Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 58: Từng bước diệt trừ Thái Tuế
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:16
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt biển chuyển dần sang màu đen tối, đục ngầu và sền sệt như dầu đen.
Những con sóng cuộn trào, phát tiếng ầm ầm như hàng ngàn ngọn núi lửa đáy biển đang chuẩn phun trào khiến cả vùng biển sôi sục.
Phía bầu trời, từng cụm mây đen khổng lồ cuộn xoáy dữ dội, hình thành một vòng xoáy khổng lồ như hút sạch đám mây thế gian.
Không khí dần loãng , Đổng Thiên Tâm hệt như một con cá vớt khỏi nước, đến thở cũng trở nên cực kỳ khó khăn.
Ở tâm vòng xoáy mây đen, những tia sét bắt đầu lóe lên, tiếp theo là tiếng sấm đinh tai nhức óc, các luồng oán khí tỏa điên cuồng. Xen giữa tiếng sét, một tràng quái dị vang vọng khắp gian.
“Hahaha... hahaha...”
Đổng Thiên Tâm run rẩy cả . Cô nhận âm thanh đó, chính là Thái Tuế!
“Tiểu Chúc Long, chúng gặp . Mấy ngàn năm trôi qua, ngươi vẫn yếu đuối như , hahaha...”
Đổng Thiên Tâm căng tay bám chặt áo Mang Trú.
Mang Trú vẫn điềm tĩnh, nét mặt cương nghị như băng, chỉ nhíu mày bảo: “Sớm hơn dự đoán...”
Đổng Thiên Tâm lo lắng: “Ý là gì?!”
Mang Trú đầu cô, ánh mắt sáng rực: “Đừng lo, đây.”
Anh lập tức kết ấn, đôi tay di chuyển nhanh như chớp, chỉ còn những ảo ảnh mờ nhòa. Giọng vang lên: “Thiên hạ chi linh, tinh khí chi vật, càn khôn hành đức, diệu minh thủy chung, phong hành địa thượng, phi long tại thiên... ”
Toàn Mang Trú bừng sáng rực rỡ, chói lóa như một mặt trời giữa đêm đen.
Một trận pháp hộ mệnh hùng vĩ bung nở khắp gian, vươn tới tận rìa trời đất, như một mái vòm ánh sáng khổng lồ, che chở cả biển khơi và đất liền phía .
Nó và hùng tráng hơn bất kỳ trận pháp nào mà Đổng Thiên Tâm từng thấy, những mạch sáng mỏng manh uốn lượn tựa dòng sông, tỏa muôn vàn tia sáng lấp lánh. Tại các điểm giao , các ký hiệu cổ xưa nổi bật, tạo thành một tấm t.h.ả.m thêu hoa văn tinh xảo như dệt từ ánh trời.
Đứng giữa trung tâm trận pháp, cảm giác chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ mênh mông.
Mang Trú đưa bàn tay về phía : “Hãy giúp giữ vững trận . Ta sẽ ngay.”
Đổng Thiên Tâm chẳng chút do dự, lập tức chắp tay nhận nhiệm vụ, còn hét lớn: “Cố lên nhé!”
Mang Trú hóa thành một vệt sáng như băng, xông thẳng vòng xoáy oán khí.
Đổng Thiên Tâm chỉ cảm thấy vai đột nhiên trĩu xuống, áp lực đến từ trận pháp. Dẫu , cô kinh ngạc nhận áp lực nhẹ hơn dự kiến.
“Có lẽ những đêm thức trắng nghiên cứu trận pháp cùng cuối cùng cũng kết quả. Chắc chắn cải tiến gì đó .” cô thầm đoán.
Dù chỉ lướt qua trong đầu, tâm trí cô mau chóng trận chiến bên hút chặt.
Những mảng oán khí như gặm mòn cả bầu trời, ngưng tụ thành hàng ngàn lưỡi kiếm đen tuyền, đ.â.m xuyên qua mây, lao thẳng về phía Mang Trú.
Cơ thể tỏa sáng bởi ánh trắng thuần khiết, tà áo tung bay phần phật, mái tóc dài bạc lấp lánh như dòng thác, để một vệt sáng nổi bật. Trong tay là Minh Đao mang theo tiếng sấm rền, đ.â.m thẳng những lưỡi kiếm oán khí dày đặc.
Trời đất rung chuyển, sấm sét vang dội, biển cả gào thét.
Trận pháp hộ mệnh phát âm thanh chói tai, Đổng Thiên Tâm chao đảo suýt ngã khi áp lực trận pháp tăng thêm ba phần. Cô nghiến răng vững, chịu khuất phục.
“Mình ! Mình nhất định sẽ trụ vững!”
