Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 8: Nguyện lực
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:24
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm hít sâu một , mắt mở to tròn như sắp lồi .
Bà cụ chân, mà đầu còn chớp đèn... thì rõ ràng là… ma !
Tiểu Vương ngơ ngác: “Đổng Thiên Tâm?”
Đổng Thiên Tâm cứng ngắc đầu , cổ phát tiếng kêu “rắc rắc” như bánh răng gỉ sét đang , hỏi: “Cậu… … thấy… ?”
“Thấy cái gì?” Tiểu Vương nghiêng đầu nữa: “Ý cô là cái đèn đường? Hai ngày nay nó đúng là chập chờn, báo sửa .”
Đổng Thiên Tâm nuốt nước bọt, lấy tay che mắt, chỉ hé một chút liếc . Bà lão vẫn còn đó, còn vẫy tay hiệu với cô, miệng mấp máy: “Lại đây.”
Không… đời… nào!
Đổng Thiên Tâm siết chặt chiếc túi đeo nhỏ, tự động viên : “Trong phạm vi mười dặm, đây là nơi dương khí nặng nhất, chỉ cần ở đây thì chắc chắn an !”
Bằng chứng là bà cụ mặc sườn xám chỉ thể bên ngoài, dám bước qua ngưỡng cửa... rắm á!
Dưới đất, quân bài mạt chược ngừng rỉ máu, nhanh tạo thành một vũng nhỏ, từ từ bò tới chỗ Tiểu Vương.
Tiểu Vương bắt đầu thấy gì đó , định dậy kiểm tra. Vừa lúc sắp bước chân vũng máu, Đổng Thiên Tâm hét lên: “Dừng ! Lùi !” Tiểu Vương giật , nhanh chóng rụt chân về.
Đổng Thiên Tâm hít sâu một , vội rút vài tờ khăn giấy, dùng tay cẩn thận lót lấy, nửa nửa quỳ, ngả , nghiến răng giơ tay nhặt quân bài. tay cô run như mắc chứng Parkinson, chạm .
Khi mấy tờ khăn giấy sắp chạm vũng máu, đột nhiên hai ngón tay mảnh mai xuất hiện cô, kẹp lấy quân bài. Máu đất tức thì hóa thành nước trắng, tan biến.
Ngón tay khá dài, trắng ngần như ngọc, móng tay mượt mà sáng bóng như vỏ trai. Men theo bàn tay lên , là một cổ tay với tay áo trắng như tuyết, thêu hoa mai tinh xảo.
Tim Đổng Thiên Tâm “thịch” một tiếng.
Mang Trú đó, mặc một chiếc áo sơ mi trắng kiểu Tân Trung Hoa, cổ dựng, khuy cài chéo, quần vải lanh trơn màu, giày thể thao trắng. Tóc dài cột thành một chiếc đuôi ngựa cao, gương mặt cau . Đôi mắt quân bài lấp lánh ánh kim: “Quả nhiên điều bất thường.”
Chân Đổng Thiên Tâm mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống. Cô nhanh tay bám lấy ống tay áo của Mang Trú. Anh cô đầy khó chịu nhưng rút tay áo , chỉ hỏi: “Cô gì đó?”
Đổng Thiên Tâm run run chỉ phía cửa: “Kia, … ngoài đó một... Ủa?!”
Bà lão mặc sườn xám từ lúc nào biến mất.
“Thật vô dụng.” Mang Trú : “Thôi , theo về nhà.”
Đổng Thiên Tâm nắm chặt lấy tay áo của Mang Trú, bước nhanh như chạy, ngừng trái, ngó , thỉnh thoảng phắt đầu kiểm tra xung quanh, cứ như đang canh chừng trộm. May , từ lúc rời khỏi đồn cảnh sát, cô thấy bóng dáng bà cụ mặc sườn xám nữa. Chẳng mấy chốc, cả hai đến con hẻm Phỉ Thúy.
Mang Trú Đổng Thiên Tâm kéo lảo đảo vài , gương mặt lộ vẻ chán nản: “Cô thể hành xử bình thường một chút ?”
giờ tan tầm, những trong hẻm Phỉ Thúy đều vội vàng về nhà. khi đến gần chỗ hai họ, hiểu ai nấy đều dừng bước, ánh mắt sáng rực, chẳng bao lâu một đám đông hơn chục theo phía , chủ yếu là thanh niên, ít còn lén lấy điện thoại phim.
Đổng Thiên Tâm chớp mắt: “...Họ , là .”
Mang Trú nhướng mày: “Nhìn gì?”
“Anh trai , chút nhận thức nào về nhan sắc của ?”
