Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 9: Tâm nguyện của nguyện lực

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:25
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thiên Tâm rành về đồ nội thất, nhưng cô cũng đoán rằng chiếc bàn ăn mà Lữ Ngọ chuẩn cho gia đình giá hề rẻ. Giữa mặt bàn gắn một khối ngọc xanh biếc, trong suốt, chạm mát lạnh, bốn chân bàn bằng gỗ thật, chạm khắc hoa văn tinh xảo, nặng trịch.

Hiện tại, chiếc bàn ăn đắt tiền trải một tấm ga giường cũ, dựng lên một vòng "Vạn Lý Trường Thành" nhỏ. Bộ mạt chược thì mới mua ba tiếng .

Trên trán và cằm của Đổng Thiên Tâm dán đầy giấy ghi chú. Cô nghiêm túc rút một quân bài, ngón tay cái ngừng miết qua , mắt híp , tỏ như thể đang tính toán sâu xa. Đột nhiên, bốp một tiếng, cô đập quân bài xuống bàn: "Đông Phong!"

"Phỗng!" Bà cụ mặc sườn xám vui vẻ nhặt quân bài về, hả hê liếc mắt hai bên, quăng một quân: "Quân là bài đấy... Thất Đồng!"

Bà cụ tóc ngắn và ông cụ áo ba lỗ cùng lúc bật một tiếng "Chậc".

Mang Trú phía Đổng Thiên Tâm, tay cầm một bát mì ly: "Quả nhiên, cô yếu."

Đổng Thiên Tâm bướng bỉnh cãi: "Là do vận đen thôi."

Mang Trú húp xong nước mì, đưa tay sờ tai ... vẫn là đôi tai mèo lông xù t.h.ả.m hại, dấu hiệu sẽ biến mất, khiến vẻ mặt càng thêm cau .

Đổng Thiên Tâm liếc : "Đợi chơi xong ván , sẽ chiên trứng cho ăn...”

"Không ! Không !" Ba cụ lớn tiếng đập bàn, ngăn cản: "Hôm nay chơi đủ mười tám ván thì rời bàn!"

Đổng Thiên Tâm nhăn nhó: "Đã ba tiếng đồng hồ , vẫn đủ ?"

Ba cụ đồng loạt lắc đầu.

Mang Trú khoanh tay lưng Đổng Thiên Tâm, ánh mắt lướt qua bốn góc bàn ăn, nơi đặt bốn quân bài mạt chược "Bát Vạn". Hai chữ "Bát Vạn" giờ vẫn bình thường, nhưng thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng đỏ.

Đổng Thiên Tâm lâu đến đau cả mông, gần như dài ghế, uể oải lấy bài: "Tâm nguyện của họ sắp thành ?"

Mang Trú lạnh nhạt đáp: "Vẫn còn sớm."

"Chỉ vì đ.á.n.h bài mà thể sinh nguyện lực ngoan cố đến ?" Đổng Thiên Tâm thở dài: “ hiểu, nhưng thực sự bái phục."

Mang Trú : "Nguyện lực bắt nguồn từ tâm nguyện. Lòng khó đoán, nguyện lực cũng vì thế mà khó lường. Thiện ác rõ, mạnh yếu , hình thái thì muôn hình vạn trạng. Có nguyện lực yếu ớt như sương mai, như giọt sương buổi sáng, chỉ chạm nhẹ là tan biến. cũng nguyện lực mạnh mẽ như bão giông sấm chớp, đủ sức lay chuyển đất trời, thậm chí triệu hồi thần minh."

"Vậy họ triệu hồi thần minh nào đó đến chơi cùng , như bà Thổ Địa ông thần tài, nhiều lựa chọn mà. Ta chỉ là một con bình thường thôi, hành hạ ?" Đổng Thiên Tâm yếu ớt quăng một quân bài: "Cửu Đồng."

, đền bài!" Bà cụ tóc ngắn vui mừng đẩy bài .

Hai cụ còn đồng loạt tặc lưỡi: "Tiểu Đổng, đền bài nữa !"

"Tiểu Đổng, cô đ.á.n.h bài thế hả?!"

Trên trán Đổng Thiên Tâm dán thêm hai mẩu giấy, đung đưa theo gió, trông như một cây lau nhà duyên dáng đầy phong thái.

