Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 6: Thực đơn của rồng
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:22
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba giờ sáng, màn đêm dày đặc như bát chè mè đen nguội lạnh.
Chiếc Porsche mui trần màu đỏ rực rạch toạc bóng tối, lao vút đến khu căn hộ Bồng Lai. Lữ Ngọ mặc bộ đồ ngủ in hình capybara, tay xách túi lớn túi nhỏ, nhảy phắt xuống xe. Vừa gọi ầm ĩ, xông thẳng thang máy lao nhà.
"Tổ tiên , nhầm , điện hạ Mang Trú thể... ôi trời ơi!"
Đổng Thiên Tâm đang bệt ghế, nửa gục xuống bàn ăn, ngáp liên tục, trông kiệt quệ.
Mang Trú đối diện, nét mặt nhăn nhó, thở dồn dập, mồ hôi rịn trán. dù thế nào, vẫn cố giữ tư thế thẳng tắp đầy nghiêm nghị.
Lữ Ngọ tự nhiên hạ giọng: "Hai ?"
Đổng Thiên Tâm liếc mắt hiệu về phía... bụng của Mang Trú.
"Ục ục, ục ục!"
Bụng của vị điện hạ vĩ đại phát những tiếng réo vang đầy uy lực.
Lữ Ngọ nuốt nước bọt: “Không hổ danh là Mang Trú điện hạ, tiếng bụng réo cũng oai phong lẫm liệt như ."
"Không cần ăn uống ? Vả mặt đấy!" Đổng Thiên Tâm lườm một cái.
"Đó là truyền thuyết thôi mà.” Lữ Ngọ lẩm bẩm: “Ngàn năm trôi qua, ngay cả tên lửa còn bay lên trời , lỡ rồng cũng tiến hóa thì ?" Sau đó hì hì: “ rõ khẩu vị của điện hạ, thời gian gấp quá nên chỉ chuẩn vài món tạm thời, mong ngài ăn tạm ."
Vừa , bày đống đồ ăn mang theo lên bàn, như thể dâng báu vật: một hộp thịt sống còn chảy máu; hai con gà mái già, cổ vẫn rỉ máu, lông còn nguyên; và một bể cá nhỏ với một con cá kim long nặng ít nhất năm ký, đang quẫy đuôi bơi qua bơi .
Đổng Thiên Tâm: "..."
Cái là cái quái gì?!
"Thịt bò Yak sống, gà mái thả vườn mới thịt, cá sống tươi rói! Toàn là đồ đại bổ!" Lữ Ngọ tít mắt.
Mang Trú lườm , hai mắt rồng long sòng sọc.
Đổng Thiên Tâm nhăn mặt: "Anh định để ăn sống thật ?"
Lữ Ngọ nghiêm túc đáp: "Rồng chẳng ăn đồ sống ?"
Một trong hai con gà mái c.h.ế.t hẳn, giật chân một cái, khiến khóe mắt Mang Trú cũng giật theo.
Đổng Thiên Tâm đưa tay lên xoa trán.
Mang Trú nghiến răng: "Ta, dùng đồ nấu chín."
"À, , !" Lữ Ngọ hớn hở lôi một hộp bánh tart trứng: “Đây là đồ ăn đêm mua cho , dâng tặng ngài."
Mang Trú cầm một miếng lên, quan sát cẩn thận, c.ắ.n thử một miếng nhỏ. Ngay lập tức, yết hầu co giật, vơ lấy giấy ăn, há miệng phun , ho sặc sụa ngừng.
Lữ Ngọ sợ đến đờ , còn Đổng Thiên Tâm thì lùi xa một an .
Mang Trú ho dữ dội suốt nửa phút, cuối cùng ngẩng đầu lên, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt. Đôi mắt đỏ ướt rượt khiến cả trông thật đáng thương.
Lữ Ngọ ngập ngừng: "Lẽ nào rồng ăn bánh tart trứng ?"
Đổng Thiên Tâm nhún vai: " chỉ mèo ăn sô cô la thôi."
