liên tục: [Không ngờ kết cục là nữ chính nước ngoài sự nghiệp, bất ngờ.]
[Thật là một cú twist!]
[Ngoại truyện cuối cùng khá thú vị đấy.]
[Mọi để ý , diễn viên quần chúng đầu trọc đóng mấy vai liền.]
[Người săn tài năng đó mắt ghê, phát hiện Chu Lang Thần để ca sĩ.]
[Mong chờ Chu Lang Thần ca sĩ.]
[Viết huyết thư yêu cầu mùa 2!]
Đổng Thiên Tâm ngoài cửa sổ, trời tối đen.
Tả Bách tháo kính, xoa xoa thái dương: “Hai ở trong đó 16 tiếng .”
Lữ Ngọ ôm ngực: “Hai trải qua 16 tiếng đó thế nào ? Như một năm dài đằng đẵng !”
Nói xong, hai đồng loạt lăn ghế, ngất ngư.
Mang Trú nhặt bản kịch bản nháp bàn , lật xem: “Bản gốc ?”
Lữ Ngọ yếu ớt vẫy tay: “Bị… lóc như chó…mang về …”
Đổng Thiên Tâm: “Ai ?”
Lữ Ngọ: “Huuuuuu…”
Tả Bách: “Huuu…huuu…”
Hai tựa đầu ngủ ngon lành.
Đổng Thiên Tâm bật : “Cảm ơn hai hỗ trợ bên ngoài, vất vả .”
Mang Trú cầm chiếc chăn dâu tây nhỏ của đến, đắp lên bụng hai . Trong màn hình, Cát Dương Chỉ Chỉ cũng kéo một tập tài liệu gối và ngủ say.
Đổng Thiên Tâm ngáp dài, câu “chúc ngủ ngon” lạch bạch phòng ngủ.
Mang Trú rũ mắt trầm tư một lát, cầm lấy bản kịch bản bước ban công. Ngồi xếp bằng, nhắm mắt, chậm rãi lắng đọng tâm thần, bắt đầu ngày tu hành của tộc Chúc Long.
Cách đó mười cây , trong một khách sạn bình dân, Bạng Khải Cường giường, ngừng phần ngoại truyện của “Tình Yêu Tựa Như Bảo Thạch”, ngừng lau nước mắt mặt.
Đột nhiên, nhảy khỏi giường, rút từ balo một bản sơ yếu lý lịch ố vàng và nhàu nhĩ. Trong ảnh là một Bạng Khải Cường của năm năm , ngông cuồng chẳng trời cao đất dày, nhưng tràn ngập ánh sáng.
Anh thế ảnh cũ bằng một bức ảnh mới chụp, mở hộp thư điện tử, cẩn thận một bức thư giới thiệu: “Chào đạo diễn Lý, thấy thông báo casting phim mới của ông. hứng thú với một vai trong đó, mong ông thể cho một cơ hội thử vai. Dưới đây là sơ yếu lý lịch và phần giới thiệu về …”
Cách đó mười sáu cây , trong một căn phòng thuê, Trác Linh bàn học, chăm chú bản gốc kịch bản trong tay.
Trên bàn, tài liệu ôn thi công chức chất thành đống, cùng với những tập đề thi mẫu. Trên tường dán một tờ lịch đếm ngược ngày thi.
Cô nhớ ngày buộc rời khỏi đoàn phim năm năm , khi cô và Ôn Thuần kéo vali con đường vắng lặng lúc rạng sáng, ánh đèn đường lạnh lẽo như sương phủ mặt đất.
Trác Linh: “Mình biên kịch nữa.”
Ôn Thuần bước khựng : “Ồ.”
“Vì là dân chuyên ngành, tuổi cũng còn trẻ, chỉ tìm một công việc định.”
“Ừ.”
“ mà, thấy sợ.”
Ôn Thuần dừng chân, đầu cô.
“Mình sợ rằng nếu một ngày nào đó, khi bảy tám mươi tuổi, sẽ hối hận, tại lúc trẻ chọn biên kịch.”
Ôn Thuần lặng lẽ một lúc, rút kịch bản từ trong balo, đưa cho cô, : “Bất kỳ lúc nào, điều đều bao giờ là muộn.”
Liệu Trác Linh của năm năm dòng chữ trong kịch bản ?
Chính cô cũng chắc, thể cô thấy, hoặc cũng thể tự lừa rằng bản thấy gì.
Ngón tay cô khẽ vuốt qua bìa kịch bản, hít sâu một , x.é to.ạc tờ lịch đếm ngược tường, để lộ tấm poster phía . Trên đó là dòng chữ: “Giải Thưởng Tác Phẩm Kịch Bản Mới”. Hạn nộp bài: 30/12.
Trác Linh đặt kịch bản ngay ngắn bên cạnh, mở laptop, đóng bộ ghi chú ôn thi công chức, mở tệp tài liệu phủ bụi từ lâu. Từng chữ cô gõ vang lên mạnh mẽ: “Đề cương kịch bản: “Giấc Mơ Quý Hơn Ngọc Quý”.”
Trên ban công, Mang Trú khẽ mỉm .
Tận bên đại dương, nước Mỹ, tham dự xong tuần lễ thời trang, Thẩm Ước tỉnh dậy từ giấc mơ, ngơ ngác trần nhà một lúc lâu. Lau nước mắt ở khóe mắt, nhấc điện thoại gọi cho quản lý của .
“Chị Nguyệt, chuyển hướng ca sĩ, album.”
Đầu dây bên im lặng đúng mười giây, tiếng hét của phụ nữ chợt bùng nổ: “Cậu điên ?! Cậu giọng hát ? Cái bài OST chỉnh sửa đến mức nào ? Cậu tên của trở thành cái tên ác mộng mà bất cứ dân chỉnh âm nào cũng tránh xa ? Chỉ cần đến tên , giá tăng gấp mười mà còn ai chịu nhận ?!”
Thẩm Ước bật : “ mà, nhưng ca hát là giấc mơ của .”
“Giấc mơ? Giấc mơ bán mấy đồng một ký hả? Có đủ cho mua nổi một hot search ?!”
Thẩm Ước dần thu nụ , trả lời: “ chỉ kiên định, dũng cảm, bất chấp thứ theo đuổi giấc mơ của . Bước tới ngừng, bao giờ từ bỏ!”
“Cậu đang nhảm cái gì , đừng …”
Thẩm Ước nhẹ nhàng cúp máy, mặt lộ nụ quyết tâm.
Mang Trú bất chợt mở mắt, khóe môi méo , hồi lâu mới thốt một câu: “Thật sự cần thiết mà!”