Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 37: Trận Pháp Huyền Không Phi Tinh

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:54
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thiên Tâm suýt nữa thì ngừng thở, may mà Mang Trú phản ứng nhanh, lập tức bổ sung một trận pháp hộ .

“Lữ Ngọ, bên trong trận dị thường, kiểm tra ngay!” Mang Trú lớn tiếng lệnh.

“Rõ!” Lữ Ngọ hai tay cầm nhành hoa nhỏ, tay chân nhảy múa một điệu tap kỳ quái, nhảy như đang hòa trong nguy cơ sinh tử. Nhìn nhảy múa trong tình thế căng thẳng , Đổng Thiên Tâm chỉ ôm đầu sắp phát điên.

Lữ Ngọ xoay tròn 360 độ đầu ngón chân, tiếp đó là một động tác “gà một chân”. Từ nhành hoa trong tay , những cánh hoa vàng nhạt bay tán loạn, tạo thành những tia sáng mảnh mai màu vàng xuyên qua trung.

Tuy mảnh mai, nhưng ánh sáng vô cùng rực rỡ, khiến bộ kiến trúc, đường phố của Hoàng Sa Bảo trở nên rõ ràng hơn. Đột nhiên, Đổng Thiên Tâm trông thấy vài sợi khói đen mỏng, , là hàng chục sợi khói đen đang len lỏi qua những tia sáng đó, chầm chậm bay lên trời như một thế lực nào đó triệu hồi. Nếu nhờ trận pháp hộ của Mang Trú, chúng hòa dòng khói đen chảy bên ngoài .

Đổng Thiên Tâm lên tiếng: “Đó là gì ?”

Lữ Ngọ trả lời: “Oán khí? Không, nó còn nặng hơn cả oán khí, là sát khí ngủ yên hàng trăm năm!”

Tả Bách trầm ngâm: “Có vẻ như xuất phát từ bên trong Hoàng Sa Bảo…”

Cả ba cùng hít sâu một , đồng thời nghĩ ngay đến giọng đó: “Cầu khẩn tà thần Thái Tuế tái lâm nhân gian.”

Lữ Ngọ lẩm bẩm: “ là một quả b.o.m hẹn giờ!”

Đổng Thiên Tâm hỏi dồn: “Có tìm ai gây chuyện ?”

“Cô nghĩ khả năng đó ?!” Lữ Ngọ hét lên.

“Tránh !” Tả Bách gạt Lữ Ngọ sang một bên, cầm điện thoại ném về phía trận pháp hộ , lớn tiếng: “Mang Trú, cho chút điện lực!”

Mang Trú tay trái giữ trận pháp, tay búng một tia sét nhỏ đ.á.n.h trúng chiếc điện thoại. Màn hình lập tức sáng lên, điện thoại rơi xuống Tả Bách khéo léo chụp lấy. Hình ảnh Cát Dương Chỉ Chỉ xuất hiện, ngáp hỏi: “Tả Bách, chào buổi sáng... Đây là ?!”

Cả nhóm lập tức hiểu dụng ý của Tả Bách.

Mang Trú thả quả cầu ánh sáng chứa giọng khả nghi . Tả Bách cố bắt lấy nhưng , Lữ Ngọ đụng cũng chẳng xong, Đổng Thiên Tâm đành vận dụng khinh công, đưa quả cầu gần điện thoại. Cát Dương Chỉ Chỉ dán tai màn hình ngóng, lấy một chuỗi nốt nhạc từ tai nhét phần mềm phân tích âm thanh. Sau vài thao tác nhanh gọn, phần mềm trả báo cáo phân tích.

Cát Dương Chỉ Chỉ nghiêm túc: “Âm thanh cực kỳ phức tạp, là hợp thể của giọng của 69 . Trong đó, nam giới trưởng thành chiếm 43,47%, độ tuổi từ 55 đến 65; nữ giới trưởng thành cũng chiếm 43,47%, độ tuổi từ 20 đến 30; trẻ em chiếm 13,04%. Giọng gần như cảm xúc, mang đậm sắc thái cơ học. đoán 50,23% khả năng đây là hiệu ứng âm thanh do AI tổng hợp.”

Lữ Ngọ nhíu mày: “Ý ?”

Đổng Thiên Tâm trầm tư: “Có nghĩa là...những giọng giống như của con thật.”

Tả Bách đẩy gọng kính, giọng trầm xuống: “Có tổng cộng 69 – 30 già, 30 phụ nữ, 9 trẻ em. Phân bố trùng khớp với dân cứu khỏi Nguyên Hải Bảo.”

Cả ba biến sắc, đồng loạt sang Tiểu Hỷ đang co rúc trong góc.

