Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 54: Dựa vào cái gì?!

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:12
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thiên Tâm hành lang của bệnh viện trực thuộc đại học Bách Đảo, ánh hoàng hôn qua khung cửa sổ và thở dài.

Kể từ lúc đưa Đới Hiểu Hy nhập viện, 16 tiếng trôi qua. Nhờ sự phối hợp của tần phát thanh tổng hợp và cảnh sát, quá trình cấp cứu diễn thuận lợi. Cô bé sắp xếp ở một phòng bệnh đơn.

Bệnh viện chú trọng trường hợp , tổ chức hai cuộc hội chẩn khoa chỉ trong 16 giờ, tất cả các xét nghiệm đều xử lý qua kênh khẩn cấp.

Cô giáo chủ nhiệm và trưởng bộ môn của trường Trung học cơ sở 3 Tường Châu đến bệnh viện từ nửa đêm hôm , trong khi của Đới Hiểu Hy, bà Đới Kỳ Hoa, đưa tới bằng xe cảnh sát do đích trưởng đồn Trương hộ tống.

Mẹ của Đới Hiểu Hy mới 45 tuổi nhưng tóc bạc trắng. Khi tới bệnh viện, bà vẫn mặc nguyên chiếc áo đỏ đồng phục việc ở siêu thị. Bước phòng cấp cứu, bà ngơ ngác như thể hiểu chuyện gì. Chỉ đến khi các bác sĩ thông báo rằng Đới Hiểu Hy thương tích nặng, bà mới sực tỉnh và bật nức nở.

Trong đêm khuya bận rộn của phòng cấp cứu, bà Đới bên giường con gái, đôi tay thô ráp ngừng vuốt thẳng mái tóc lưa thưa của Hiểu Hy, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống khuôn mặt đang mê man, chăn gối, giấy nhập viện, hành lang và cả dây truyền dịch.

Cảnh tượng khiến ai cũng đành lòng tiếp. Vì phòng bệnh đơn quy định giới hạn thăm, nhóm của Đổng Thiên Tâm rời khỏi phòng, chờ kết quả hội chẩn thứ hai hành lang. Nguyệt Hạ hoãn bộ công việc của Thẩm Ước, để cùng .

Hành lang bệnh viện tỏa mùi t.h.u.ố.c khử trùng nhè nhẹ khi lau sạch. Phòng bệnh đơn của tầng yên tĩnh lạ thường. Từ cánh cửa khép hờ, họ loáng thoáng tiếng giáo viên chủ nhiệm và trưởng đồn cảnh sát trao đổi trong phòng bệnh.

Cô giáo chủ nhiệm:

“Đới Hiểu Hy là cán bộ phụ trách truyền thông của lớp, thích ca hát, học tập chăm chỉ… tuyệt đối chuyện bắt nạt ở trường… Bạn bè và các bạn học đều yêu quý em …”

từ tháng , em bắt đầu dấu hiệu mất tập trung lớp. Một bạn lén kể cho ... Giáo viên tư vấn tâm lý của trường cũng gặp và chuyện với em vài ... Có vẻ như em nhận một bình luận bất thường video đăng tải lên mạng…”

“Giáo viên tâm lý khuyên em xóa hết video và tạm thời để ý đến sự việc... Sau đó, độ nóng của sự việc nhanh chóng hạ nhiệt, em nhắc gì đến nữa… Tinh thần cũng dần định. Em thậm chí còn đăng ký biểu diễn tiết mục đơn ca cho lễ đón năm mới... Vậy tại … Thật đáng tiếc… Đây chắc chắn là thiếu sót của nhà trường!”

Mẹ của Hiểu Hy: “Là của … Vì kiếm thêm tiền ca đêm, cứ luôn bận, bỏ qua những dấu hiệu bất thường của con... đáng lẽ để ý hơn. Tất cả là của ! Con bé ngoan lắm, ngoan lắm! Con bé tan học xong còn nấu cơm mang cơm cho . Tất cả đều là của !”

Lữ Ngọ thở dài, đóng cánh cửa phòng bệnh .

Tả Bách hiệu cho gần, mở một video tải xuống.

Tiêu đề video: "Cố gắng cover bài 'Bạch Lộ Vi Sương', đăng: Nhật Xuất Hiểu Hiểu."

Cát Dương Chỉ Chỉ lên tiếng: “Đây là video gây vụ bạo lực mạng với Nhật Xuất Hiểu Hiểu. Hiện chỉ còn bản lưu trữ nền tảng đám mây.”

