Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 46: Tôi Ghen Tị Với Anh?
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:03
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm đếm dư 80 triệu trong tài khoản ngân hàng của mà lòng vui buồn.
Vui vì cô ngày càng gần đạt mục tiêu nhỏ 100 triệu.
Buồn vì so với những thực sự giàu, cô chỉ là kẻ tép riu.
Hiện tại, đang du thuyền sang trọng của tập đoàn Thẩm Thị để đến đảo Nam Kỳ.
, chính là Thẩm Thị, gia tộc khổng lồ sở hữu nhiều cảng biển và nhà máy đóng tàu. Thẩm Ước, chính là cháu trai út cưng chiều nhất của gia tộc ... một ấm thế hệ thứ ba.
Chiếc du thuyền giá 30 triệu.
Khi điều , Đổng Thiên Tâm khinh bỉ: “ là một câu chuyện tổng tài giàu cổ điển, và cô thật sự gặp nó.”
Đảo Nam Kỳ là một hòn đảo giữa biển, đảo núi Nghiêu Quang, núi suối nước nóng.
Thẩm Thị từng dẫn đầu dự án phát triển đảo Nam Kỳ, xây dựng một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng chân núi Nghiêu Quang.
Năm năm , khu nghỉ dưỡng thành, Thẩm Ước lúc đó mới tám tuổi cùng gia đình đến nghỉ dưỡng. Không vì lý do gì, lạc trong núi Nghiêu Quang. Gia đình tìm kiếm suốt đêm và cuối cùng phát hiện ở mép vực thẳm.
Thẩm Ước kinh hãi, sốt cao ba ngày. Khi tỉnh dậy, mất hết ký ức về đêm hôm đó.
Từ đó, nhà họ Thẩm giữ kín chuyện . Đảo Nam Kỳ trở thành cấm địa, khu nghỉ dưỡng núi Nghiêu Quang bỏ hoang.
Hôm nay, chốn cũ, Thẩm Ước rõ ràng phấn khích. Cậu yên ghế, dán mặt cửa sổ du thuyền như một đứa trẻ đầu dã ngoại.
Tất nhiên, về việc tại Thẩm Ước mất trí nhớ, hai “chuyên gia” đưa những lý giải khác :
Lữ Ngọ cho rằng: Họ thể truy tìm yêu lực của Lộc Thục vì một loại phong ấn nào đó ngăn cách. Thẩm Ước vô tình bước phong ấn, Lộc Thục truyền yêu lực giọng hát của . Mặc dù Thẩm Ước trông vẻ bình thường, nhưng chắc chắn phong ấn ảnh hưởng, dẫn đến việc mất trí nhớ.
Nhận định của Mang Trú là: Một thường mà một đại yêu như Lộc Thục truyền yêu lực mà ngốc thì là phúc đức tổ tiên.
Rõ ràng, Mang Trú vẫn ghét Thẩm Ước.
Điều khiến Đổng Thiên Tâm khá lo lắng. Cô nghĩ ngợi một hồi quyết định chuyện với Mang Trú. Cô vỗ vai , với vẻ chân thành: “Dù nữa thì theo gu thẩm mỹ của , hơn Thẩm Ước nhiều!”
Đổng Thiên Tâm vốn giúp Mang Trú bớt nỗi lo về ngoại hình. Ai ngờ, con rồng nào đó lập tức nổi đóa: “Cô dám so sánh với cái tên mù âm nhạc đó?!”
Đổng Thiên Tâm im bặt. Bằng giác quan thứ sáu, cô bất kỳ câu nào cô tiếp theo cũng đều là câu hỏi dẫn đến cái c.h.ế.t.
Mang Trú trừng mắt cô, dậy bỏ một xa, để cho cô một cái gáy đầy tức giận.
Đổng Thiên Tâm: “…”
Người đời bảo lòng đàn ông sâu như đáy biển, cô thấy lòng của con rồng nào đó còn nhỏ hơn cả đầu cây kim.
Cô thở dài một nặng nề: “Haizz…”
Nguyệt Hạ bên cạnh cũng thở dài: “Haizz…”
Nguyệt Hạ đang chằm chằm gáy của Mang Trú, ánh mắt cực kỳ tâm trạng, tiếc nuối, cả toát lên sự u uất.
