Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 45: Trận Pháp Đổi Mệnh

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:02
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4 giờ sáng, tại phòng khách của phòng suite sang trọng của Thẩm Ước.

Đổng Thiên Tâm, Mang Trú và Tả Bách thành hàng, ăn trái cây, quan sát Lữ Ngọ tra khảo đại t.ử của Cao Sĩ - Cao Độc Lập.

Câu hỏi đầu tiên của Lữ Ngọ: “Trận pháp trừ tà rởm rốt cuộc là loại ‘sản phẩm’ gì?”

Cao Độc Lập mới tỉnh rượu, đầu Mang Trú đập sưng một cục to, cả vẫn còn ngơ ngác. Nghe câu hỏi của Lữ Ngọ, đơ mất một lúc mới tỉnh táo , liên tục lắc đầu: “ hiểu ý . Trận pháp trừ tà tất nhiên là để trừ tà .”

Lữ Ngọ lật tay, xuất hiện một cây xương rồng xanh mướt, bốp một cái, đập thẳng mặt Cao Độc Lập. Hắn hét lên t.h.ả.m thiết, mặt xuất hiện một lỗ m.á.u rỉ m.á.u ngừng.

Lữ Ngọ mỉm : “Cân nhắc kỹ khi trả lời nhé.”

Cao Độc Lập ôm mặt rống: “Trận pháp trừ tà bề ngoài là để trừ tà, thực chất là một trận pháp đổi mệnh… Hu hu hu, đau quá!”

Đổng Thiên Tâm: “Cái gì cơ?”

… đó… đó là chiêu trò thường thấy trong giới giải trí. Mượn vận khí của khác để đổi mệnh cách… Hu hu, đau đau đau! Kiểu như nổi từ nhỏ chuyển thành nổi lớn, nổi lớn chuyển thành siêu . Sư phụ dựa cách để kiếm tiền.”

Tả Bách: “Cụ thể thì nguyên lý hoạt động thế nào? Mượn vận khí của ai?”

thật sự , nhưng… Trận pháp dựa việc mượn vận khí của khác, nhất thiết cụ thể nào. Điều quan trọng là lượng vận khí đủ lớn để đổi mệnh của trừ tà.”

Cao Độc Lập rụt rè ngẩng đầu một cái: “Như các thấy đấy, dùng trận đổi mệnh để hút lượng lớn vận khí lẻ tẻ, dẫn qua bùa chú truyền cơ thể Thẩm Ước. Như , Thẩm Ước thể trở thành ngôi trường tồn trong làng giải trí...”

Lữ Ngọ: “Người ủy thác là Thẩm Ước ư?”

“Không, , ! Là Tổng giám đốc Thôi!” Cao Độc Lập vội sửa lời.

Đổng Thiên Tâm: “ trận pháp đó rõ ràng chỉ hút...”

Mang Trú: “Hút vận khí của khác là hành động nghịch thiên. Làm mà mấy kẻ phàm nhân thể thực hiện ? Thứ cuối cùng tụ , chỉ thể là oán khí của fan mà thôi.”

Cao Độc Lập ngẩn : “Oán… oán khí?! Làm thể?! Bao năm nay, sư phụ từng thất bại!”

Tả Bách: “Oán khí tuy là tiêu cực, nhưng vẫn là một dạng năng lượng. Nhất là oán khí nồng độ cao, năng lượng đó chắc chắn mạnh. do bản chất âm u của nó, theo định luật bảo năng lượng, loại năng lượng tối tăm khổng lồ thể hữu dụng trong thời gian ngắn, nhưng hậu quả của việc phản phệ năng lượng về e rằng sẽ khủng khiếp.”

Cao Độc Lập cứng đờ, nghĩ tới điều gì mà mặt trắng bệch.

Trong đầu Đổng Thiên Tâm lướt qua một danh sách dài các ngôi tai tiếng sụp đổ sự nghiệp, khiến cô nổi da gà.