Video ngắn, chỉ 43 giây. Trong đó, Đới Hiểu Hy bên cửa sổ, mặc áo thun trắng, ngẩng đầu những tán cây xanh qua ánh nắng vàng. Gió khẽ tung mái tóc dài ngang lưng. Khuôn mặt nghiêng của cô bé ánh sáng lung linh như phát sáng cùng giọng ca trong trẻo.

Thẩm Ước: “Cô bé hát lắm mà!”

Đổng Thiên Tâm: “Video và bình thường thế , thể gây chuyện chứ?!”

Tả Bách mở video thứ hai.

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Đây là đoạn video ‘Chu Nhất Ca’ bình luận về video của Nhật Xuất Hiểu Hiểu. Nguyên gốc xóa, đây là bản lưu trữ.”

Video mở đầu bằng gương mặt trung niên bóng dầu của đàn ông, lời lẽ tự phụ, giọng điệu chế nhạo: “Các em, thật nhé, thật sự hiểu nổi phụ nữ thời nay! Vì chút lượt xem, vì chạy theo thần tượng, họ chẳng còn chút giới hạn nào cả!”

“Đây, hôm qua vô tình thấy một video, một fan nữ cover bài của thần tượng nam. Hát thì hát , nhưng xem... cô cố tình ăn mặc thế , ánh nắng chiếu , đường nét rõ ràng thế , là cố ý gây chú ý ?”

“… thực sự hiểu, bọn ngày ngày cày cuốc nội dung, còn loại thế chỉ cần vài thứ nhảm nhí là nổi tiếng. Thế giới thật là bất công!”

Đổng Thiên Tâm tức giận bật dậy: “Đây mà gọi là thứ con ?!”

là bịa đặt vô căn cứ, năng bậy bạ!” Lữ Ngọ phẫn nộ hét lên: “Tên đó giờ ở ?! sẽ lập tức dùng…”

Mang Trú siết chặt nắm tay, bốn hoa đá nhỏ đầu cũng đồng thanh kêu gào đầy bất bình. Tiểu Hoa đầu ủ rũ, vẻ mặt thất vọng.

Tả Bách trầm giọng, phân tích từng từ một: “Nội dung kiểu vốn dễ thu hút sự chú ý, thêm cơ chế đẩy tin tức theo sở thích cá nhân, video của ‘Chu Nhất Ca’ nhanh chóng đạt lượng tương tác cực lớn. Dòng chảy khổng lồ của thông tin đổ thẳng về phía video của Nhật Xuất Hiểu Hiểu, biến nó thành mục tiêu công kích."

Bình luận video:

“Từ bài đăng của Chu Nhất Ca mà đến đây, ban đầu tin, nhưng khi xem từng khung hình, giờ thì tin thật !”

“Đạo đức suy đồi, thế giới hết cứu !”

“Anh em , chúng thể để phụ nữ cưỡi lên đầu mà phán bậy như thế !”

“Haiz, xã hội bây giờ đúng là suy đồi quá!”

“Cô gái cũng chẳng gì đặc biệt, n.g.ự.c thì phẳng, gì hấp dẫn ?”

“Bạn ơi, đó gọi là ăn thì nho chua đấy!”

“Ai bảo ăn? ăn , và thấy chẳng gì ngon cả!”

“Nói cụ thể bạn?”

“Những fan nữ kiểu , để xem buổi diễn, để theo đuổi thần tượng, họ thể bất cứ điều gì, thậm chí là bán !”

“Bạn bảo, video , nhận ngay, cô gái chỉ là loại giả tạo, đóng vai ngây thơ thôi, buồn thật!”

“Hát thì cũng , chắc tiếng rên cũng lắm, haha!”

“Có vẻ nhiều kinh nghiệm nhỉ!”

Một bình luận kèm ảnh hiện lên, là ảnh thẻ học sinh của Đới Hiểu Hy.

“Anh em ơi, thông tin sản phẩm đây , mau lưu ngay!”

Thông tin cá nhân công khai đẩy làn sóng tấn công mạng và vu khống lên đến cao trào. Tiếp đó, các bình luận mất kiểm soát: chế giễu, lăng mạ, và hàng loạt sự nh.ụ.c m.ạ thô tục ngừng tuôn . Một từ ngữ kinh tởm đến mức hệ thống tự động gỡ bỏ ngay khi đăng tải… Sự việc trở nên bỉ ổi, vô lý, và khiến dám tin mắt .

Không ai nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-54-dua-vao-cai-gi.html.]

