Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 33: Người đưa thư giữa cát vàng

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:50
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu óc Đổng Thiên Tâm mờ mịt. Cô xem bao nhiêu cảnh chiến tranh tivi, nhưng khi thực sự bước giữa chiến trường, cảm giác khác biệt.

Trước mắt cô là một thế giới hỗn loạn đầy những mảng màu ám đục: bầu trời vàng nhạt, cát bụi xám ngắt, m.á.u đỏ tươi. Ban đầu, cô còn thể ngửi thấy mùi tanh của m.á.u trong khí, nhưng chẳng bao lâu , cơn gió mang theo cát lấp đầy mũi và họng, khiến cổ họng cô như bốc cháy. Gió lớn quất qua, da cô khô khốc, gần như thể thấy tiếng da nứt nẻ.

Đột nhiên, một cánh tay đứt lìa bay về phía cô. Mang Trú vung tay chặn , cánh tay đứt rơi xa, m.á.u văng tung tóe, một phần b.ắ.n lên mặt cô, nóng rát.

Đổng Thiên Tâm chỉ cảm thấy cổ như một thanh thép cứng ngắc, cử động nhẹ là phát những tiếng kêu rít rợn , hòa lẫn âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c xung quanh.

“Đổng Thiên Tâm!” Mang Trú hét thấp: “Bám sát !”

Cô giật , tự tát mạnh mặt để lấy tinh thần, cố gắng vận dụng sức mạnh khống chế gió...nhưng thất bại.

Mang Trú nhanh tay kết ấn, niệm chú...vẫn thất bại.

Hai , trong ánh mắt đối phương đều hiện lên ba chữ: “C.h.ế.t tiệt thật!”

Giữa cơn gió cát, tiếng hét quen thuộc vang lên: “Đây là chỗ quái quỷ nào ? Cái gì đang xảy thế ?! Aaa! đá c.h.ế.t ! Đừng c.h.ế.t mặt ! Này , Giáo sư Tả, đừng ngất! Đợi chút hãy ngất!”

Trong cơn hỗn loạn, Lữ Ngọ mặt mày lấm lem, lăn bò, tay nắm một thanh đao gãy c.h.é.m loạn xạ, tay trái kéo lê một gói dài... kỹ thì gói đồ mà là Tả Bách mềm oặt như cọng mì.

Đổng Thiên Tâm và Mang Trú đồng thanh kêu lên: “C.h.ế.t tiệt!”

Mang Trú đá mũi chân hất lên một thanh đao, chụp lấy, đưa tay quàng lấy Đổng Thiên Tâm. Cánh tay của cứng như dây cáp thép, siết chặt khiến cô nôn hết cả bữa ăn hôm qua.

Gió mạnh táp mặt, Đổng Thiên Tâm chẳng rõ gì, chỉ cảm nhận gió cát tát mặt đau rát. Một lưỡi đao sượt qua trán, Mang Trú vung đao phản công. Lưỡi đao đầu gãy đôi, cả kéo lôi sang , văng . Một dòng m.á.u b.ắ.n tung tóe chân.

Cơn gió quét mạnh từ bên trái, cả tròn 360 độ. Cổ cô suýt nữa gãy rời. Mang Trú xoay đao c.h.é.m ngược, cắt đứt một chân ngựa. Một dòng m.á.u nóng hổi, tanh tưởi phun khắp nơi, nhưng kịp rơi lên Đổng Thiên Tâm thì Mang Trú lao như cơn gió.

Cơn cuồng phong từ những nhát đao của Mang Trú tạo thành một cơn lốc xoáy đầy cát bụi. Ánh đao xoay tít như dòng xoáy. Máu văng qua sống mũi, tai, tóc mai. Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên chân, bên cạnh, lưng.

Đổng Thiên Tâm bám dính lấy Mang Trú như một miếng nam châm, chỉ thấy chiếc cằm nhợt nhạt của lắc lư mắt. Nhịp tim cô hòa cùng nhịp tim , dồn dập như nổ tung, vang lên như tiếng trống trận.