"Làm điện hạ Mang Trú, một con rồng oai hùng, so với mèo chứ?"
"Vậy rồng thì ăn gì?"
"Đổng gia các chẳng chuyên nuôi rồng ? Bố cô để cuốn sách dạy nấu ăn nào ?"
"Bố mất khi mới năm tuổi. Ngoài mạng sống , chẳng để gì cả."
Không khí chợt lặng .
Mang Trú vịn bàn, ngỡ ngàng sang. Lữ Ngọ chợt nhận lỡ lời, vội bịt miệng : “Xin …"
Đổng Thiên Tâm nhún vai: "Không , chuyện qua lâu lắm . Anh thử nghĩ xem, trong di chúc của Đổng Cát Niên kèm phụ lục điều khoản bổ sung nào ?"
"Hoàn ." Lữ Ngọ vò đầu: “Hay thử hầm thịt bò với gà mái xem ?"
"Khoan !" Mang Trú hít sâu một : “… Thời thơ ấu của , đồ ăn đều do gia tộc chuyên nuôi rồng chuẩn . Kẻ ngoài can thiệp."
"Ý là.” Đổng Thiên Tâm chỉ mũi : “Anh chỉ thể ăn thức ăn do thôi ?"
Mang Trú im lặng thật lâu, cuối cùng miễn cưỡng gật đầu một cái.
Lữ Ngọ bèn kêu lên: "Trời ơi, sớm! Tiểu tổ tông, cô mau bếp nấu gì đó cho Mang Trú điện hạ !"
Đổng Thiên Tâm khổ: "Đừng mà hối hận nhé."
Đổng Thiên Tâm từ nhỏ ít biệt danh.
Lớp năm tiểu học, cô một đ.á.n.h bại năm nhóc học cấp hai, chiến thắng áp đảo. Vì trường tiểu học cô học lúc đó ở khu Nam thành phố Bách Đảo, cô gọi là "Nam Bá Thiên - Tiểu Thép Nổ". Suốt những năm đó, cô đ.á.n.h bại đối thủ trong khu Nam, ai đủ sức đe dọa vị trí bá chủ của cô. Lũ côn đồ nhỏ danh sợ, lượt biến mất, nhờ đó đóng góp nhỏ việc giữ gìn an ninh cho thành phố Bách Đảo.
Lên cấp ba, áp lực học hành ngày càng lớn, chẳng ai còn tâm trí mà gây sự: “Nam Bá Thiên" cũng dần rút lui khỏi chốn giang hồ. Trưởng đồn cảnh sát Trương hài lòng, cũng khoe Đổng Thiên Tâm lớn, hiểu chuyện, cải tà quy chính.
Tốt nghiệp cấp ba, cô thi đậu một trường đại học hạng hai. Cả đồn cảnh sát khu Hương Châu mừng rỡ như mở hội. Nếu vì quy định của tổ chức, trưởng đồn Trương lẽ dựng miếu đốt nhang cảm tạ trời đất .
Ngày nhận giấy báo trúng tuyển trùng với sinh nhật trưởng đồn Trương, Đổng Thiên Tâm đầu phá lệ bếp, nấu một nồi mì trường thọ. Kết quả, bộ 21 cảnh sát trong đồn đều nhập viện.
Nguyên nhân: Ngộ độc thực phẩm.
Sự việc trở thành trò cho các đồng nghiệp của 120, 110 và 119 suốt một năm trời.
Đổng Thiên Tâm tròn 18 tuổi phong danh hiệu "Sát thủ nhà bếp".
Nói thì chuyện cũng khá kỳ lạ. Trước năm 18 tuổi, Đổng Thiên Tâm cũng từng thử sức trong bếp, dù hương vị bình thường nhưng chí ít cũng ăn . Không ngờ, khi trưởng thành, cô tự lĩnh hội "nghệ thuật ẩm thực hắc ám" mà cần ai dạy. Bất kỳ món ăn nào qua tay cô đều biến thành những thứ... khó hiểu, thậm chí còn là độc dược.