Từ lúc nãy, Tiểu Hỷ trong vòng tay Tiểu Tấu, im lặng đến lạ thường, trông như đang ngủ. Tiểu Tấu còn cẩn thận vỗ lưng dỗ dành bé.

Lữ Ngọ lao tới giật lấy Tiểu Hỷ, trong khi Tả Bách giữ chặt Tiểu Tấu kéo về phía vài bước. Đám già, Nam Nhị, và những khác đều kinh hoàng, Nam Nhị chống cửa run rẩy kêu lên: “Tiểu Hỷ ?!”

Tiểu Hỷ im cử động.

Lữ Ngọ đặt bé xuống đất, mắt bé mở to nhưng tròng mắt biến thành hai đám khói đen cuộn tròn, thấy nhãn cầu.

Đổng Thiên Tâm kinh hãi, hít sâu một .

Lữ Ngọ rút nhành hoa thứ hai, lấy một cánh hoa nhỏ đặt lên đầu Tiểu Hỷ. Cánh hoa sáng lên, một sợi khói đen mỏng manh hiện , mơ hồ nối từ Tiểu Hỷ đến tận bầu trời.

Đổng Thiên Tâm nghẹn ngào: “Một đứa bé như cũng oán khí ?”

Lữ Ngọ lắc đầu: “Không oán khí của bé, mà là cố ý bơm cơ thể bé. Hiện giờ Tiểu Hỷ chỉ là một…con rối sống chứa đầy oán khí.”

“Còn cứu ?!” Đổng Thiên Tâm, Mang Trú và Tả Bách gần như đồng thanh hỏi.

Lữ Ngọ tự tin : “Vừa , đây là sở trường gia truyền của nhà họ Lữ chúng !”

Anh cầm nhành hoa dậy, bắt đầu múa điệu trừ tà. Lần , những động tác uốn éo lố lăng thường ngày còn nữa, đó là những bước nhảy nghiêm trang, đầy uy nghiêm.

Theo từng điệu múa, nhành hoa nhỏ phát ánh sáng rực rỡ, cánh hoa lấp lánh phủ lên Tiểu Hỷ. Đột nhiên, một tiếng phịch vang lên, cánh hoa nổ tung, bay tản mát khắp nơi. Sợi oán khí đầu Tiểu Hỷ biến mất, đôi mắt bé khôi phục như bình thường, đảo qua đảo , bất ngờ òa nức nở.

Lữ Ngọ thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Tấu lao đến ôm chặt Tiểu Hỷ, an ủi Tiểu Hỷ trong lòng. Lão Phác, Bì Bì Vinh và Thạch Cửu cũng ùa ôm lấy Tiểu Tấu, cả nhóm .

Nhị Nam bệt xuống bậu cửa, nước mắt trào vì vui mừng.

Tả Bách lẩm bẩm: Nếu Tiểu Hỷ là một con rối sống, thì thể những khác trong Nguyên Hải Bảo cũng thế. Sáu mươi chín , tìm từng một, thanh lọc từng một. Tính cả thời gian Lữ Ngọ nhảy múa nữa...mất quá nhiều thời gian!

Đổng Thiên Tâm dậy, ngẩng đầu bầu trời đêm. Hai luồng oán khí bên trong và bên ngoài trận pháp ánh sáng ngừng tìm cách hòa một, tấn công từ hai phía. Trận hộ dần hủy hoại nghiêm trọng, khiến trong lòng cô càng thêm bất an. Cô lấy từ trong n.g.ự.c một thẻ gỗ, hàng chữ khắc đó.

"Sinh t.ử chẳng thể gặp ..."

Nhị Nam, nguyện vọng thực sự của là gì? Đổng Thiên Tâm hỏi.

Nhị Nam ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa, cô ngây dại.

Cô gái với gương mặt tròn trịa mặt , gió xoáy quanh , mái tóc tung bay, đôi mắt sáng rực. Ánh sáng từ trận pháp khổng lồ phía phủ lên cô một lớp vàng rực, tựa như mặt trời chói lọi.

Nhị Nam bật : “Sống! sống! đều sống!”

Trận pháp Ngũ Đức đỉnh đầu Mang Trú phát tiếng "rắc rắc", các chỉ bắt đầu tăng lên.

Đổng Thiên Tâm mỉm : Chúng nhận nguyện vọng của .

đầu hét lớn: Mang Trú!

“Ta điếc!” Mang Trú đáp với giọng đầy khí thế: “Ta !”

Nói đoạn, kết ấn một tay, đẩy thêm mười mấy mặt trận ánh sáng để vá những phần hỏng. Anh lớn tiếng: “Lữ Ngọ, Hoàng Sa Bảo chính là một đại trận Huyền Không Phi Tinh, trận thể thủ công!”

