Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 43: Bốn Sư Đồ Kỳ Lạ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:00
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm: “Vậy ý là, bốn thầy trò , một là yêu quái, hai là oán khí, còn là... xác c.h.ế.t?”
Mang Trú quan sát thêm một lúc, lắc đầu: “Cả bốn đều là nhân tộc, chỉ là nhiễm những mùi khác thôi.”
“Chẳng lẽ vì chung với Lữ Ngọ nên tiếp xúc với yêu quái, oán khí và xác c.h.ế.t ?”
Mang Trú kéo khẩu trang lên: “Việc Lữ Ngọ nhận , quả nhiên thú vị.”
Việc Lữ Ngọ nhận, quả nhiên khiến khác đau đầu. Đổng Thiên Tâm thầm nghĩ.
Không khí trong phòng phần căng thẳng.
Cao Sĩ lẩm bẩm tên Lữ Ngọ hai , đột nhiên tỉnh ngộ: “Ngưỡng mộ lâu, ngưỡng mộ lâu!”
Lữ Ngọ nở nụ đắc ý, vẻ như : “Coi như cũng điều.”
Không ngờ câu tiếp theo của Cao Sĩ là: “Luật sư vàng của Văn phòng Luật Long Đằng Thiên Hạ, Lữ Ngọ, từng danh .”
Lữ Ngọ suýt trượt chân: “Này, rõ ? họ Lữ! họ Lữ!!”
Cao Sĩ mỉm lịch sự, lùi nửa bước, vẻ kiêu ngạo: “Tổng giám đốc Thôi, việc trừ tà cần xử lý nghiêm túc, xin mời những liên quan và chuyên nghiệp tránh xa ba bước!”
Lữ Ngọ nổi giận: “Ông ai là chuyên nghiệp? Ai là liên quan? đường đường là…”
Mang Trú kéo Lữ Ngọ bằng tay trái, còn tay thì đẩy Đổng Thiên Tâm lên phía .
Đổng Thiên Tâm: “???”
Mang Trú mấp máy môi, trong đầu Đổng Thiên Tâm tự động xuất hiện giọng của : [Bốn điều bất thường, tạm thời đừng để lộ phận của Lữ Ngọ, cứ xem thử họ định gì.]
Đổng Thiên Tâm: “... Ta nhỏ! Con rồng ngốc đúng là thích hóng hớt, sợ chuyện càng thêm rắc rối.”
Cao Sĩ dùng ánh mắt dò xét Đổng Thiên Tâm, mỉa: “Cô bé điều gì ?”
Đổng Thiên Tâm đảo mắt, đẩy Tả Bách lên phía : “Đây là giáo sư toán học Tả Bách của Đại học Bách Đảo!”
Tả Bách: “???”
“Chúng đều là nghiên cứu sinh của giáo sư Tả. Gần đây giáo sư Tả đang thực hiện một đề tài về dân tục học, cũng là chuyên môn.” Đổng Thiên Tâm mỉm .
Thẩm Ước gật đầu lia lịa: “ , giáo sư Tả đến đây để khảo sát thực địa.”
Cao Sĩ như : “Giáo sư toán học? Nghiên cứu dân tục học?”
Tả Bách liếc mắt, ánh sáng phản chiếu từ kính của khiến lạnh gáy.
Đổng Thiên Tâm chắp tay vái lạy.
Tả Bách bất đắc dĩ: “ đang thực hiện một đề tài nghiên cứu quốc gia: Mối liên hệ giữa Âm Dương Nhị Hào và Toán Học Nhị Phân. Lần đến Hoành Điếm, cũng là Cao Thiên Sư ở đoàn phim một dự án, nên đến để học hỏi.”
Đổng Thiên Tâm: “Không hổ danh học thức, bịa chuyện mà cũng lý lẽ, hợp lý hợp tình.”
Nguyệt Hạ cực kỳ khó hiểu, vội trao đổi ánh mắt với Lữ Ngọ. Lúc , Lữ Ngọ cũng hiểu , động tác hiệu “bình tĩnh” với Nguyệt Hạ.
