Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 38: Không phải chứ, lại nữa à
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:55
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảnh khắc Mang Trú rời , Đổng Thiên Tâm cảm nhận một áp lực thể diễn tả thành lời.
Không gian xung quanh bỗng như đặc , chặt chẽ và tinh tế ép sát lên từng tấc da thịt. Lỗ chân lông nén đến mức thể thở, những sợi lông mịn ép chặt lên da, trong khi da gà nổi lên giống như một cuộc khởi nghĩa yếu ớt chống áp lực.
Phổi co , thở ngày càng cạn, nhưng trái tim dường như lớn hơn, tiếng đập mạnh đến mức khiến vang lên ù ù. Đổng Thiên Tâm ngửi thấy hương thơm thanh mảnh của trăm loại hoa, đồng thời thấy Lữ Ngọ, Tả Bách, Tiểu Thấu, Nhị Nam và Lão Phác vội vã chạy qua các con ngõ. Cô thậm chí còn nhận kính của Tả Bách một vết nứt nhỏ.
Cô thể xa tít tắp, cũng thể quan sát đến từng chi tiết nhỏ nhặt, trận pháp bảo vệ thành dường như trở thành tai mắt của cô. Lẽ nào đây chính là “thần thức xuất khiếu” trong truyền thuyết? là một cảm giác thật kỳ diệu!
Đổng Thiên Tâm hít sâu một , tầm như xoay chuyển vút lên cao, cô như hóa thành một chiếc máy bay lái, nhanh nhẹn xuyên qua từng lớp bùa chú phát sáng, dừng phía trận pháp Huyền Không Phi Tinh.
Trong đó, xoáy khí oán hận gào thét, gió dữ rít lên chói tai. Bộ áo đen tuyền của Mang Trú ánh sáng trắng nhuộm loang lổ, so với xoáy khí khổng lồ đầy kinh hoàng, thì trông chỉ như một ngọn lửa nhỏ bé giữa đêm tối. Tà áo tung bay dữ dội trong làn khí oán, cánh tay bất ngờ giơ cao, thanh Minh Đao c.h.é.m xuống, mang theo luồng sấm sét x.é to.ạc xoáy khí hận thù. chỉ trong tích tắc, xoáy khí đó liền như từng tổn hại.
Mang Trú tay cầm đao, lòng bàn tay trái xuất hiện từng trận pháp ánh sáng nhỏ, như băng xuyên qua dòng khí oán cuồn cuộn, nhanh đến mức chỉ để tàn ảnh của ánh sáng. Tay c.h.é.m từng luồng khí đang dâng trào, tay trái lập tức giơ lên khắc trận pháp phong ấn, ngay đó là đổi vị trí ẩn . Chém, phong ấn, đổi vị trí – từng trận pháp ánh sáng nhỏ liên tiếp phát sáng, nhanh chóng nối thành một hệ thống tựa như chòm bầu trời đêm, đồng điệu mà rực rỡ.
Xoáy khí oán hận càng lúc càng vặn vẹo và giãy giụa, Đổng Thiên Tâm thậm chí thấy tiếng thét kỳ quái, giống giống thú, âm vang vọng về từ nơi xa xôi.
Phong ấn của Mang Trú ngày càng khít, trận pháp dần thiện. Chỉ còn một góc nhỏ bên trái nữa là thành, bỗng nhiên, một đoạn tường thành xây xong của Hoàng Sa Bảo sụp đổ, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một trận nhãn hỗ trợ trận pháp Phi Tinh lơ lửng nứt, cả trận pháp hộ thành ầm ầm đè xuống Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm phun một ngụm máu, Mang Trú liếc mắt thấy, sắc mặt tái nhợt, thất thanh: “Đổng…”
Chỉ trong tích tắc lơ là, oán khí lập tức xâm nhập, nhấn chìm cả hai.
Đổng Thiên Tâm một nữa một vách đá cheo leo.
Vẫn là vách đá đó, nơi cô từng tới hồi nhỏ.
Đổng Thiên Tâm xoa trán: “C.h.ế.t tiệt, nữa ?”
Không ai trả lời. Xung quanh yên tĩnh đến rợn , cả tiếng chim hót.
Cô từ từ buông tay, cảm thấy điều gì đó .
