Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 39: Long Đằng Vạn Lý

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:56
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mang Trú!” Đổng Thiên Tâm suýt bật : “Cuối cùng cũng tỉnh, mắng đến cạn cả lời đây!”

“Ta thấy cô mắng khá hăng đấy chứ!” Mang Trú giơ tay lên, Đổng Thiên Tâm : “Bốp” một tiếng vỗ tay đáp .

“Đổi !”

Trong mắt Mang Trú hiện lên đôi đồng t.ử màu vàng kim. Đổng Thiên Tâm chỉ cảm thấy tầm vụt thấp xuống, cơ thể rời khỏi vòng xoáy oán khí, rơi thẳng trận pháp giữ thành. “Rầm” một tiếng trở về với xác .

Vừa mở mắt , cô thấy khuôn mặt lo lắng của Tả Bách. Bên là Lão Phác, Nhị Nam và những khác, ai nấy lo lắng đến mức gần như bật . Tiểu Tấu sướt mướt, trong khi trong sân và bên ngoài đều đầy ắp những dân với ánh mắt âu lo. Còn bên trái trống trơn…, vì Lữ Ngọ đang cầm một cây cỏ tươi nhảy múa, nhảy hét: “Sao vẫn tỉnh? Điều khoa học!”

Tả Bách: “Đừng nhảy nữa, tỉnh !”

Đổng Thiên Tâm chớp mắt: “ bất tỉnh ? Bao lâu ?”

Tả Bách: “Tính từ khi chúng , tới nửa phút.”

Cát Dương bổ sung: “Chính xác là 28 giây 31.”

Lữ Ngọ hét lên: “Mang Trú điện hạ cuốn xoáy oán khí !”

“Yên tâm !” Đổng Thiên Tâm ngẩng đầu bầu trời đêm: “Anh sắp !”

Từ trong xoáy oán khí, ánh sáng lấp lánh tựa trời rọi , các phong ấn xung quanh một nữa bừng sáng, nối thành những chòm rực rỡ. Ngàn vạn ánh sáng vàng chói phá tan oán khí, xông thẳng lên trời, chiếu sáng bộ bầu trời đêm.

Xoáy oán khí gào thét trong đau đớn, sấm sét rền vang, mặt đất rung chuyển. Một con rồng khổng lồ như tuyết trắng phá ánh sáng xuất hiện, vảy rồng như tạc từ ngọc trắng, phủ ánh , chân vây sương mù, mỗi thở đều khiến gió nổi mây vần. Khi đôi mắt vàng kim của nó mở , đất trời như ngừng trong khoảnh khắc.

Tất cả đều ngơ ngác.

Nhị Nam: “Là rồng! Thật sự là rồng!”

Bì Bì Vinh: “Là giao long!”

Lữ Ngọ: “Là Chúc Long đấy!”

Tiểu Tấu: “Wow, thật sự một con Chúc Long trắng, quá!”

Oán khí điên cuồng tràn về phía Chúc Long. Mắt rồng sáng rực, tiếng gầm vang trời, rồng trắng muốt xuyên qua dòng oán khí bẩn thỉu. Ánh sáng phong ấn ngày càng xiết chặt, từng luồng oán khí ánh sáng đ.á.n.h tan. Dần dần, oán khí xua tan hết, để một làn sương mù tanh nồng khó chịu.

Chúc Long gầm lên giận dữ, hàng trăm tia sét giáng xuống, hòa sương mù và oán khí, tạo thành một đám mây hình nấm màu đen khổng lồ. Đám mây phát nổ, ánh sáng trắng xóa bừng lên, tất cả tan biến.

Mọi trợn mắt há hốc mồm.

Đổng Thiên Tâm: “… là một cây nấm khổng lồ thật.”

Phía chân trời, ánh bình minh mỏng manh bắt đầu ló dạng. Đêm qua , trời rạng sáng.

Ánh nắng đầu ngày phủ lên lớp vảy trắng tinh khiết của Chúc Long, phản chiếu thứ ánh sáng trong trẻo và uy nghiêm.