Trong suốt 4 năm đại học, thành tích của cô như :
Một nồi mì ăn liền: khiến bốn bạn cùng phòng nhập viện, nguyên nhân: ngộ độc thực phẩm.
Một đĩa khoai tây chiên: đưa bốn cô gái phòng bên cạnh viện, nguyên nhân: ngộ độc thực phẩm.
Một bát sữa nóng: hạ gục ba chú mèo hoang, mất 2000 tệ để cứu sống.
Một bình nước máy: c.h.ế.t bộ cây cảnh ở đồn cảnh sát khu Hương Châu...
Về , nghiệp đại học, , Đổng Thiên Tâm từng ý định tự nấu ăn để tiết kiệm.
Không ngờ, kỹ năng "ẩm thực hắc ám" của cô càng thăng cấp, ba ngày liên tiếp tự đầu độc , phòng cấp cứu. Trớ trêu , cả ba ngày đều gặp cùng một bác sĩ.
Lần cuối cùng, bác sĩ cô giường truyền nước mà khuyên nhủ đầy tâm huyết: "Ăn đồ ngoài , ít nhất nó lấy mạng cô."
Đổng Thiên Tâm đành nghẹn ngào chia tay căn bếp.
Chỉ là, thể ngờ , thời gian trôi qua, cô ngày bếp nấu ăn… mà còn là nấu cho một con rồng!
Thật lòng mà , dù cô ưa nổi Mang Trú, nhưng vẫn chút lương tâm. Cô dám đụng đến mấy nguyên liệu cao cấp mà Lữ Ngọ mang tới, chọn giải pháp an nhất là mì ăn liền. Để chắc chắn, cô nấu tận 10 phút, rửa bát đũa ba , mới dám bưng .
Những sợi mì ướt át, nhão nhoẹt chất thành đống trong bát, tỏa mùi nước súp gà từ gói gia vị. Ít nhất, thoạt nó vẫn khá bình thường.
Lữ Ngọ, cả buổi mong ngóng, thấy một bát mì ăn liền thì thất vọng: "Chỉ cho Mang Trú điện hạ ăn cái thôi ?"
Đổng Thiên Tâm chột : "Chứ còn gì nữa?"
Mang Trú nhíu mày, quan sát bát mì một lúc, cúi xuống ngửi thử. cầm đũa, gắp lên một sợi, cẩn thận đưa miệng, c.ắ.n một miếng, nhai vài cái, nuốt xuống. Chờ thêm vài giây thấy gì bất thường, mới từ tốn tiếp tục ăn, nhai kỹ, nuốt chậm, thưởng thức kỹ lưỡng.
Lữ Ngọ nuốt nước bọt: "Hình như cũng thơm đấy chứ."
Mười lăm phút , bát mì sạch trơn. Mang Trú uống hết nước súp, đặt đũa xuống, hai tay đặt đầu gối, liếc Đổng Thiên Tâm: "Tạm chấp nhận ."
"Có ăn là may ..."
Đổng Thiên Tâm lẩm bẩm trong miệng, nhưng trong đầu nghĩ: Hệ tiêu hóa của tên cũng quá đỉnh, chừng đúng là rồng thật.
Vất vả cả buổi tối, cuối cùng cũng cho vị chúc long đại nhân ăn no. Lữ Ngọ thở phào, đưa cho Đổng Thiên Tâm một hóa đơn: "Đây là chi phí tối nay. Thịt bò 500, hai con gà mái 200, cá kim long và bể cá 6000. Chuyển khoản qua WeChat nhé."
Đổng Thiên Tâm kinh ngạc: "Không mấy khoản do công ty luật các chi trả ?"
"Chúng chỉ thanh toán các khoản trong dự án thừa kế, ví dụ như phí quản lý tài sản , tiền nước, tiền điện, sưởi ấm, gas, v.v. chi phí cá nhân của cô và Mang Trú điện hạ, chúng thể chịu ."