Trong ký ức, từ khe núi dòng bùn đất ầm ầm tuôn , âm thanh vang dội, nhưng giờ đây…
Bỗng nhiên, cô thấy một chiếc ô tô, đang chạy dọc theo con đường đèo uốn lượn. Thân xe màu bạc, đầu xe còn cắm một lá cờ nhỏ.
Đồng t.ử Đổng Thiên Tâm co dữ dội. Những ký ức lãng quên lượt ùa về, chồng khớp với cảnh tượng mắt.
Đó là chiếc xe của gia đình cô. Lá cờ nhỏ đó là thứ cô cắm lên đầu xe. Trong xe , bố, và chính cô năm năm tuổi.
Trời bỗng tối sầm, gió trở nên tanh tưởi. Một xoáy đen khổng lồ từ khe núi bốc lên, trong chớp mắt cuốn lấy chiếc xe, đập mạnh vách núi. Chiếc xe nát vụn thành từng mảnh.
Lúc , một luồng sáng từ đống xác xe bay . Trong luồng sáng, bố cô ôm chặt Đổng Thiên Tâm, cô nâng một quả cầu ánh sáng, bảo vệ gia đình . Oán khí điên cuồng tấn công quả cầu, ánh sáng gần như chống đỡ nổi, áp lực ép xuống khe núi.
Đổng Thiên Tâm thấy tiếng hét lớn của . Quả cầu ánh sáng bùng phát ánh sáng chói lòa, phá tan xoáy oán khí. Oán khí gào thét, va vách núi, tạo thành một khe nứt khổng lồ. Từ đó, dòng bùn đất cuồn cuộn mang theo oán khí đen kịt phun trào.
Ánh sáng quanh dần lụi tắt. Bà ôm chặt Đổng Thiên Tâm, cả gia đình chìm dòng bùn đất.
Sau đó, giống như trong ký ức của Đổng Thiên Tâm, bố cô dùng hết sức lực nâng cô lên cao. Một con chim lớn bay tới, chộp lấy cánh tay nhỏ bé của Đổng Thiên Tâm.
Bố : “Sống tiếp! Con nhất định sống tiếp!”
Mẹ dặn: “Nhớ kỹ, con họ Đổng. Rồng bay muôn trượng, sơn hà mãi yên bình!”
Bùn đất nuốt chửng bố . oán khí trong dòng bùn ánh sáng từ từ thanh tẩy, đông , chìm xuống, biến thành lớp đất ẩm mềm.
Trời cao rộng, đất đai trở yên bình.
Đổng Thiên Tâm nước mắt giàn giụa, từ từ xổm xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, đầu vùi lồng ngực.
Thì , t.h.ả.m họa là thiên tai, mà là do oán khí gây . Là dùng sức mạnh cuối cùng để thanh tẩy oán khí, để hy vọng sống cho cô.
Cô thậm chí còn quên câu gì cuối cùng…
Đổng Thiên Tâm lau nước mắt, dậy, ngẩng mặt lên trời, nở nụ đầy chế nhạo: “Nhờ ơn các , nhớ một chuyện động trời đấy!”
Cô giơ ngón giữa: “Cái trò cũ rích xem chán . Có gì mới mẻ ? Mang hết đây!”
Một con mắt khổng lồ mở , bên trong đồng tử, chỉ một luồng oán khí méo mó, điểm xuyết một tia sáng mờ mịt.
Đổng Thiên Tâm nheo mắt, cưỡi gió bay lên, lao thẳng về phía .
Trước mắt bỗng tối sầm sáng bừng. Cô rơi xuống một đỉnh núi, mặt là những dãy núi trùng điệp, thác nước trắng như dải lụa chảy từ trời xuống. Dưới chân cô, cỏ mềm mượt như nhung, điểm xuyết những bông hoa nhỏ rực rỡ đủ màu sắc. Ánh nắng xuyên qua tán lá, rọi xuống mặt đất thành những đốm sáng loang lổ.
Đổng Thiên Tâm kinh ngạc. Từ một trận đấu sinh tử, cô rơi … nơi là ? Máy tính cài hình nền ?
