Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 32: Lại xuyên không nữa sao?

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:49
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, chỉ chú cừu dễ thương và hiền lành là Cát Dương Chỉ Chỉ chịu đồng hành cùng Đổng Thiên Tâm ngoài dạo phố. Tất nhiên, lý do chính là vì chú cần bộ, chỉ cần thoải mái trong chiếc điện thoại là .

Đổng Thiên Tâm khi cửa thì đầy khí thế, nghĩ rằng cũng thuộc dạng "nữ đại gia" nhỏ, nên nhất định tận hưởng cảm giác "mua hết chỗ cho bà" một . Thế nhưng, bước trung tâm thương mại, cô mới nhận đ.á.n.h giá thấp bản chất nghèo khó của .

Một chiếc váy? Hả? Thiết kế kỳ cục như thế mà tận hơn mười nghìn tệ?!

Cát Dương Chỉ Chỉ báo cáo: "Hàng tương tự Taobao chỉ 300 tệ thôi" (Đổng Thiên Tâm: "Cái gì?!").

Một đôi dép lê? Ôi trời, thế mà tới bảy nghìn tệ?!

Cát Dương Chỉ Chỉ nhắc nhở: "Hàng giống Pinduoduo chỉ 29.9 tệ" (Đổng Thiên Tâm: "Trời đất!").

Khăn lụa họa tiết kỳ quặc, hai vạn tệ? Nón hình thù kỳ lạ, ba nghìn tệ?

Một đôi tất bình thường, sáu trăm tệ? Túi xách nặng trịch, xí, đựng gì, năm vạn tệ?!

Rõ ràng túi đựng sữa nhẹ, đựng nhiều, nắp kín, thêm đó còn "buff an " khiến kẻ trộm cũng chê, mà mấy cái logo thương hiệu sánh ?

Thế là Đổng Thiên Tâm đổi hướng, mua sữa. Có điểm tích lũy đổi voucher, mua ly thứ hai giảm nửa giá, còn tặng túi xách phiên bản đặc biệt. Quá hời! Nhấp một ngụm sữa ngọt mịn, cả thế giới như thuộc về cô ngay lập tức.

Cát Dương Chỉ Chỉ bẹp trong điện thoại, tìm kiếm thông tin giảm giá từ các ứng dụng và công cụ khác , mệt để cho hết: “Đổng Thiên Tâm, về nhà , giúp cô tìm đồ nhất mạng, đừng lượn nữa."

Đổng Thiên Tâm trả lời: "Cậu hiểu , câu 'câu cá thú vị hơn bắt cá' là gì? Tinh túy của việc dạo phố ở việc tiêu tiền. Đi năm tiếng, ghé ba trăm cửa hàng mà tiêu một đồng mới là sự hưởng thụ đỉnh cao."

Cát Dương Chỉ Chỉ đưa đôi tay mũm mĩm lên trán, thở dài một tra cứu tiếp: “Trung tâm thương mại Vạn Mỹ kỷ niệm hai năm, hôm nay bộ mỹ phẩm giảm 70%..."

Đổng Thiên Tâm: "Lập tức chỉ đường nhanh và ngắn nhất!"

"..."

Trung tâm thương mại Vạn Mỹ trong khu vực sầm uất nhất của thành phố Bách Đảo, là ngôi mới nổi giữa các thương hiệu lâu đời. Thường xuyên tổ chức các sự kiện văn hóa như kịch , hài kịch, nhạc kịch, flash mob, nghệ thuật thị giác, bảo tàng và thư viện, nơi đây thu hút đông đảo trẻ tuổi, tạo nên một lối riêng giữa thời kỳ khó khăn của các trung tâm thương mại truyền thống.

Quầy mỹ phẩm tập trung tại tầng một, cách quảng trường nhỏ bên trong trung tâm chỉ năm mét. Giữa quảng trường dựng một bức tượng linh vật của thành phố Bách Đảo cao vài mét: chú cá heo trắng mắt to và lông mi dài.