Trong đầu cô chỉ lặp lặp một câu: C.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t !

Không rõ bao lâu trôi qua, thể chỉ vài giây, cũng thể dài như cả thế kỷ, họ xông giữa vòng chiến, lao ngoài. Đổng Thiên Tâm dường như thấy một tiếng cảm thán: “Trời đất ơi, là ai thế ?” Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Lữ Ngọ ngày càng gần. Cuối cùng, qua những khe hở trong cơn bão cát, Đổng Thiên Tâm thấy Lữ Ngọ, cách đó trăm mét, một con ngựa đen đuổi sát, ngã sóng soài mặt đất. Trên lưng ngựa, một binh sĩ mặc giáp da, nét mặt dữ tợn, giơ cao thanh đao cong, chuẩn c.h.é.m xuống cổ của Lữ Ngọ.

Tim của Đổng Thiên Tâm và Mang Trú như ngừng đập một nhịp. Ngay lúc đó, giữa hai bỗng xuất hiện một bong bóng hình trái tim màu hồng kèm tiếng “biu”, và thời gian dừng .

Đổng Thiên Tâm, Mang Trú: “!!”

Chỉ ba giây!

Đổng Thiên Tâm lập tức chụp hai tay ôm chặt lấy cổ Mang Trú. Mang Trú như một mũi tên lao vút , x.é to.ạc cả cơn bão cát đang ngưng đọng, chỉ trong nháy mắt đến con ngựa đen. Hai cùng nhảy lên, Mang Trú tung chân trái, Đổng Thiên Tâm tung chân , cả hai đồng thời đá thẳng mặt binh sĩ mặc mặc giáp da. Tên lính lăn đất như khúc gỗ đổ, m.á.u b.ắ.n tung tóe.

Mang Trú xoay giữa trung, đưa Đổng Thiên Tâm vững lưng ngựa. Ba giây đếm ngược kết thúc, binh sĩ mặc giáp sấp phun máu. Mang Trú siết dây cương dừng ngựa, cúi Lữ Ngọ đất, thở dài.

Lữ Ngọ vẫn đang giơ tay giữ tư thế phòng thủ, vẻ mặt ngơ ngác: “Hả? Vừa rõ ràng…mà …hả?!”

Đổng Thiên Tâm hỏi: “Giáo sư Tả ?”

Lữ Ngọ chỉ tay về phía một cồn cát xa xa: “ giấu ở bên đó .”

Mang Trú kéo dây cương ngựa , tay cầm dao, một tay vòng qua giữ chặt Đổng Thiên Tâm: “Bám chắc!”

Chưa dứt lời, ngựa phóng như bay. Đổng Thiên Tâm vội cúi , hai tay nắm chặt bờm ngựa. Lần , cao nên tầm của cô rõ ràng hơn nhiều.

Hai nhóm đang chiến đấu kịch liệt. Một bên mặc giáp da, cưỡi ngựa cao lớn, vẻ mặt hung dữ. Ngoài ba bốn Mang Trú hạ gục, vẫn còn năm sáu kẻ nữa. Phía đối diện chỉ bốn , ngựa, mặc áo giáp mây, áo vải thô, giày cỏ, mỗi chiêu đều là sống c.h.ế.t.

Hai bên đ.á.n.h hô. Nhóm giáp da hét những tiếng lạ lùng, hiểu . Bốn mặc giáp mây dù ít nhưng khí thế hề nhỏ: “Hung Nô man di! Kẻ nào xâm phạm biên giới, gi.ết!”

Mang Trú chút do dự, lao thẳng nhóm giáp da. Có ngựa, như hổ thêm cánh, đấu với những binh lính Hung Nô chẳng khác gì thái rau chặt củi, nhanh gọn và dứt khoát. Chỉ trong chớp mắt, chỉ còn một tên lính thương, mặt mày tái xanh, ngựa bỏ chạy thục mạng.

Bốn mặc giáp mây sống sót ngây như phỗng.

