Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 49: Tâm Nguyện Của Họ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:06
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xung quanh là một màn đen mịt mù, đưa tay cũng thấy ngón.
Mang Trú thở dài, bắt đầu ngâm xướng chú văn, rót sức mạnh Long Thần để khơi dậy trường cảnh nguyện lực.
Những ngọn núi xanh ngắt trải dài, bầu trời xanh trong, cây cỏ non tươi, và cơn gió nhẹ mơn man. Mọi thứ ở đây rực rỡ đến mức phi thực, tựa như hiệu ứng AI, khiến cảm giác như lạc một giấc mộng.
Trên bãi cỏ, một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi đó, miệng ngậm lá dâu, thổi những giai điệu rõ ràng. Cậu mặc áo đạo sĩ màu xám, quấn ống chân, đeo một thanh kiếm đào mộc lớn lưng. Chuôi kiếm khắc bát quái, búi tóc cố định bằng một cây trâm đào mộc.
“Trang phục …” Lữ Ngọ lẩm bẩm: “Là của pháp sư trừ yêu cuối đời nhà Minh.”
Một chú nai trắng nhảy tới, bất ngờ dừng thiếu niên, như kinh sợ mà lùi vài bước. Đôi mắt to tròn chằm chằm thiếu niên.
Bộ lông của chú nai trắng như tuyết, hàng mi cũng trắng, đồng t.ử lấp lánh xanh lam như nước. Phần đuôi của nó một chùm lông đỏ rực như ngọn lửa.
Thiếu niên nghiêng đầu mỉm : “Nai con , chiếm chỗ của ngươi ?” Nụ của thiếu niên dịu dàng như gió xuân.
Chú nai lùi thêm vài bước, hoảng hốt chạy mất.
Từ đó, cứ mỗi tháng một , thiếu niên nơi , đúng vị trí cũ, thổi điệu nhạc lá dâu. Những giai điệu từ ngập ngừng, lạc nhịp ban đầu dần trở nên trầm bổng, du dương và uyển chuyển.
Chú nai cũng trở , từ e dè, cảnh giác, đến tò mò, thử thách, quen thuộc. Đôi khi nó thậm chí ngủ ngon lành chân thiếu niên.
Hai ít trò chuyện, chỉ cùng một bầu trời xanh, cùng tận hưởng làn gió mát lành.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, thiếu niên trưởng thành thành một trai tuấn tú. Anh thường xa nhà, nhưng mỗi khi trở về, đều đến nơi để thổi lá dâu.
Chú nai cũng lớn lên.
Vào mùa xuân năm trai hai mươi tuổi, chú nai đầu hóa thành hình . Cô gái chân trần bước bãi cỏ xanh biếc, đến mặt , cất lên bài ca tình yêu dịu dàng đến nao lòng.
Mái tóc trắng như tuyết của cô tung bay trong gió, rực rỡ như ánh sáng mùa xuân.
Anh trai sững sờ, ánh mắt như mê hoặc.
Ánh mắt là tiếng sét ái tình của . Ánh mắt là tình cảm âm thầm nảy nở của cô.
Ngày hôm đó, cô tên là Tiểu Thục. Còn cô gọi là A Mục, vì bài nhạc thổi êm tai như khúc nhạc của chăn trâu.
Màn đen trắng dần trở nên đậm đặc hơn, Mang Trú tiếp tục rót thêm sức mạnh Long Thần, khơi mở trường cảnh thứ hai.
A Mục rạp đất, nôn từng ngụm máu, khắp là những vết thương sâu thấy cả xương. Thanh kiếm đào mộc gãy thành nhiều đoạn.
“Sư phụ?! Con cầu xin !” A Mục gào lên trong nước mắt: “Xin đừng tổn thương cô !”
Trước mặt là một đàn ông trung niên mặc trang phục pháp sư trừ yêu. Gã như hề thấy lời khẩn cầu, chỉ chăm chú ngắm Tiểu Thục trong chiếc lồng vàng.
Áo quần Tiểu Thục rách nát, gục sàn, nước mắt chan hòa A Mục đang thương nặng.
“Tất nhiên là sẽ tổn thương cô .” Sư phụ với nụ tham lam: “Ta sẽ chăm sóc cô thật ! Bộ lông của Lộc Thục đúng là bảo vật vô giá mà.”
Gã giơ d.a.o lên, cắt một mảng thịt vai Tiểu Thục, cẩn thận nâng trong tay. Mảng thịt hóa trở nguyên hình thành một nhúm lông trắng muốt, đẫm những giọt m.á.u trắng tinh khiết.