Khu mỹ phẩm đông nghẹt , nhất là quầy của một thương hiệu nội địa nổi tiếng. Các cô gái xếp hàng dài thành mấy vòng. Đổng Thiên Tâm thấy cảnh đó thì vui mừng khôn xiết, đông thế chắc chắn là rẻ, dù lý do gì cũng xếp hàng .

Cát Dương Chỉ Chỉ từ bỏ việc thuyết phục cô về nhà, dốc hết sức tổng hợp các thông tin giảm giá lên màn hình điện thoại, chỉ mong thể giải quyết nhanh gọn.

Đổng Thiên Tâm nhấp ngụm sữa, ngón tay gõ nhanh màn hình, lọc các thông tin giảm giá. Xung quanh những cô gái thơm phức, ríu rít chuyện trò, rôm rả ấm áp.

"Wow, quá!"

"Giống như một bức tranh !"

"Như một giấc mơ !"

"Thật tuyệt vời!"

Những tiếng thở dài vụn vặt vang lên ngừng, Đổng Thiên Tâm dựng tai lắng , theo hướng lời khen của các cô gái, len lỏi qua đám đông, vòng qua quầy hàng, tấm áp phích đỏ rực cỡ lớn, cô thấy Mang Trú trong một bộ áo quần trắng muốt.

Một viên trân châu chợt mắc nghẹn ở cổ họng, Đổng Thiên Tâm suýt chút nữa phun : “Ấy ?!?”

Mang Trú ngẩng đầu, chăm chú tấm áp phích quảng cáo phía ...một ngôi thần tượng lưu lượng đang nổi như cồn, sở hữu vẻ mỹ...Thẩm Ước?!

Ánh đèn khu mỹ phẩm thiết kế hết sức chuyên nghiệp, từ nhiệt độ màu, độ sáng, đến góc khúc xạ đều phối hợp tinh tế, tạo nên từng tầng ánh sáng hài hòa. Mang Trú giữa ánh sáng , tóc đen như mực, da trắng tựa tuyết, như phủ một lớp ánh sáng mờ ảo, trông chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

Các cô gái trầm trồ, xôn xao kéo đến khu thử mỹ phẩm, ngừng đặt câu hỏi:

“Đó mẫu đại diện mới mời đến ?”

“Da tự nhiên thế thì dùng phấn nền nào? Số mấy ?”

“Màu son đỏ là gì? Hay là kết hợp hai màu với ?”

“Hoàn trôi phấn đổ dầu! Phấn phủ là loại nào thế?”

“Chì kẻ mày thì ?”

“Còn phấn bắt sáng?”

“Cho nguyên bộ trang điểm giống mẫu luôn!”

Phải rằng, chỗ của Mang Trú phần cản trở lối , nhưng nhân viên bán hàng những ngăn cản, mà thỉnh thoảng còn mang nước suối, bánh kẹo, trái cây đến cho , chỉ hận thể lập bàn thờ mà thờ phụng ngay thôi.

Khu vực bán hàng nhộn nhịp hẳn lên, Đổng Thiên Tâm xếp hàng quan sát mà chỉ khổ.

Biểu cảm của Mang Trú vô cùng phức tạp, ngẩng đầu, mắt chằm chằm tấm áp phích của Thẩm Ước. Đôi chân khẽ di chuyển qua , điều chỉnh vị trí góc , nghiêng đầu, quan sát , thần thái đầy tập trung. Đột nhiên, nhíu mày, khẽ thở dài một tiếng.

Đổng Thiên Tâm xem đến mức nổi da gà: “Muốn gì đây?”

“Trang điểm?”

“Ngoài mặt tỏ vẻ kiêu căng, bên trong bất an?”

“Sao tấm áp phích của Thẩm Ước một cách u sầu...chẳng lẽ nghĩ bằng Thẩm Ước?”

“Bị lo lắng về ngoại hình ?”

Dễ thôi!

Đổng Thiên Tâm bỗng nhớ : “Rồng như Mang Trú, khi thể hiện vẻ ngoại hình lẫn sức mạnh phi thường...”