Lữ Ngọ: “Thắng ! Chúng thắng ! Ha ha ha ha! Thắng !”

Mọi reo hò vui mừng. Cát Dương Chỉ Chỉ nhảy múa trong chiếc điện thoại, Tả Bách đẩy gọng kính, rạng rỡ. Đổng Thiên Tâm , lớn: “Nhị Nam, tâm nguyện của …”

Nụ đông cứng mặt cô, tiếng hò reo của Lữ Ngọ cũng đột ngột dừng .

Người dân thành Hoàng Sa hóa thành những ánh sáng nhỏ lấp lánh, từng một tan biến làn gió sớm. Cả Tiểu Hỷ cũng biến mất. Nhị Nam, Tiểu Tấu, Lão Phác, Bì Bì Dung, và Thạch Cửu yên lặng. Phía họ, A Xương vác đao bước tới. Sáu thành hàng, mỉm Đổng Thiên Tâm.

Cơ thể họ dần trở nên trong suốt như cánh ve, bước giai đoạn cuối cùng khi tan biến.

Đổng Thiên Tâm cảm thấy lồng n.g.ự.c nóng ran. Cô bất giác lấy mảnh gỗ nhỏ từ trong n.g.ự.c áo. Mảnh gỗ nóng hổi, dần dần trở thành hình dáng của hàng ngàn năm , với đầu và đuôi cháy sém, chữ mờ nhòe. Mảnh gỗ khẽ run rẩy, như thốt lên điều gì hết.

Nhị Nam giơ tay chỉ: “Mặt , lời chúng cùng .”

Đổng Thiên Tâm lật mảnh gỗ , thấy tám chữ nguệch ngoạc, hơn cả chữ của Nhị Nam. Rõ ràng là “tác phẩm” của Tiểu Tấu: “Đừng đ.á.n.h , quốc thái dân an.”

Chữ “quốc” vì quá nhiều nét nên gần như biến thành một đám đen sì.

Đổng Thiên Tâm rưng rưng nước mắt: “Đây là tâm nguyện cuối cùng của các ?”

Sáu đồng loạt gật đầu.

Đổng Thiên Tâm mỉm , ngẩng đầu gọi lớn: “Mang Trú, ?”

Con Chúc Long khổng lồ trắng muốt cuộn giữa trời đất. Dù uy nghiêm là thế, nó phát âm thanh như… một cú xì : “Nguyện vọng nhỏ bé, gì mà ?”

Đổng Thiên Tâm cưỡi gió cuốn bay lên. Thân rồng của Mang Trú giãn , vững vàng như núi. Mọi lưng rồng, Đổng Thiên Tâm ở vị trí đầu tiên, tay nắm chặt cặp sừng trắng như ngọc trai, dõng dạc hô lên: “Xuất phát!”

Con rồng khổng lồ bay lên trời, xuyên mây vượt gió. Dưới chân họ, biển mây vô tận cuộn trào. Phía , bầu trời sáng trong lộng lẫy. Dưới mặt đất, hoa nở rực rỡ, khói bếp vờn bay, những thửa ruộng bậc thang xanh mướt triền núi, trẻ em chạy nhảy ánh mặt trời.

Gió xuân mang theo hương hoa, mây hạ ẩn chứa lãng mạn của mưa, ánh trăng thu trong trẻo, tuyết đông rơi lặng lẽ. Bốn mùa phiên, ngày đêm luân chuyển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-39-long-dang-van-ly.html.]

Chúc Long trắng muốt đưa vượt qua thời gian, bay về phía bình minh, lướt qua biển cả mênh mông. Những con sóng lấp lánh vỗ chân họ.

Ở phía xa, là đường bờ biển dài đầy sức sống.

Một đô thị hiện đại sầm uất, nhà cao tầng san sát, xe cộ qua nhộn nhịp, đông như mắc cửi.

Những từ thành Hoàng Sa quanh, tràn đầy phấn khích, liên tục đặt câu hỏi:

“Wow wow wow, cái đó là gì ?”