Lữ Ngọ vò đầu bứt tóc: “ đúng đúng! Trận Huyền Không Phi Tinh, chín cung, mỗi cung một trận nhãn. Chỉ cần khởi động chín trận nhãn, trận pháp sẽ kích hoạt để thanh lọc oán khí! vấn đề là...qua bao nhiêu năm , vị trí trận nhãn còn rõ nữa, chỉ thể suy đoán dựa địa hình...”

Lữ Ngọ sang hét lớn với lão Phác và những khác: “Có bản đồ địa hình ?”

Bì Bì Vinh mang tới một thẻ gỗ nhỏ bằng lòng bàn tay: Đây là bản đồ của chúng .

Bản đồ chỉ vài đường nét mảnh và vài chữ nhỏ ghi chú địa điểm.

Lữ Ngọ suýt nữa thì ngất: Bản đồ sơ sài quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-37-tran-phap-huyen-khong-phi-tinh.html.]

Tả Bách : từng học vẽ bản đồ khi nghiên cứu sinh.

Cát Dương Chỉ Chỉ xen : phần mềm đo đạc địa hình sẵn đây.

Đổng Thiên Tâm gật đầu: Tốt, vẽ !

Lữ Ngọ chỉ kịp thốt lên một tiếng "Ơ?", kịp phản ứng thì một cơn lốc cuốn cả , Tả Bách và Đổng Thiên Tâm lên trung, dừng ngay bên trận hộ . Cả ba cùng lơ lửng, xuống cảnh .

Tả Bách giơ cao điện thoại, Cát Dương Chỉ Chỉ lôi một ống nhòm cỡ lớn. Lữ Ngọ vẫn vò đầu cố nhớ chi tiết của trận pháp.

Bỗng nhiên, Mang Trú hét lớn: “Cẩn thận!”

Đổng Thiên Tâm cảm thấy lưng lạnh toát. Khóe mắt cô thoáng thấy một luồng gió đen lao tới. Giật , cô xoay tránh trong gang tấc. Mang Trú tung một vòng sáng rực rỡ c.h.é.m nát luồng gió dữ, khuôn mặt tái nhợt .

Tả Bách một tay nắm chặt điện thoại, tay ghì chặt kính mắt, khuôn mặt đầy vẻ bàng hoàng. Lữ Ngọ thì thê t.h.ả.m hơn, đầu chổng ngược xuống, hai chân đạp lung tung như ếch, cố gắng lắm mới lộn ngược về tư thế bình thường.

Đổng Thiên Tâm hét lên: "Chuyện gì thế ?!"

Mang Trú trả lời, giọng nghiêm trọng: "Là oán khí tụ , sinh gió sát khí, khắc chế với loại gió tự nhiên của cô!"

Chưa kịp định thần, hai luồng gió sát khí khác ập đến với khí thế hùng hổ. Đổng Thiên Tâm kinh hãi, vội ôm trái, kéo , tóm lấy Tả Bách và Lữ Ngọ, lập tức chạy tháo .

"Mang Trú! Phát chiêu ánh sáng... Thôi bỏ !"

Mang Trú bận tối tăm mặt mũi vá trận pháp, rảnh tay giúp đỡ. May , những cơn gió sát khí tuy bất ngờ và nguy hiểm, nhưng tốc độ bằng Đổng Thiên Tâm, sức sát thương cũng chẳng đáng kể.

Không đ.á.n.h thì trốn!

Đổng Thiên Tâm điều khiển gió, lao vun vút khắp nơi, chạy hét: "Hai nhanh lên nào!"

Tả Bách thở : "Lưới đo bản đồ...thu thập dữ liệu...ọe..."

Lữ Ngọ thì gào lên trong cơn hoảng loạn: "Cửu vận Hạ Nguyên, Ly cung Cửu T.ử Hỏa...Trung Nguyên Tứ vận, Tứ Tốn cung Tứ Lục Mộc...A a a a a!!!"

Nhóm của Lão Phác đất, mắt tròn mắt dẹt cảnh tượng hỗn loạn trời: Đổng Thiên Tâm và hai hết lao lên, lộn xuống, chao qua chao đông tây nam bắc, cuồng loạn bay như vũ bão. Trên đường, một chuỗi âm thanh chói tai gồm tiếng Tả Bách nôn khan và tiếng thét của Lữ Ngọ vang vọng.