Lữ Ngọ thì mặt xanh lè, biểu cảm đổi liên tục theo từng tiếng thở dài của Nguyệt Hạ.
Đổng Thiên Tâm chợt nhớ , từ lúc Mang Trú thổi bay khẩu trang, Nguyệt Hạ cứ như mất hồn… Không lẽ Lữ Ngọ trúng , Nguyệt Hạ thật sự lòng Mang Trú ngay từ cái đầu tiên ?
Cô hắng giọng hỏi: “Nguyệt Tổng tâm sự gì ?”
Nguyệt Hạ thu ánh mắt : “Thật đáng tiếc, một như Mang Trú diễn viên. là của trời.”
Câu trả lời rõ ràng vượt ngoài dự đoán của Đổng Thiên Tâm và Lữ Ngọ. Cả hai ngây ba giây cùng kêu lên: “Hả?”
Nguyệt Hạ nhướng mày: “Các nghĩ chỉ cần gương mặt là diễn viên ?”
Đổng Thiên Tâm: “Không ?”
“Để trở thành một diễn viên giỏi, cần kỹ năng diễn xuất chuyên nghiệp, năng khiếu bộc lộ cảm xúc và khả năng truyền tải, sự luyện tập, quan sát, mô phỏng hàng ngày, cũng như khả năng việc nhóm và giao tiếp xuất sắc.” Nguyệt Hạ lắc đầu: “ Mang Trú, rõ ràng là tinh thần hợp tác .”
Đổng Thiên Tâm: “…”
thật. Với tính khí của Mang Trú, đừng hợp tác, đ.á.n.h là may mắn .
Nguyệt Hạ thở dài: “Bây giờ quản lý thật khó, tìm một diễn viên chuyên nghiệp nghiêm túc chí tiến thủ thì đúng là hiếm như lá mùa thu. Người như Thẩm Ước, giữ sự chuyên tâm, càng hiếm hơn.”
Đổng Thiên Tâm: “Ai cơ?!”
Lữ Ngọ: “Thẩm Ước? Chuyên tâm?!”
Nguyệt Hạ: “Thẩm Ước từ nhỏ quen với cảnh xa hoa tráng lệ, cám dỗ trong giới giải trí với chỉ như trò trẻ con.”
Đổng Thiên Tâm: “…”
Cô đáp thế nào.
Thẩm Ước hắt hai cái, lò dò xuống cạnh Nguyệt Hạ: “Mọi lưng đúng ?”
Nguyệt Hạ: “ , gói gọn hết tiểu sử đen tối của gửi cho Tiểu Đổng đây.”
Thẩm Ước cực kỳ tự tin: “ thì gì tiểu sử đen tối?!”
Anh đảo mắt: “Nghe Tiểu Đổng bất chấp nguy hiểm, xông trận pháp để xé mấy lá bùa …” Nói đến đây, mặt ngượng.
Chưa dứt lời, Thẩm Ước đột nhiên hất tung lên, xoay 180 độ , bịch một tiếng, đáp xuống cạnh Lữ Ngọ. Đổng Thiên Tâm chỉ thấy một bóng trắng vụt qua, bên cạnh xuất hiện Mang Trú, khoanh tay, mặt lạnh lùng Thẩm Ước.
Thẩm Ước xoa đầu, cố định ánh mắt đang xoay tít, nghiến răng nghiến lợi: “Anh Mang Trú, đắc tội gì với ?!”
Mang Trú: “Đồ ngốc.”
Thẩm Ước suýt nghẹn c.h.ế.t, vỗ ngực, ánh mắt quét lên quét xuống khắp Mang Trú. Đột nhiên, vẻ mặt sáng lên như phát hiện chân lý: “ hiểu , ghen tị với !”
Mang Trú thoáng giật , liếc nhanh về phía Đổng Thiên Tâm: “Ta…”
Thẩm Ước: “Anh ghen tị với chất giọng thiên phú trời ban của !”
Đổng Thiên Tâm: “…”
Nguyệt Hạ: “…”
Lữ Ngọ: “…”
Gân xanh trán Mang Trú giật giật.
Thẩm Ước: “Tất nhiên ! Gương mặt của mệnh danh là thể quyến rũ trái tim khác chỉ trong ba giây mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-46-toi-ghen-ti-voi-anh.html.]