Mang Trú cầm một quân bài mạt chược lên kỹ, : "Bọn họ tìm cô giúp đỡ cũng gì lạ. Dù cô cũng là thuộc tộc Hoạn Long, tất nhiên thanh tịnh sáng rõ, trời sinh mang khí chất hòa hợp vạn linh."

Tim Đổng Thiên Tâm nảy lên: "Ý là, thể hiểu rằng tộc chúng vốn dĩ thể chất đặc biệt, ngoài việc nuôi rồng , còn khả năng thu hút thứ kỳ quái, ví dụ như luồng oán khí đây, và giờ là...” Cô chỉ về phía đối diện: “nguyện lực?"

Mang Trú hờ hững trả lời: "Không đến nỗi quá ngu ngốc."

Thì cô chính là một cục nam châm... , là cục “nam châm quái dị” chứ còn gì nữa?

là sống nổi mà!

Đổng Thiên Tâm yếu ớt quăng một quân bài, lẩm bẩm: "Bắc Phong~~ gió thổi~~ bay xa~~"

Bà cụ tóc ngắn lập tức reo lên: "Ù !"

Bà cụ mặc sườn xám và ông cụ áo ba lỗ tức đến trừng mắt, râu mép run run. Đổng Thiên Tâm đập trán xuống mép bàn, rên rỉ: "Tha cho mà!"

Ba cụ ngơ, vui vẻ tiếp tục ván tiếp theo.

Mang Trú khẽ nhíu mày, lạnh nhạt : "Để chơi ."

Đổng Thiên Tâm thực sự kinh ngạc: “Anh cũng đ.á.n.h mạt chược ?"

"Chỉ là trò tiêu khiển tầm thường, gì khó ."

Mang Trú xuống bàn với dáng vẻ nghiêm chỉnh như cây tùng cây bách, lưng thẳng tắp như núi đèo, khí thế uy nghiêm. Cứ như đang đ.á.n.h bài mà là trận đ.á.n.h giặc. Từ xáo bài, xếp bài, bốc bài, đ.á.n.h bài, động tác đều gọn gàng dứt khoát. Vậy mà đầy mười lăm phút, thua ba ván liên tiếp. Khuôn mặt tuấn tú giấy dán kín gần hết, trông như một nùi râu bắp.

Đổng Thiên Tâm nhịn bật : "Điện hạ Mang Trú, thật sự chứ?"

Vẻ mặt Mang Trú hề d.a.o động, nghiêm nghị đáp: "Thắng bại là chuyện thường của binh gia, để tái chiến!"

Nghe vẻ hùng hồn, nhưng đôi tai mèo đầu cụp xuống, xụi lơ như thể hết sức chịu đựng.

Đổng Thiên Tâm thấy bèn phá lên : "Phì!"

Đôi tai mèo của Mang Trú lập tức ửng đỏ ở đầu.

Sự gia nhập của một con gà mờ như Mang Trú khiến ba cụ càng chơi càng thuận lợi, càng chơi càng phấn khích. Từ nửa đêm chơi tới rạng sáng, từ rạng sáng kéo dài đến lúc bình minh ló dạng. Khi mặt trời mọc, bốn quân bài “Bát Vạn” bàn tan biến trong ánh sáng mặt trời, ba cụ và ông lão đều nở nụ mãn nguyện.

Đổng Thiên Tâm mệt đến mức đau lưng nhức vai, cổ cứng đờ, hai tay chống lên mép bàn, duỗi một cách uể oải. Khuôn mặt Mang Trú thì xuất hiện thêm hai quầng thâm rõ mồn một.

Đổng Thiên Tâm hỏi: "Vậy bây giờ xem như xong việc chứ?"

"Nếu tâm nguyện thành, họ sẽ tự nhiên trở về với trời đất.” Mang Trú cau mày đáp: “ trạng thái của họ, dường như vẫn thành tâm nguyện."

"Nếu… là nếu thôi nhé, tâm nguyện thể thành thì sẽ thế nào?"

"Hồn phách của họ sẽ mãi mãi lang thang giữa trời đất, bất kỳ lúc nào cũng thể oán khí hoặc sát khí xâm nhập, hóa thành tà ma, thậm chí trở thành ác quỷ. Khi đó, chỉ thể tiêu diệt mà thôi."