A Mục gào lên, tiếng hét xé lòng. Còn Tiểu Thục kêu lên, chỉ nhắm mắt , ngẩng đầu cầu xin: “ đồng ý theo các , xin hãy tha cho A Mục.”
Người sư phụ mỉm đồng ý, mang theo lồng vàng rời .
Sư của A Mục rút kiếm, đ.â.m xuyên qua tim , bỏ một ngoảnh .
Thi thể của A Mục mục rữa nơi hoang dã, ch.ó hoang gặm nhấm đến chỉ còn trơ xương trắng. Không bao lâu trôi qua, một bóng hình mơ hồ từ bộ xương tan nát dần hiện , hóa thành hình dáng mờ ảo của A Mục.
Đó chính là nguyện lực hóa hình.
A Mục trong hình dáng nguyện lực ngơ ngác bước qua núi non, băng qua sông suối, cho đến khi tìm thấy xác của một tiều phu ngã c.h.ế.t trong khe núi. Anh nhập t.h.i t.h.ể ông sống nữa.
Lữ Ngọ hít sâu một , lẩm bẩm: “Đây là thuật đoạt xá thất truyền! cơ thể đoạt xá thực chất c.h.ế.t, thể duy trì lâu.”
A Mục trong xác tiều phu cứ thế tiếp tục bước . Anh ăn, uống, ngủ, nghỉ, kiên trì tìm kiếm dấu vết của Tiểu Thục.
Rất nhanh, cơ thể của tiều phu bắt đầu phân hủy. A Mục tìm một xác khác, đoạt xá nữa, tiếp tục cuộc tìm kiếm.
Đất trời mênh mông, biển vô tận, A Mục cứ thế lặp lặp : c.h.ế.t, đoạt xá, dậy, tìm kiếm, c.h.ế.t… Cứ thế tuần bất tận, ngừng, bỏ cuộc.
Một năm… Mười năm… Năm mươi năm… Một trăm năm… Hai trăm năm…
Màn sương đen trắng một nữa bao phủ cả gian. Mọi đều im lặng, gần như nỡ thêm.
Mang Trú hít sâu một , rót thêm sức mạnh Long Thần, khơi dậy cảnh tượng thứ ba.
Lần , khung cảnh chuyển sang một cung điện tối đen. Tiểu Thục trong lồng vàng, ngước bóng tối hư vô. Cơ thể cô đầy vết thương, vết lành, vết vẫn còn rỉ máu.
Áo quần của đến rút m.á.u thịt cô dần đổi từ thời nhà Minh sang thời nhà Thanh, đến dân quốc, cuối cùng dừng ở dáng vẻ của Cao Sĩ.
Tiểu Thục gầy đến mức da bọc xương, giọng khàn khàn hỏi nhỏ: "Anh ?"
Cao Sĩ mỉm , rút trong áo một thanh kiếm đào mộc: "Yên tâm, tái sinh an . Chỉ cần cô ngoan ngoãn ở đây, sống cho , Cao tộc chúng đảm bảo đời vẫn vinh hoa phú quý, c.h.ế.t già giường."
Cao Sĩ xong, nhạt, lùi nửa bước, thu thanh kiếm : " nếu cô lời, trốn khỏi đây giống như mười năm …"
Tiểu Thục từ từ rũ mắt, khẽ ngẩng đầu bóng tối hư vô bên ngoài chiếc lồng vàng.
Cao Sĩ bật lạnh lẽo: "Huống hồ, dù cô thoát khỏi lồng , thì cũng đường thoát. Cô vĩnh viễn thể rời khỏi đại trận Tam Hợp Bàn. Hãy từ bỏ !"
Cao Sĩ bỏ . Tiểu Thục nhắm đôi hàng mi dài trắng muốt, khe khẽ hát một bài ca. Đó là bài hát cô hát khi thấy ánh trăng mười năm , trong đầu rời khỏi chiếc lồng.
Trong tiếng ca dịu dàng, cảnh tượng đổi. Đó là một con phố sáng đèn, những tòa nhà cao tầng trông như khu rừng đen kịt.
Cao Tam Nguyên một quán vỉa hè, mắt rời màn hình tivi bên trong quán.
Trên tivi, cuộc phỏng vấn với Thẩm Ước đang phát sóng. Thẩm Ước đang trò chuyện vui vẻ về ước mơ của , hào hứng hát một câu, khiến dẫn chương trình chịu nổi cắt ngang.
Nước mắt từ đôi mắt của Cao Tam Nguyên lặng lẽ tuôn rơi, nghẹn ngào: "Anh thấy … Tiểu Thục… Anh thấy … bài hát của em…"
Màn sương đen trắng tan , tất cả trở đại điện.