“Xe . Một loại phương tiện giao thông.”

“Còn những đàn ông với những phụ nữ đó đang gì?”

“Họ đang nhảy. Có vẻ họ nhảy hơn .”

“Nhìn kìa! Có luyện võ!”

“Những đứa trẻ mang cặp chạy hối hả thế?”

“Đi học.”

“Con gái cũng ?”

“Dĩ nhiên.”

“Thơm quá, là đồ ăn hả?”

, cháo thuyền, hàu nướng, gà luộc, gà , ngỗng , gà hấp muối, bánh củ năng, bánh cuốn, há cảo tôm, tôm luộc, cua hấp, lạp xưởng, các loại thịt khô, ăn gì cũng !”

Con rồng khổng lồ lượn một vòng bầu trời thành phố Bách Đảo, đó hóa thành một luồng sáng rơi xuống sân thượng trung tâm thương mại Vạn Mỹ. Thời gian tại đây như ngừng trôi, thứ vẫn giữ nguyên trạng thái khi họ rời .

Những dân đều ngạc nhiên, một bắt đầu , chỉ trông ngạc nhiên và bối rối.

Người dẫn chương trình há hốc miệng, cầm micro, chỉ tay miếng gỗ từ ngàn năm , dáng vẻ hề đổi.

Mang Trú hóa thành hình , nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Đổng Thiên Tâm. Đổng Thiên Tâm hỏi sáu : “Hài lòng ? Thỏa mãn ?”

Nhị Nam, Lão Phác, A Xương, Thạch Cửu và Bì Bì Vinh , đồng loạt bật .

Ánh nắng rực rỡ, quốc thái dân an.

Tiểu kịch trường:

Ngôi điện ảnh mới nổi, Thẩm Ước, hiện đang quản lý bởi Nguyệt Hạ – nổi tiếng trong ngành với danh hiệu “Cô quản lý tính nhất”. Vừa xinh , giỏi giang, tất cả các nghệ sĩ cô từng quản lý đều nhận lời khen từ phía.

Thế nhưng hiện tại, “Cô Nguyệt” đang mặc chiếc váy dài thanh lịch, co chân sofa, tay bóp hạt óc ch.ó một cách bực tức. Cô bóp vỡ hạt , cho miệng, nhổ vỏ và tiếp tục bóp hạt khác.

Trợ lý nhỏ lo lắng: “Chị Nguyệt, Thẩm thật sự lấn sân sang ca hát ?”

Nguyệt Hạ: “Không điên, thế giới điên, điên nữa!”

Trợ lý: “Việc xảy từ bao giờ thế?”

Nguyệt Hạ: “Chính hôm diễn Tuần lễ Thời trang! Lúc t.h.ả.m đỏ thì còn bình thường, ngủ một giấc dậy đột nhiên ca hát!”

Trợ lý nuốt nước bọt: “Em nhớ hôm đó là ngày 3 tháng 9, đúng ?”

Nguyệt Hạ: “Rồi ?”

Trợ lý: “Thật …ngày đó chuyện kỳ lạ. Có mấy nghệ sĩ trong ngành liên lạc với em, rằng gấp tìm gặp Thẩm, nhờ em cầu nối. Sau đó, chuyện rơi im lặng. Em hỏi thêm, thì họ họ tìm, mà là nhận ủy thác từ khác.”

Nguyệt Hạ đặt hạt óc ch.ó xuống, hỏi: “Rồi nữa?”

Trợ lý: “Em cảm thấy kỳ lạ nên tìm hiểu. Phát hiện tất cả những đó đều thuê bởi một .”

Nguyệt Hạ ném hạt óc ch.ó qua một bên, vỗ tay phủi bụi, một cách thanh lịch sofa. Cô nhấc điện thoại lên: “Là ai?”

Trợ lý vội vàng đưa qua một tấm danh .

Nguyệt Hạ híp mắt : “Văn phòng luật sư Đằng Long, luật sư hàng đầu, Lữ Ngọ?”

 

Loading...