“Cô là ?”
“Là cái mặt của đó!”
“Ta rửa sạch mặt, buộc tóc gọn gàng, gì ư?”
“...”
Quả nhiên cái gã rồng ngốc chẳng tí thường thức nào. Đổng Thiên Tâm lấy một chiếc khẩu trang, dúi tay Mang Trú: “Sau ngoài bắt buộc đeo cái . Đeo ngay !”
Cái gương mặt thu hút quá , nếu chẳng may của giới giải trí mấy kẻ săn ngôi phát hiện, thêm chuyện phận của bại lộ thì cả hai chắc chắn sẽ đưa một tổ chức bí mật nào đó để nghiên cứu, giải phẫu mất.
Mang Trú cầm khẩu trang, xoay tới xoay lui nghiên cứu hồi lâu. Dù vẻ mặt chẳng hề tình nguyện, nhưng vẫn đeo lên. Tiếng thở dài tiếc nuối đồng loạt vang lên từ đám đông xung quanh, Đổng Thiên Tâm lập tức kéo tay chạy biến.
Những ngôi nhà tự xây trong hẻm Phỉ Thúy hề trật tự, tạo vô ngã rẽ chằng chịt, như một mê cung khổng lồ. Đổng Thiên Tâm sống ở đây năm năm, thuộc đường như lòng bàn tay. Cô kéo Mang Trú rẽ một con ngõ nhỏ, vòng vèo vài lượt, cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông theo đuôi.
Đang định thở phào thì Đổng Thiên Tâm đột nhiên nhận điều gì đó đúng.
Ngõ cụt đây một quán ăn đêm hoạt động suốt cả đêm, lúc nào cũng sáng đèn, nhộn nhịp. giờ đây im lìm đến kỳ lạ. Cửa ngõ tối đen như mực, cuối hẻm chẳng từ lúc nào phủ đầy sương mù dày đặc. Hai ngọn đèn đường đầu lập lòe ánh sáng vàng vọt, lúc sáng lúc tối, tạo những hình bóng mờ ảo.
Tóc gáy của Đổng Thiên Tâm dựng cả lên. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của Mang Trú, lắp bắp: “Ch…chúng ... lạc đường ?”
Mang Trú liếc mắt xung quanh, giọng điệu khinh khỉnh: “Chỉ là trò quỷ đ.á.n.h tường tầm thường thôi.”
Đổng Thiên Tâm: “...”
Anh bạn , thể dùng cái giọng điệu khinh bỉ như mấy lời đáng sợ chứ, chút tôn trọng bầu khí hiện tại ?
“Cộp, cộp, cộp.”
Tiếng giày da cũ kỹ vang lên mặt đất ướt át, từng bước từng bước tiến vùng sáng của đèn đường. Không bóng, chân. Màu tím quen thuộc của chiếc sườn xám, và gương mặt bà cụ nở nụ đầy nếp nhăn.
Đổng Thiên Tâm rụt chui lưng Mang Trú, chỉ để lộ đỉnh đầu, len lén quan sát.
Mang Trú mở bàn tay , quân mạt chược gọn trong lòng bàn tay tỏa ánh sáng như ngọc trai.
“Đây là đồ của cô ?” Anh cất tiếng hỏi.
Bà cụ gật đầu: “Phải.”
Giọng của bà kỳ lạ, tựa như tiếng vọng từ giữa vùng hoang vu, kéo theo âm ngân vọng trong gian.
Mang Trú khẽ rung cổ tay, quân mạt chược lập tức bay vút đến mặt bà cụ.
“Trả chủ cũ.”
Bà cụ lắc đầu, quân mạt chược bỗng lao thẳng về phía Đổng Thiên Tâm. Cô giật thốt lên một tiếng “Í” rụt cổ , Mang Trú nhanh như chớp chụp lấy quân bài, nhíu mày hỏi: “Ý là gì đây?”
Bà cụ đáp: “Đó là món quà tặng cô . Xin hãy giúp chúng .”
“Cháu tuân thủ pháp luật, yêu chuộng hòa bình, kiên quyết bài trừ cờ bạc, rượu chè, ma túy, và bao giờ nhận quà cả!” Đổng Thiên Tâm rúc chặt lưng Mang Trú, hét lớn.
Mang Trú bình thản : “Cô .”
Khóe mắt và lông mày của bà cụ chùng xuống, trông như mang theo vẻ u sầu. Bà bước lùi một bước, bóng tối như con mãng xà quấn lấy bà, đột ngột cuốn bà về phía ngõ hẻm tối đen.