“Đợi , nãy đến hồn phách.” Đổng Thiên Tâm hít sâu một : “Chẳng lẽ bọn họ giống gã đàn ông mặc vest và gã hải sản đây, sống ?”

Mang Trú đảo mắt, thẳng Đổng Thiên Tâm: “Thể xác chứa đựng nguyện lực của họ c.h.ế.t .”

Tim Đổng Thiên Tâm chợt thắt , về phía ba ông bà lão.

Bà lão mặc sườn xám gầy, gò má cao, lông mày tỉa gọn, mái tóc bạc búi gọn gàng, trông là một phụ nữ lớn tuổi chỉn chu;

Bà lão tóc ngắn gương mặt tròn, nụ hở một chiếc răng, trông giống như một đứa trẻ;

Ông lão mặc áo ba lỗ khuôn mặt hồng hào, lông mày thư thái, ánh mắt sáng sủa, tiếng đ.á.n.h bài mạnh nhất.

Ba họ Đổng Thiên Tâm, mỉm , phía là bầu trời xanh biếc như ngọc qua cửa sổ.

Bà lão tóc ngắn : “Lúc tắt thở, trời sáng, dậy sớm để đỡ phiền bác sĩ tăng ca.”

Bà lão mặc sườn xám bèn : “Rõ ràng là c.h.ế.t , hai ông bà già thể đợi một chút , rộn ràng cái gì thế?”

Ông lão mặc áo ba lỗ: “Chúng quen mấy chục năm, hai c.h.ế.t , tất nhiên cũng theo chứ, nếu thì đủ chơi bài đây!”

Ngực Đổng Thiên Tâm nghẹn : “Các ông bà… còn điều gì tâm nguyện thành ?”

Ba ông bà một chút, bật ha hả: “Ngoài chơi bài , chẳng nhớ gì nữa…”

Đổng Thiên Tâm: “…”

Mang Trú xoa huyệt thái dương: “Dùng cách của loại điều tra họ, lẽ sẽ tìm chút manh mối.”

Xem hôm nay chỉ còn cách xin nghỉ. Đổng Thiên Tâm gọi điện cho trưởng phòng Lý, nhưng ông bắt máy, nhắn tin qua WeChat cũng trả lời. Cô gọi cho Tiểu Lưu, nhờ cô xin phép giúp .

Trong điện thoại, Tiểu Lưu trả lời nhẹ nhàng: “Không , chị Đổng, em giúp chị chấm công. Chị đến cũng . Hôm nay trưởng phòng Lý chắc chắn , ông lên núi Tam Biên .”

Núi Tam Biên là nhà tang lễ chính thức của thành phố Bách Đảo, chịu trách nhiệm cung cấp dịch vụ mai táng cho thành phố.

Đổng Thiên Tâm sững sờ, bỗng nhiên hiểu điều gì đó, vội mở trang cá nhân của trưởng phòng Lý, quả nhiên thấy cáo phó mới nhất.

“Với lòng tiếc thương sâu sắc, xin thông báo rằng, giáo sư Lâm Đại Xuân, thầy kính yêu của chúng , qua đời lúc 1 giờ 32 phút rạng sáng ngày tháng năm202*, do bệnh nặng qua khỏi, hưởng thọ 89 tuổi.*

Giáo sư Lâm Đại Xuân, sinh năm 194* tại huyện Quý Minh, từ năm 196*, bà giảng dạy tại Đại học Bách Đảo, từng giữ các chức vụ trợ giảng, giảng viên, phó giáo sư, giáo sư, hướng dẫn nghiên cứu sinh, và là một chuyên gia danh tiếng trong ngành toán học cả trong và ngoài nước. Sự của bà chỉ là mất mát lớn của nền học thuật mà còn là mất một thầy đáng kính, đáng yêu trong cuộc sống. Chúng sẽ mãi mãi nhớ đến bà!”

Trên trang cá nhân còn thêm hai cáo phó khác, nơi sinh đều là huyện Quý Minh, cách diễn đạt tương tự, thậm chí thời gian qua đời cũng chỉ chênh vài tiếng.

Một là giáo sư vật lý tại Đại học Bách Đảo, tên: Hồ Nguyên Ngọc, hưởng thọ 87 tuổi.