Nguyệt Hạ: “Im ngay!” Cô nghiến răng: “Chẳng là mấy hot search mua về ? Có gì mà tự hào chứ!”
Thẩm Ước: “Thì chứ? Hot search mua vẫn là hot search mà!”
Đổng Thiên Tâm và Lữ Ngọ , ánh mắt đầy chế giễu:
Đổng Thiên Tâm: “Về độ dày mặt, Lữ Ngọ, thua .”
Lữ Ngọ: “Một núi cao còn núi cao hơn, chịu thua tâm phục khẩu phục.”
Tả Bách ôm máy tính xách tay, bước tới: “Xin vì phiền, một vấn đề học thuật cần thảo luận.”
Anh mở laptop, bấm phát video lên.
Đổng Thiên Tâm tò mò màn hình, lập tức sững sờ.
Video là đoạn trích từ camera giám sát tại khách sạn, ghi cảnh chiến đấu trong trận pháp trừ tà. Trước đó, để đảm bảo an , Cát Dương Chỉ Chỉ xóa hết dữ liệu trong ổ cứng của khách sạn, chỉ giữ một bản trong máy tính của Tả Bách để tư liệu phân tích.
Đoạn video xử lý chậm 10.000 . Trong khi tất cả đều “đóng băng” thì Mang Trú và Đổng Thiên Tâm vẫn chuyển động ở tốc độ bình thường: Mang Trú đang điên cuồng đ.á.n.h Cao Song Chính trong trạng thái xác sống, còn Đổng Thiên Tâm thì đá bay Thẩm Ước với đầy những lá bùa .
Mọi xung quanh sững sờ há hốc mồm.
Tả Bách nhấn nút tạm dừng: “Dựa so sánh tốc độ thời gian và các phép tính, đoạn hiệu ứng tạm ngừng thời gian kéo dài ba giây. Nói cách khác, các bạn khả năng tạm dừng thời gian.”
Lữ Ngọ: “À! Giờ mới hiểu! Ở Hoàng Sa Bảo, một giây hai còn cách cả trăm mét, giây xuất hiện ngay mặt . Lúc đó còn tưởng hù đến mờ mắt chứ. Thì là vì điều !”
Tả Bách: “Hiện tượng xuất hiện ở Hoàng Sa Bảo ?”
Anh gật đầu: “Vậy chắc là năng lực mới mà hai nhận khi thoát khỏi thế giới phim thần tượng, đúng ?”
Mang Trú lập tức phủi sạch quan hệ: “Không , là Đổng Thiên Tâm.”
Đổng Thiên Tâm: “À… đúng .”
Mắt Tả Bách sáng lên, lập tức thao thao bất tuyệt: “Ta Einstein đề xuất rằng thời gian và gian tồn tại độc lập, mà cùng cấu thành một cấu trúc gian thời gian bốn chiều. Phân bố và chuyển động của vật chất và năng lượng sẽ cong cấu trúc , từ đó đổi tốc độ trôi qua của thời gian. Nếu đạt đến một điểm giới hạn, thời gian thể tạm dừng .”
“Đối với quan sát bên trong khu vực thời gian dừng , thế giới bên ngoài sẽ trôi qua cực nhanh, như thể họ đóng băng trong một khoảnh khắc vĩnh cửu. Điều nghĩa là họ thể quan sát sự đổi của vũ trụ mà ảnh hưởng bởi thời gian, thậm chí chứng kiến từ sự hình thành của các thiên hà cho đến sự hưng suy của các nền văn minh.”
Đổng Thiên Tâm: “Không phức tạp đến thế , chỉ ba giây thôi!”
Tả Bách tiếp tục, mặc kệ sự bối rối của : “Từ góc độ triết học và đạo đức học, khả năng tạm dừng thời gian sẽ dẫn đến hàng loạt câu hỏi sâu sắc về ý chí tự do, phận, sự sống và cái c.h.ế.t. Nếu thời gian thể dừng , ý nghĩa của cuộc sống và giá trị của thời gian sẽ định nghĩa . Cách con cảm nhận và trải nghiệm thời gian sẽ đổi tận gốc, kéo theo sự đảo lộn trong hiểu của chúng về quá khứ, hiện tại và tương lai.”
Anh dừng để thở sâu một , hỏi: “Đây là một năng lực đặc biệt như , tại chia sẻ thông tin trong đội nhóm?”