"…"
"Đây là quy tắc tổ tiên để , dù cô cũng là truyền nhân của dòng họ Hoạn Long. Chúng tuyệt đối thể vượt quyền ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-6-thuc-don-cua-rong.html.]
"…"
"Yên tâm, chỉ cần vượt qua bài kiểm tra Hoạn Long và thừa kế khối tài sản khổng lồ, mấy chi phí chẳng đáng là gì!”
Đổng Thiên Tâm chỉ đ.ấ.m cho Lữ Ngọ một trận.
" còn chuẩn một món quà cho Mang Trú điện hạ.” Lữ Ngọ kéo từ cửa hai cái túi lớn: “Đây là thường phục của Mang Trú điện hạ, tổng cộng ba mươi bộ. Còn đây là chiếc điện thoại đời mới nhất, thiết kế riêng cho ngài. Các chức năng cơ bản đều , và cài đặt sẵn phần mềm Đằng Long. Mang Trú điện hạ mang theo bên , thể cập nhật dữ liệu kiểm tra cơ thể lúc nơi, tiện cho cô theo dõi và kịp thời điều chỉnh kế hoạch Hoạn Long."
Nói tới đây, Lữ Ngọ hạ giọng: "Những thứ đều do tài trợ cá nhân đấy, thế nào? Đủ nghĩa khí ?"
Đổng Thiên Tâm gằn, nhét hóa đơn tay : "Những thứ mang tới, chẳng ăn miếng nào. Mang tất cả , trả tiền!"
Lữ Ngọ: "Này , cô tận một trăm triệu tài sản thừa kế cơ mà!"
"Haha, cầm xu nào !"
Lữ Ngọ lẩm bẩm "đồ keo kiệt.” miễn cưỡng dọn dẹp bàn ăn. Anh tiện tay nhấc cái nồi nhỏ nấu mì, thấy còn chút nước súp, bèn đưa lên miệng uống thử.
Mang Trú lập tức Lữ Ngọ chằm chằm, ánh mắt như một con mèo cướp mất cá khô.
Đổng Thiên Tâm hoảng hốt: "Này!"
Lữ Ngọ húp nước, chép chép miệng: "Cũng bình thường thôi mà…” Chưa dứt lời, mặt đột nhiên tái xanh, mắt trợn trắng, ngã vật đất, tay chân co giật, miệng sùi bọt mép.
Mang Trú trố mắt: "Tà khí nhập thể ?!"
Đổng Thiên Tâm lập tức gọi 120.
Mười lăm phút , xe cứu thương của bệnh viện tư nhân nhà họ Lữ hú còi, đưa Lữ Ngọ .
Đổng Thiên Tâm rã rời, loạng choạng rửa bát lau nồi, dám để sót một giọt nước súp nào. Khi phòng khách, cô thấy Mang Trú vẫn ngay ngắn sofa, hàng mi rủ thấp, đầu gật gù.
"Anh…" Đổng Thiên Tâm ngờ ngợ: “Buồn ngủ ?"
Mang Trú giật , ngẩng đầu lên: "Tộc Chúc Long cần ngủ."
Đổng Thiên Tâm trợn trắng mắt, kéo tay về phía phòng ngủ. Đi nửa đường, Mang Trú bỗng vùng , loạng choạng về phía cửa , chỉ cái ổ mèo màu hồng phấn chuyển đến: "Giường màu quá sặc sỡ, thích, đổi cái khác."
Đổng Thiên Tâm nghiến răng: "Hôm qua là mèo thì ngủ ổ mèo, hôm nay là thì ngủ trong phòng!"
Mang Trú nhíu mày Đổng Thiên Tâm, đôi mắt mơ màng vì cơn buồn ngủ khiến ánh chẳng thể tập trung. Đổng Thiên Tâm chút khách khí trừng , chằm chằm một lúc lâu. Cuối cùng, Mang Trú chịu thua, cúi nhặt cái chăn nhỏ hình quả dâu tây trong ổ mèo, gấp , treo lên cánh tay, bước phòng ngủ. Anh kéo chăn tơ tằm sang một bên, thẳng đơ giường, trải cái chăn dâu tây , gấp thành một hình vuông nhỏ, đắp ngay ngắn lên rốn, nhắm mắt .