Một là giáo sư văn học tại Đại học Bách Đảo, tên: Thẩm Băng Hồ, hưởng thọ 88 tuổi.

Mỗi cáo phó đều kèm theo ảnh của khuất lúc sinh thời.

Bà lão mặc sườn xám chính là Lâm Đại Xuân, bà lão tóc ngắn là Hồ Nguyên Ngọc, còn ông lão mặc áo ba lỗ là Thẩm Băng Hồ.

Hiện tại, núi Tam Biên khác so với ấn tượng của Đổng Thiên Tâm. Một khu nhà lớn mới xây dựng, hàng dài tùng bách, khắp nơi xanh mướt, bãi đỗ xe thì chật kín.

Các linh đường đều bố trí trong tòa nhà bốn tầng mới xây theo phong cách cổ, phía treo từng chùm đèn lồng trắng. Ban ngày đến tấp nập, ban đêm mở đèn sáng rực, bạn bè và túc trực thì uống rượu trò chuyện, còn ồn ào hơn cả chợ.

Linh đường thể chọn phòng nhỏ hoặc phòng lớn. Phòng lớn chia thành hai phần: bên ngoài bày linh đường, bên trong dành cho gia quyến nghỉ ngơi, giường, sofa, đồ dùng vệ sinh cá nhân, thậm chí còn bộ chăn ga gối đệm dùng một . Dịch vụ tiện nghi chẳng khác gì khách sạn ba .

Linh đường lớn nhất ở hội trường phía Bắc, thể tổ chức lễ truy điệu cho hàng trăm , quanh năm trang trí bằng hoa cúc trắng tươi tắn, tao nhã và trang trọng.

Linh đường của ba vị giáo sư đặt tại hội trường lớn. Chính giữa treo di ảnh của cả ba, bên trong và ngoài linh đường xếp đầy vòng hoa. Hai bên màn hình điện t.ử liên tục chiếu tiểu sử, thành tựu học thuật, hình ảnh lúc sinh thời của ba , nhạc nền khá vui vẻ.

Điều đặc biệt nhất là trong linh đường bày hơn chục bàn mạt chược, cửa dựng tấm biển ghi "Lưu ý khi viếng tang": [Không nhận quà viếng. Mỗi đến viếng đều chơi đủ bốn vòng mạt chược. Không đ.á.n.h bạc, ai thua sẽ dán giấy lên mặt. Bàn nào ít giấy nhất sẽ ưu tiên cúi chào và dâng hoa.]

Những "lưu ý viếng tang" tan biến phần nào bầu khí đau buồn. Những mắt đỏ hoe đến, nước mắt giàn giụa, nấc nghẹn ngào lúc tấm biển, chẳng ai kìm mà đều bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-9-tam-nguyen-cua-nguyen-luc.html.]

Gia quyến của ba vị giáo sư cũng bất đắc dĩ giải thích: ba vị giáo sư là bạn chơi bài suốt đời, sở thích duy nhất lúc sinh thời là khi thiếu một thì kéo sinh viên chơi chung. Quy tắc là đ.á.n.h bạc, chỉ dán giấy lên mặt, chơi cho vui thôi... vì lễ truy điệu cũng tổ chức thành một buổi tụ họp lớn của bạn bài theo ý nguyện.

Đổng Thiên Tâm thực sự nên nhận xét thế nào. Mang Trú thì đeo khẩu trang và mũ bóng chày (đôi tai mèo đầu vẫn thu ), ánh mắt mơ màng: “Hóa còn cách tưởng nhớ thế , cũng thú vị đấy…”

Ba vị giáo sư lơ lửng giữa trung, mặt mày phấn khởi.

Lâm Đại Xuân: “Không tệ, tệ, bọn trẻ quả thật lời.”

Hồ Nguyên Ngọc: “Đây mới là tang lễ thuộc về ba chúng .”

Thẩm Băng Hồ: “Đi, xem nào.”

Cả ba bay linh đường, lượn lờ quanh các bàn mạt chược, thi thoảng nhận xét vài câu, đến mức khép miệng .

Đổng Thiên Tâm theo, dựng tai lắng câu chuyện của những viếng tang, cố tìm manh mối liên quan đến nguyện lực.