Chỉ thấy giữa biển cát vàng mênh mông, một đàn ông áo trắng cưỡi ngựa đen, tay cầm thanh đao nhuốm máu, ngẩng đầu về đường chân trời xa xăm. Dáng cao ráo như núi, mái tóc đen ánh vàng, giống như thần linh hạ thế.

Đột nhiên, đàn ông áo trắng sang, ánh mắt vẫn còn tàn dư sát ý cuồn cuộn như sóng.

Bốn mặc giáp mây lập tức cảnh giác, đồng loạt siết chặt cán dao.

lúc , một cô gái chậm rãi leo từ lưng ngựa dậy, mềm mại tựa lòng đàn ông. Cô thở hắt một dài, thần linh uy nghiêm ngay lập tức giật . Anh nhảy xuống ngựa, tay vẫn miễn cưỡng giữ dây cương, nhưng né xa cô một đoạn.

Bốn mặc giáp mây dụi mắt: “…”

Đổng Thiên Tâm nghi ngờ liếc Mang Trú, sang bốn mặc giáp mây. Họ vẻ ngoài đặc biệt: một cao, một lùn, một béo, một gầy, mắt tròn xoe, miệng há hốc, trông như những nhân vật trong vở hài kịch.

Đổng Thiên Tâm mỉm vẫy tay: “Xin chào, cho hỏi đây là năm nào, tháng nào, và ở ?”

Bốn mặc giáp mây ngơ ngác vài giây, đó đồng loạt mỉm đầy vẻ thiện: “Đây là Tây Cảnh, Hoàng Sa Bảo*.”

*bảo ở đây là pháo đài, lô cốt, thành trì (theo từ điển hán nôm)

Hoàng Sa Bảo... tên là thành, nhưng thực chỉ là một tiền đồn nhỏ nơi biên giới. Địa thế phía Nam cao, phía Bắc thấp, tường thành xây từ đá và bùn đất trộn lẫn, các khe hở còn nhét cỏ lau, sậy và liễu đỏ. Tường thành cao chừng hai , cổng bảo nhỏ, chỉ đủ cho hai con ngựa song song.

Các binh sĩ giữ thành thấy nhóm Đổng Thiên Tâm thì đầy cảnh giác. Bốn mặc giáp mây bước lên giải thích vài câu, các binh sĩ liền toe toét cho họ qua.

Đổng Thiên Tâm vô cùng kinh ngạc. Trong ấn tượng của cô, ít nhất cũng giấy thông hành hoặc thẩm vấn vài mới . Cô lập tức kính nể bốn mặc giáp mây, chắc chắn họ phận hề tầm thường.

“Hahaha, bọn binh lính biên cương, mà là bưu của Hoàng Sa Bảo. Mọi gọi bọn là ‘ đồng,’ tức là ‘ đưa thư.’ Nếu thấy phiền, cứ gọi bọn là ‘’ cũng .” Người thấp bé nhất trong nhóm .

Tất nhiên thể gọi là “” (quá bất lịch sự còn gì!). Lữ Ngọ phát huy tài năng giao tiếp mặt dày, vài câu xã giao thu thập một mớ thông tin.

Người thấp bé tên là Pi Pi Vinh, vốn là thợ mộc. Người cao nhất, da ngăm đen, tên là A Xương, từng lính hai năm, xem là cao thủ một hai trong Hoàng Sa Bảo. Người gầy gò, mặt vàng vọt, tên Nhị Nam. Còn mập mạp tên Thạch Cửu, đây từng “dưỡng ” (lo hậu cần và nấu ăn), nay là đầu bếp của Hoàng Sa Bảo.

Cái gọi là “bảo” thực chất là trạm trung chuyển văn thư. Hoàng Sa Bảo vốn là trạm công vụ, ban đầu chỉ chuyển công văn của quan phủ. mấy năm gần đây, quân Hung Nô xâm phạm ngày càng nhiều, các trạm trong vòng trăm dặm đều bỏ hoang, chỉ còn mỗi Hoàng Sa Bảo. Vì trách nhiệm nặng nề, họ bắt đầu chuyển cả thư từ dân gian: “Quan dân đều lo, bên nào cũng .”