“Những ngôi càng nhiều tranh cãi, lưu lượng càng lớn, thì fan của họ đấu đá càng khốc liệt. Quá trình tranh cãi chắc chắn sẽ sản sinh lượng lớn oán khí. Tệ hơn nữa, với tính lan truyền của mạng xã hội, tốc độ và phạm vi ảnh hưởng của oán khí sẽ tăng theo cấp nhân. Nếu dẫn dắt, thêm thắt mâu thuẫn, và hiệu ứng phòng vọng thông tin…” Lữ Ngọ ôm đầu: “Quá nhức đầu!”

Mang Trú nhíu chặt mày: “Trận pháp rác rưởi từ ?”

Cao Độc Lập: “Sư phụ … là tổ truyền của Cao tộc…”

Đổng Thiên Tâm: “Trận pháp chỉ Cao Sĩ thôi ?”

Cao Độc Lập nuốt nước bọt: “Trước . về kinh tế khó khăn, các đơn đặt hàng trong giới giải trí ngày càng ít, sư phụ vì kiếm sống nên mở vài khóa đào tạo trực tuyến, bán phiên bản rút gọn của trận đổi mệnh cho học viên…”

Mọi kinh hãi đổi sắc mặt.

Lữ Ngọ túm cổ áo Cao Độc Lập: “Bán cho ai?!”

Cao Độc Lập siết đến tím tái mặt mày: “Nhiều… nhiều lắm…”

“Danh sách ?!”

“Khóa học … tất nhiên đều ẩn danh mạng…”

“Cụ thể bao nhiêu ?!”

“Ít nhất vài trăm…”

Mặt mày Lữ Ngọ xanh lè, biểu cảm như nhai sống Cao Độc Lập.

Cao Độc Lập sợ đến run rẩy: “… nhưng sư phụ … bọn họ chỉ học chút da lông, !”

Lữ Ngọ vứt mạnh Cao Độc Lập , ôm đầu rên rỉ. Mặt Mang Trú thì đen , gân xanh thái dương giật liên tục.

Đổng Thiên Tâm cảm thấy cực kỳ mệt mỏi: dù chỉ là một trận pháp chỉnh, dù chỉ hút một lượng nhỏ oán khí, nhưng tích tiểu thành đại, lượng biến tất dẫn đến chất biến, chắc chắn sẽ đẩy nhanh quá trình oán khí hóa thành tà khí. Nếu chẳng may trong gian thời gian đ.á.n.h thức cây nấm khổng lồ hôi thối ... thì tiêu đời thật !

Bây giờ, nhanh chóng tìm Cao Sĩ để chặt đứt nguồn gốc lan truyền của "trận đổi mệnh"!

Tả Bách: “Cao Sĩ đang ở ?!”

Cao Độc Lập hoảng loạn lắc đầu: “ !”

Lữ Ngọ triệu hồi một cây xương rồng to bằng cái chậu rửa mặt, giơ cao như đập xuống. Cao Độc Lập lập tức bò lùi nhanh, hét lên: “Sư… sư phụ một trụ sở bí mật, mỗi xong việc đều về đó nghỉ ngơi. đoán ông cũng về đó, nhưng sư phụ bao giờ dẫn chúng đến. Không ai trụ sở đó ở cả!”

Mọi : “…Ơ…”

Trong điện thoại, Cát Dương Chỉ Chỉ giơ tay: “Trong nghi thức trừ tà, giữa Cao Sĩ và Thẩm Ước xảy hiện tượng cộng hưởng yêu lực. Theo phân tích, yêu khí của hai họ giống đến 99.99%.”

Trong phòng ngủ của Thẩm Ước ba .

Một là Tổng giám đốc Thôi sợ đến mức ngã quỵ, run rẩy như Parkinson.

Một là Nguyệt Hạ, bên ngoài trông vẻ bình tĩnh nhưng uống đến ly sữa thứ tư.

Và một là Thẩm Ước, đang ngủ ngon lành trong chăn lông vũ, phát tiếng ngáy nhỏ.

