Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 4: Bé Thiên Tâm, cố lên nào…
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:20
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm giữa trung tâm thương mại của thành phố Bách Đảo, ngước tòa nhà văn phòng cao vút tận mây. Những bức tường kính khổng lồ lấp lánh ánh sáng xa hoa tựa như : “Ta đây đắt đỏ.”
Cô cúi xuống tin nhắn định vị mà lão Trương gửi:
[Văn phòng luật Long Hành Thiên Hạ, địa chỉ: Số 999, đường Chung Sơn, thành phố Bách Đảo (CBD), tầng 28 tòa nhà Minh Vân; Lữ Ngọ (kim bài luật sư, liên hệ: 188****8888]
Tên trông thế nào cũng giống kẻ lừa đảo thật sự là một “luật sư” chính thống.
Quầy lễ tân của tòa nhà một cô nhân viên dễ mến. Thấy Đổng Thiên Tâm từ xa, cô nở nụ bước đến: “Chào Đổng Thiên Tâm, Lữ luật sư chờ cô từ lâu. Xin mời theo .”
Nụ của cô lễ tân ngọt ngào là thế, nhưng Đổng Thiên Tâm cảm giác chẳng lành, như thể đang bước một bữa hồng môn yến .
Văn phòng luật ở tầng 28, thang máy dẫn thẳng lên. Chiếc bảng hiệu mạ vàng sáng chói đề dòng chữ “Văn phòng luật Long Hành Thiên Hạ” như lóa mắt . Những bức tường bên trong xây từ gạch kính bán trong suốt, ánh bạc phản chiếu lung linh, tạo cảm giác như đang lạc cung điện pha lê diễm lệ.
Các nhân viên mặc vest lịch lãm di chuyển qua trong văn phòng, giống hệt những đàn cá tung tăng giữa đại dương pha lê. Đổng Thiên Tâm ngang, đều đồng loạt dừng tay, về phía cô, nhưng chỉ trong giây lát họ nhanh chóng .
Băng qua khu việc đầy ắp những ô bàn tựa như tổ ong, cô dừng một cánh cửa đôi bằng gỗ mun cao hơn ba mét ở cuối hành lang. Bên cạnh cửa là bảng tên màu vàng ghi:
Kim bài luật sư - Lữ Ngọ.
Đổng Thiên Tâm cửa, thở hắt một dài.
Đẩy cánh cửa , cô thể đối mặt với một thế giới từng đến, hoặc những rắc rối còn khủng khiếp gấp vạn đêm qua. Liệu cô sẵn sàng ?
Tất nhiên là !
Đổng Thiên Tâm nghĩ, cả đời cô e rằng cũng chẳng bao giờ sẵn sàng cho mấy thứ phiền phức nhảm nhí kiểu .
cuộc sống vốn dĩ là , những bất ngờ luôn xảy đến lúc chuẩn . Dù chấp nhận , nó vẫn cứ thế mà xảy .
Cô sờ chiếc túi ngực, mèo con trắng vẫn đang ngủ. Đã mười hai giờ trôi qua mà “nó” vẫn dấu hiệu tỉnh dậy.
“Trốn tránh giải quyết vấn đề.” Đổng Thiên Tâm lẩm bẩm: “Làm điều đúng đắn, chứ điều dễ dàng.”
Đôi tai hồng của mèo con khẽ động đậy. Đổng Thiên Tâm đẩy cửa bước .
Ánh sáng rực rỡ từ cửa sổ lớn khiến cô nheo mắt .
Đây là một văn phòng tráng lệ khác thường: ba tầng đèn chùm pha lê, bàn việc màu trắng tinh khiết, ghế sofa xanh trời. Hầu như ngóc ngách trong phòng đều chất đầy hoa: những đóa hồng rực rỡ, đỗ quyên thanh nhã, bách hợp thuần khiết, thủy tiên cao ngạo, uất kim hương quý phái, cùng cúc nhỏ li ti điểm xuyết như bầu trời đầy .
Một đàn ông mặc vest chỉnh tề cửa sổ lớn ngập tràn hương hoa, đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh nắng. Một tay bỏ túi quần, tay còn cầm ly cà phê, ánh mắt xuống khung cảnh nhộn nhịp của thành phố Bách Đảo, toát lên vẻ ngạo nghễ như kẻ đang tất cả.