Đèn đường bỗng điên cuồng chớp nháy, ánh sáng lập lòe hỗn loạn. Từ đầu ngõ tối om vang lên những tiếng “ú u ú” kỳ quái như tiếng gào của vô dã thú.
“Xin hãy giúp chúng !” Giọng của bà cụ vang lên từ bóng tối, mang theo ý đe dọa rõ ràng.
Mang Trú nhíu mày, vạt áo và mái tóc dài của gió mà tự bay, giọng trầm tĩnh, đanh thép: “Cô , cô .”
Lời dứt, những luồng sương đen từ đầu ngõ cuồn cuộn lao , tựa như những quả b.o.m khói linh hồn, rít gào lao về phía Mang Trú và Đổng Thiên Tâm. Trong nháy mắt, Mang Trú vội giơ tay, mười ngón lật qua lật kết ấn: “Nguyên thủy thừa thiên, khôn hậu tải vật. Hộ!”
Một vòng sáng chói lòa từ chân bừng lên, lơ lửng đỉnh đầu Đổng Thiên Tâm, vững vàng bảo vệ cô ở chính giữa. Những luồng sương đen quấn quanh vòng sáng phát những tiếng rít chói tai. Chỉ cần đến gần, chúng sẽ lập tức vòng sáng đ.á.n.h tan, buộc rút lui.
Đổng Thiên Tâm tò mò đưa tay chạm thử, nhưng thể chạm ánh sáng, còn cảm giác mát lạnh như ánh trăng đông cứng trong tủ lạnh.
Không thể tấn công Đổng Thiên Tâm, những luồng sương đen chuyển mục tiêu sang Mang Trú. chỉ ung dung di chuyển giữa chúng, từng bước tựa như rồng bay phượng múa, liên tiếp vỗ tay, chém, quét, đẩy. Trong vài giây ngắn ngủi, bộ sương đen tan biến còn dấu vết.
Đổng Thiên Tâm đến ngây , khi hồn , cô vỗ tay tán thưởng: “Quá đỉnh!”
Mang Trú thẳng, hai tay chắp lưng, ánh mắt sắc bén như như chớp quét qua xung quanh.
Đèn đường vụt tắt, cả con hẻm chìm bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn ánh sáng từ vòng sáng đầu Đổng Thiên Tâm le lói, chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của Mang Trú.
Hắn khẽ nhíu mày.
“Gào...!”
Hai con hung thú từ bóng tối bất ngờ lao . Toàn chúng đen tuyền, mắt đỏ rực, đầu sừng đỏ, bốn vó tựa chân trâu, răng nanh sắc nhọn như loài hổ. Tốc độ của chúng còn nhanh hơn cả tiếng gào, chỉ trong nháy mắt đến mặt Mang Trú.
Hắn tung lên, tay trái quét mạnh một chưởng cổ con hung thú bên trái. Ngay đó, hình xoay tròn như cơn lốc, chân bật ngược , vạt áo trắng như tuyết vạch một vệt sáng trong bóng tối, dùng một chiêu “Rồng vẫy đuôi” đ.á.n.h trúng đầu con hung thú bên .
Hai con thú đồng loạt gào lên t.h.ả.m thiết, lảo đảo lùi vài bước, khóe miệng rỉ m.á.u đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-8-nguyen-luc.html.]
Đổng Thiên Tâm lấy tay che miệng, mắt mở to: “Wow! Tên dù chuyện chẳng dễ , nhưng công nhận là chút bản lĩnh đấy.”
Ánh mắt hai con hung thú lóe lên tia sáng đỏ, hình đan chéo lao tới tấn công một nữa. Chúng dường như khôn ngoan hơn thất bại , còn liều lĩnh tấn công bừa bãi mà bắt đầu phối hợp với . Một con đ.á.n.h phần , một con đ.á.n.h phần , động tác ăn ý đến kỳ lạ.
Mang Trú một đối đầu hai con thú, chiêu thức biến hóa khôn lường, khiến hoa cả mắt. Trong chốc lát, trận đấu rơi thế cân bằng, ai chiếm thế thượng phong.
Không từ lúc nào, Mang Trú dụ đến gần đầu ngõ hẻm.
Bất ngờ, từ bóng tối trong ngõ b.ắ.n một luồng sương đen khổng lồ, bao trùm lấy . Bề mặt sương đen xoáy tròn với tốc độ chóng mặt, như tơ nhện quấn chặt, chỉ trong giây lát tạo thành một lớp vỏ cứng, trông tựa như một cái kén khổng lồ màu đen.