Cao Sĩ nhướng mày: “Giáo sư Tả thể giới thiệu đơn giản về đề tài ?”
“Tất nhiên .” Tả Bách đẩy gọng kính: “Như đều , nhị phân là một hệ thống trong toán học, chỉ bao gồm hai ký : 0 và 1. Hào Âm thể tương ứng với 0 trong nhị phân, và Hào Dương thể tương ứng với 1. Âm Dương Nhị Hào thể xem như một cách mã hóa nhị phân.”
“Trên cơ sở , Âm Dương Nhị Hào thể dùng để xây dựng các mô hình toán học khác . Trong các lĩnh vực như phân tích quyết định, quản lý rủi ro, v.v., nó thể cung cấp hỗ trợ toán học để giải quyết các vấn đề thực tiễn. Ví dụ: phân tích và dự đoán xác suất trong thống kê, biểu thị các trạng thái logic như đúng và sai, và trong logic học.”
“Xa hơn nữa, chúng thể thông qua nghiên cứu sâu hơn mối quan hệ giữa Âm Dương Nhị Hào và toán học, để hiểu rõ hơn triết lý và nguyên lý toán học trong ‘Chu Dịch’ mở những ý tưởng và phương pháp mới cho sự phát triển của toán học và triết học.”
Tả Bách tuôn một tràng như suối, khiến mà ngơ ngác.
Đổng Thiên Tâm: “Hình như từng chữ đều hiểu, nhưng ghép thì như chẳng hiểu gì cả.”
Cao Sĩ sững vài giây, ho nhẹ: “Tam Nguyên!”
Đệ t.ử nhỏ Cao Tam Nguyên cúi bước lên, đưa một chiếc iPad, nhỏ: “Sư phụ, đây là trang web chính thức của Đại học Bách Đảo, vị Tả Bách đúng là giáo sư toán học, hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ.”
Lướt thêm một chút: “Con còn tra trang CNKI, tháng giáo sư Tả đăng ba bài luận, tất cả đều liên quan đến học thuyết Chu Dịch và mô hình toán học.”
Lướt thêm một chút: “Đây là trang web chính thức của Trung tâm Nghiên cứu Di sản Phi vật thể Quốc gia, thực sự tìm thấy đề tài mà giáo sư Tả đăng ký.”
Cả căn phòng sững sờ.
Đổng Thiên Tâm sang Cát Dương Chỉ Chỉ: “Cậu đấy ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ bày vẻ mặt oan ức: “Tất cả đều là sự thật mà!”
Mọi đồng loạt về phía Tả Bách, lúc , vị giáo sư gầy gò, đeo kính với mái tóc dựng lên trông như đang phát sáng.
Tả Bách: “ đến đây là để quan sát trực tiếp nghi thức trừ tà và ghi chép một dữ liệu đơn giản. Nếu Cao Thiên Sư hứng thú, mời ông cùng tham gia đăng ký đề tài .”
Cao Sĩ: “Khụ, mặc dù... nhưng mà, nghi thức trừ tà cũng khá nhiều rủi ro...”
Tả Bách, mắt kính lóe sáng: “Đây là dự án cấp quốc gia. Nếu phê duyệt, quốc gia sẽ cấp kinh phí 3 triệu tệ, đồng đăng ký sẽ nhận 50%, tức 1,5 triệu.”
Cao Sĩ lập tức nở nụ rạng rỡ: “Cao tộc chúng nghề hơn ba trăm năm, kinh nghiệm, chắc chắn sẽ đảm bảo an cho giáo sư Tả và các học trò!”
Ban đầu, do Cao Sĩ đến danh tiếng cao quý của Lữ Ngọ, Đổng Thiên Tâm nghĩ rằng bốn thầy trò chỉ là nhóm lừa đảo giang hồ. Không ngờ, cách họ bày trận, hóa cũng chút tài nghệ.
