Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 40: Lữ Ngọ Nở Hoa Rồi
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:57
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi sáng sớm, tâm trạng của Lữ Ngọ, vị luật sư chủ chốt tại Văn phòng Luật sư Đằng Long, cho lắm.
Từ khi áp dụng quy định thời gian hòa giải khi ly hôn, lượng vụ ly hôn của văn phòng tăng vọt. Tuy rằng điều giúp chỉ tiêu KPI của văn phòng tăng cao, nhưng ai từng xử lý vụ ly hôn đều hiểu rõ nỗi đau của nó.
Sáng nay, Lữ Ngọ giải quyết hai vụ hòa giải ly hôn. Một bên là cặp đôi mắng c.h.ử.i hai tiếng đồng hồ, từ chuyện vặt vãnh đến cả tổ tiên đời thứ mười chín. Bên thì xô xát hỗn loạn, đ.á.n.h tưng bừng. Cuối cùng, chồng còn xông qua vòng vây, để mặt Lữ Ngọ ba vết cào, còn tuyên bố: "Không đàn ông thì xứng luật sư!"
Lữ Ngọ ghế, cầm gương nhỏ, cẩn thận thoa t.h.u.ố.c sát trùng lên vết thương. Anh càng nghĩ càng thấy bất an, lo lắng chồng đó thể mang bệnh gì đó. Tốt hơn là lúc tan nên đến bệnh viện kiểm tra, tiêm phòng dại và uốn ván cho chắc.
Thực tập sinh mới đến là một cô gái trẻ nghiệp, vẫn mang trong những ước mơ đẽ về tình yêu. Những gì cô chứng kiến sáng nay để một cú sốc tâm lý lớn. Vừa dọn dẹp văn phòng, cô lẩm bẩm: "Vì thế ? Không ai cũng kết hôn vì tình yêu ? Chẳng lẽ hôn nhân thực sự là mồ chôn của tình yêu?"
Lữ Ngọ nhẹ nhàng đạp mũi chân, chiếc ghế xoay tròn một vòng. Anh đổi góc ánh sáng để gương: “Làm nghề lâu , cô sẽ tự hiểu thôi. Cái gọi là tình yêu chẳng đáng là gì, nhà cửa, tài sản, quyền nuôi con... đó mới là thứ thật sự quan trọng.”
“ vẫn tin tình yêu và hòa bình!” Cô thư ký nhỏ lầm bầm, ôm tập tài liệu phồng má bước ngoài.
Lữ Ngọ lắc đầu: “Còn trẻ quá, trải đời đủ!”
Chưa dứt lời, cô thư ký chạy , mắt sáng rực: “Luật sư Lữ, bên ngoài một mỹ nữ siêu cấp gặp !”
Lữ Ngọ đổi góc ánh sáng thứ ba: “Có hẹn ?”
“Cô là quản lý của Thẩm Ước, việc quan trọng cần trao đổi trực tiếp và sẵn sàng trả gấp ba phí tư vấn!”
“Thẩm Ước ư?” Lữ Ngọ đặt chiếc gương nhỏ xuống. Anh nhớ , Thẩm Ước chính là diễn viên đóng vai nam phụ Châu Lang Thần trong thế giới phim thần tượng.
Cô thư ký hạ giọng thì thầm: “Cô vẻ mặt đầy sát khí. Anh gặp ?”
Ánh mắt Lữ Ngọ lóe sáng: “Mời cô .”
Quản lý của Thẩm Ước tìm đến tận đây? Muốn gì? Có chuyện gì? Chẳng lẽ ảnh hưởng từ nguyện lực gây hậu quả nào đó, giờ họ đến tính sổư? Mười phần thì tám, chín phần lương thiện.
Lữ Ngọ quyết định đề cao cảnh giác. Anh chải tóc, xịt keo, lục trong ngăn kéo lấy chiếc kính viền vàng ( đầu tiên thấy Đổng Thiên Tâm đeo, bao giờ thiếu món ), pha một tách cà phê đen, món đồ thể thiếu của giới tinh . Sau khi thứ chuẩn đấy, Lữ Ngọ ngay ngắn giữa làn nước của cà phê, nheo mắt với vẻ cao ngạo.
Cửa kêu một tiếng, bước .
Lữ Ngọ ngẩng đầu lên, ... chiếc kính viền vàng trượt xuống sống mũi.
Trước mắt là một phụ nữ khí chất ngời ngời, áo sơ mi trắng, quần âu đen, tóc nâu xoăn búi lỏng, khuôn mặt thon gọn, đôi mắt sáng màu, trang điểm tinh tế.
Lữ Ngọ nuốt khan một ngụm, vì , phụ nữ mặt mang đến một loại khí chất kỳ lạ, ép tim đập loạn nhịp. Cảm giác giống như đầu thấy điện hạ Mang Trú... thậm chí còn mãnh liệt hơn.