Đổng Thiên Tâm cực kỳ bực bội: tại gây một mớ hỗn độn như mà vẫn ngủ ngon như thế?! Đạp tỉnh dậy !

Tất nhiên, Đổng Thiên Tâm chỉ dám nghĩ thầm, đủ can đảm động tay. Dù Thẩm Ước cũng là một ngôi . Mang Trú thì chút kiêng nể nào, đá thẳng một cú m.ô.n.g Thẩm Ước. Thẩm Ước chỉ trở , chép miệng, ngủ càng sâu hơn.

Mọi : “…Ơ…”

Nguyệt Hạ ho khẽ hai tiếng, lúng túng : “Anh mơ… đang… ngâm nga hát…”

Lữ Ngọ tức giận đến mức mũi cong vẹo: “Trời, còn hát nữa ?”

Mang Trú khó chịu, kết một ấn chú, búng mạnh trán Thẩm Ước. Một luồng ánh sáng trắng phản chiếu từ trán , nhưng vẫn tỉnh.

Mang Trú nghiến răng: “Anh đang ngủ, mà giam trong ký ức.”

Anh kết ấn, bốp một cái, đập mạnh má Thẩm Ước.

Thẩm Ước kêu lên vài tiếng, trở , miệng mở . Một quả bóng ánh sáng từ miệng bật , bay lên trung, ngày càng lớn, biến thành một màn hình chiếu phim dạng hình cầu.

Trên màn hình, ký ức của Thẩm Ước từ góc thứ nhất đang chiếu , như thể một chiếc camera gắn trán , ghi thứ từng thấy và trải qua một cách tỉ mỉ.

Dựa chiều cao góc , thời điểm Thẩm Ước lẽ vẫn còn là một đứa trẻ.

Mở đầu, bé đang chạy trong một khu rừng núi tối đen. Hai bên, những cây cổ thụ cong , tạo thành một đường hầm u ám. Thỉnh thoảng ngước lên, chỉ thấy một vài mảng trời đầy , còn muỗi mòng như những đám khói đen đang cuồn cuộn. Đường hầm điểm kết thúc.

Thẩm Ước thở hổn hển, ngã xuống đất, đầu đập xuống. Màn hình rung ba , òa lên, cố bò dậy, lảo đảo chạy tiếp. Bịch, ngã, dài đất, tiếng lớn đến mức muỗi mòng cũng tản xa.

Mọi : “…Ơ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-45-tran-phap-doi-menh.html.]

Đứa trẻ đúng là to mồm từ nhỏ.

lúc đó, phía vang lên một tiếng hát mơ hồ.

Đó là một âm thanh khó thể dùng lời để miêu tả, như lông mi mềm mại của trẻ sơ sinh, ánh trăng lưu giữ trong giọt sương, như mái tóc mềm mại đầy u sầu của thiếu nữ chạm dòng suối trong. Mỗi âm tiết tựa như tiếng vọng của thời gian và vũ trụ.

Khu rừng âm u dường như cũng âm thanh lay động. Lá cây xào xạc như đang hòa ca, ánh sáng len lỏi chiếu qua hai bên, để lộ một con đường nhỏ quanh co. Thẩm Ước ngừng , ngơ ngác về phía , bước chân t.h.ả.m lá dày phát ánh sáng óng ánh như ngọc.

Con đường dẫn khỏi khu rừng, phía là một ngọn đồi bằng phẳng. Ở phía xa, những dãy núi trập trùng ẩn hiện trong làn sương, một vầng trăng tròn treo cao bầu trời chút gợn mây.

Cánh đồng cỏ đồi tràn ngập những bông hoa nhỏ màu trắng, cánh hoa lấp lánh ánh trăng, như một biển trải dài mặt đất.

Ở cuối biển , một phụ nữ đó, ngẩng đầu hát nhẹ nhàng.

