Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 50: Nhà Có Ma

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:07
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2 giờ sáng, Đổng Thiên Tâm vẫn đang thức khuya tiểu thuyết.

Cuốn tiểu thuyết mới phát hiện tên là Tiên Kiếp Duyên, thuộc thể loại tu tiên, cô đang đến đoạn cao trào. Nữ chính Thạch Thanh phát hiện manh mối quan trọng về phận phản diện, danh tính của BOSS gần như lộ rõ.

Đổng Thiên Tâm đến mức tập trung cao độ, thậm chí từng sợi tóc cũng như đang căng thẳng theo thì đột nhiên, từ phòng khách vang lên tiếng rì rầm như ai đó đang chuyện.

Dòng suy nghĩ ngắt quãng, khí hồi hộp biến mất.

Đổng Thiên Tâm bất lực hét lên: "Thức khuya dễ đột quỵ lắm đấy, hai học giả các ngủ sớm chút !"

Đã gần cuối tháng, đúng mùa cao điểm thi đại học và tổng kết dự án. Tả Bách vì chỉ tiêu KPI và tiền lương ngày đêm cắm đầu soạn đề, chấm bài, chấm than phiền. Đồng thời, còn báo cáo, theo dõi dự án, đốc thúc nghiên cứu sinh luận, dán hóa đơn phí...

Mang Trú vì thể hiện "tình bạn cách mạng" với Tả Bách mà bắt đầu thức khuya cùng. Anh mượn tài khoản của Tả Bách để tải về nhiều bài luận kỳ quặc từ trang mạng như: Khám phá nguyên lý Bát Quái trong bố cục trận pháp cổ đại và mối liên hệ với logic nhị phân, Diễn biến logic toán học từ Kinh Dịch đến khoa học môi trường hiện đại, Nghiên cứu logic toán học trong quy hoạch phong thủy và trật tự vũ trụ.

Đổng Thiên Tâm thậm chí còn tưởng rằng "ngài rồng kiêu ngạo" Mang Trú sắp đăng ký nghiên cứu sinh cho Tả Bách nữa.

Tuần , hai hầu như chỉ ngủ lúc 4 giờ sáng. Hôm thức trắng đêm, hôm qua ngủ lúc 3 giờ rưỡi sáng.

Sáng nay, Đổng Thiên Tâm thức dậy thấy sáu quầng thâm đen to đùng (kể cả kính của Tả Bách cũng "thâm"). Thực sự là quá "chướng mắt".

Sau bao ngày thức đêm, cả hai kiệt sức, hứa hẹn tối nay nhất định sẽ ngủ sớm...

từ phòng khách vang lên tiếng bước chân "cộp cộp". Đổng Thiên Tâm nhịn nữa, lập tức bật dậy, lướt đến phòng khách, quát lớn: "Quá đáng thôi! Không ngủ thì cũng đừng phiền khác..."

Phòng khách trống . Ánh trăng nhẹ nhàng chiếu lên ghế sofa và bàn . Đồng hồ kêu tích tắc từng giây.

Đổng Thiên Tâm ngẩn : "Lạ nhỉ?"

Lại vang lên tiếng ... là tiếng trong trẻo của trẻ nhỏ.

Trên cửa kính ban công xuất hiện những bóng đen mờ ảo, hình dáng kỳ dị. Có bóng giống ba sừng, bóng bốn góc, bóng trông như móng vuốt. Chúng đùa giỡn trèo qua trèo , bỗng phát hiện Đổng Thiên Tâm, đồng loạt dán mặt lên kính, đôi mắt phát ánh sáng xanh lá kỳ quái.

Đổng Thiên Tâm rùng , ký ức kinh hoàng tại hành lang đảo Nam Kỳ lập tức ùa về.

"AAAAAA...!!!"

Đổng Thiên Tâm dùng tốc độ nhanh nhất trong đời lao phòng Mang Trú, đ.â.m sầm giường . Lực va chạm cực mạnh khiến Mang Trú mở to mắt, phát một tiếng rên khó chịu.