“Chào luật sư Lữ.” Người phụ nữ đưa danh : “ là Nguyệt Hạ, quản lý của Thẩm Ước.”
Lữ Ngọ lập tức phắt dậy, đặt tách cà phê xuống, đưa hai tay đón lấy danh : “ là Lữ Ngọ, luật sư của công ty Long Đằng. Mời .”
Nguyệt Hạ: “Cảm ơn. ...”
“Cô uống gì ?” Lữ Ngọ lao đến bàn pha , luống cuống hỏi: “Cà phê? Trà? Hay là ?”
“Hả?”
“Khụ, là ME... ý là hương thảo, đặc sản ở đây. Ha ha ha ha.” Lữ Ngọ chỉ tát một cái.
“Nước lọc thôi, cảm ơn.”
Lữ Ngọ bưng hai cốc nước lọc , trái tim nhỏ đập càng lúc càng rộn ràng.
Nguyệt Hạ: “Luật sư Lữ, xin thẳng vấn đề. Ngày 3 tháng 9, ủy thác cho năm vị tiền bối trong ngành liên hệ với Thẩm Ước, chuyện ?”
Ngày 3 tháng 9? Đó chính là lúc Đổng Thiên Tâm và điện hạ Mang Trú bước thế giới phim thần tượng.
Lữ Ngọ nghiêm sắc mặt: “.”
“Có tiện tiết lộ lý do ? Tại hôm đó gấp gáp tìm Thẩm Ước như ?”
Lữ Ngọ cúi đầu nhấp một ngụm cà phê. Trực giác mách bảo rằng Nguyệt Hạ mặt đơn giản. Nếu cô dám đây, chắc chắn chuẩn kỹ lưỡng, thậm chí khi điều tra thông tin. Lời dối thông thường chắc chắn qua mắt cô. Trong trường hợp , nguyên tắc nhất là "chín thật, một giả."
“Văn phòng luật của chúng nhận một vụ án liên quan đến quyền thừa kế. Trong khối di sản một cuốn kịch bản, và kịch bản liên quan đến Thẩm Ước. Chúng cần cung cấp một manh mối. Khi đó tình hình vụ án khá cấp bách, buộc nhờ vài mối quan hệ. Nếu điều đó gây phiền phức cho Thẩm Ước, xin .”
Nguyệt Hạ gật đầu: “Thì là . Vậy vụ án tiến triển suôn sẻ chứ?”
Lữ Ngọ sững sờ.
“Wow, cô thật bụng, còn lo lắng cho vụ án của nữa.”
“Khụ.” Lữ Ngọ điều chỉnh biểu cảm: “Đã giải quyết thuận lợi .”
“Đây là chuyện liên quan đến kịch bản “Tình yêu như viên ngọc quý” ?” Nguyệt Hạ hỏi tiếp.
Lữ Ngọ: “ thế.”
“Hừ hừ, cô rõ ràng điều tra . Mình đúng là thông minh thật.”
“Xin hỏi, thể tiết lộ chút về việc Ôn Thuần qua đời như thế nào ?”
Câu hỏi của Nguyệt Hạ khiến Lữ Ngọ nhận một luồng khí lạ, suy nghĩ một lúc quyết định trả lời thật: “Năm năm , t.a.i n.ạ.n giao thông.”
Nguyệt Hạ nhíu mày.
“Có gì ?”
“Nói thật lòng, khi đến đây, cũng điều tra qua về luật sư Lữ. Nghe danh tiếng trong ngành.”
Lữ Ngọ ưỡn ngực, dậy, chỉnh cà vạt, hào hứng giới thiệu hàng loạt bằng khen và cúp kệ sách phía : “Lữ mỗ đây chỉ đạt chút thành tích nho nhỏ, chẳng hạn như: Luật sư nổi bật trong Chambers khu vực Đại Trung Hoa, Ngôi trẻ ALB Trung Quốc, Luật sư khách hàng yêu thích năm của asialaw Awards, danh hiệu Luật sư xuất sắc quốc của Bộ Tư pháp, và giải thưởng cống hiến cấp quốc gia…”
“Luật sư Lữ, đang về một ngành khác cơ.” Nguyệt Hạ ngắt lời. “Tộc trưởng nhà họ Lữ – Lữ Ngọ.”
Ánh mắt Lữ Ngọ lóe sáng, mỉm : “Cô Nguyệt, cô điều tra ít thứ nhỉ.”
Nguyệt Hạ im lặng một lát tiếp: “ thể đường đột. Rạng sáng ngày 4 tháng 9, Thẩm Ước đột nhiên gọi điện cho , … đổi nghề, ca sĩ.”
“À – hả?”