Đổng Thiên Tâm mở miệng, nhưng chỉ ấp úng: “Bởi vì… ờ… nguyên lý kích hoạt năng lực vẫn xác định …”
Tả Bách: “Chính vì lý do đó, chúng càng nên chia sẻ thông tin để cùng nghiên cứu và thảo luận, nhằm sử dụng hiệu quả hơn trong các dự án .”
Anh lập tức mở tài liệu, bật máy ghi âm: “Cụ thể năng lực tạm dừng thời gian hoạt động như thế nào?”
Đổng Thiên Tâm từ từ đầu Mang Trú, ánh mắt đầy ám chỉ: “Nói thì mất mặt c.h.ế.t !”
Mang Trú cau mày suy nghĩ một lúc, đó gật đầu: “Lời của thầy Tả lý.”
Đổng Thiên Tâm phát điên. Cô cảm thấy như nồi nước hổ trong lòng sôi trào. Không còn cách nào khác, cô đành c.ắ.n răng: Cứ , dù gì cũng c.h.ế.t một !
Cô hít sâu, nhắm mắt , giải thích: “Khụ! Năng lực xuất hiện dạng một hiệu ứng filter màu hồng với bong bóng trái tim kiểu phim thần tượng. Mỗi khi gặp một kích thích đặc biệt, bong bóng trái tim sẽ biu~~ bật , tạo hiệu ứng dừng thời gian trong ba giây.”
Tả Bách đẩy gọng kính: “Kích thích đặc biệt đó là gì?”
Đổng Thiên Tâm chậm rãi sang Mang Trú.
Mang Trú: “Nhìn gì?”
Đổng Thiên Tâm đầu hàng, siết chặt môi, lầm bầm như một chuỗi âm thanh rõ: “Ư… ư… ư… ư…”
Mọi : “Gì cơ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ dùng công cụ phân tích âm thanh, đưa kết quả: “Đổng Thiên Tâm , mỗi khi cô thấy Mang Trú thì sẽ biu…”
Không gian chìm sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Ánh mắt đổ dồn lên Đổng Thiên Tâm và Mang Trú: Hiệu ứng phim thần tượng… bong bóng trái tim màu hồng… kích hoạt khi Mang Trú… A~~
Mang Trú sững , chớp mắt mấy , khuôn mặt bỗng đỏ bừng: “Cô… cô cô cô…”
Tình huống đến nước , Đổng Thiên Tâm quyết định còn gì để mất. Cô ưỡn thẳng lưng, đầy lý lẽ: “Anh trai mà! thấy thì cảm thấy dễ chịu, tim đập nhanh hơn. Đây là phản ứng bình thường của con , gì sai ?!”
Mặt Mang Trú đỏ lan đến tai, lan xuống tận cổ. Con rồng Chúc Long trắng tinh duy nhất trong Tam giới giờ đây trông như một con tôm luộc chín. Anh gì, dậy, bước với dáng vẻ lóng ngóng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm: “Nhìn cái gì mà ?! Không ?!”
Nguyệt Hạ mặt , cố nín . Thẩm Ước thì gãi đầu gãi tai: “Bong bóng trái tim màu hồng… quen quen thế nhỉ?”
Tả Bách và Cát Dương Chỉ Chỉ đắm chìm trong suy nghĩ.
Tả Bách: “Liệu kích hoạt dựa sự đổi nhịp tim ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Nếu là kích hoạt dựa tình yêu thì ?”
Tả Bách: “Tình yêu là một biến quá khó kiểm soát. nghiêng về việc giám sát các hormone như dopamine, norepinephrine và phenylethylamine.”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “… Tả Bách, thế thì ế cả đời đấy!”
Lữ Ngọ lục các tin nhắn trong nhóm trưởng lão nhà họ Lữ:
[Trưởng lão 1]: “Ghép đôi cho Chúc Long với con là chuyện đau đầu nhất…”
[Trưởng lão 2]: “Tuổi thọ con quá ngắn…”
[Trưởng lão 3]: “Chúc Long mất bạn đời thì sầu muộn đến sinh bệnh, qua đời luôn!”
Lữ Ngọ ôm đầu kêu gào: “Dòng họ Chúc Long đúng là sinh sản chẳng bao nhiêu!!”