“Ôi chao!”

Đổng Thiên Tâm gõ cửa màn hình của Cát Dương Chỉ Chỉ: “Trong tự nhiên, ngoại hình của con đực quan trọng, đúng ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ tìm một định nghĩa:

Thuyết chọn lọc giới tính của Darwin cho rằng, trong quá trình sinh sản, con cái thường nắm quyền ưu tiên chọn bạn đời, và chúng sẽ chọn những con đực gien vượt trội và khả năng sinh tồn . Con đực thể hiện ưu thế qua kích thước cơ thể, sức mạnh, và màu sắc sặc sỡ để tăng thứ hạng giới tính, từ đó chiếm ưu thế trong cạnh tranh và nâng cao cơ hội sinh sản.

Đổng Thiên Tâm tổng kết: “Mang Trú là rồng, liệu trong quan niệm của tộc Chúc Long, ngoại hình và sức mạnh gắn liền với , kiểu như càng thì càng mạnh ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Rất phù hợp với quy luật sinh tồn trong tự nhiên.”

“Vậy nên...” Đổng Thiên Tâm càng nghĩ càng thấy hợp lý: “Mang Trú cho rằng bằng Thẩm Ước, tức là mạnh bằng Thẩm Ước? Hay cách khác, nếu cảm thấy đủ , thì sức mạnh cũng đủ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “ Mang Trú rõ ràng hơn Thẩm Ước mà.”

Đổng Thiên Tâm: “Nhỡ thẩm mỹ của tộc Chúc Long khác chúng thì ?”

“…Cũng khả năng đó.”

Hai qua màn hình.

Đổng Thiên Tâm: “Mang Trú là chủ lực của chúng , chuyện thể xem thường !”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Hay là mua bộ mỹ phẩm tặng nhỉ?”

“Ý đấy!”

lúc đến lượt, Đổng Thiên Tâm hào phóng: “Cho bộ các sản phẩm trang điểm bán chạy nhất ở đây, phấn nền trắng nhất, son môi lấy cả bộ màu!”

Thế là, Đổng Thiên Tâm xách hai túi lớn, ánh mắt ngưỡng mộ của các cô gái, bước đến mặt Mang Trú, khí thế đưa : “Này!”

Mang Trú ngạc nhiên: “Sao cô ở đây? Đây là gì?!”

Đổng Thiên Tâm hắng giọng: “Mặc dù mặt lạnh, tính, chuyện chẳng dễ chịu, cũng chẳng gì, còn kiêu ngạo…”

Thấy mặt Mang Trú sắp sa sầm, cô vội chuyển tông: “ mà, bản chất lương thiện, ngoài cứng trong mềm, khi biến thành mèo còn đáng yêu nữa.”

Mang Trú cảnh giác: "Gì ?"

Đổng Thiên Tâm nở nụ rạng rỡ, giơ ngón cái lên: "Trong lòng , tuyệt đối là con rồng trai và quyến rũ nhất Tam Giới!"

Mang Trú mở to mắt, gương mặt lập tức đỏ bừng giống như phủ kín ba cân phấn hồng từ đầu đến chân. Trong lòng Ban đầu cô còn cảm thấy lời của quá đà, nhưng dáng vẻ của Mang Trú lúc , cô cảm thấy xứng đáng.

Ngay lúc đó, một bong bóng hình trái tim màu hồng “bụp” hiện , nửa trong suốt, nhỏ như hạt óc chó, đong đưa qua giữa hai .

Đổng Thiên Tâm và Mang Trú đều kinh ngạc đến sững sờ. Rõ ràng đây là hiệu ứng đặc biệt trong phim thần tượng, với filter trái tim mộng mơ. Mang Trú vội kéo Đổng Thiên Tâm gần, mắt xung quanh đầy cảnh giác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-32-lai-xuyen-khong-nua-sao.html.]