“Quả nhiên cô đến.” Lữ Ngọ xoay , mỉm : “ bảo , cô là dòng m.á.u duy nhất còn của nhà họ Đổng, gánh vai di sản ngàn năm của Đổng gia... ”
“Ôi đệt!” Lữ Ngọ đột ngột la to.
Lữ Ngọ trượt chân, cà phê văng hết nửa , nhưng chẳng buồn lau, chỉ tay túi đựng mèo n.g.ự.c Đổng Thiên Tâm, hét lên chói tai:
“Cái, cái cái cái đó là gì ?!”
Đổng Thiên Tâm thầm khoái chí, đặt túi mèo lên bàn: “Anh nghĩ là gì?”
Lữ Ngọ lao tới như một con gà mái già đang vươn cổ, giọng gấp gáp đến mức chuyển thành văn ngôn: “Sao thành thế ?!”
Đổng Thiên Tâm kéo khóa túi, lấy lớp đệm bông trải bàn, bế mèo con trắng . Chú mèo ngửa, để lộ cái bụng lông xù, bốn chân duỗi thẳng, đuôi dài thẳng đuột, ngủ say như c.h.ế.t. Trên cổ nó còn đeo một chiếc yếm hình dâu tây nhỏ xinh.
Lữ Ngọ từng sợi lông mèo con, ánh mắt lướt qua sót một chỗ nào, cuối cùng ôm trán, suýt ngất: “Trời đất ơi, thế là thế nào hả?! Sao dám ăn với tổ tiên đây?!”
“Tổ tiên an nghỉ cả , đừng phiền họ nữa.” Đổng Thiên Tâm xuống sofa, tiện tay mở một chai nước suối, uống ừng ực vài ngụm: “Giờ thì giải thích cho !”
“Cô mới là tổ tiên của !” Lữ Ngọ dậm chân: “Mau cho rốt cuộc xảy chuyện gì?!”
Đổng Thiên Tâm tóm tắt ngắn gọn những sự kiện xảy đêm qua. Dĩ nhiên, phần cô từng định bỏ mèo yêu quái thùng carton vứt bỏ thì… chẳng cần nhắc gì, cũng chẳng ảnh hưởng đến đại cục.
Lữ Ngọ xong, biểu cảm đổi ngừng: lúc đầu thì ngộ , trầm ngâm suy nghĩ. Đôi mắt khẽ đảo, nghiêm mặt, cố tỏ vẻ đạo mạo, khoanh chân lên sofa: “Không hổ danh là kế thừa cuối cùng của Đổng gia, quả nhiên dũng cảm và thông minh. Xem cô thành một nửa tâm nguyện của cụ bà Đổng Cát Niên .”
Đổng Thiên Tâm nhịn nữa, bật thẳng dậy: “Nói tiếng !”
Lữ Ngọ lấy từ trong áo một phong thư, đưa cho cô. Phong bì màu vàng nhạt, giấy là loại giấy tuyên cổ, chữ tay bằng bút lông, ngay ngắn thanh thoát, đậm chất cổ điển. Thế nhưng nội dung thì là bạch thoại:
[Thân gửi bé Thiên Tâm yêu,
Chào con nhé. Khi con bức thư , chắc bà … ngỏm , hahaha.]
[Thực , vận mệnh của Đổng gia vốn dĩ nên chấm dứt ở đời bà. kế hoạch chẳng bao giờ theo kịp biến hóa, tổ tiên tính toán sai thời gian một chút. Haizz, từ xưa đến nay, ngươi nhà họ Đổng chúng chẳng ai học toán giỏi cả, thật là hổ.]
[Rất tiếc là đến lúc bà mất, “nó” vẫn tỉnh .]
[Đổng gia gánh vác trách nhiệm nặng nề suốt một ngàn năm trăm năm, giờ cuối cùng cũng sắp kết thúc. Tiếc là bà chứng kiến ngày . Những gì còn chỉ thể nhờ cậy bé Thiên Tâm thôi.]
[Dù thế nào, bé Thiên Tâm nhất định chăm sóc “nó” thật béo , khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần. Bà điều đó dễ, nhưng may , suốt những năm qua, gia tộc chúng cũng tích cóp ít tài sản. Chắc là đủ để lo tiền ăn cho nó… Tất nhiên, bà cũng dám chắc, lẽ là đủ nhỉ, hahaha.]
[Cuối cùng, nhất định nhớ kỹ gia huấn của Đổng gia:
Rồng bay vạn dặm, sơn hà mãi bình yên.]