Theo lời Cao Sĩ, trận trừ tà là trận pháp tinh vi nhất của Cao tộc, hiệu quả hàng đầu, từng thất bại. Tuy nhiên, các bước chuẩn khá phức tạp và tốn thời gian:
Bước đầu tiên: Chọn địa điểm, bày trận.
Tìm một địa điểm phù hợp, dùng bút sạch và mực sạch để vẽ phác thảo trận trừ tà mặt đất.
Bước thứ hai: Vẽ chi tiết, chuẩn pháp khí.
Dùng chu sa hảo hạng để thêm chi tiết cho phác thảo, đồng thời đặt các pháp khí phù hợp các vị trí Ngũ hành.
Bước thứ ba: Thanh tẩy và dán bùa.
“Thanh tẩy” nghĩa là trừ tà (tức Thẩm Ước) cần tắm rửa, uống một chai nước sạch ( nhất là nước tinh khiết Wahaha), quần áo sạch và yên chờ.
“Dán bùa” nghĩa là chuyên trách sẽ vẽ 49 lá bùa bằng chu sa và dán chúng lên trừ tà. Mỗi lá bùa cách vẽ và vị trí dán khác , đòi hỏi sự kiên nhẫn và cẩn thận cao độ.
Cao Thiên Sư giao công việc chuẩn cho ba đồ đảm trách:
- Đại đồ Cao Độc Lập chịu trách nhiệm chọn địa điểm và bày trận.
- Nhị đồ Cao Song Chính lo vẽ chi tiết và chuẩn pháp khí.
- Tiểu đồ Cao Tam Nguyên phụ trách thanh tẩy và dán bùa.
Do diện tích cần thiết cho trận trừ tà ít nhất là 500m², nên họ thuê tầng hội trường của một khách sạn, dọn dẹp vệ sinh và di chuyển bộ đồ nội thất từ .
Cao Độc Lập cầm một cây bút lông to như cây lau nhà (loại mà các ông cụ dùng để chữ trong công viên), quanh hội trường vẽ trận.
Cao Song Chính lấy các pháp khí từ vali , bao gồm: khánh, hốt, như ý, chuông đồng, gương bát quái, v.v., dùng khăn nhung đỏ lau sạch và sắp xếp gọn gàng.
Phong cách việc của hai đồ trái ngược .
Cao Độc Lập vẽ trận lẩm bẩm, ban đầu Đổng Thiên Tâm tưởng là chú, kỹ mới là càu nhàu và c.h.ử.i thề. Tay trái cầm một chai nước khoáng nhãn, vẽ vài nét uống một hớp, cách tám trượng cũng ngửi thấy mùi rượu .
Cao Song Chính thì rằng, cẩn thận như một cái máy. Sau khi lau xong pháp khí, lấy một cái đồng hồ báo thức, đặt giờ 01:00.
Lữ Ngọ mỉa mai: “Quả nhiên là bọn tay mơ, chọn giờ âm khí nặng nhất để trừ tà, là trừ tà mời tà đến nữa.”
Mang Trú: “Trận pháp điều bất thường, dường như là sự kết hợp của nhiều loại trận pháp khác .”
Tả Bách ghế, giơ cao điện thoại đang phát trực tiếp hình ảnh của Cát Dương Chỉ Chỉ, trong khi Cát Dương Chỉ Chỉ đang gánh một cái camera khổng lồ để chụp ảnh, quét và phân tích.
Đổng Thiên Tâm ngáp một cái: “Nhìn tốc độ , chắc sẽ vẽ mất hai tiếng. Buồn ngủ quá...”
Lữ Ngọ xoay vài vòng tại chỗ, càng xoay càng bực: “Nguyệt Hạ mua cà phê, nửa tiếng mà . Hay để …”
Mang Trú: “Ồn ào quá, thì !”
Lữ Ngọ vui vẻ chạy ngay.
Đổng Thiên Tâm vươn vai một cái: “Hay là hai ở đây canh chừng, để qua phòng nghỉ bên cạnh xem thử Thẩm Ước và Cao Tam Nguyên thế nào?”