Nhất là Thẩm Ước và Nguyệt Hạ, từ đầu đến cuối, họ chỉ im lặng màn hình.

Trong thế giới giải trí đầy sóng gió, họ quá quen thuộc với những chuyện như . họ là những ngôi , lưng đội ngũ quan hệ công chúng, luật sư, tài chính, và công ty hỗ trợ để chống đỡ cơn sóng dữ. Còn Đới Hiểu Hy chỉ là một cô bé 13 tuổi, bất kỳ sự bảo vệ nào…

Đổng Thiên Tâm tức đến đỏ cả mắt: “Tại ?! Họ cô bé, thể như ?! Dựa cái gì mà thế?! Họ dựa cái gì?!”

Cát Dương Chỉ Chỉ màn hình đầy những bình luận tiêu cực, ngẩng đầu lên, gương mặt nhỏ bé nhợt nhạt: “Họ chỉ ghen tị, chỉ buồn chán, chỉ dài giường, cử động ngón tay một chút. Vì thể đổi thực tại của bản , họ trút bộ những ác cảm, uất hận tích tụ trong lòng lên thế giới ảo. Họ tận hưởng cảm giác chỉ cần một câu , là thể chà đạp một khác xuống bùn.”

“Họ nghĩ rằng điều đó khiến họ trở thành những kẻ thống trị mạng, những ‘vị thần’ quyết định phận khác. Và dù họ gì, gì, cũng chịu bất kỳ hậu quả nào. Vì , chuyện như thế cứ lặp lặp , vô tận, bao giờ chấm dứt.”

Tả Bách lặng lẽ tắt bình luận, tháo kính, để lau khóe mắt.

Mang Trú qua màn hình, nhẹ nhàng xoa đầu Cát Dương Chỉ Chỉ: “Lúc giải cứu tại tòa nhà Tiêu Thần, luồng oán khí tụ tập quanh đó bình thường. Có mùi của trận pháp Tam Hợp Bàn của Cao tộc. Ta cho rằng mang tên ‘Chu Nhất Ca’ chắc chắn liên quan đến khóa huấn luyện của Cao Sĩ.”

Cả nhóm đều biến sắc.

Một nhóm bác sĩ nhanh chóng băng qua hành lang, vội nhường đường. Họ đẩy cửa phòng bệnh, thông báo kết quả hội chẩn hai cho của Đới Hiểu Hy.

Một loạt thuật ngữ và liệu y khoa vang lên, Đổng Thiên Tâm hiểu, chỉ hiểu kết luận cuối cùng: Đầu của Đới Hiểu Hy tổn thương, nhưng nguyên nhân hôn mê thể là tâm lý. Không thể xác định khi nào cô bé sẽ tỉnh . Trong trường hợp nhất, cô bé thể tỉnh dậy bất cứ lúc nào; tệ nhất, cô bé sẽ bao giờ tỉnh , trở thành sống thực vật.

Các bác sĩ rời với tiếng thở dài.

Mẹ của Hiểu Hy bên giường, ôm mặt thành tiếng. Tiếng nức nở ngắt quãng của bà như từng nhát roi quất trái tim .

Đổng Thiên Tâm bước phòng bệnh, Nguyệt Hạ nhẹ nhàng đóng cửa , Cát Dương Chỉ Chỉ ngắt camera an ninh.

Thấy Đổng Thiên Tâm, của Hiểu Hy khuỵu gối định quỳ xuống: “ là các cháu cứu Hiểu Hy, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn…”

Mang Trú đỡ bà dậy, Đổng Thiên Tâm dìu bà xuống.

Lữ Ngọ đưa danh của .

Mẹ của Đới Hiểu Hy ngơ ngác: “Lữ Ngọ… luật sư?”

Lữ Ngọ lật mặt của danh . Logo cánh hoa tan biến, dòng chữ mới hiện : [Người truyền thừa “Linh Vũ”, văn hóa phi vật thể – Lữ Ngọ. Tộc trưởng tạm thời của Lữ tộc. Chuyên môn: trừ tà, cầu phúc, gọi hồn]

Mẹ của Đới Hiểu Hy: “Cái… cái ?!”

Lữ Ngọ mỉm : “Đới Hiểu Hy chỉ là may nhiễm tà khí. Chỉ cần dùng Linh Vũ trừ bỏ tà khí, cô bé sẽ tỉnh .”

Mẹ của Đới Hiểu Hy c.h.ế.t trân, nắm chặt danh trong tay như bám víu tia hy vọng cuối cùng. Nước mắt bà lăn xuống, giọng nghẹn ngào: “Thật… thật ?! Thật ?!!”