Từ xa vang lên tiếng xào xạc của lá cỏ. Một chú mèo con lông trắng như tuyết nhảy nhót chạy tới, đuổi theo một chú bướm trắng bay giữa những bông hoa. Có lẽ chân mèo quá ngắn, nó nhảy lên thì ngã nhào, nhảy lên ngã. Toàn lấm lem cỏ vụn và cánh hoa. Mũi hồng phấn khẽ giật, hắt một cái.
Đổng Thiên Tâm há hốc miệng: “Mang… Mang Trú?!”
Chắc chắn là Mang Trú! Không thể nhầm !
Cô đưa tay định ôm lấy chú mèo. Mang Trú nhảy phốc một cái, xuyên qua cô trốn gốc cây lớn, dựng đôi tai nhỏ lên, lén lút .
Năm thiếu niên từ xa chạy đến, trông chỉ mười lăm, mười sáu tuổi. Họ mặc áo dài xưa thướt tha, ngũ quan thanh tú, đầu mỗi đều một đôi sừng hươu ánh lên ánh sáng mờ nhạt… đó là sừng rồng.
“Tiểu Mang Trú, tiểu Mang Trú, trốn ở ?”
“Anh chị về , mau đây ôm một cái nào!”
Mang Trú giật , đầu bỏ chạy. tốc độ của mấy thiếu niên nhanh hơn nhiều, chỉ một thoáng đuổi tới. Một nhấc bổng Mang Trú lên, vui mừng đến nỗi nâng cao cao, xoay vòng vòng, mặt áp sát mặt mèo, cọ qua cọ .
“Em trai Mang Trú, nhớ em quá!”
Một thiếu niên khác giành lấy Mang Trú, cũng lặp quy trình y hệt: nâng cao cao, xoay vòng vòng, cọ mặt lên mặt mèo.
Lông đuôi của Mang Trú xù hết cả lên, gào lên: “Mấy gì ?! Thả !”
Giọng vẫn là giọng trẻ con vỡ tiếng.
Không hét còn đỡ, càng hét thì càng phấn khích. Người thì lấy cả đống kẹo, thì biến những bộ quần áo , nào là trống bỏi, búp bê gỗ, bánh nếp, tranh thêu mèo, chó, rồng… Một núi quà chất đầy lên, suýt nữa chôn vùi cả Mang Trú.
Mang Trú vùng vẫy, ló đầu , nghiến răng nghiến lợi: “Ta lớn ! Sắp hóa thành hình ! Không trêu như trêu mèo nữa!”
Các kinh ngạc kêu lên:
“A! Trở hình thì đáng yêu nữa mất!”
“Nhanh nhanh, tranh thủ ôm thêm một cái!”
“Tiểu Mang Trú, nửa của mèo , mà là Phi Phi, Phi Phi dễ thương nhất!”
Tiểu Mang Trú ôm qua ôm , bốn chân luống cuống cào lung tung, vành tai mỏng đỏ như mã não.
Đổng Thiên Tâm : “…Tiểu Mang Trú…cũng dễ dàng gì…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-38-khong-phai-chu-lai-nua-a.html.]
Ánh sáng và bóng tối ngừng biến đổi, gió thổi bầu trời trở nên trong trẻo mà lạnh lẽo, lá xanh chuyển vàng, thác nước cạn khô.
Một thanh niên da trắng như tuyết, áo choàng trắng, đang ôm chặt một chú mèo trắng nhỏ, lê từng bước loạng choạng trong tuyết. Phía , mái tóc đen dài kéo lê mặt đất, để một vệt m.á.u đỏ dài.
Bỗng nhiên, ngẩng đầu gọi to điều gì đó.
Một cô gái mặc ào dài tay áo rộng từ đáp xuống, kinh ngạc : “Đây là…”
Thanh niên : “Tộc Chúc Long t.ử chiến bộ, con , Mang Trú đang thoi thóp. Xin hãy giúp nó!”
Cô gái nhẹ nhàng vuốt ve chú mèo nhỏ: “Lạ thật, đáng nó c.h.ế.t , nhưng trong cơ thể một nguồn lực chữa lành kỳ diệu, giữ một tia hy vọng…đúng , là Phi Phi, nó nhất định cũng thừa kế một nửa yêu lực của . là ông trời còn mắt! thương thế của nó quá nặng, e rằng sẽ ngủ say lâu mới thể tỉnh .”