Hoàng Sa Bảo chỉ một con phố chính, đầu đường thấy cuối đường. Doanh trại lính biên cương và những căn nhà cỏ của dân cư xây dựng dọc theo con phố, lan dần ngoài. Những mái nhà nhỏ sát bên như những khối xếp hình lắp ghép. Trước mỗi cánh cửa đều treo bảng tên, kèm theo nhà và mã phân khu, ví dụ như: “Ngõ Đinh Thỏ Mão, 4”, “Ngõ Giáp Rồng Thìn, 16”, v.v.

Trên đường , cũng thấy binh lính gác trạm vác cuốc vai, dân thường xách làn rau, ai nấy gặp đều nhiệt tình chào hỏi, bầu khí vô cùng hòa hợp. Đám Pi Pi Vinh xem quan hệ , đến mười phút đường gặp ít quen.

Một bà lão vác theo bó ngô: “Khi nào các gửi thư ở Trạm Huyền Tuyền? Tiện thể mang về giúp hai hũ rượu Huyền Tuyền nhé.”

Pi Pi Vinh trả lời: “Ngày bọn cháu , rượu nhất định sẽ mang về.”

Một lính canh vội vã chạy tới: “Em gái sinh ? Con trai con gái?”

A Xương : “Sinh , là con gái. Anh đấy!”

Một chú lính nhỏ mười tuổi: “Mẹ cháu gửi thư trả lời ?”

Nhị Nam trả lời: “Chưa, để mai hỏi thử xem.”

Một ông lão run rẩy: “Lá thư nhất định gửi đến tay em trai .”

Thạch Cửu cam đoan: “Được ! Cụ Từ yên tâm.”

Người dân chằm chằm Mang Trú, hoặc đúng hơn là con ngựa do Mang Trú dắt theo.

Đây là chiến mã mà Mang Trú đoạt từ quân Hung Nô. Thân hình to lớn, lông đen bóng loáng, là ngựa quý. Đáng tiếc , giờ nó chỉ thể t.h.ả.m hại cõng theo Tả Bách đang yếu đến mức tự nổi.

Từ lúc tỉnh , Tả Bách cứ lẩm bẩm những lý thuyết kiểu “thuyết tương đối, thời gian, du hành vũ trụ, hố đen”… sắp tự rối loạn, cộng thêm cú sốc tâm lý và chứng say ngựa, khiến nôn suốt cả quãng đường, mặt mày tái nhợt.

Trong ánh mắt tò mò của , cả nhóm qua phố chính, rẽ con hẻm nhỏ, chẳng mấy chốc đến trạm Hoàng Sa. Đó là một nơi bao quanh bởi những bức tường đất, góc tường vài bụi cỏ khô, bốn gian nhà đất nện, một chuồng ngựa (ngạc nhiên là còn chuồng ngựa), một bếp lộ thiên, và một nhà chứa củi.

Những chiến lợi phẩm họ mang về (ba bao thịt ngựa, bốn bộ giáp da, hai thanh đao cong, một con ngựa chiến còn sống) gần như chiếm trọn cả sân.

“Lão Phác, bọn về đây!” Pi Pi Vinh bước qua cổng hét lớn. “Tiểu Tụ, xem chúng mang về cái gì nào!”

Một bé chừng năm, sáu tuổi chạy ùa tiên, tay áo và gấu quần cuộn lên mấy lớp, đôi giày cỏ rộng khiến suýt ngã. Trông thấy bốn lạ, bé ngẩn , lập tức chui tọt trong, chỉ để một ông già tóc bạc kéo trở .

Ông lão cũng vẻ ngạc nhiên, liếc nhanh Thạch Cửu hỏi: Những vị là ai ?

Pi Pi Vinh chờ , kể một mạch chuyện họ giao thư về thành Hoàng Sa, giữa đường quân Hung Nô phục kích, suýt mất mạng, may nhờ thần binh (ám chỉ Mang Trú) kịp thời xuất hiện cứu nguy, g.i.ế.c bốn lính Hung Nô, thu chiến lợi phẩm… Câu chuyện kể sinh động đến nỗi nước bọt phun như mưa rơi.