Lữ Ngọ gật đầu. Anh giơ tay , một bông hoa cẩm chướng hồng nhạt nở rộ lòng bàn tay. Những cánh hoa nhẹ nhàng lướt qua má của Đới Hiểu Hy, đôi mắt bà chợt mở to.

Bà thấy khung cảnh xung quanh đổi: Một cô gái với khuôn mặt tròn dễ thương bao phủ bởi một tầng ánh sáng ấm áp và trong trẻo. Thanh niên áo trắng, tóc dài toát ánh sáng sắc bén. Ánh sáng quanh Lữ luật sư rực rỡ và rực màu cầu vồng. Còn thanh niên đeo khẩu trang ở cửa chỉ phát những gợn sóng ánh sáng nhẹ nhàng.

Bà cũng thấy năm “nhân vật nhỏ” dễ thương vây quanh gối của Đới Hiểu Hy: một bông hoa nhỏ và bốn cây hoa đá, tất cả đều líu ríu bằng thứ ngôn ngữ bà hiểu.

Trên màn hình điện thoại của trai đeo kính cũng hiện lên hình ảnh của một nhân vật nhỏ, nó : “Tiểu Hoa, Tiểu Hoàng, Tiểu Lục, Tiểu Tử, Tiểu Lam rằng Đới quá nhiều. Chúng con lo.”

Bà bịt miệng, nước mắt rơi lã chã.

Lữ Ngọ tạo một cơn mưa cánh hoa đầy màu sắc, trong khi Mang Trú lơ lửng , ngâm xướng vẽ bùa. Một cánh hoa bay tới trán Đới Hiểu Hy, hóa thành một tia sáng rực rỡ nhập cơ thể cô bé, chạy dọc qua các mạch máu, đó về tay Mang Trú.

Mang Trú thở phào: “Hai phách trong ba hồn bảy phách của cô bé rời thể. Có lẽ tà khí tấn công tại tòa nhà Tiêu Thần mà vô tình đ.á.n.h mất. Chỉ cần tìm .”

Lữ Ngọ cánh hoa trong tay: “ khi mất hai phách, ba hồn trở nên định. Phải tìm cách giữ vững ba hồn còn , nhất là ngăn tà khí xâm nhập nữa.”

Đổng Thiên Tâm: “Ý là chúng cần chia ba nhóm: một nhóm tìm hai phách mất của Đới Hiểu Hy, một nhóm tiêu diệt tà khí tập trung từ trận pháp Tam Hợp Bàn, và một nhóm ở bảo vệ cơ thể của cô bé. thiếu nhỉ?”

Cả nhóm đồng loạt Thẩm Ước.

Thẩm Ước hoảng hốt lùi : “Này, , , chỉ là một ngôi giải trí bình thường thôi mà!”

Mang Trú: “Giọng hát của mang một phần linh lực của Lộc Thục. Ở đây hát, bảo vệ Đới Hiểu Hy.”

Thẩm Ước chỉ tay mũi : “Một á?!”

Nguyệt Hạ vui: “ cũng ở !”

Tiểu Hoa và bốn cây hoa đá đồng loạt giơ tay, reo lên: “hây dô hây dô!”

(Cát Dương Chỉ Chỉ dịch: “Chúng con cũng ở giúp!”)

Đổng Thiên Tâm nắm tay Thẩm Ước: “Nhờ đấy!”

Thẩm Ước thở dài sâu: “Vì danh dự của một ca sĩ! Chơi tới bến thôi!”

Tả Bách: “ và Cát Dương Chỉ Chỉ sẽ theo địa chỉ IP để tìm vị trí của Chu Nhất Ca!”

Lữ Ngọ: “ sẽ cùng Giáo sư Tả, đảm bảo tên đó tan thành tro bụi!”

Mang Trú Đổng Thiên Tâm: “Những phách rời khỏi thể mong manh. sức mạnh Long Thần của quá mạnh. Chỉ khí chất thanh khiết của dòng tộc Hoạn Long mới nuôi dưỡng .”

Đổng Thiên Tâm gật đầu: “Vậy sẽ cùng !”

Mẹ của Đới Hiểu Hy rưng rưng nước mắt, chằm chằm họ: “Các cháu… thực sự thể… cứu … Hiểu Hy ?”

Cả nhóm đồng loạt , ánh hoàng hôn rực rỡ ngoài cửa sổ như nhuộm cả bầu trời đỏ rực.

“Yên tâm, chúng là chuyên gia mà!”

 

Loading...