“Nó là Chúc Long duy nhất còn trong trời đất, cũng là Chúc Long cuối cùng của tam giới.” Thanh niên nhẹ nhàng xoa đầu chú mèo trắng, trao nó cho cô gái, cúi thật sâu: “Hy vọng tộc Hoạn Long các thể bảo vệ đứa bé Chúc Long , bảo vệ tia hy vọng cuối cùng.”
Cô gái nghiêm nghị, cúi đầu: “Tộc Hoạn Long của họ Đổng xin thề, đời đời kiếp kiếp bảo vệ cô nhi Chúc Long, cho đến ngày nó tỉnh !”
Thanh niên mỉm dịu dàng, hóa thành những bông tuyết, tan biến trong cơn gió lạnh buốt.
Hình ảnh dần tắt lịm, đó là bóng tối vô tận.
Đổng Thiên Tâm hiểu phần nào. Thứ cô thấy, lẽ chính là ký ức của Mang Trú. Với tính cách của Thái Tuế, những ký ức khả năng chính là những phần đau buồn và chạm tới nhất trong lòng Mang Trú.
Cô tự bước , nhưng Mang Trú… liệu thể ?
Đổng Thiên Tâm chắc lắm. Nhìn tình trạng hiện tại, lẽ .
“Lúc quan trọng vẫn nhờ cứu vớt tình thế!” Đổng Thiên Tâm lẩm bẩm, chậm rãi bước về phía . Cô nên , chỉ đơn thuần cảm thấy nếu cơ thể di chuyển, đầu óc cũng sẽ thông suốt hơn.
Nếu bây giờ cô đang ở trong ký ức của Mang Trú, thì về lý thuyết, cô đang ở trong… não của Mang Trú?
Không, đúng, nên là thứ gì đó huyền ảo hơn, ví dụ như cô đang ở trong trái tim của Mang Trú? Ừm… vẻ mờ ám… là cô đang ở trong ý thức của … dùng thuật ngữ chuyên ngành, lẽ là ở trong thần thức của Mang Trú.
Đổng Thiên Tâm dừng bước. Nói cách khác, cô đang ở nơi xa nhất cũng gần nhất với Mang Trú. Vậy thì, Mang Trú thể thấy tiếng lòng của cô ?
Thử một thì mất tiền!
Cô hít sâu một , nắm chặt hai tay, trong lòng thầm gọi tên Mang Trú. Từ trái tim cô, một ánh sáng nhỏ như một ngôi mini bật , lơ lửng giữa trung, chiếu sáng con đường phía .
Đổng Thiên Tâm bước nhanh theo quả cầu ánh sáng. Bóng tối dần thu nhỏ, ánh sáng ngày càng lan rộng. Ánh sáng vàng rực rỡ tỏa xuống, chiếu lên một Mang Trú đang lơ lửng trong trung.
Cô suýt reo lên sung sướng, cưỡi gió bay tới gần. khi tới nơi, cô phát hiện mắt Mang Trú nhắm chặt, tay chân lạnh buốt. Lòng cô cũng lạnh theo.
Cô bay vòng qua bên trái, gãi gãi mặt Mang Trú, vòng qua bên , kéo tóc . Thậm chí, cô còn búng hai cái trán , nhưng vẫn nhúc nhích.
Đổng Thiên Tâm bắt đầu rối bời. Cô chau mày, bay quanh một vòng. Đột nhiên, cô nhớ trong trận chiến bảo vệ thành đây, Mang Trú từng dùng một loại cấm thuật để ép khôi phục sức mạnh của Thần Long. Nếu cô đoán sai, cái gọi là cấm thuật đó chính là… hôn lên mu bàn tay cô?
Không đúng! Không hôn mà là… hút máu?
Càng nghĩ càng đúng. Mang Trú ma cà rồng hạng bét!
Cần bình tĩnh! Phải suy luận từ đầu!
Tộc Chúc Long thể ăn những thứ từ tộc Hoạn Long, cần chế biến, thậm chí còn hấp thụ oán khí tộc Hoạn Long thanh lọc. Điều nghĩa là, thứ mà tộc Chúc Long thể hấp thụ là một đặc điểm gì đó độc nhất từ cơ thể tộc Hoạn Long…
“Tộc Hoạn Long, khí chất thanh thuần, hòa hợp tự nhiên.”