Lữ Ngọ nhân cơ hội bày câu chuyện chuẩn sẵn: Theo lời , cả nhóm là Kiến Khang, đều là cô nhi, từ nhỏ phiêu bạt giang hồ nên học chút võ nghệ. Trong lúc du ngoạn, danh rượu Huyền Tuyền nổi tiếng thơm ngon như rượu thần, họ quyết định nếm thử (rõ ràng mới dân làng nhắc đến nên bịa ngay). Không ngờ gặp bão cát, lạc đường, vô tình đến gần Hoàng Sa thành, bắt gặp đồng bào quân Hung Nô truy sát, họ bèn tay tương trợ.

Lão Phác xong câu chuyện, đầu tiên là nghiêm trang hành lễ cảm tạ, hỏi:

sống ở Thành Hoàng Sa lâu, từng thấy các thương nhân đến từ Kiến Khang. trang phục của các vị thực sự khác biệt...

Ý ông rõ ràng: “Mấy ăn mặc kỳ quặc quá.”

Ba Đồng Thiên Tâm, Mang Trú và Tả Bách đồng loạt về phía Lữ Ngọ.

Áo quần chúng là… Lữ Ngọ đảo mắt. Là kiểu thời trang mới nhất ở Kiến Khang!

Anh còn thêm mấy động tác: kiễng chân, ngẩng đầu, lắc hông, hai tay xoay vòng đầu như múa, chớp mắt đầy duyên dáng: Đẹp ?

Mọi : …

Đồng Thiên Tâm ôm trán: Càng lố bịch hơn!

“Lão Phác, họ là ân nhân cứu mạng của chúng , tuyệt đối gian tế Hung Nô.” A Xương thẳng thừng lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-33-nguoi-dua-thu-giua-cat-vang.html.]

Thạch Cửu lớn: “Chắc đói nhỉ? Tối nay ăn thịt ngựa nướng, ai giúp nào?”

Cuối cùng, Tả Bách cũng tỉnh khỏi “thế giới của Einstein.” nhảy xuống khỏi ngựa, cùng Lữ Ngọ và Thạch Cửu mang thịt ngựa bếp, bắt đầu chuẩn bữa ăn thịnh soạn.

Lão Phác cúi cảm ơn Mang Trú, đó chỉ đạo Pi Pi Vinh thu dọn giáp da, Nhị Nam sạch ngựa mới, A Xương kiểm tra đao cong. Trong sân chỉ còn Đồng Thiên Tâm và Mang Trú, cả hai việc gì nên bầu khí khá ngượng ngùng.

Đồng Thiên Tâm quanh, tìm một gốc cây ở góc sân, xuống, quen tay lôi điện thoại . Đương nhiên, máy hết pin từ lâu. Cát Dương Chỉ Chỉ tự động chế độ ngủ, cô chỉ đành cất máy .

Mang Trú gần đó, khoanh tay, nhíu mày, bắt đầu ngẩn ngơ xa xăm, gương mặt đầy vẻ u sầu.

“Lần là nguyện lực của ai thế?” Đồng Thiên Tâm hỏi.

“Thẻ gỗ.” Mang Trú trả lời.

“Thẻ gỗ của ai?”

Mùi của họ hòa lẫn , khó mà phân biệt .

đoán là một trong bốn A Xương, Nhị Nam, Pi Pi Vinh, và Thạch Cửu.

Dựa chứ?

“Sau khi tiếp xúc đặc biệt với nguyện lực gốc, năng lực đặc biệt của dần khôi phục.” Đồng Thiên Tâm : “Anh lao trận địa cứu bốn đó xong thì năng lực “bong bóng hồng” của khởi động .”

Yết hầu Mang Trú chuyển động mấy : “Cái...cái thứ bong bóng màu hồng ...nguyên lý hoạt động là gì?"

" rõ lắm, đại khái lẽ hoặc thể liên quan đến...trái tim của ..."

Mang Trú đột nhiên trừng mắt Đổng Thiên Tâm.