Cô mặc chiếc váy dài màu trắng, mái tóc dài như tuyết với đuôi tóc đỏ rực như lửa. Những sợi tóc mảnh mai đong đưa trong gió, như âm thanh của ánh trăng ngưng đọng.

Thẩm Ước dừng bước. Những quan sát bên ngoài cũng nín thở.

Giọng hát ngừng , phụ nữ đầu, mỉm vẫy tay về phía .

Thẩm Ước như mê hoặc, bước tới loạng choạng xuống mặt phụ nữ, ngước đầu , nhúc nhích.

Khuôn mặt của cô sáng trong và tinh khiết, ánh mắt dịu dàng với đôi đồng t.ử trắng nhất thế gian.

Thẩm Ước: “Chị ơi, chị hát quá!”

Người phụ nữ mỉm : “Em học hát ?”

Giọng của cô cũng ngọt ngào, trong trẻo như tiếng đàn trời, khiến tim đập thình thịch.

Thẩm Ước gật đầu liên tục: “Em học!”

Người phụ nữ mỉm , đôi đồng t.ử trắng ánh lên gợn sóng thuần khiết: “Chị sẽ dạy em bài hát , nhưng chị một điều kiện.”

“Điều kiện gì em cũng đồng ý!”

“Hãy mang bài hát của chị ngoài, hát cho thật nhiều .”

“Được!”

Người phụ nữ hái một bông hoa trắng nhỏ, cài lên tai của Thẩm Ước, bắt đầu đoạn hát thứ hai. Không lời bài hát, nhưng giai điệu chạm đến sâu thẳm trái tim hơn bất kỳ ngôn ngữ nào thế gian... nó tựa như mũi kim nhỏ nhấn lên chiếc đĩa cổ xưa, khắc nên những đường nét huyền thoại.

Mọi lặng lẽ say mê lắng , quên cả thời gian. Không từ lúc nào, phụ nữ hát đến câu cuối cùng. Giai điệu nhẹ nhàng trôi về phía mặt trăng yên tĩnh. Đổng Thiên Tâm một giọng cực kỳ yếu ớt ẩn trong bài hát: “Tìm… để… tự do…”

Ký ức ngược kết thúc, Thẩm Ước mở mắt , vẻ mặt mơ hồ, nước mắt chảy xuống ngừng, giàn giụa khắp mặt: “Em nhớ … Em hứa với chị thần nữ rằng sẽ mang bài hát của chị hát cho cả thế giới , hát cho tất cả . Vậy mà… tại … tại em quên mất?! Tại em quên chứ!!”

“Cô thần nữ, mà là một yêu quái.” Mang Trú thở dài:

“Sơn Hải Kinh : ‘Trên núi Trụ Dương một loài thú, hình dạng như ngựa, đầu trắng. Hoa văn như hổ, đuôi đỏ. Tiếng kêu như tiếng ca. Tên là Lộc Thục. Nếu mang theo lông của nó bên sẽ cho con cháu.’”

“Khoan , lông của nó cho con cháu là ý gì?” Đổng Thiên Tâm hỏi.

Lữ Ngọ: “ từng trong cổ thư của nhà họ Lữ rằng đeo lông hoặc da của Lộc Thục sẽ giúp nhiều con nhiều cháu. Vì thế, thời Minh Thanh, Lộc Thục các thợ săn yêu quái săn lùng đến mức tuyệt chủng.”

Đổng Thiên Tâm giật , sang Nguyệt Hạ. Cả hai cùng kêu lên: “Á!!!”

Họ lao về phía Tổng giám đốc Thôi. Vì ông mất hết khả năng tự chủ, nên chẳng cần khách sáo, hai lật ngược ông , lục tung một hồi, và quả nhiên tìm chiếc “hộp gỗ” mà Nguyệt Hạ nhắc đến.

Trên nắp hộp khắc tám chữ lớn: “Nhất Dương Xung Thiên, T.ử Tôn Mãn Đường.”

“Đây là thứ lão Thôi lén mua từ Cao Sĩ.” Nguyệt Hạ : “Chắc chắn vấn đề!”