“Thẩm Ước trời sinh khiếu âm nhạc, hợp với việc ca hát. như ma ám, nhất quyết từ bỏ. gặng hỏi mãi, cuối cùng bảo rằng mơ một giấc mơ đầy cảm động. Trong mơ, với rằng dũng cảm theo đuổi ước mơ của , bao giờ bỏ cuộc.”
“…”
Nguyệt Hạ thở dài, xoa trán: “Ban lãnh đạo công ty nghĩ rằng Thẩm Ước ma nhập. Ban đầu cũng thấy ý nghĩ đó thật buồn , nhưng khi luật sư Lữ nhắc đến Ôn Thuần… giờ cũng chắc nữa.”
Ngừng một lúc, cô thêm: “Thẩm Ước bảo trong mơ là một cô gái trẻ, tuy rõ mặt nhưng cảm giác quen thuộc. Và giấc mơ đó giống với một cảnh trong Tình yêu như viên ngọc quý.”
Lữ Ngọ cũng xoa trán: C.h.ế.t tiệt, đây chắc chắn là hậu quả của nguyện lực.
“Xét đến tính chất đặc biệt của công việc nhà họ Lữ, nghĩ khả năng Thẩm Ước ma nhập là cơ sở.” Nguyệt Hạ thẳng Lữ Ngọ: “Tộc trưởng Lữ, gợi ý gì ?”
Lữ Ngọ nở nụ chuyên nghiệp, nhẹ vỗ tay lên kệ sách. Kệ sách dịch sang một bên, lộ một tủ bí mật bên trong. Ở trung tâm của tủ, một chứng chỉ khung vàng sáng chói đề dòng chữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-40-lu-ngo-no-hoa-roi.html.]
Người thừa kế văn hóa phi vật thể: "Linh vũ"
“Nguyệt tiểu thư, cho phép tự giới thiệu . là Lữ Ngọ, công việc trừ tà cầu phúc 14 năm, nhà nước chứng nhận, kinh nghiệm phong phú, đ.á.n.h giá cao, luôn tận tâm phục vụ cô.”
Cô thư ký Nguyệt Hạ, khi đến thì sát khí ngút trời, nhưng khi khỏi cửa bình tĩnh hòa nhã, trong lòng vô cùng tò mò. Cô cầm hai tập hồ sơ bước đến gõ cửa: “Luật sư Lữ, …”
Cửa lớn hé mở một khe nhỏ.
“Hả?!!”
Những bông hồng đỏ rực rỡ từ ngăn kéo, từ dây kéo của gối sofa, từ ống nước của máy pha cà phê, từ hộp bút, từ khe bàn phím liên tục tuôn như suối… Chúng tràn đầy sức sống, đổ ào ngoài cửa lớn, nhanh chóng lan tỏa khắp văn phòng.
Lữ Ngọ soi trong gương, ngân nga một bài hát:
“Bông hồng, bông hồng xinh nhất ~
Bông hồng, bông hồng rực rỡ nhất ~
Nở rộ giữa mùa hè ~
Bông hồng, bông hồng, yêu em ~~”
Cô thư ký: …
Xong , tộc trưởng "nở hoa" thật .
*
Lúc Đổng Thiên Tâm thức dậy, Tả Bách đang nấu canh, cả căn nhà tràn ngập hương thơm. Đổng Thiên Tâm hài lòng hít hà vài , bước ban công ngắm cảnh và phơi nắng.
Mang Trú xách một bình nước nhỏ, tưới cho chậu sen đá giả và hoa đỏ nhỏ. Dưới ánh mặt trời, góc nghiêng của Mang Trú trắng gần như trong suốt, sống mũi cao thanh tú, hàng lông mi khẽ động, yết hầu gọn gàng. Đổng Thiên Tâm tựa khung cửa, một phút, hoặc lẽ hai phút, cảm thấy từng sợi tóc của Mang Trú cũng tỏa ánh sáng lấp lánh, vô cùng tự hào.
Không hổ là rồng của cô nuôi, khỏe mạnh thật đấy!
Mang Trú đặt bình nước xuống, thở dài, mặt đầy khó chịu qua: “Cô định gì đấy?”
Đổng Thiên Tâm thong thả bước tới: “ đến xem hoa nhỏ của . Wow, lớn lên .”
Hoa nhỏ trong chậu sen đá cao thêm ba tấc, mọc hơn mười chiếc lá xanh mướt đẫm sương, bông hoa cũng to hơn, từ kích thước nắp chai giờ đường kính hơn năm centimet. Những cánh hoa mềm mại bung nở, để lộ nhị hoa trắng muốt.
Đổng Thiên Tâm hài lòng: “Không uổng công ngày đêm chăm sóc!”