Đổng Thiên Tâm vùi mặt hõm cổ Mang Trú, tay chân ôm chặt lấy như bạch tuộc: "Có ma! Có ma! Có ma!!!"

Mang Trú hai tay nắm chặt ga giường, nghiến răng: "Thả ! Xuống ngay!"

Đổng Thiên Tâm tức giận ngẩng đầu: "Nhà ma ám ! Còn mau..."

Lời nghẹn .

Cô nhận tình hình lúc .

Mang Trú vốn mang rồng, sợ lạnh. Dù là thời tiết gì, cũng chỉ mặc áo mỏng, ngủ cũng cần chăn, chỉ dùng một tấm chăn nhỏ phủ bụng cho lệ.

Bộ đồ ngủ của Mang Trú bằng lụa cao cấp, mềm mỏng và thoáng mát. Trong khi váy ngủ của Đổng Thiên Tâm là loại vải cotton rẻ tiền, mua mạng giá cực rẻ. Chất liệu mỏng đến mức cô định trả hàng nhưng ngại phiền, đành dùng tạm.

Giờ đây, hai dính chặt lấy , chỉ cách hai lớp vải mỏng manh, khiến từng cử động nhỏ nhất cũng trở nên rõ rệt.

Đổng Thiên Tâm cảm nhận cơ bắp căng cứng của Mang Trú, làn da co , nhịp tim và mạch m.á.u đập dồn dập. Từ phát một luồng khí đầy mờ ám, lan tỏa khắp phòng.

Mang Trú nuốt khan, như thể nuốt nổi bất kỳ thứ gì, há miệng, cố hít một thật sâu để kìm chế.

Đổng Thiên Tâm cảm giác nhịp tim của hút theo thở đó. Cô cứng , chậm rãi buông Mang Trú, cẩn thận lùi xuống khỏi giường...

Đột nhiên, ánh mắt Mang Trú co , xoay , lập tức đảo ngược vị trí hai .

Đổng Thiên Tâm ép tấm ga trải giường mềm mại, nóng hổi. Tay chân co rúm , trong khi Mang Trú chống tay lên, giữ cách đủ, nhưng từng khớp xương của phát tiếng kêu "rắc rắc" do siết chặt.

Anh chớp mắt, đôi mắt vàng rực với đồng t.ử dọc lấp lánh trong ánh trăng, yết hầu di chuyển chậm rãi...

Đổng Thiên Tâm dựng tóc gáy, cả run rẩy, linh cảm sinh tồn dấy lên cảm giác nguy hiểm tột cùng.

Mang Trú ăn thịt cô!

Mang Trú nuốt sống cô!

"A-a-... bình tĩnh!" Đổng Thiên Tâm từ từ nhích về phía mép giường: “... sẽ hâm nóng cơm nguội cho !"

Đột nhiên, Mang Trú siết chặt hàm răng, bộp bộp, đôi tai mèo lộ , đầu tai đỏ rực.

Nhịp tim của Đổng Thiên Tâm như ngừng mất một nhịp.

Ánh mắt của Mang Trú dịu , từ vàng rực biến thành màu đen mềm mại. Khuôn mặt thoáng hiện vẻ tủi , cả run lên.

Ngay lúc đó, một giọng vọng từ ngoài phòng: "Mang Trú, …"

Tả Bách bất ngờ bước phòng ngủ.

Mang Trú cứng đơ, Đổng Thiên Tâm hóa đá.

Tả Bách dừng nửa giây, thản nhiên che mắt Cát Dương Chỉ Chỉ đang hiện màn hình điện thoại, nhẹ nhàng lưng : "Xin phiền." Còn chu đáo khép cửa .

Hai giường vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cứng đờ. Một giây, hai giây, ba giây trôi qua...

Bỗng Mang Trú bật dậy, cuộn góc giường, tay chân luống cuống kéo chăn quấn kín , như một cái kén. Anh Đổng Thiên Tâm cảnh giác.

"Hả? Gì thế !?" Đổng Thiên Tâm hét lên.

Lại tiếng gõ cửa. Tả Bách đẩy cửa nữa, vẻ mặt bất lực: "Xin , nhưng... hình như nhà đang ma."