Loạt tấn công đầu tiên khép với kết quả ngang tài ngang sức, chẳng bên nào chiếm thế thượng phong. Thái Tuế cuồng loạn, oán khí trong vùng xoáy bỗng tạo thành mạng nhện đen khổng lồ... đó chính là trận Tam Hợp Bàn cỡ đại.
Tại trung tâm xoáy oán khí, Thái Tuế dần dần lộ diện: cặp chân dài, đuôi rắn, cơ thể hẹp dài đen ngòm, gằn giữa tầng oán khí.
Mang Trú lạnh lùng hừ một tiếng, đột ngột tung Minh Đao.
Minh Đao vẽ thành một vòng sáng lớn , biến thành Trận Ngũ Đức khắc năm chữ “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín”. Năm chữ xoay tít, đẩy tiến độ trận lên nhanh chóng: [91,35%... 95,69%... 98,88%... ]
Toàn Mang Trú nhập luồng sáng của Trận Ngũ Đức, dần hiện Chân Thân Chúc Long duy nhất của Tam Giới.
Chúc Long vươn uyển chuyển như dải ngân hà giữa trời, lớp vảy rồng trắng muốt như ngọc, mỗi trườn sẽ phát âm thanh trong trẻo.
Khi cặp mắt rồng vàng chói mở , ánh như xuyên qua cả vũ trụ.
Sức mạnh trắng và đen quấn lấy dữ dội giữa cơn giông bão. Đổng Thiên Tâm cảm nhận linh hồn như hòa chung nhịp điệu với trận pháp, đầu cô ong ong, dày thắt .
Trận Ngũ Đức chạm trán với trận oán khí của Thái Tuế. Oán khí và chú văn đan cài, x.é to.ạc bầu trời, liên tục nổ tung.
Bỗng, một vết nứt lớn xuất hiện trận pháp hộ mệnh, Đổng Thiên Tâm phun một ngụm máu, quặn thắt trong đau đớn.
Cũng lúc , ánh sáng từ Trận Ngũ Đức đột ngột bùng mạnh, Chúc Long trắng muốt xé rách tầng mây, tỏa sáng, tách thành hàng vạn Minh Đao, đồng loạt lao Thái Tuế...
Cơ thể Thái Tuế cháy bùng như phốt pho trắng, đám oán khí xung quanh cũng bốc cháy dữ dội. Tiếng gào thét hoảng loạn của Thái Tuế vang lên: “Không thể nào... bản tôn là Thái Tuế... bất t.ử bất diệt... ”
Trận Ngũ Đức rực sáng khắp bầu trời, năm chữ “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín” nhập tạo thành ký hiệu rực rỡ “99,99%”, xoay tròn vút lên, chú văn sắc bén như hàm răng khổng lồ nghiền nát Tam Hợp Bàn và thể Thái Tuế thành tro bụi.
Chúc Long trắng muốt kiêu hãnh uốn lượn giữa trời, ngẩng cao đầu vô tận, tựa như đang lắng tiếng gọi của vũ trụ.
Đổng Thiên Tâm bất giác cảm thấy bất an, hoảng hốt hét lên: “Mang Trú... ngay... ”
Thân rồng khẽ run lên, đầu, đôi mắt vàng in rõ hình bóng Đổng Thiên Tâm trong trận. Trận Ngũ Đức còn sót chuyển thành hàng vạn sợi sáng hòa rồng.
Chúc Long khổng lồ chao liệng, quẫy đuôi, phá gió bay về phía Đổng Thiên Tâm. Từng mảng ánh sáng tan dần vảy rồng, rồng biến hóa trở hình dáng một con cao lớn, mái tóc đen dài.
Mang Trú đáp mặt Đổng Thiên Tâm, làn da trắng tinh như tuyết, gương mặt điềm tĩnh, ngẩng đầu đầy kiêu hãnh, đưa tay : “Đổi .”
Đổng Thiên Tâm vội trao quyền giữ trận pháp, cô dè dặt vòng quanh , săm soi khắp nơi. Cô ngạc nhiên khi thấy chẳng thương chút nào, cảm giác gì đó lạ.
“Một trận đại chiến động trời như thế, thương gì cả thế?”
Không để cô nghĩ ngợi, Mang Trú chạm nhẹ tay cô. Ngay lập tức, áp lực trận pháp cô biến mất, trận pháp hộ mệnh vỡ tan thành những đốm sáng li ti biến mất trung.
Cô thở phào: “Thái Tuế dù gì cũng là một con boss khét tiếng, mà hạ gục quá dễ dàng. Nghe thật chút nào.”
“Chỉ là Thái Tuế thôi mà, thể xử gọn trong lòng bàn tay!” Mang Trú khoanh tay, giọng đầy tự tin: “Ta phong ấn gã. Đừng lo.”
“Phong ấn bao lâu?” Đổng Thiên Tâm hỏi.