[Bé Thiên Tâm, cố lên nhé!]
Đổng Thiên Tâm: “…”
Cụ bà chuyện cũng… hoạt bát phết nhỉ.
"Vậy nên, trong thư 'nó' chính là... nó?" Đổng Thiên Tâm chỉ chú mèo con trắng: "Cái gọi là di nguyện là bắt nuôi con mèo yêu ?"
Lữ Ngọ húng hắng ho khan, chỉnh giọng nghiêm túc: "Khụ khụ, cô Đổng Thiên Tâm, cần sửa một khái niệm sai lầm của cô. Vị đại nhân mèo... ơ..."
Chú mèo trắng trở , trong giấc ngủ mơ màng vươn vai lười biếng, bốn chân khẽ cào cào tự chủ, ngáp dài một cái cuộn tròn, hai chân ôm lấy chiếc yếm dâu tây tiếp tục ngủ say.
Lòng tin của Lữ Ngọ sụp đổ : Mọi cử chỉ và thói quen ... quá giống mèo ! Chẳng lẽ qua hơn ngàn năm tiến hóa, loài biến dị ?!
"Không mèo yêu ư?" Đổng Thiên Tâm chọc chọc đuôi chú mèo. Chiếc đuôi lông xù khẽ cuộn , quấn lấy ngón tay cô, mềm mại và nhột: " trông rõ ràng là một loài thuộc họ mèo mà... "
Không gian trong phòng đột nhiên yên lặng lạ thường. Vẻ mặt của cả hai đều đổi.
Họ thấy một làn khói mỏng màu đen, bất chấp quy luật vật lý, xuyên qua khung cửa kính kín như bưng, lơ lửng bay phòng việc.
"Mọi việc xảy đến nhanh." Đổng Thiên Tâm vội vã ôm lấy mèo con, rút một cây gậy phóng điện , trong khi Lữ Ngọ chộp lấy một bông hoa tulip, cầm ngang n.g.ự.c như thể vũ khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-4-be-thien-tam-co-len-nao.html.]
"Anh cầm hoa gì ?!" Đổng Thiên Tâm kinh ngạc.
"Thế còn cô thì ? Cầm thứ nguy hiểm thế đến văn phòng của cái gì?!" Lữ Ngọ càng kinh ngạc hơn.
Đổng Thiên Tâm buồn trả lời. Làn khói đen mặt xoắn , xoay vòng trong khí, cuối cùng hình thành một lỗ đen. Rìa lỗ đen co kéo dữ dội, như thể biến đổi hình dạng.
"Mấy thứ khói đen rốt cuộc là gì?!" Đổng Thiên Tâm hỏi gấp.
"Oán khí." Lữ Ngọ híp mắt trả lời.
Đổng Thiên Tâm: "Hả?!"
"Làm luật sư đôi khi cũng dễ chịu lắm, thỉnh thoảng vài tìm đến trả thù cũng gì lạ." Lữ Ngọ giải thích, múa bông tulip như một cái roi, chân bước những bước kỳ lạ. Gót và mũi giày phiên đập xuống sàn, phát âm thanh dồn dập, giống như điệu nhảy tap dance. Anh dùng hoa quất loạn xạ, đập tứ tung, mà thật sự làn khói đen tan ít.
Đổng Thiên Tâm há hốc mồm: "Tổ tiên nhà là thầy cúng đó chứ?!"
Lữ Ngọ dừng , ngoái đầu cô, ngậm bông tulip giữa miệng: "Nói chính xác thì là nghệ thuật dân gian phi vật thể, tác dụng cầu phúc, trừ tà và chữa bệnh... "
"Coi chừng phía !" Đổng Thiên Tâm hét lên.
Làn khói đen đ.á.n.h tan tụ , ép chặt, xoay tròn đột ngột rơi xuống đất với một tiếng "bịch". Từ đó, nó biến thành một hình : lùn, bụng phệ, đầu hói, khoác chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, miệng tràn thứ chất lỏng đen ngòm như máu. Hình dạng con quái vật thật gớm ghiếc. Nó gầm gừ lao thẳng về phía Lữ Ngọ.
Lữ Ngọ hét toáng lên: "Điệu nhảy trừ tà của tác dụng?! Không hợp lý! Không hợp lý chút nào!" Anh chạy tán loạn khắp phòng, quần áo như bốc khói vì sợ.