Ánh mắt lướt qua Đổng Thiên Tâm và Mang Trú, thở dài: "Mà , Đổng Thiên Tâm, tiết chế một chút ?"

Cánh cửa đóng nữa.

Mang Trú dậy, bẻ cổ áo, rón rén lách khỏi phòng qua khe cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-50-nha-co-ma.html.]

Đổng Thiên Tâm bệt giường, hai tay vò tóc: "Không ! trong sạch mà!!!"

Đổng Thiên Tâm và Tả Bách cùng trốn ghế sofa, chỉ ló sáu con mắt. Cát Dương Chỉ Chỉ hiện màn hình điện thoại, đặt trinh sát phía .

Trên ban công, những bóng đen nhỏ lượn qua lượn . Tiếng trẻ con vang to hơn, thậm chí còn thêm tiếng bước chân lộn xộn.

"Dựa bóng và âm thanh, trông giống... âm linh?" Đổng Thiên Tâm nghi hoặc.

"Hay là Zashiki-warashi?" Tả Bách đoán.

"Zashiki-warashi là yêu quái Nhật Bản ?"

"Biết chúng đang trao đổi văn hóa, sang đây du học thì ?"

Mang Trú khoanh tay, thở dài, bước thẳng ban công.

"Cẩn thận nhé!" Ba hốt hoảng hét lên.

Mang Trú yên, một hồi, ngạc nhiên nhíu mày: "Các đây xem ."

Cả ba rón rén tiến đến, thì lập tức sững sờ.

Dưới ánh trăng trong trẻo, năm sinh vật nhỏ bé đang chạy nhảy giá để chậu cây ngoài ban công. Chúng cao đến 10 cm, ba nhánh đầu, đôi mắt to tròn kiểu hoạt hình, tay chân ngắn ngủn, trông như những mô hình đáng yêu.

Một cô bé trong bộ váy đỏ với đóa hoa đỏ đầu. Bốn sinh vật còn trông giống con trai, tóc mô phỏng theo cây hoa đá, màu xanh lục, tím, xanh lam và vàng.

Nhìn kỹ , đây chẳng là những cây hoa đá giả mà Đổng Thiên Tâm mua ?

Năm sinh vật nhỏ đang bận rộn khám phá thế giới. Cây hoa đá xanh và xanh lam đang chơi trượt cầu thang giá để chậu. Cây tím bới đất trong chậu cây. Cây vàng đu vòi bình tưới nước như đang chơi xích đu.

Còn cô bé hoa đỏ nghịch ngợm bò lên thanh phơi đồ, nghiêng xuống từ ban công. Một cơn gió thổi qua, bông hoa đầu quá lớn khiến cô mất thăng bằng, lảo đảo ngã xuống.

Ba kinh hoàng hét lên. Mang Trú kịp thời giơ tay bắt lấy cô bé, nhẹ nhàng đặt chậu cây.

Bốn cây hoa đá vội chạy đến vây quanh cô bé, nắm tay cúi đầu chào.

"Yiyiya, wuwuwa..." Chúng múa máy tay chân, như đang cố điều gì đó.

Đổng Thiên Tâm kinh ngạc, há hốc miệng: "Đám cây hoa đá ... mua về cũng chẳng rẻ! Thế mà giờ hóa tinh luôn ? Hóa tinh liệu phai màu ?"

Mang Trú bình thản: "Không yêu quái, chỉ là mấy tiểu tinh quái mới hóa hình thôi."

Cát Dương Chỉ Chỉ bật lên từ điện thoại, lắc đầu: "Bông hoa hóa tinh thì , ít nhất nó còn là vật sống. cây giả mà cũng hóa tinh ? Khoa học kiểu gì ?"

Đổng Thiên Tâm bóp trán, thở dài: "Đến nước , còn bận tâm xem khoa học nữa ?"