Đổng Thiên Tâm phục ở cửa, quan sát một hồi, rón rén bước phòng. Cô chống cằm, xuống bên cạnh giường.
Mang Trú ngủ, thở đều đặn, sắc mặt tái nhợt nay khôi phục chút huyết sắc. Dưới ánh trăng, ngũ quan của tinh tế như mô hình nhân vật trong game, hảo đến tỳ vết.
Thành thật mà , khi chuyện, tên quả thực trai. Hơn nữa, là sinh vật đầu tiên ăn hết món cô nấu mà vẫn sống sót khỏe mạnh.
Đổng Thiên Tâm cứ thế , mãi, bật .
Có lẽ, hoặc cũng thể, cô thật sự… nuôi nổi đấy chứ!
Mà nếu nuôi , cô thể sống trong biệt thự sang trọng, kiếm bộn tiền, cả đời chỉ cần ăn no chờ c.h.ế.t trong an nhàn.
Đổng Thiên Tâm chợt bật thành tiếng: "Có một trăm triệu thôi mà, cũng tạm đủ xài ."
nghĩ , cô thấy chạnh lòng. Từ giờ đến kỳ đ.á.n.h giá tiếp theo còn ba tháng. Ba tháng tiền ăn… lớn tướng thế , chẳng lẽ ngày nào cũng ăn mì gói? Làm thì thiếu dinh dưỡng mất.
Rồi còn tiêu chuẩn bài kiểm tra nữa, nghĩ thế nào cũng thấy khả thi. Nhỡ cả đời qua , lấy xu nào, thì hai họ ăn gì, uống gì?
Nghĩ tới đây, Đổng Thiên Tâm tự vỗ đầu, thầm trách bản ngày càng thiếu tiền đồ. Sao thể đặt cả cuộc đời và tương lai của tay một đàn ông ... thậm chí còn con ? Rủi ro lớn quá!
Đời vốn khó khăn, thế sự vô thường. Chừa cho đường lui vẫn hơn.
Đổng Thiên Tâm đến kết luận: "Chừng nào lấy tài sản, vẫn kiếm tiền !"
Gió sáng sớm thổi từ cửa sổ, rèm voan lơ lửng như sương mù trong phòng.
Mang Trú mở mắt, nghiêng đầu về phía bên cạnh.
Đầu của Đổng Thiên Tâm tựa mép giường, những lọn tóc mềm mại trải ga, tỏa hương thơm nhẹ nhàng và thanh khiết. Đó là mùi đặc trưng của dòng họ Hoạn Long, tựa như ánh bình minh đầu tiên khi vũ trụ hình thành.
Mang Trú bất giác tay của Đổng Thiên Tâm. Đôi tay mềm mại, ấm áp, chút sức mạnh nào. Móng tay tròn tròn, đôi lúc khá sắc bén. chợt nhớ những đôi tay chọc mặt, mũi, má, xương quai xanh… thậm chí cả cô xoa đầu, vuốt bụng và cả… đuôi của .
Mang Trú nghiến răng, khớp tay kêu răng rắc.
Khoảng cách gần như thế , thậm chí thể cảm nhận mạch m.á.u và nhịp tim đập làn da mỏng manh của cô. Chỉ cần chút lực, thể dễ dàng kết thúc mạng sống của cô ... truyền nhân cuối cùng của dòng họ Hoạn Long, một yếu ớt đến mức chẳng chút khả năng tự vệ.
Cô quá yếu…
Dòng họ Hoạn Long từng vang danh khắp thiên hạ, tại trở nên yếu đuối như thế ?
Trong suốt hơn ngàn năm qua, rốt cuộc tộc Hoạn Long trải qua những gì để giờ đây… chỉ còn cô?