Nếu cô nhớ nhầm, trong phòng nghỉ một cái ghế dài khá rộng, thể thoải mái nghỉ một lúc.
Mang Trú: “Chờ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-43-bon-su-do-ky-la.html.]
Anh búng tay một cái, một trận pháp thu nhỏ sáng lên, dán lên trán Đổng Thiên Tâm như một cái bánh quy.
Đổng Thiên Tâm: “Có cần thiết ? Chỉ ở phòng bên cạnh thôi, vài bước chân là tới .”
Mang Trú: “Chủ yếu là để giám sát cô, tránh cho cô gây chuyện.”
“…” Đổng Thiên Tâm cảm thấy mối quan hệ “chủ-tớ” giữa cô và Mang Trú gần đây phần đảo ngược.
Trận pháp ánh sáng dán trán khiến cô ngứa ngáy, Đổng Thiên Tâm gãi đầu bước phòng nghỉ. Lập tức cô thấy chiếc ghế dài mềm mại thoải mái và cả Thẩm Ước đang ngủ đó, đắp một chiếc chăn lông mịn.
Mọi đang bận tối mặt vì , mà “nhân vật chính” ngủ. Thật quá đáng!
Đổng Thiên Tâm vòng quanh ghế hai , định đá Thẩm Ước xuống đất, nhưng cuối cùng vẫn nhịn vì nghĩ đến hạnh phúc nửa đời của Lữ Ngọ.
Ở phía bên của phòng nghỉ, Cao Tam Nguyên đang quỳ đệm, cầm bút lông nhúng chu sa, chăm chú vẽ bùa. Bên tay của là những lá bùa vẽ xong, mỗi lá đặt riêng rẽ, còn bên tay trái là những tờ giấy vàng cắt sẵn thành ba chồng --giữa, rõ quy tắc gì đặc biệt.
Đổng Thiên Tâm từ từ bước gần bên cạnh quan sát. Tay của Cao Tam Nguyên vững, nét vẽ lưu loát, uyển chuyển, khiến khỏi cảm thấy thích thú.
Đổng Thiên Tâm: “Wow, đúng là máy in hình .”
Cao Tam Nguyên giật , tay run lên, vẽ hỏng một lá bùa.
Đổng Thiên Tâm vội bịt miệng: “... Xin .”
“Không, .” Cao Tam Nguyên gấp lá bùa hỏng , bỏ tay áo tiếp tục vẽ lá khác.
Đổng Thiên Tâm bèn kéo một chiếc đệm xuống bên cạnh, chống cằm tiếp tục quan sát.
Cao Tam Nguyên bắt đầu đổ mồ hôi trán, vẽ lệch một lá bùa, nhanh chóng thu , mặt đỏ bừng.
Đổng Thiên Tâm giả vờ thấy, hỏi giọng trêu chọc: “Đây là bùa gì ?”
Cao Tam Nguyên: “Bùa... thanh tẩy.”
“Còn cái ?”
Cao Tam Nguyên: “... Bùa thanh minh.”
“Thế còn cái đó?”
Cao Tam Nguyên: “Bùa... trừ tà...”
“Cậu bao nhiêu tuổi ?”
Cao Tam Nguyên: “Mười bảy.”
“Gọi chị .”
Cao Tam Nguyên: “!”
Cao Tam Nguyên giật , tay run lên nét bút vẽ lệch lên bàn. Cậu luống cuống dùng tay áo lau, khiến Đổng Thiên Tâm suýt bật thành tiếng.
Mặt Cao Tam Nguyên càng đỏ hơn, đặt bút xuống, hít một sâu: “Đổng thí chủ, nghi thức trừ tà là chuyện nghiêm túc!”
Đổng Thiên Tâm tít mắt: “Sư phụ của thực sự trừ tà ?”
“Tất nhiên ! Sư phụ là gia chủ đời thứ 45 của Cao tộc, gia tộc chuyên trừ tà qua bao đời. Rất giỏi đấy!”