Dẫu , Tả Bách... luôn kiên trì truy cứu lý thuyết... vẫn từ bỏ. Anh đẩy gọng kính, tiến gần quan sát năm tiểu tinh quái từ xa đến gần. Sau một hồi, gật đầu: "Có thể đưa giả thuyết: bông hoa và cây hoa đá hóa tinh là nhờ tưới sức mạnh Long Thần, khí của tộc Hoạn Long nuôi dưỡng mà thành."

Năm tiểu tinh quái đồng thanh reo hò: "Yiyo yiyo!"

Đổng Thiên Tâm tò mò: "Chúng đang gì thế?"

Mang Trú nhún vai: "Không hiểu."

Tả Bách tự tin: "Rõ ràng là chúng đang khen ngợi giả thuyết của ."

Năm tiểu tinh quái nhảy xuống mép chậu cây, ngước Đổng Thiên Tâm một hồi, đó chạy vòng quanh Tả Bách, cuối cùng mặt Mang Trú với vẻ lúng túng. Năm cái đầu nhỏ rụt gần , líu ríu bàn bạc, nét mặt nghiêm nghị như đang họp hội đồng.

Đổng Thiên Tâm mà phát cuồng: "Dễ thương quá mất! Chúng đang ?"

Mang Trú giải thích: "Tiểu tinh quái mới hóa hình yếu, chúng cần tìm một chủ nhân mạnh mẽ để bảo vệ."

Sau khi thương lượng xong, năm tinh quái chia thành hai nhóm. Bông hoa nhỏ chạy đến mặt Đổng Thiên Tâm, nâng váy cúi chào theo kiểu tiểu thư cổ đại, đó dang rộng tay.

Đổng Thiên Tâm hỏi, đầy phấn khích: "Cô chủ nhân của cô ? Cô chắc chứ?"

Bông hoa gật đầu ngoan ngoãn.

"Không thành vấn đề!" Đổng Thiên Tâm vui vẻ ôm lấy bông hoa nhỏ. Cô bé xoay tròn một vòng trong tay Đổng Thiên Tâm, cánh hoa đầu tỏa một luồng sáng trắng, lấp lánh tan lòng bàn tay cô.

Đổng Thiên Tâm cảm nhận luồng ấm áp từ bàn tay bông hoa nhỏ lan tỏa khắp cơ thể, như một nghi thức nhận chủ.

Trong khi đó, bốn cây hoa đá đồng loạt trúng Mang Trú. Chúng nắm tay , ngước đôi mắt to tròn lấp lánh .

Mang Trú nhăn mặt, lạnh lùng quát: "Biến !"

Bốn tinh quái phồng má giận dỗi, túm tụm bàn bạc nữa, bất ngờ nhảy lên Mang Trú.

Mang Trú hét lên hoảng hốt: "Xuống ngay!"

bốn cây hoa đá chẳng hề nao núng, bám nếp áo leo lên. Mang Trú giậm chân hét, rõ ràng dám dùng tay gỡ chúng xuống.

Cuối cùng, bốn tinh quái leo lên vai Mang Trú, mỗi bên hai đứa, bám chặt áo, yên. Đầu chúng cùng lúc phát sáng, ánh sáng xanh lam, xanh lục, tím và vàng hòa thành những quả cầu nhỏ bay lên, thẳng tiến mu bàn tay của Mang Trú.

Bốn cây hoa đá reo vang: "Wawawa...Yeah!"

Đổng Thiên Tâm phì : "Chúng nhận chủ thành công ?"

Tả Bách gật đầu: "Hẳn là ."

Cát Dương Chỉ Chỉ thì thở dài: "Thế mà cũng ?"

Bốn cây hoa đá đồng thanh hoan hô: "Yiyiyo...Yeah!"

Sắc mặt Mang Trú biến đổi liên tục: xanh, lục, vàng, tím, cuối cùng đen thui như than.

"Biến ! Mau giải trừ khế ước ngay!"

Bốn tinh quái đồng thanh: "Yiyiyo! Oh yeah!"

Tả Bách lắc đầu: "Rõ ràng, đám hoa đá chút... ngớ ngẩn."

Đổng Thiên Tâm và bông hoa nhỏ bật khúc khích.

 

Loading...