Mang Trú ậm ừ: “Ít nhất...”
Ngay lúc , lưng đột ngột xuất hiện một sợi oán khí mảnh như tơ, phóng thẳng . Đổng Thiên Tâm phản xạ nhanh hơn suy nghĩ, lập tức đẩy . lúc , một tấm giáp đơn giản xuất hiện mặt Mang Trú, còn phía lưng Đổng Thiên Tâm vụt lên một thanh kiếm gỗ đào tỏa sáng.
Sợi oán khí lập tức chia thành hai luồng, một nhắm Mang Trú tấm giáp chặn , khiến tấm giáp vỡ tan, phần còn xuyên qua thanh kiếm gỗ đào, chui thẳng lồng n.g.ự.c Đổng Thiên Tâm.
Cô cứng đờ như khúc gỗ rơi xuống. Mang Trú vội ôm chặt cô, gương mặt hoảng loạn: “Đổng Thiên Tâm!”
Trong vòng tay , tay chân Đổng Thiên Tâm tê cứng, đôi môi mấp máy: “… sắp… ?”
“Đừng bậy!” Mang Trú gần như quát lên, đôi mắt đen lóe đỏ: “Cô sẽ !”
Anh liếc nhanh về thanh kiếm gỗ đào lưng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-58-tung-buoc-diet-tru-thai-tue.html.]
Thanh kiếm phát âm thanh tựa tiếng rồng gầm, bùng thành một đốm sáng, biến mất.
Mang Trú thoáng cau mày, ánh mắt dịu hẳn.
Đổng Thiên Tâm chạm nhẹ n.g.ự.c , giọng run run: “Sao… thấy đau chút nào… Ơ?”
Gió biển lạnh lẽo thổi tới, cô chỉ cảm thấy ớn lạnh.
Cô sờ khắp , hề vết thương, tóc tai cũng còn nguyên. Sau vài nhịp thở, tinh thần cô hồi phục.
“À!” Cô vỡ òa: “Tấm giáp với thanh kiếm đều chức năng bảo vệ! Giáp bảo vệ , kiếm gỗ đào bảo vệ . Tất cả nhờ lòng tin của Hoàng Sa Bảo và A Mục!”
Mang Trú thoáng bĩu môi: “Cuối cùng cô cũng hiểu .”
Vừa dứt lời, đầu bỗng dưng xuất hiện hai cái tai mèo lông xù.
Đổng Thiên Tâm: “...”
“Ta đói .” Mang Trú nghiêng đầu, hờ hững : “Về nhà ăn cơm thôi.”
Đổng Thiên Tâm giơ tay kéo , cùng cưỡi gió bay về phía thành phố Bách Đảo: “Tối nay bận rộn quá trời: nào là gọi hồn, thu hồn, xong còn đ.á.n.h boss. Ít nhất ăn ba cái đùi gà mới đủ hồi phục... ”
Chưa hết câu, Mang Trú nhẹ nhàng rút tay khỏi tay cô.
Đổng Thiên Tâm ngoái đầu, bối rối: “Sao ?”
Mang Trú lơ lửng giữa biển trời, ánh mắt lặng thinh. Đằng , chân trời dần ánh lên màu bạc của bình minh.
Ánh sáng sinh vật phù du mặt biển khẽ hắt lên tà áo trắng, lấp lánh như ngọc. Một tia sáng chạm đúng gương mặt như tuyết của , tựa như trở thành một chiếc vảy rồng trắng, phất phơ tan theo gió.
Đổng Thiên Tâm sững sờ.
Những chiếc vảy trắng bắt đầu rơi từ cằm Mang Trú, chiếc thứ hai, thứ ba… Không bao nhiêu vảy rồng trắng lả tả rụng xuống, vỡ vụn như gốm sứ.
Đổng Thiên Tâm hốt hoảng lao đến, cố bắt lấy từng chiếc vảy: “Anh thương ư?! Sao vảy rồng rơi? Anh gặp vấn đề gì thế?!”
Mang Trú chậm rãi : “Cô còn nhớ Định luật Bảo Năng lượng mà Giáo sư Tả chứ?”
“Giờ mà còn lảm nhảm gì thế hả?!”
“Thái Tuế hiện nay là kết tinh oán khí ngàn năm, năng lượng vô biên. Để chống , cần một trận pháp sở hữu năng lượng tương đương. vận hành trận pháp, cần một tâm trận mang năng lượng cực lớn.”
Đầu óc Đổng Thiên Tâm choáng váng: “Anh đang … tâm trận chính là... ”
Mang Trú thản nhiên ngẩng đầu, đôi tai mèo trắng vẫn rung rinh: “Tất nhiên là , Chúc Long duy nhất của Tam Giới.”