Mọi âm thanh bỗng dưng biến mất. Các nhân viên bán hàng, khách mua sắm, đường và cả màn hình quảng cáo đều như nhấn nút “tạm dừng.” Một cô gái thử đồ, tay giơ cọ phấn, những hạt phấn lơ lửng giữa trung, rõ ràng đến từng chi tiết.

Thời gian ngừng , giống như một cảnh đóng băng trong phim thần tượng... ngoại trừ Đổng Thiên Tâm và Mang Trú. Hai , sự kinh ngạc giấu nổi gương mặt.

Bong bóng trái tim màu hồng càng lúc càng bay lên cao, “bụp” một tiếng vỡ tan. Thời gian khôi phục, tất cả trở trạng thái bình thường.

Mang Trú: "Vừa thời gian dừng ba giây."

Đổng Thiên Tâm chớp mắt, bừng tỉnh ngộ: "Là món quà của Ôn Thuần tặng ... hiệu ứng bộ lọc thần tượng thể tạm dừng thời gian."

Trời đất, đây là “ngón tay vàng” tạm dừng thời gian!

Nghe thì vẻ giỏi, nhưng chút...kỳ quặc.

Mà chỉ ba giây thôi, thì dùng gì?

Mang Trú buông tay Đổng Thiên Tâm, ánh mắt nghi ngờ: "Tại đột nhiên cô tạo bong bóng đối với ? Cô đang nghĩ gì ?"

Giờ phút , Đổng Thiên Tâm chỉ tìm một cái cống thoát nước để chui xuống. Dựa màu sắc và hình dáng của bong bóng, nguyên lý kích hoạt bàn tay vàng rõ ràng. Trời ạ, tại phát một trái tim hồng về phía Mang Trú? Lẽ nào cô suy nghĩ đắn với con rồng ngốc nghếch ?

Phì phì phì! Cô chỉ là một con bình thường, vẻ của sinh vật mắt mê hoặc trong chốc lát thôi, điều gì lạ. Đây là phản ứng sinh lý đỗi bình thường, hợp lý, phổ biến.

Đổng Thiên Tâm chỉnh vẻ mặt nghiêm túc: " chỉ cảm thấy hôm nay thời tiết , phong cảnh hữu tình, bỗng thử chức năng ngón tay vàng thôi. Có vấn đề gì ?"

Mang Trú nheo mắt cô.

"Thực tế chứng minh, bàn tay vàng thật...thú vị."

"Hừ."

Nhân viên bán hàng: "Xin phiền hai vị.”

Cô gái mỉm , đưa hai tấm vé.

"Nửa tiếng nữa, ở quảng trường tầng tám sẽ diễn lễ khai mạc tuần lễ văn hóa do trung tâm thương mại và bảo tàng hợp tác tổ chức. Đây là hai vé VIP, nếu hứng thú, hai vị thể ghé qua."

Mang Trú: "Không cần..."

Đổng Thiên Tâm nhanh tay giật vé: “Đã đến đây thì ghé xem cho vui!"

Đổng Thiên Tâm ở tầng tám của khu vực ngoài trời, gió mát thổi nhè nhẹ. Cô uống ly nước nhỏ mà ban tổ chức tặng, cố nén .

Ở giữa quảng trường, một sân khấu nhỏ dựng lên, cùng một màn hình LED lớn. Phông nền khá trang trọng, màn hình là dòng chữ: “Lễ kỷ niệm 2 năm trung tâm thương mại Vạn Mỹ... Cùng Giản Độc vượt ngàn năm thời gian (Hoạt động đặc biệt của triển lãm bảo tàng Giản Độc tỉnh Cam Mỗ tại thành phố Bách Đảo).”

Tuy nhiên, đây trọng điểm. Trọng điểm ở những khách mời tham gia lễ khai mạc. Ngoài một loạt lãnh đạo với danh hiệu dài dằng dặc, còn các chuyên gia học thuật, tinh xã hội đến tạo khí.