Mang Trú lầm bầm: “Rõ ràng là chăm mà…”
Đổng Thiên Tâm cúi đầu xuống ngửi, vui mừng reo lên: “Wow, mùi thơm ! Đây là đầu tiên ngửi thấy hoa nhỏ mùi thơm đấy. Mang Trú, thử xem, giống mùi hoa quế ?”
Nói , cô kéo Mang Trú . Mang Trú kịp đề phòng, suýt đập mặt má cô, vội vàng lùi , suýt nữa trật cổ.
Khoảng cách giữa hai gần. Má Đổng Thiên Tâm ửng đỏ ánh nắng. Do mới thức dậy, lông mi cô cong vút, mũi khẽ động đậy, miệng lẩm bẩm: “Hoa nhỏ thơm quá, ngon ghê…” Môi cô đỏ mọng.
Mang Trú đột nhiên dâng lên cảm giác đói cồn cào khó tả. Ánh mắt như dính môi cô, thể nào rời .
Tim Đổng Thiên Tâm bỗng đập mạnh hai nhịp, nhanh chóng đầu , đối diện ánh mắt của Mang Trú.
Yết hầu của Mang Trú trượt lên xuống một .
Đổng Thiên Tâm: “Tại mà nuốt nước bọt?”
Mang Trú: “… Không, …”
Hai chữ cuối nhỏ như tiếng muỗi.
Đổng Thiên Tâm nheo mắt: “Có uống m.á.u ?!”
Mang Trú ngẩn ba giây mới phản ứng: “Cái… cái gì?!”
Đổng Thiên Tâm ép sát: “Ở Hoàng Sa Bảo, bất ngờ nắm tay , hút một , đó đột nhiên sức mạnh bộc phát, còn dùng cấm thuật gì đó. về nghĩ kỹ , thực cấm thuật của tộc Chúc Long các chính là uống m.á.u để hồi phục sức mạnh Long Thần, đúng ?!”
Mặt Mang Trú tái mét, lùi nhanh hai bước, mím chặt môi, ánh mắt d.a.o động, quai hàm siết chặt, như thể quyết tâm lớn, hít sâu một , : “Đối với tộc Chúc Long, nếu trực tiếp hấp thu khí của trong tộc Hoạn Long, tuy thể tạm thời gia tăng sức mạnh Long Thần nhiều, nhưng đó sẽ rơi trạng thái suy yếu trong nhiều ngày, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Thêm nữa, việc cực kỳ dễ nghiện. Nếu cơ thể hình thành sự phụ thuộc, hậu quả đó sẽ thể tưởng tượng nổi. Vì thế, hấp thu khí của trong tộc Hoạn Long là phương pháp cực đoan, liệt cấm thuật.”
Đổng Thiên Tâm: …
Sao mô tả kỳ kỳ, giống như cô là loại… chất kích thích bất hợp pháp nào đó thế?
“Hậu quả thể tưởng tượng nổi là gì?” Đổng Thiên Tâm Mang Trú chằm chằm, cực kỳ đề phòng.
“Chẳng lẽ… sẽ kiềm chế mà ăn ?!”
Mang Trú hốt hoảng: “Cô linh tinh gì đấy?! mà ăn… ăn cô …”
Nói nhưng ánh mắt tự chủ dán mặt cô. Cảm giác đói khát thể diễn tả càng mãnh liệt, mà dường như đói theo nghĩa thông thường. Nó cũng chẳng liên quan đến “khí” của trong tộc Hoạn Long, chỉ đơn giản là… “đói” chính con cô…
Đổng Thiên Tâm cảm thấy ớn lạnh, nổi hết da gà, chằm chằm Mang Trú.
Biểu cảm của Mang Trú kỳ lạ. Ban đầu ngẩn , ánh mắt chậm rãi lướt qua cô. Rồi đột nhiên, trong một thoáng, ánh mắt trở nên đầy tính xâm lược, nhưng nhanh dịu dàng, hóa thành một sự mềm mại đáng sợ, như nuốt chửng cô trong một miếng. đồng thời, kìm chế, nỡ, giống như từ từ nếm từng chút, từng chút một. Sau đó ánh mắt đột ngột tỉnh táo, vẻ hoảng loạn thoáng qua, mặt và cổ đỏ bừng.
Đổng Thiên Tâm lùi ba bước lớn, chỉ : “Anh, , , đỏ mặt gì?!”
Mang Trú: “, , !”
“Rõ ràng ăn ! Bị trúng, nên chột !”
“Hoàn, chuyện đó!”
“Thế lắp bắp?!”
“ , lắp bắp!”
“Rõ ràng !”
“Không !”
“Khụ khụ khụ!” Tả Bách ở khung cửa, gõ muôi cửa.
“Nhà chúng đến mức đói kém đến mức hầm thịt chứ?”
Đổng Thiên Tâm và Mang Trú im bặt.
Tả Bách thở dài: “Thịt ngon , ăn cơm .”