Đổng Thiên Tâm khẽ lẩm bẩm gì đó, đầu dụi nhẹ ga giường, mở mắt. Cô mơ màng Mang Trú, ánh mắt đầy ngơ ngác.
Mang Trú vội vã thu ánh mắt , giả vờ như gì: "Ngươi gì thế?"
"A a a a! Mấy giờ ?!" Đổng Thiên Tâm hét toáng lên: “Muộn mất !"
Cô nhảy bật dậy, la hét chạy như một quả pháo nhỏ đốt ngòi, "nổ tung" hết phòng ngủ, phòng tắm, nhà bếp, phòng khách và cả cửa .
"Túi của ? Áo khoác của ? Tất của ?"
"Sữa rửa mặt ? Kem đ.á.n.h răng ? Giày ?"
"Điện thoại của , bữa sáng của ... A a a, kịp nữa !"
Mang Trú dậy, bước đến cửa phòng ngủ, tựa khung cửa, Đổng Thiên Tâm lao vút qua từng phòng như một cơn lốc nhỏ, vòng trở . Tay trái cô cầm áo khoác, túi đeo lủng lẳng cổ, tay xách giày, nhảy lò cò bằng một chân.
" , tức là ngoài kiếm tiền, săn mồi! Hiểu ?"
Mang Trú hờ hững đáp: "Tộc Hoạn Long là trọng thần của quốc gia, cần tham gia chính sự, đây là trách nhiệm của cô."
Đổng Thiên Tâm mở miệng: "Ờ… gần như thế đấy." Sau đó, cô chạy vụt ngoài, nhét chiếc điện thoại đặt riêng Lữ Ngọ đưa cho tay Mang Trú: “Đây là điện thoại, nhất định mang theo bên . Điện thoại là một thứ thể gọi điện và chuyện, dễ hiểu hơn thì giống như thiên lý nhãn và phong linh nhĩ. Nhấn phím 1 là thể chuyện với , hiểu ?"
Mang Trú liếc qua loa: "Chỉ là một món đồ chơi, gì khó ."
" đây! Ở nhà ngoan ngoãn, đừng ngoài!" Đổng Thiên Tâm xỏ nốt chiếc giày còn , lao phía cửa.
"Đổng Thiên Tâm."
Đổng Thiên Tâm đầu .
Mặt Mang Trú nghiêm nghị: “Mặc dù đây cô nhiều vô lễ với , nhưng...”
Anh hít sâu, chỉnh quần áo, đưa hai tay chồng lên , nâng cao, nghiêm túc cúi hành lễ Đổng Thiên Tâm: "Gia tộc Đổng thị tận tụy bảo vệ tộc của suốt hàng nghìn năm. Ta, khắc ghi trong lòng, cảm kích vô cùng."
Đổng Thiên Tâm trố mắt ngạc nhiên.
Mang Trú mặt , bình tĩnh : "Thượng lộ bình an."
Đổng Thiên Tâm lập tức mở cửa, lao ngoài như chạy trốn.
Tiểu kịch trường:
Nửa giờ , chen chúc tàu điện ngầm, Đổng Thiên Tâm trăn trở mãi, cuối cùng mở Taobao để đổi hàng.
Dịch vụ khách hàng: "Thưa quý khách, lý do đổi hàng của bạn là gì ạ?"
Đổng Thiên Tâm: "Thú cưng nhà … , khó tính một chút. Nó thích cái ổ mèo màu hồng."
Dịch vụ khách hàng: "Thưa quý khách, mèo nhạy cảm với màu đỏ và xanh lá, nên màu phù hợp với chúng."
Đổng Thiên Tâm: "Nhà mèo bình thường."
Dịch vụ khách hàng: "Vậy thú cưng nhà bạn là giống gì ạ?"
Đổng Thiên Tâm: "Mèo cánh cụt… , là rồng."
Dịch vụ khách hàng: "…"
Ba giây : [Hoàn tất tiền]
Nhân viên khách hàng thầm nghĩ: Điên !