Mang Trú phong kín bên trong. Hai con hung thú canh bên cạnh, nhe răng thở dốc, hiển nhiên cũng kiệt sức.
Tên ngốc rốt cuộc nên trò trống gì ? Mới khen vài câu tóm gọn !
Đổng Thiên Tâm sốt ruột đến mức nhảy cẫng lên. nhảy, cô phát hiện một điều bất ngờ: vòng sáng bảo vệ xung quanh cô thể di chuyển theo! Đây quả thật là một điều đáng mừng. Không chần chừ thêm, cô cúi đầu đội ánh sáng, lao thẳng tới: “Lũ khốn kiếp, cút hết cho ! Đấy là một trăm triệu của đấy! Ai dám động thì chờ c.h.ế.t !”
Vòng sáng lao tới phá tan sương đen, đó va mạnh cái kén đen, phát tiếng “rắc” cùng những tia sáng lấp lánh rơi xuống. Cái kén khẽ rung chuyển.
Hai con hung thú tức giận gầm lên, một con lao tới. Đổng Thiên Tâm vội đầu bỏ chạy, nhưng hai chân thể nhanh hơn bốn chân thú. Chưa đầy hai giây, cô đuổi kịp. Hung thú bổ nhào, hàm răng sắc nhọn c.ắ.n trúng vòng sáng, khiến vòng sáng vỡ một góc. Hung thú rú lên t.h.ả.m thiết, lùi , đồng thời răng nanh cũng gãy mất một chiếc.
Đổng Thiên Tâm toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: Vòng sáng vẻ chẳng bền lắm, nhanh lên! Nghĩ , cô bèn đổi hướng, chạy ngoằn ngoèo như chữ “S”, tăng tốc lao thẳng cái kén đen thêm nữa. Với một tiếng “bụp”, cái kén cô phá một đường nứt dài.
Vòng sáng tan biến thành những mảnh ánh sáng nhỏ li ti biến mất . Tiếng gầm gừ của hung thú lập tức áp sát bên tai cô, hàm răng sắc bén chỉ cách cổ cô một chút. Đổng Thiên Tâm nghiêng tránh kịp, hai tay cô bám chặt lấy cổ con thú, nó phun đầy nước dãi tanh tưởi lên mặt.
lúc nguy hiểm, một bàn tay đột ngột thò từ vết nứt cái kén đen, lướt sát qua trán cô, tung một chưởng mạnh mẽ đ.á.n.h thẳng đỉnh đầu hung thú. Con thú rú lên đau đớn, đ.á.n.h bay xa.
Cái kén đen rách toạc, Mang Trú bước , ánh sáng phủ quanh , vạt áo trắng phất phơ trong bóng tối, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Hai chân Đổng Thiên Tâm mềm nhũn, bệt xuống đất: “Trời ạ, chút nữa thì toi đời !”
Mang Trú cô chằm chằm, ánh mắt trách cứ, định gì đó thì con hung thú còn nhào tới. Anh nghiêng , nhấc đầu gối lên, đá một cú bụng con thú. Con thú hất văng sang ngang, lăn vài vòng đất im bất động.
Con hung thú còn cố gắng bò lên, che chắn cho đồng bọn, miệng phát những tiếng gầm gừ yếu ớt, khóe miệng đầy máu, hiển nhiên kiệt sức.
Xung quanh, sương đen tụ tan , mỏng dần đến mức thể tạo hình, như thể cái kén đen rút cạn bộ sức mạnh của nó.
Cuối cùng, Mang Trú cũng cơ hội mở miệng: “Chú thuật bảo vệ thể dùng để tấn công? là hồ đồ!”
Đổng Thiên Tâm vội bật dậy, lau mồ hôi trán, đáp tỉnh bơ: “Chú thuật gì, dùng chả , miễn thắng là !”
Mang Trú tức đến mức mắt trợn tròn.
Đổng Thiên Tâm chằm chằm hai con hung thú, ngờ vực hỏi: “Chúng là… yêu quái ?”
“Không .” Mang Trú đầu, ánh mắt về phía đầu ngõ.
Tiếng giày cao gót vang lên đều đặn phá vỡ sự tĩnh lặng. Bà cụ trong bộ sườn xám đỏ từ trong bóng tối bước , cách hai con hung thú chỉ vài bước chân, ánh mắt bi thương chúng.
Tiếng gầm gừ của hai con thú dần lắng , ánh sáng đỏ trong mắt chúng mờ , thoáng hiện lên một tia nước long lanh.
Không hiểu vì , Đổng Thiên Tâm bỗng cảm thấy lòng chút buồn bã. Cô vô thức siết chặt ống tay áo của Mang Trú.