Thi thể của "Cao Tam Nguyên" mặt đất, hóa thành vũng m.á.u thối rữa. Xác khô trắng bệch của Lộc Thục bên cạnh, còn lấy một mảnh da nguyên vẹn.
Bên cạnh hai thi thể, A Mục và Tiểu Thục nắm tay , lặng lẽ về phía xa. Hình dáng của họ trong suốt, sáng rực, đến kinh ngạc. Đó là trạng thái cuối cùng của nguyện lực khi tan biến.
Đổng Thiên Tâm lau nước mắt, nghẹn ngào hỏi: "Nguyện vọng của hai … là gì?"
A Mục và Tiểu Thục mỉm , đồng thanh đáp: "Tìm em (), để em () tự do."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-49-tam-nguyen-cua-ho.html.]
Thẩm Ước mím môi cố nén nước mắt, Lữ Ngọ mặt , Tả Bách lặng lẽ lau mắt.
Mắt Mang Trú long lanh, nhỏ giọng : "Được."
Một trận pháp trong sáng và dịu dàng hạ xuống, bao bọc lấy Tiểu Thục và A Mục. Hai tựa trán , Tiểu Thục hát bài ca định tình của họ.
Đó là tình yêu trong sáng nhất của một con trai và một con gái, nỗi nhớ dài dằng dặc, sự tìm kiếm mệt mỏi, và nguyện vọng đơn giản nhất.
Những con rối ôm con của , tụ quanh trận pháp, cùng nhẹ nhàng hòa ca. Những vệt thâm đen khuôn mặt họ biến mất, để lộ nét dịu dàng. Đám trẻ ôm lấy cổ , khúc khích , từng chút một tan biến thành những hạt bụi trong suốt.
"Không thể nào…" Đổng Thiên Tâm gần như tin mắt : “Chẳng họ vẫn còn cơ hội…"
Lữ Ngọ run rẩy kêu lên: "Mang Trú điện hạ! Họ…"
"Những đứa trẻ tồn tại nhờ yêu khí của Lộc Thục. Khi Lộc Thục biến mất, chúng cũng sẽ tan biến," Mang Trú khẽ : “Các rối oán khí xâm thực quá lâu, cơ thể oán hóa. Điều duy nhất giữ họ chính là nguyện lực bảo vệ con cái. Khi đứa trẻ tan biến, cũng giải thoát."
Mang Trú nhắm mắt, khẽ thở dài: "Với họ, đây lẽ là kết cục nhất."
Đến lúc , Đổng Thiên Tâm mới hiểu, tại khi Lữ Ngọ rằng các nữ rối vẫn còn cơ hội hồi phục, Mang Trú lộ vẻ mặt buồn bã như .
Tiếng hát của Tiểu Thục hòa theo ánh sáng của trận pháp, ngày càng bay cao, một sợi tóc trắng mảnh mai của cô nhẹ nhàng rơi xuống, tan trán của Thẩm Ước.
Từ trung, giọng của Tiểu Thục vang lên: "Cảm ơn , vì để bài hát của ."
Thẩm Ước bật nức nở.
Thanh kiếm đào mộc nhỏ bé bay khỏi trận pháp, hòa lòng bàn tay của Mang Trú.
Lần , là giọng của A Mục: "Điện hạ Chúc Long, cảm tạ ngài!"
Ánh sáng rực rỡ bầu trời tan biến, oán khí tích tụ hàng trăm năm đảo Nam Kỳ cuối cùng cũng tan theo gió, để lộ bầu trời xanh thẳm.
Không mây, gió, âm thanh.
"Gần đây, bài hát mới của ca sĩ Thẩm Ước, Bạch Lộc Thành Sương, nhanh chóng nổi tiếng mạng, thu hút sự chú ý và thảo luận sôi nổi. Ca khúc mang đậm chất cổ phong chỉ thể hiện phong cách âm nhạc độc đáo và giọng hát xuất sắc của Thẩm Ước, mà còn chạm đến trái tim qua giai điệu và ca từ sâu lắng."
Đổng Thiên Tâm phun thẳng miếng khoai tây đang ăn dở, Tả Bách đập vỡ một phím bàn phím, bình nước của Mang Trú rơi xuống đất.
"Nhiều cư dân mạng bình luận rằng, bài hát chỉ giai điệu mà ca từ còn chạm đến cảm xúc, giúp họ tìm khoảnh khắc bình yên giữa cuộc sống bộn bề. Các nhà phê bình âm nhạc còn nhận định giọng hát của Thẩm Ước tựa như thiên âm, là tiếng hát của thần tiên."