Cô tự sờ nắn khắp cơ thể : Chẳng lẽ là…khí?
Được , liều thì liều! Thử cũng mất gì!
Cô chu môi, từ từ ghé sát. Đến khi chỉ còn cách một chút, cô rụt , chớp mắt thật nhanh.
Mang Trú vẫn bất động.
Cô ngửa mặt hét lên: “Không hợp lý chút nào! Theo kịch bản, lẽ mở mắt ngay khi chạm chứ! Sao theo quy tắc ?!”
“Hừm, thú vị đấy.”
Một giọng vang lên, xa gần, rõ nam nữ. Nó giống như hàng ngàn đồng thanh gào thét, nhưng cũng như vô sinh vật nhỏ đang thì thầm bên tai.
Đổng Thiên Tâm nhanh chóng chắn mặt Mang Trú: “Cái quái gì đang hú hét ở đây đó?!”
“Một con mà thể phá vỡ Ký ức Đại pháp của bổn tôn, là kỳ tích. Vậy mà giờ còn định đ.á.n.h thức Chúc Long trong ký ức của ? là mơ giữa ban ngày.”
Cô nhướn mày: “Mi là Thái Tuế?”
“Bổn tôn thích cái tên đó. Cô thể gọi bổn tôn là Hắc Ám Tà Thần.”
Trời ơi, cái tên “trẻ trâu” dễ sợ…
Cô : “Xem Mang Trú đúng, Thái Tuế chẳng tí thẩm mỹ nào.”
“…”
“Hóa cô là của tộc Hoạn Long. Thảo nào ở trong Ký ức lâu như mà vẫn giữ ý thức. với cô bây giờ, việc giữ ý thức chỉ thêm đau khổ thôi. Chắc cô nhớ , cha cô rốt cuộc c.h.ế.t thế nào.”
“Nhờ phúc của mi, nhớ rõ ràng lắm.”
[Chứng kiến cha c.h.ế.t ngay mặt là cảm giác gì? Có đau đớn sống, tim đau như d.a.o cắt? Nếu vì cứu cô, bọn họ thể sống sót. Họ c.h.ế.t là tại !]
Đổng Thiên Tâm siết chặt nắm tay: “Cút cho , cái đồ nấm độc nhà mi! G.i.ế.c cha là mày, còn dám ở đây đổi trắng đen, dùng mánh khóe để thao túng tâm trí ! Cha khi c.h.ế.t dồn bộ sức lực để phong ấn xoáy oán khí, họ thành sứ mệnh của . Tiếp theo, đến lượt !”
[Cô ư?]
“Mi g.i.ế.c cha là vì mày sợ! Mày sợ Chúc Long, sợ dòng họ Hoạn Long sẽ đ.á.n.h thức Chúc Long!”
[Ha ha ha ha ha! Chỉ là một con rồng nửa vời yếu ớt, bản tôn chẳng thèm để mắt !]
Đổng Thiên Tâm khẩy: “Ha ha ha ha ha! Không ngờ, thật ngờ, Thái Tuế mi là kẻ thành thật như ! Còn tự nhận yếu ớt!”
[Cô ai yếu ớt?!!]
“Chứ còn ai đây nữa! Một kẻ ‘nửa vời’ đ.á.n.h cho sống dở c.h.ế.t dở, sợ hãi đến mức chui lủi dám ló mặt. À, quên mất, mi mặt, mà ngay cả đuôi cũng chẳng . Chỉ thể trốn trong bóng tối, dùng mánh khóe rẻ tiền mê hoặc lòng . À quên, theo như Tả Bách , Thái Tuế vốn chỉ là một loại nấm, thế nên mi là đồ vật, mi chỉ là…một cây nấm hương!”
[CÂM MIỆNG CHO TA!!!]
“Mi mới câm miệng!” Đổng Thiên Tâm xắn tay áo: “Bà đây đường đường là một con , vất vả trăm triệu năm để leo lên đỉnh chuỗi thức ăn. Chẳng lẽ để một cây nấm hương cưỡi đầu mưa gió? Có bản lĩnh thì đây đấu tay đôi !”
“Phụt!”
Phía vang lên tiếng .
Đổng Thiên Tâm phắt .
Mang Trú mở mắt, cô, mỉm .