Đổng Thiên Tâm kéo dài một tiếng “Ồ~”, tay gõ nhẹ lên bàn, từ từ quan sát Cao Tam Nguyên.
Thật lòng mà , Cao Tam Nguyên chỉ thể gọi là dễ , thêm đó là biểu hiện sợ sệt. Mang Trú “mùi xác c.h.ế.t” nhưng hiểu Đổng Thiên Tâm cảm giác thiết với … cảm giác thật khó giải thích, nhưng giác quan thứ sáu của nuôi rồng thì chắc chắn luôn lý.
“Những lá bùa trông phức tạp.” Đổng Thiên Tâm hỏi: “Cậu học bao lâu ?”
Cao Tam Nguyên cúi đầu: “Ba năm.”
“Wow, lâu thế! Nếu là gì, như chẳng hạn, liệu học ?”
Cao Tam Nguyên ngẩng phắt đầu lên: “Hả?”
Đổng Thiên Tâm thở dài: “Dạo đen đủi lắm, uống nước lạnh cũng nghẹn. Nếu học chút bản lĩnh trừ tà cầu phúc thì mấy. Cậu vẽ bùa giỏi như , là dạy .”
Cao Tam Nguyên sững sờ: “Dạy... cô ư?!”
“Cao Tam Nguyên, bùa còn vẽ xong ?!” Cao Độc Lập vác cây bút lông to như cây lau nhà, sải bước phòng, trừng mắt Cao Tam Nguyên, cả nồng nặc mùi rượu.
Cao Tam Nguyên mặt cứng đờ, vội vàng dậy cúi chào.
Đổng Thiên Tâm cũng miễn cưỡng lên, gật đầu như chào hỏi qua loa.
Cao Độc Lập thu dọn bút lông và mực, ánh mắt vô tình lướt qua Đổng Thiên Tâm bỗng trở nên vô cùng sâu xa. Từng bước một, tiến gần, ánh mắt mỗi lúc một trắng trợn, như một chiếc lưỡi dài thè từ trong mắt, l.i.ế.m cô từ đầu đến chân.
Đổng Thiên Tâm nhướng mày: “Ồ, nhỉ?!”
“Sư !” Cao Tam Nguyên vội chắn mặt Đổng Thiên Tâm. Dù cao hơn cô một cái đầu, nhưng vai và giọng đều đang run rẩy: “Nghi thức trừ tà quan trọng, nhất nên gây chuyện ngoài lề.”
“Cút!” Cao Độc Lập vung tay tát Cao Tam Nguyên ngã lăn đất, nửa bên mặt của lập tức sưng vù.
“Cô Đổng tư chất cao.” Cao Độc Lập nham nhở tiến gần, mùi rượu nồng nặc khiến Đổng Thiên Tâm suýt buồn nôn: “Sư phụ từng , học thành tài, thể nhận đồ . Nếu cô Đổng hứng thú, thì t.ử của ?”
“Nghe vẻ cũng đấy.” Đổng Thiên Tâm tươi, nhưng nắm chặt bàn tay, lâu cô đ.á.n.h với thường, thật sự nhớ cảm giác đó.
Nụ của Cao Độc Lập ngày càng dâm đãng, dần dần đưa gần đến mặt Đổng Thiên Tâm. Ánh mắt cô lóe lên, tung cú đ.ấ.m mang theo sức mạnh của gió nhắm thẳng sống mũi của Cao Độc Lập… nhưng, phạch!... hụt .
Trước khi Đổng Thiên Tâm kịp tay, Cao Độc Lập bay ngoài như một tấm giẻ rách, xoay hình chữ “Z” , đầu, cổ, và m.ô.n.g lượt đập cửa sổ, tường, và trần nhà, tạo nên tiếng động “bình bình bốp bốp.” Cuối cùng, rơi phịch xuống bên cạnh ghế dài, bất động.