Trên hộp phong ấn bùa chú. Lữ Ngọ rút một nhánh hoa bách hợp, đập tan bùa chú, nắp hộp bật mở. Bên trong là một miếng ngọc như ý giống hệt loại mà Cao Sĩ dùng, kèm theo một dải lụa trắng dài.

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Tìm thấy sản phẩm y hệt Pinduoduo, bán sỉ 98 đồng một cái.”

Mang Trú nhấc miếng ngọc lên, lắc nhẹ, đưa lên ngửi. Anh cẩn thận gạt dải lụa sang một bên, nhặt một sợi lông trắng, đầu lông vệt đỏ mờ.

“Đây là lông của Lộc Thục.” Mang Trú .

“Thế thì dễ ! Chúng lông của Lộc Thục, thể dùng yêu lực để truy tung xác định vị trí của nó. đoán trụ sở bí mật của Cao Sĩ chắc chắn liên quan đến Lộc Thục.” Lữ Ngọ lấy hai nắm hoa tulip: “Mọi tránh , để lập trận tìm kiếm!”

Mang Trú ném sợi lông của Lộc Thục lên trung, Lữ Ngọ bắt đầu thực hiện vũ điệu linh hồn chính thống… hoặc là múa máy đá chân điệu nhảy tap dance, đúng hơn.

Cánh hoa tulip bay lên xoay quanh sợi lông, hợp thành một mũi tên lớn. Mũi tên b.ắ.n lên trung, yên trong một giây, bùm, tan thành mảnh vụn. Những cánh hoa rơi lả tả xuống đất.

Mọi : “…Ơ…”

Lữ Ngọ: “Hả?!”

Mang Trú đẩy mạnh Lữ Ngọ : “Vô dụng quá!”

Anh kết ấn, một trận pháp ánh sáng tuyệt bừng lên, xoay quanh sợi lông, bùm, nổ tan thành từng mảnh vụn.

Không gian chìm trong sự im lặng bối rối và lòng tự trọng vỡ vụn của một con rồng nào đó.

Đổng Thiên Tâm chống nạnh, gõ đôi giày nhỏ xuống đất: “Hai ?!”

“Có lẽ chúng cần thêm yêu lực để dẫn đường...” Lữ Ngọ liếc Thẩm Ước.

Thẩm Ước lau nước mắt, hít mũi: “Không vấn đề gì, nhớ bài hát của chị thần nữ, thể hát ngay tại đây...”

“Câm miệng!” Mang Trú hét lên, mặt tái mét.

Đổng Thiên Tâm vò đầu, xoay hai vòng, đột nhiên lóe sáng ý tưởng: “Cao Tam Nguyên đang ở cùng Cao Sĩ, chúng thử truy tìm Cao Tam Nguyên ?”

Lữ Ngọ: “Cô nương, chúng vật gì của Cao Tam Nguyên để dẫn đường ?”

“Trùng hợp thật, đây.” Đổng Thiên Tâm mỉm rút từ túi móc chìa khóa hình kiếm gỗ đào.

Mang Trú lướt tay vật đó, mặt biến sắc: “Đây là vật tùy của , ?”

“Cao Tam Nguyên tặng .” Đổng Thiên Tâm phấn khởi: “Dù cũng thử xem .”

Mang Trú trừng mắt Đổng Thiên Tâm, ném trận pháp tìm kiếm . Ánh sáng trận pháp xoay quanh thanh kiếm hai vòng, lóe lên hai , cuối cùng hiển thị một dãy ký tự:

“Đông 300 dặm, Đoài Tỵ Dậu, Đinh Ngọ.”

Tả Bách giơ điện thoại chụp : “Cát Dương Chỉ Chỉ, định vị!”

Cát Dương Chỉ Chỉ mở bản đồ, tìm tọa độ chính xác:

Đảo Nam Kỳ, núi Nghiêu Quang.

 

Loading...