Ví dụ như các giáo sư lịch sử, văn học của Đại học Bách Đảo... và một giáo sư toán học khá lạc quẻ. Hoặc là luật sư vàng từ văn phòng luật Long Đằng, vốn hợp tác lâu năm với trung tâm thương mại.

Trên sân khấu, Tả Bách và Lữ Ngọ giống như hai vị thần cửa đặt nhầm chỗ. Dù sát , cả hai tạo dáng kiểu “ đội trời chung.”

Đổng Thiên Tâm huých Mang Trú bên cạnh: "Thì hai họ cùng tham dự một sự kiện."

Mang Trú bận hút trân châu trong ly sữa, trả lời.

Một bé gái ở bàn bên cạnh chằm chằm Mang Trú, kéo tay : "Mẹ ơi, trai trắng hơn cả búp bê của con!"

Mang Trú buông ống hút, nghiêm túc : "Là ông."

Bé gái lè lưỡi: "Xạo quá!"

"Nếu tính kỹ, là cụ."

"Đừng tưởng con là trẻ con mà lừa con!"

Đổng Thiên Tâm và bé gái liếc , lập tức để né tránh ánh mắt ngượng ngùng.

Lễ khởi động vẫn theo trình tự quen thuộc: lãnh đạo lớn phát biểu, lãnh đạo thứ hai bổ sung, lãnh đạo thứ ba thêm vài câu. Một loạt các lời lẽ hoa mỹ , đó đến màn lễ nghi quen thuộc: một quả cầu đưa , các vị khách mời đặt tay chồng lên quả cầu, quả cầu phát sáng, tung hoa, b.ắ.n pháo...khởi động thành công!

Rồi đến phần chính: giới thiệu các hiện vật quý báu trong buổi triển lãm lưu động của bảo tàng.

Tất cả hiện vật đều bảo quản trong môi trường chân , vì chúng đều tuổi đời hàng ngàn năm. Chúng từng chôn vùi trong vùng sa mạc khô ráo nên mới bảo tồn đến ngày nay, nhưng chỉ cần một chút ẩm từ biển cũng đủ tan rã những bộ xương già cỗi .

Hiện vật đầu tiên, báu vật trấn giữ bảo tàng, là “Tứ thời nguyệt lệnh chiếu điều”*. Hiện vật trưng bày thực chất là bản , vì bản gốc quá mong manh và khó di chuyển.

*“Tứ thời nguyệt lệnh chiếu điều” bản gốc lưu trữ tại Bảo tàng Giản Độc tỉnh Cam Túc.

Nhìn qua, nó giống như một bức tường đất sét, đó một chiếu thư bằng lối chữ Lệ, với tiêu đề đầy đủ là “Chiếu thư Tứ thời Nguyệt lệnh năm điều của Sử Đồ và Hòa Trung”. Nội dung của chiếu thư khá thú vị, chẳng hạn như:

Mùa xuân cấm chặt cây, săn bắt động vật non;

Mùa hè cấm đốt rừng;

Mùa thu cấm khai thác mỏ vàng, bạc, đá quý;

Mùa đông cấm đào bới sâu quá ba thước để đất.

Người dẫn chương trình tóm gọn: “Đây coi là chính sách bảo vệ môi trường cổ xưa nhất trong lịch sử.”

Đổng Thiên Tâm cảm thán: “Wow, xưa ý thức bảo vệ môi trường thật!”

Mang Trú đặt cốc sữa rỗng túi, buộc chặt , thẳng lưng: “Xuân trồng, hạ trưởng, thu hoạch, đông tích trữ. Tứ thời tuần , vạn vật sinh linh, đều là báu vật. Đó gọi là: Thiên nhân hợp nhất.”

Đổng Thiên Tâm cảm thán: “Wow, bài thơ quá!”

Hiện vật thứ hai, là “Sổ ghi chép xuất nhập gà năm Nguyên Khang thứ tư”*.

*“Năm thứ tư Nguyên Khang, sổ sách gà xuất nhập” bản gốc lưu trữ tại Bảo tàng Giản Độc tỉnh Cam Túc.