"Liên quan đến nhịp tim của ...hả?" Đổng Thiên Tâm gãi đầu.

Mang Trú tiếp tục về xa xăm.

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân khe khẽ, một bé tên Tiểu Tấu cách đó hai bước, chân trái cọ chân , chân cọ chân trái, thỉnh thoảng dùng mu bàn tay lau mũi, thành hai vệt nhỏ như ria mép.

Đổng Thiên Tâm nhịn : “Chào em."

Tiểu Tấu: "Em thể cạnh chị ?"

Đổng Thiên Tâm nhường nửa khúc gốc cây.

Tiểu Tấu cẩn thận xuống, chỉ chiếm một góc nhỏ, ánh mắt chằm chằm Đổng Thiên Tâm.

Đổng Thiên Tâm sờ mặt: “Chị đến ?"

Tiểu Tấu: "Mẹ em hơn."

"..."

" em Hung Nô g.i.ế.c ."

"!"

Tiểu Tấu chống tay lên mặt đất, duỗi thẳng đôi chân nhỏ, những ngón chân đen nhẻm thò khỏi lỗ thủng đôi giày cỏ, vẽ vòng tròn mặt đất. Một vòng tròn bên trái: “Em gái em lớn lên chắc chắn sẽ hơn chị, nhưng em gái em Hung Nô ném c.h.ế.t ." Hai vòng tròn bên : “Trước khi c.h.ế.t, cha em em một trai Hung Nô dùng vật thử kiếm mà c.h.ế.t, em nghĩ, chắc cũng ."

Đổng Thiên Tâm cảm thấy khó thở.

Đôi mắt của Tiểu Tấu trong veo như một hồ nước, chút bi thương nào, tựa như quen với chuyện sinh t.ử từ lâu.

Một bàn tay thon dài, trắng bệch nhẹ nhàng đặt lên đầu Tiểu Tấu, xoa xoa những sợi tóc vàng khô.

Mang Trú lưng Tiểu Tấu, hàng mi rủ xuống, phía là ánh chiều tà đỏ như máu.

Tiểu Tấu ngẩng đầu, nở nụ với cả hai .

Đổng Thiên Tâm luống cuống tìm khắp , lấy một viên kẹo bạc hà tặng kèm từ tiệm sữa, nhét miệng Tiểu Tấu. Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé sáng bừng lên.

"Đây là đường mạch nha, A Cửu cho em ăn một , ngọt."

Đổng Thiên Tâm gật đầu: “ , ngọt."

Tiểu Tấu mút hai , nhả , cẩn thận gói bằng giấy bọc kẹo, nhét tay áo. Suy nghĩ một chút, lấy , nhét n.g.ự.c áo, kéo Đổng Thiên Tâm và Mang Trú tới góc nhà, chỉ một chiếc lồng gỗ nhỏ: “Nhìn xem, đây là đồ A Xương bắt đó."

Trong lồng một con thỏ xám nhỏ, gầy trơ xương. Trên lồng thỏ treo một mảnh gỗ nhỏ, đó vẽ một con thỏ gầy gò.

"Đây là do em vẽ.” Tiểu Tấu tự hào : “Mọi đều khen em vẽ giống."

Đổng Thiên Tâm: "...Rất năng khiếu."

Tiểu Tấu vui, đưa tay lồng, cẩn thận vuốt ve đôi tai mềm mại của con thỏ: “Thỏ con, thỏ con, mau mau lớn lên nhé, lớn thật mập mạp, sẽ canh thỏ cho Nhị Nam, sức khỏe của Nhị Nam , ăn xong sẽ khỏi."

Đổng Thiên Tâm lặng lẽ Mang Trú.

Mang Trú: "Nhìn gì?"

"Ở đây tuyệt đối đừng biến thành mèo.” Đổng Thiên Tâm hạ giọng: “Nếu lỡ bắt canh mèo thì nguy to."

"Đó mèo! Mà là thần thú thượng cổ phi phi..."