Dưới chân con yếu quái, vũng m.á.u đen hóa thành khói mù, xoay cuồng như một cơn bão, cuốn phăng thứ trong phòng việc. Nội thất vỡ tan, cánh hoa thổi bay, mảnh pha lê từ đèn chùm b.ắ.n loạn như đạn.
Đổng Thiên Tâm ôm mèo con lăn đến chỗ cánh cửa. Cô ngước lên ... cánh cửa biến mất.
“Cửa ?!” Đổng Thiên Tâm hét lên.
“Đã kích hoạt kết giới khẩn cấp, thể ngoài!” Lữ Ngọ trả lời.
Đổng Thiên Tâm kinh ngạc: Hóa Lữ cũng là một ông chủ lương tâm.
Lữ Ngọ thêm: “Nếu thương do oán khí, sẽ chi trả bảo hiểm t.a.i n.ạ.n lao động và y tế!”
“…”
Lữ Ngọ vớ lấy một bông hoa bách hợp, xoay nhảy lên đầy phong thái. Cánh hoa trắng muốt “bụp” một cái vỗ thẳng giữa trán con xác sống. Nó dừng nửa giây, gầm lên giận dữ, từ đỉnh đầu phun một đống hàu, bào ngư, cua, hải sâm và tôm hùm, lao lung tung khắp phòng.
Một bầy tôm hùm kêu ken két, giương càng xông đến. Đổng Thiên Tâm bèn vung cây gậy điện hồ quang, xẹt một cái, hai con tôm hùm chín tới, rơi bộp xuống sàn. Nhân cơ hội, cô lao nấp bàn việc, tránh khỏi đợt tấn công của lũ hải sâm.
Lữ Ngọ giơ ngón cái: “Tuyệt chiêu ghê gớm thật!”
Đổng Thiên Tâm đáp trả: “Anh nổ tung chợ hải sản đấy ?”
“Gã béo mở tiệm hải sản chuyên chặt c.h.é.m khách, tố cáo mà còn định kiện ngược khách vu khống. tìm đến nhưng nhận vụ kiện, thế là ghi hận .” Lữ Ngọ lúc còn dáng vẻ ung dung, tay vớ đại hoa gì thì dùng hoa nấy, ném thẳng đầu con xác sống nhưng hiệu quả chẳng bao nhiêu: “ chỉ ăn chực của bữa hải sản năm nghìn tệ thôi mà, so với tiền chặt c.h.é.m thì đáng là gì ? Sao cay cú chứ!”
“... Thảo nào ghét .” Đổng Thiên Tâm mệt lử vì chống chọi với lũ cua và bào ngư đang lao tới. Tuy chúng mạnh cũng chẳng nhanh, nhưng lượng thì quá đông. Vừa xử xong một đợt, đợt khác ập đến. Mồ hôi nhễ nhại, cô hối hận thầm: Biết thế hôm nay mang theo nồi chiên dầu .
Qua vài vòng chiến đấu, sàn nhà ngập hải sản, khí mùi thơm nức của đồ nướng.
Con xác sống đột nhiên chậm , lừ đừ giữa đống hải sản chín, đầu nghiêng nghiêng, miệng há kêu “A… ư… ư…” như đang thèm chảy nước miếng.
Lữ Ngọ cũng chui tọt xuống bàn việc, lo lắng: “Không , cảm giác nó giống như là... ”
Đổng Thiên Tâm ngắt lời: “Đang đói?”
Lời còn dứt, con xác sống đột ngột mở to miệng, nuốt trọn đống hải sản quanh . Cái bụng phình to như quả bóng, mỗi lúc một lớn, chẳng mấy chốc lấp đầy căn phòng, ép sát các bức tường, trần nhà, ghế sofa và bàn việc, phát tiếng kẽo kẹt ghê rợn.
Lữ Ngọ mồ hôi túa : “Tổ tông ơi, mau đ.á.n.h thức vị đại nhân tay cô ! Nếu chúng toi đời cả lũ mất!”
Đổng Thiên Tâm hỏi : “Đánh thức thế nào? Mua đồ chơi cho mèo ?”
“Đêm qua cô thế nào !”
“ ?!” Đổng Thiên Tâm sắp bật : “Tự nó bật thôi!”
Ngay lúc đó, chiếc bàn việc đầu “rắc” một tiếng, nứt . Lữ Ngọ hét lên một tiếng gần như ngã nhào Đổng Thiên Tâm.