“Anh điên ?!” Đổng Thiên Tâm thét: “Sao bàn với mà tự ý hả?!”
“Bảo vệ Tam Giới là sứ mệnh trời sinh của tộc Chúc Long, cũng là niềm kiêu hãnh tối cao.”
“Im !” Đổng Thiên Tâm gào lên: “Anh là rồng của ! Sống c.h.ế.t do quyết định! Chỉ rụng vài chiếc vảy thôi, Lữ Ngọ nhất định sẽ cách! Chúng vẫn còn thời gian... đúng, còn thời gian!”
Cô nắm chặt má , ép đối diện với , ánh mắt cực kỳ mạnh mẽ: “Nhìn ! Nhìn ngay! Dừng thời gian !”
Mặt Mang Trú cô bóp thành khối tròn, mí mắt khẽ chớp như điều gì đó, nhưng cùng lúc giữa họ, những bong bóng hình trái tim màu hồng “biu biu” liên tục bật .
Kỹ năng dừng thời gian khởi động thành công!
“Đi! đưa về!” Đổng Thiên Tâm kéo tay Mang Trú, lướt ngang mặt biển trong thế giới yên.
Mọi thứ đều bất động: sóng nước ngưng đọng, gió biển lặng im. Những vảy rồng tan chảy trong khí giao thoa cùng bong bóng trái tim, va chạm khẽ khàng tạo nên những âm thanh nhẹ nhàng, khiến cả thế giới như chỉ còn tiếng tim hai đập.
Khi quả bong bóng hồng cuối cùng biến mất, n.g.ự.c Đổng Thiên Tâm thắt , cô phun máu, mất kiểm soát phong lực, suýt thì rơi xuống mặt biển.
Mang Trú vội giữ lấy cô, mày nhíu chặt: “Kỹ năng của cô tới giới hạn .”
Đổng Thiên Tâm trừng mắt , tức đến phát .
Mang Trú né tránh ánh mắt cô. Vảy dần rụng sạch, cơ thể mờ nhạt đến nỗi thể thấy rõ nhịp tim bên trong.
“Cấm thuật! Phải dùng cấm thuật tộc Chúc Long!” Đổng Thiên Tâm hét: “Anh thể hút năng lượng từ !”
Mang Trú hoảng hốt: “Đổng Thiên Tâm, ... ”
Cô để hết câu, hôn mạnh lên môi .
Mang Trú cảm nhận môi tê rần, răng chạm răng, Đổng Thiên Tâm phồng má sức “thổi” năng lượng cho , khiến nhịn mà bật .
“Hút ? Khỏe hơn ? Mọc vảy ?!” Cô cuống cuồng hỏi, ánh mắt thấp thỏm lo âu.
Thấy mỉm thì phẫn nộ: “Còn ... ”
Đột nhiên, Mang Trú kéo cô lòng, nhẹ nhàng hôn .
Đổng Thiên Tâm c.h.ế.t trân, mắt trợn to.
Mang Trú khép mi, một giọt lệ đỏ rơi dài má.
Cô sững sờ, tim như ngừng đập. Anh nhẹ nhàng buông cô .
“May là từng thề với tộc Chúc Long, bao giờ dùng cấm thuật. Nếu , Đổng Thiên Tâm , lẽ ‘ăn’ sạch cô .” Anh kèm theo nụ nhàn nhã.
“Anh cứ việc ăn ! đồng ý! Anh gì cũng !” Cô , cố vươn tay bắt lấy , nhưng tay cô chỉ xuyên qua ảnh mờ ảo .
Giờ cô thể chạm nữa.
Mang Trú hóa thành những mảnh cánh trong suốt tựa cánh ve, lung linh nhưng cũng biến mất, tan hòa nguyện lực xung quanh.
“Ta ăn cô. Cô ồn ào thế thì chắc cũng chẳng ngon .” Anh mỉm kiêu hãnh.
Đổng Thiên Tâm gào khản, nước mắt giàn giụa: “Mang Trú... đừng ... xin ... đừng rời bỏ …”
Lần đầu tiên, lộ cả hàm răng, đôi tai mèo trong suốt rung rinh trong gió. Anh chắp tay, nghiêm trang hành lễ: “Tộc Chúc Long - Mang Trú, đa tạ ân tình của tộc Hoạn Long - Đổng Thiên Tâm. Nay xin cáo biệt, chúc cô an khang, cả đời bình yên lo âu.”
Mặt trời nhô dần đường chân trời, sóng biển lấp lánh như ngọc, trời cao xanh thẳm, biển khơi vô tận.
Ngày mới bắt đầu.
Hôm nay, quả là một ngày trời quang mây tạnh.
kể từ lúc ,
Tam Giới còn Chúc Long,
Thế gian chẳng còn Mang Trú nữa.