"Ta , đáng yêu." Đổng Thiên Tâm vỗ vai Mang Trú: “Không cần nhấn mạnh."

Mắt Mang Trú tức đến tròn xoe.

Tiểu Tấu khoe xong thỏ vẫn thỏa mãn, kéo hai đến chuồng ngựa.

Chuồng năm con ngựa, bốn con ngựa thấp cũ và một con ngựa chiến Hung Nô mới thu . Ngựa chiến Hung Nô cao hơn hẳn một đoạn, ngừng phì phò và đập móng, thấy Mang Trú thì lập tức ngoan ngoãn, còn hiền hơn cả con thỏ lúc nãy.

Nhị Nam đang chải lông ngựa, thỉnh thoảng che miệng ho vài tiếng, lẽ do dị ứng với lông: “Con ngựa vóc dáng , nhưng tính khí hung dữ, cần huấn luyện thêm."

Mang Trú: "Tặng các đấy."

Nhị Nam khá ngạc nhiên, Mang Trú một cái: “Thật chứ?"

"Ừm."

Nhị Nam chậm rãi vuốt vuốt cổ con ngựa hai , đề nghị: “Hay là, ngài đặt cho nó một cái tên?"

"Ta giỏi đặt tên."

Tiểu Tấu kéo tay áo của Đổng Thiên Tâm, thì thầm: “Nhị Nam thích nhất là đặt tên cho ngựa." Rồi chỉ những bảng tên bằng gỗ treo tường chuồng ngựa:

[Bảy tuổi, hai tháng, cao sáu thước, tên là Ngạo Kiến]

[Tám tuổi, cao sáu thước, tên là Dương Hoè]

[Sáu tuổi, cao năm thước tám tấc, tên là Khinh Thích]

[Tám tuổi, cao năm thước năm tấc, nhỏ gầy, tên gọi Xích Thố]

Đổng Thiên Tâm: "…Những cái tên ý nghĩa."

Nhị Nam vỗ nhẹ cổ con ngựa: “Bộ lông đen bóng, cao sáu thước ba, móng lớn, đuôi dài tựa như tia chớp. Mày sẽ gọi là ‘Kinh’."

Mang Trú gật đầu: “Tên lắm."

Con ngựa đen cúi đầu, tỏ ý chấp nhận.

Khuôn mặt ốm yếu của Nhị Nam đầu tiên lộ nụ .

Tiểu Tấu kéo hai tham quan kho vũ khí của Pi Pi Vinh. Bên trong là cung tên, thậm chí cả nỏ, nhưng thiện lắm, độ chính xác cao.

A Xương vốn đang mài d.a.o cửa, thấy Mang Trú, mắt liếc một cái, bật dậy. Anh chỉ ba bước hai bước cởi phăng nửa , để lộ cơ bắp đen bóng vạm vỡ.

Đổng Thiên Tâm còn kịp kêu "Chao ôi", Mang Trú kéo lưng. Tất nhiên, cô chịu, kiễng chân, rướn cổ A Xương đổ mồ hôi múa một bài đao kín kẽ lộ kẽ hở nào. Kết thúc, ôm đao thẳng, ánh mắt rực sáng.

Tiểu Tấu thì thầm: “A Xương tỉ thí đao pháp với ngài."

Đổng Thiên Tâm phấn khích: “Đã là đàn ông thì nhát, Mang Trú, cũng cởi hết ...Ưm ưm ưm!"

Mang Trú lập tức bịt chặt miệng Đổng Thiên Tâm, bàn tay nổi gân xanh, nghiến răng : “Ta giỏi đao pháp."

A Xương thất vọng bỏ .

Mang Trú chằm chằm Đổng Thiên Tâm, ánh mắt cần cũng đủ rõ ràng.

Đổng Thiên Tâm tỏ vẻ vô tội: “Anh còn trắng hơn búp bê bông, cởi chắc chắn hơn A Xương mà."

"…"

Tiểu Tấu khúc khích.

Lữ Ngọ thò đầu từ nhà bếp, lớn tiếng gọi: “Mọi ơi, ăn cơm nào...!"

 

Loading...