Bỗng nhiên, một cái chân mèo lông xù giơ lên, tát thẳng mặt Lữ Ngọ. Anh hét oai oái, ngã bệt xuống đất.
Đổng Thiên Tâm cảm thấy vòng tay trống rỗng. Con mèo trắng nhỏ đang phát sáng như một ngôi băng, vụt lên trung. Trong nháy mắt, những tia sét bổ xuống như lưỡi đao, c.h.é.m xác sống thành từng lát mỏng, tất cả tan biến thành tro bụi.
Cả căn phòng chìm yên tĩnh, những cánh hoa lả tả rơi xuống tựa như tuyết trắng.
Từ gầm bàn, Đổng Thiên Tâm và Lữ Ngọ thận trọng ló đầu . Ở trung tâm căn phòng, một luồng sáng trắng mờ ảo trôi lơ lửng, dần hiện rõ hình dáng một con mèo. Ánh sáng mờ nhạt , hình dáng cũng đổi theo: là đôi chân thon dài, tiếp đến là mái tóc đen dài buông xõa, bộ áo quần trắng như tuyết. Khi đôi mắt đen mở , cả đất trời như chợt sáng chợt tối.
Lữ Ngọ mắt ngấn lệ, quỳ phịch xuống đất, dập đầu lia lịa: “Truyền nhân đời thứ sáu trăm sáu mươi sáu của nhà họ Lữ - Lữ Ngọ, hôm nay diện kiến dung nhan điện hạ, dù c.h.ế.t cũng hối tiếc a a a!”
Thanh niên áo trắng đáp xuống nhẹ như lông hồng, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Lữ Ngọ, thẳng về phía Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm nuốt khan một ngụm nước bọt, lùi nửa bước, gượng : “Ngài tỉnh ? Ngủ ngon ?”
Ánh mắt thanh niên đột nhiên sắc lạnh. Trong chớp mắt, xuất hiện ngay mặt Đổng Thiên Tâm, nắm lấy cổ tay cô. Mái tóc dài của quấn theo những tia điện còn sót , tung bay điên cuồng, như nuốt trọn trời đất.
Đổng Thiên Tâm suýt hét toáng lên, nhưng cố gắng kiềm chế, chỉ dám nín thở.
Giọng của thanh niên vang lên, từng từ như mũi kim sắc lạnh đ.â.m thẳng lòng : “Ngươi bỏ rơi ?!”
Đổng Thiên Tâm nở nụ gượng gạo, vội thanh minh: “Hiểu lầm thôi mà! Tình hình lúc đó nguy cấp quá, chỉ là phàm, cách chăm sóc yêu quái. Chỉ đành tìm bừa cách cứu mạng, thật định đưa ngài đến T.ử Vân Quán tĩnh dưỡng mà, ha ha ha…”
“Nói dối! Miệng lưỡi xảo trá!” Thanh niên áo trắng lạnh lùng buông lời, bất ngờ vươn tay bóp lấy cổ Đổng Thiên Tâm. Cô chỉ kịp phát một tiếng “Ặc!”, hai mắt trợn trừng, tay sức kéo tay xuống. bao lâu, sắc mặt biến đổi, lập tức thả cô , lùi nửa bước, đôi mắt cực kỳ kinh ngạc cô chằm chằm.
Tóc đen tung bay của đột nhiên ngoan ngoãn rủ xuống, mềm mại như dòng suối.
“Ngươi gì ?!”
Đổng Thiên Tâm ho sặc sụa, như ho cả phổi: “Khụ khụ… Giữa ban ngày ban mặt, xã hội pháp trị, định g.i.ế.c đấy hả?!”
Lữ Ngọ hoảng hốt đến suýt : “Điện hạ, xin hãy bớt giận! Người là truyền nhân chính tông của nhà họ Hoạn Long, tuyệt đối thể xảy bất trắc gì !”
Thanh niên áo trắng , nhướn mày cực kỳ khinh thường: “Cô ư?!”
Đổng Thiên Tâm khó chịu: “Đổi... đổi cái gì cơ?!”*
*Chữ Hoạn 豢( nuôi gia súc) và chữ hoán換 (đổi) đồng âm ví nên chỉ lộn. Mà Hoạn Long cho nó sang thôi, chứ thực chỉ là con sen nuôi rồng .