Mãi đến một khắc , Đổng Thiên Tâm mới đáp xuống đất, mồ hôi nhễ nhại. Tả Bách quỳ xuống, nôn chút nước chua, còn Lữ Ngọ vội chỉnh tóc tai, nhanh tay giật lấy điện thoại. Anh đưa cho Cát Dương Chỉ Chỉ, đang cầm bản đồ địa hình của Hoàng Sa Bảo. Các điểm trận pháp Huyền Không Phi Tinh đ.á.n.h dấu đầy đủ.

Lữ Ngọ sang Lão Phác, hỏi gấp: "Sao , nhớ hết ? Có tìm các vị trí ?"

Lão Phác, ôm theo Tiểu Hỷ, Bì Bì Vinh, Thạch Cửu, Tiểu Tấu, và cả Nhị Nam, đồng thanh trả lời: "Không thành vấn đề! Chúng là bưu tá mà, nắm rõ từng góc đường ngõ ngách!"

Lữ Ngọ rút từ trong áo một nắm cành cây khô, chỉ trong chớp mắt, đó nở những bông hoa vàng rực rỡ. Anh chia đều các cành hoa cho : "Đến từng điểm trận pháp, cắm cành xuống!"

"Rõ!"

Cả nhóm vội vã lao khỏi cổng lớn của Hoàng Sa Bảo, tản hành động. Mang Trú gọi giật Đổng Thiên Tâm .

Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: "Gì thế?"

Ánh mắt Mang Trú rũ xuống: "Trận pháp Huyền Không Phi Tinh chỉ thanh lọc oán khí bên trong trận, xua tan cơn lốc oán khí bên ngoài."

"Hả?!!"

Mang Trú ngẩng lên: "Ta ngoài để phong ấn oán khí."

Tim Đổng Thiên Tâm như ngừng đập trong thoáng chốc.

"Trận pháp khởi động xong, cô sẽ tâm trận, bảo vệ bộ Hoàng Sa Bảo." Mang Trú cô chăm chú: “Chỉ khí thuần khiết nhất của tộc Hoạn Long mới thể duy trì trận pháp Huyền Không Phi Tinh. Người duy nhất thể tin tưởng, chỉ cô!"

Mắt Đổng Thiên Tâm đỏ hoe, cô vỗ mạnh lên n.g.ự.c : "Được!"

Chẳng bao lâu, từng luồng ánh sáng rực rỡ bay vút lên trời. Trong ánh sáng, thấp thoáng sắc vàng óng ánh, màu của trăm hoa. Hiệu suất của nhóm Lữ Ngọ quả tồi.

Một lớp màng bán trong suốt dần tràn từ luồng sáng vàng, từ từ lan rộng, ngưng tụ , hợp nhất với trận pháp bảo vệ của Mang Trú. Ánh sáng trận pháp và oán khí bên trong xoắn lấy , tranh đấu kịch liệt, dường như nuốt chửng đối phương.

Đổng Thiên Tâm cảm thấy một sự tĩnh lặng từng , thậm chí còn bắt đầu thấy thú vị với hình dạng của vòng xoáy oán khí Thái Tuế.

Đổng Thiên Tâm: “Thái Tuế thật sự ?”

Mang Trú: “Còn hôi.”

“Còn hôi hơn cả mặt của ?”

Mang Trú trừng mắt Thiên Tâm đầy giận dữ.

Thiên Tâm bật , nụ tựa như những tia nắng lấp lánh mặt biển: “Khi nào về, cùng ăn lẩu bò nhé.”

Con ngươi của Mang Trú khẽ run lên.

Tia sáng thứ chín bay vút lên trời, ánh sáng kết hợp với trận pháp hộ gần như dung hòa.

Đổng Thiên Tâm căng thẳng: “ cần tạo dáng oai phong ngầu lòi tìm một vị trí phong thủy đắc địa ?”

Mang Trú khẽ nhếch môi: “Không cần. Chỉ cần là cô thì đủ .”

Nói xong, kéo tay ĐổngThiên Tâm, nhẹ nhàng chạm lòng bàn tay cô, như hai đồng đội trao đổi sân vận động.

ĐổngThiên Tâm chỉ cảm thấy một dòng ấm áp từ đỉnh đầu đổ xuống, mặt đất chân phát sáng, những trận văn rực rỡ phức tạp xoay tròn quanh cô, ngay lập tức biến thành một trận pháp hộ thành khổng lồ rộng hàng chục dặm. Trận pháp tựa một chiếc lồng khổng lồ bao trùm bộ Hoàng Sa Bảo, quét sạch oán khí thành tro bụi trong nháy mắt.

Huyền Không Phi Tinh Trận...Thành!

Mang Trú: “Ta đây!”

Thiên Tâm: “Đi sớm về sớm.”

Mang Trú hóa thành một vì băng, vun vút lao khỏi trận pháp.

 

Loading...