Mang Trú liếc cô khó chịu, một tay kết ấn, miệng : "Trung chính tán hối, càn huy đức hợp, tịnh!"
Hai vòng sáng từ trời hạ xuống, bao phủ lên hai con hung thú. Lần , vòng sáng đường kính nhỏ, chỉ bằng một cái chậu rửa mặt, ánh sáng cũng mờ nhạt, chập chờn như bóng đèn đường hỏng.
Bộ lông đen cơ thể hai con thú hóa thành sương trắng, từ từ tan biến, để lộ hình dáng con . Một là bà lão tóc ngắn bạc, mặc đồ thể thao; là ông lão hói đầu, mập mạp, mặc một chiếc áo ba lỗ nhàu nhĩ.
Dưới chân họ chỉ còn những cái bóng mờ nhạt.
Ba già một lát, cùng phá lên .
Đổng Thiên Tâm há hốc mồm: "Họ... họ... họ đều là ma ?!"
Mang Trú đáp: "Là nguyện lực hóa hình."
"Nguyện lực gì cơ?"
"Sức mạnh từ lời thề nguyện."
Đổng Thiên Tâm vẻ hiểu đôi chút: đại khái là một loại sức mạnh từ lời thề hoặc ước , lẽ cũng tương tự như oán khí mà cô từng gặp đó.
"Nếu nguyện lực hóa hình... thì trông ai cũng ?"
Mang Trú bình thản : "Nguyện lực vốn vô hại. Chỉ là họ oán khí lơ lửng giữa trời đất xâm nhập thể, khiến tâm trí mất bản ngã, mới hóa thành hình dạng tà ma như ."
Nói đến đây, ánh mắt Mang Trú thoáng sắc lạnh. Anh quanh, hàng lông mày cau chặt hơn.
"Vậy nên, các ngươi đuổi theo cả quãng đường dài như là để nhờ giúp các thành tâm nguyện ư?" Đổng Thiên Tâm sang hỏi ba già.
Ba già gật đầu ngoan ngoãn.
"...Tâm nguyện gì mà lớn chuyện thế ?"
Ba cùng lúc chìa tay . Trong lòng bàn tay họ đều đặt một quân bài mạt chược chữ bát vạn (八萬)
Trong đầu Đổng Thiên Tâm như tiếng chuông vang lên “ting” một tiếng. Cô lục trong túi, lấy quân bài mạt chược mà nhặt đó, run rẩy : "Chẳng lẽ... là...”
Ba già mỉm hiền hậu: "Chúng thiếu một tay."
Đổng Thiên Tâm: "..."
Làm ầm ĩ đến mức , chỉ để tìm chơi bài ?!
Bỗng nhiên, cơ thể Mang Trú lảo đảo.
Đổng Thiên Tâm giật : “Anh ?!"
Mang Trú định mở miệng, nhưng hai bên tai bỗng phun khói phù phù, hóa thành đôi tai mèo lông xù.
Đổng Thiên Tâm: "..."
Mang Trú đưa tay che lấy tai, ánh mắt lảng tránh: "Ta... đói ..."
Tiểu kịch trường
Cảnh sát Tiểu Vương theo bóng lưng của Đổng Thiên Tâm và Mang Trú khuất dần. Một lúc lâu , mới hồn, vội vã gửi tin nhắn nhóm chat.
Tiểu Vương mới nghề: " thấy bạn trai của Đổng Thiên Tâm!!!!!!!"
Chị Lưu: "Là ai? Thằng nhãi nào? Đã điều tra lý lịch ?!"
Ông Triệu: "Tên gì? Nhà ở ? Có việc định ? Có biên chế ?!"
Tiểu Vương mới nghề: "Anh mặt mày khó ưa, nhưng siêu trai, trai cực đỉnh, đến mức phát sáng!"
Chị Lưu: "Đẹp trai thì ăn ?"
Tiểu Vương mới nghề: "Với gương mặt đó, minh tinh chắc chắn sẽ là đỉnh lưu!"
Ông Triệu: "Rốt cuộc tên là gì?"
Tiểu Vương mới nghề: "Hình như là mang mang gì đó…”
Ông Triệu:"?"
Chị Lưu: "???"
Lão Trương lo lắng: "Chẳng lẽ là Mang Trú?"
Tiểu Vương mới nghề: " , Đổng Thiên Tâm gọi như ."
Lão Trương lo lắng: (gửi tin nhắn thoại) " đây chính là duyên phận mà~~~"
Ông Triệu: "Đuổi lão Trương khỏi nhóm ngay!"
Chị Lưu: "Đá ông !"