Đây là chín mảnh thẻ tre dài và mảnh, lớn hơn chiếc đũa một chút, hình dạng cong queo, nhưng chữ đó vẫn rõ ràng và thanh thoát. Nội dung là sổ ghi chép gà nhập và gà ăn của một đầu bếp tên “Thời” việc ở Trạm Huyền Tuyền.

Ví dụ:

Ngày nào đó, tháng nào đó, mua hai con gà;

Ngày nào đó, sử trưởng nào đó đến, bốn ăn hết hai con gà;

Ngày khác, một vị quan lưu trú qua đêm, ăn một con gà, hôm thêm một đêm, ăn thêm một con gà.

Đổng Thiên Tâm cuối cùng cũng hiểu vì mời Tả Bách đến... là để tính toán chi phí ăn gà và nhập gà trong một năm. Người dẫn chương trình nhiệt tình mời Tả Bách tính toán, khiến bầu khí trở nên sôi động hơn hẳn.

Người dẫn chương trình nhân cơ hội nâng tầm bài học: “Những mảnh thẻ tre nhỏ bé chỉ ghi những cơn sóng lớn của lịch sử, mà còn phản ánh những chuyện vụn vặt của những con bình thường. Nhìn chúng, chúng, như thấy cuộc sống của các binh sĩ biên giới từ ngàn năm , cảm nhận tâm hồn phong phú và mềm mại của xưa*.”

*Trích dẫn phần giới thiệu về giản độc từ Bảo tàng tỉnh Cam Túc.

Hiện vật thứ ba đưa là một bức “Thư nhà”* từ ngàn năm .

*Bản gốc lưu trữ tại Bảo tàng Giản Độc tỉnh Cam Túc.

Đó là một mảnh gỗ thông màu nâu sẫm, dài 20 cm, rộng 50 mm. Đầu và đuôi hư hỏng, phần đuôi còn dấu cháy xém. Dòng mực bề mặt vẫn còn nhận , từng chữ nhỏ như nửa móng tay, nét chữ nhưng dễ . Hiển nhiên, đây là thư do một binh sĩ bình thường .

Phóng to lên, nội dung trở nên rõ ràng: “C.h.ế.t…sống…e rằng …gặp …”

Xung quanh, tiếng ngựa hí vang lên khe khẽ, mùi cát khô thoảng trong khí. Đổng Thiên Tâm kinh ngạc thốt lên lời. Quả nhiên, trung tâm thương mại Vạn Mỹ chịu chi lớn, hiệu ứng tại chỗ thật quá chân thực, chỉ tác động đến thị giác mà còn đ.á.n.h thức cả khứu giác...

Bỗng nhiên, một ánh sáng lạnh lóe lên mắt, một thanh đao c.h.é.m thẳng xuống sống mũi!

Đổng Thiên Tâm hốt hoảng: “Không cần nhập vai đến mức chứ?!”

Cô theo phản xạ lùi về , nhưng ngay lập tức mất thăng bằng và ngã nhào xuống đất. Thanh đao c.h.é.m tới, cô vội lăn một vòng, nhưng vẫn đầy miệng cát. Trước khi kịp dậy, thanh đao thứ ba ập đến.

lúc đó, một luồng gió lạnh xẹt qua đỉnh đầu. Mang Trú xuất hiện, tung một cú đá bay thanh đao, xoay kéo Đổng Thiên Tâm dậy, đẩy cô lưng.

Đổng Thiên Tâm chấn động đến cuồng. Bên tai chỉ còn tiếng gió rít, tiếng ngựa hí, và tiếng chân dồn dập. Đỡ lấy đầu, cô cố mở mắt và…đầu óc ong ong.

Trước mắt, là sa mạc mênh mông. Cát vàng phủ kín đất trời. Trong ánh sáng lấp lánh của d.a.o kiếm và tiếng vó ngựa, mùi cát và m.á.u hòa quyện .

Đổng Thiên Tâm bứt tóc: “Lại…xuyên nữa ?!”

 

Loading...