"AAAAAA!" Đổng Thiên Tâm nhảy bật khỏi sofa, chỉ màn hình mà la hét: "Thẩm Ước nhận mảnh yêu lực của Lộc Thục, nên kỹ năng ca hát bá đạo! Thật tức c.h.ế.t ! Chúng liều sống liều c.h.ế.t cả ngày trời, cuối cùng để hưởng lợi lớn!"
Tả Bách đặt tay lên thái dương: "Nói cũng chính xác, dù thanh kiếm đào mộc của A Mục trao cho Mang Trú, hẳn cũng chứa năng lực đặc biệt nào đó."
Đổng Thiên Tâm và Tả Bách cùng liếc về phía Mang Trú.
Mang Trú căng thẳng nhặt bình nước lên, lặng lẽ đặt ban công, thậm chí dám hai .
Tả Bách nghiêm túc: "Dự án là công sức của cả nhóm. Chúng quyền yêu cầu chia sẻ thông tin về kỹ năng đặc biệt!"
Đổng Thiên Tâm phấn khích: "Người thấy đều phần!"
Ánh mắt Mang Trú lảng tránh, định lén chuồn theo chân tường, nhưng đúng lúc đó, chuông cửa reo lên. Mang Trú vội lướt đến cửa, mở , im lặng nửa giây, rầm một tiếng, đóng sầm cửa .
Chuông cửa bắt đầu reo liên tục.
Đổng Thiên Tâm tò mò tiến gần: "Ai ?"
Mang Trú lưng áp chặt cửa, mặt cau : "Không ai !"
Chuông cửa vẫn reo ngừng.
Đổng Thiên Tâm: " điếc."
Mang Trú nghẹn cổ trả lời: "Nhầm nhà !"
Đổng Thiên Tâm gạt Mang Trú , mở cửa.
Gương mặt tươi của Thẩm Ước hiện ở cửa: "Chào , là hàng xóm mới chuyển đến tầng . tên là Thẩm Ước, mong giúp đỡ từ nay về ..."
Rầm! Đổng Thiên Tâm đóng sập cửa.
Mang Trú nghiến răng: "Bảo đừng mở mà cô ."
Giọng Thẩm Ước còn lớn hơn cả chuông cửa: " mang bánh ngọt ngon đến cho đây! Nếu mở cửa, sẽ hát đó nha! Dù giờ hát còn lạc nhịp nữa, nhưng nếu , thể hát lạc nhịp đấy nha!"
Mang Trú chịu nổi nữa, kéo cửa : "Câm miệng!"
Thẩm Ước cầm một chiếc micro bluetooth, bắt đầu hát lớn: "A~ a~ a~ a~!"
"Ta g.i.ế.c mi!"
"A~ a~ a~ a~ ~~"
Tả Bách và Cát Dương Chỉ Chỉ màn hình đồng thời đeo tai chống ồn, thở dài bất lực.
Đổng Thiên Tâm lặng lẽ ban công tưới cây.
Bông hoa đỏ nhỏ run rẩy giọng hát lạc nhịp của Thẩm Ước. Đổng Thiên Tâm khẽ vuốt lá nó: "Ồn thật đấy."
Bông hoa dựng thẳng một chiếc lá, trông như đang bịt tai.
" mà..." Đổng Thiên Tâm mỉm : "Càng ngày càng đông vui ."
Bông hoa nhỏ lung lay trong gió, như đồng tình với sự lạc quan của Đổng Thiên Tâm.
Tiểu Kịch Trường:
Lúc nửa đêm, Mang Trú xếp bằng ban công, lặng lẽ thanh kiếm đào mộc lơ lửng trong lòng bàn tay.
Giọng cuối cùng của A Mục như vẫn còn vang vọng bên tai: "Thanh kiếm chọn ngài, nghĩa là ngài tìm đáng để ngài hy sinh tất cả. Chỉ mong ngài mãi mãi rút nó ."
Mang Trú nhíu mày, hàng lông mi dài che khuất ánh mắt. Hồi lâu …
"Tộc Chúc Long sinh vì tam giới, sẽ bao giờ hy sinh tất cả chỉ vì một ."
Mang Trú thu thanh kiếm đào mộc , nhẹ lắc cổ tay, một chiếc muỗng múc dưa hấu từ trong tay áo rơi xuống.
Những ngón tay trắng ngọc khẽ vuốt cán muỗng, như thuyết phục nhấn mạnh: "Không bao giờ!"
Ánh trăng chiếu rọi, bông hoa nhỏ trong chậu khe khẽ rủ cánh, như thể đang thở dài vô tận.