Thẩm Ước tiếng động tỉnh giấc, dậy quanh: “Chuyện gì ?” Nhìn thấy Cao Độc Lập đó, m.á.u mũi chảy đầy đất, tứ chi vặn vẹo như hiện trường một vụ án mạng, hai mắt trợn lên ngất xỉu .
Đổng Thiên Tâm vẫn giơ nắm đ.ấ.m kịp hạ, bất lực : “Này! Sao giành mất phần của ?!”
Mang Trú khoanh tay, dựa khung cửa: “Cú đ.ấ.m của cô mà hạ xuống, c.h.ế.t cũng mất nửa cái mạng. Ta chỉ sợ cô để nỗi hối hận muôn đời thôi.”
Đổng Thiên Tâm liếc mắt: “Anh tay còn tàn nhẫn hơn , lấy tư cách gì mà hả?!”
Mang Trú chớp mắt: “Ta thậm chí còn bước phòng, cũng chạm .” chỉ tay lên camera trần nhà: “Thiên nhãn thể chứng, là tự vững mà ngã, đúng , nhóc con?”
Cao Tam Nguyên đang bệt đất, ánh mắt run rẩy quanh giữa Đổng Thiên Tâm, Mang Trú, và Cao Độc Lập. Cậu lập tức bật dậy, nghiêm, chắp tay: “, đúng, đúng là sư tự ngã!”
“Thằng nhóc vẫn dạy .” Mang Trú lắc lư mái tóc đuôi ngựa cột cao, bỏ .
Đổng Thiên Tâm giận dữ bước qua, đá thêm hai phát m.ô.n.g Cao Độc Lập.
Cao Tam Nguyên còn tuyệt hơn, kéo Cao Độc Lập rèm cửa sổ, che chắn kỹ càng, đó lau sạch m.á.u sàn nhà, dọn dẹp gọn gàng như chuyện gì xảy .
Đổng Thiên Tâm Cao Tam Nguyên với ánh mắt khác hẳn: Quả là kinh nghiệm thực tế phong phú!
Cao Tam Nguyên vẫn giữ vẻ mặt rụt rè, cúi chắp tay: “Sư vốn , chỉ là vì nhập môn quá lâu… khụ, chút chấp niệm với khác giới… sư xin .”
Đổng Thiên Tâm cảm thấy lời của Cao Tam Nguyên gì đó là lạ, nhưng nghĩ mãi cũng rõ, đành thuận miệng tiếp: “Vừa cảm ơn giúp .”
Cao Tam Nguyên đỏ bừng mặt, lắc đầu nguầy nguậy.
Thẩm Ước chống đầu dậy, ngơ ngác xung quanh: “Ơ? Vừa nãy rõ ràng... đang mơ ?”
Nhanh như chớp, Cao Tam Nguyên rút một lá bùa, dán thẳng lên trán Thẩm Ước. Anh lập tức ngã thẳng , ngủ mê man.
Đổng Thiên Tâm: “...”
Cao Tam Nguyên kéo chăn đắp cho Thẩm Ước: “ dùng bùa ngủ, thể giúp Thẩm thí chủ nghỉ ngơi hồi sức.”
Cậu rút từ tay áo một thanh kiếm gỗ đào nhỏ, cung kính đưa cho Đổng Thiên Tâm: “Đây là tự tay khắc, nếu Đổng thí chủ mang theo bên , chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành, trừ tà, mang nhiều phúc lành.”
Nói xong, Cao Tam Nguyên chỗ , tiếp tục lặng lẽ vẽ bùa.
Đổng Thiên Tâm cầm thanh kiếm gỗ trong tay, ngắm nghía. Đường nét khắc tinh tế, các cạnh trơn nhẵn, cảm giác cầm mượt mà, rõ ràng là vật chăm chút nhiều năm.
Khi nãy, lúc Cao Tam Nguyên đắp chăn cho Thẩm Ước, ánh mắt lóe lên một tia cảm xúc khác lạ… dù chỉ trong chớp mắt… nhưng Đổng Thiên Tâm chắc chắn nhầm.
Đó là... tình cảm?