Những đến viếng, ngoài gia đình và đồng nghiệp, phần lớn đều là học trò của ba vị giáo sư, tuổi tác trải rộng từ hơn hai mươi đến ngoài sáu mươi, việc trong nhiều ngành nghề khác . Họ dán giấy lên mặt, chơi mạt chược, uống , nhâm nhi hạt dưa, trò chuyện về cuộc sống, trông như tham gia một buổi họp lớp lâu gặp.

Đổng Thiên Tâm còn thấy trưởng phòng Lý trong góc, đôi mắt chồng giấy dày che đến chỉ còn hở một khe, xem vận bài .

Bàn mạt chược ở giữa linh đường là đặc biệt nhất, bên trong và bên ngoài bàn tụ tập đông . Trong bốn chơi bài, ba mặc vest đen, đều là tuổi, còn một thanh niên chỉ mặc áo thun đen đơn giản.

Ba mặc vest đen dán đầy giấy trắng mặt, đến nỗi ngẩng đầu lên nổi, trán lấm tấm mồ hôi, ánh mắt chăm chú theo động tác của ngón tay thanh niên mặc áo thun, bầu khí căng thẳng đến cực độ.

Chàng trai mặc áo thun đen trông trẻ, đến ba mươi tuổi, mặt lấy một mẩu giấy nào. Anh gầy gò, da mặt tái nhợt như cải muối phơi nắng, đầu tóc rối bời như tổ quạ. Xung quanh xoáy tóc ba sợi tóc dựng kỳ quặc, đeo một cặp kính gọng đen với tròng dày như đáy chai bia. Không rõ do góc mà tròng kính phản chiếu ánh sáng trắng kỳ lạ.

Anh điềm tĩnh sờ tay các quân bài, rút bài, lật bài: “Phạch!" Một tiếng đanh gọn vang lên khi đẩy bài xuống bàn: “Tự bốc, thanh nhất sắc.”

Ba cùng bàn sụp đổ, đám đông vây quanh thì hét lên kinh ngạc.

“Lại tự bốc thanh nhất sắc! Mấy ?”

“Chưa đến nửa tiếng, tám !”

“Thằng nhóc gian lận ?”

“Không ăn tiền mà, gian lận thì gì?”

“Các ông ? Nó nhớ bài, tính bài siêu hạng, còn giỏi hơn cả gian lận!”

Đổng Thiên Tâm: “Ồ hố? Thần bài đây ?!”

“Cậu là ai thế?”

“Đệ t.ử cuối cùng của giáo sư Lâm, giáo sư trẻ nhất khoa Toán từ khi Đại học Bách Đảo thành lập, còn là tiến sĩ hướng dẫn nghiên cứu sinh nữa ... tên là Tả Bách.”

“Ồ, là ! Danh tiếng lẫy lừng!”

Mang Trú quan sát hồi lâu, buột miệng: “Vị Tả tư duy cẩn mật, tính toán tinh vi, quả là hiếm .”

Đổng Thiên Tâm suýt vẹo cổ: “Anh mà cũng khen ?”

Mang Trú thản nhiên: “Tộc Chúc Long chúng luôn tôn sư trọng đạo.”

“Vậy mà từng khen .”

“Cô là sư gì?”

“… Sư phụ đầu bếp?”

“…”

Mang Trú đầu , để cho Đổng Thiên Tâm cái gáy đầy khinh bỉ.

Đổng Thiên Tâm: “Vì một trăm triệu, nhịn!”

Ba vị giáo sư khuất lơ lửng lưng Tả Bách, gật đầu ngừng.

Hồ Nguyên Ngọc: “Không hổ danh là Tiểu Tả mà cả ba chúng hợp lực cũng thắng nổi. Lão Lâm, ông kế thừa !”

Lâm Đại Xuân: “Tiểu Tả thật sự vượt qua cả thầy!”

Thẩm Băng Hồ: “Thằng nhóc đầu óc bằng gì mà tính toán siêu như thế, chừng nó là AI đó!”

Lâm Đại Xuân và Hồ Nguyên Ngọc: “Thôi ngay!”

Tả Bách dùng đầu ngón tay xoay xúc xắc, móng tay còn vương vết mực xanh đen: “Phục ?”

Ba cùng bàn gật đầu lia lịa.

“Phục , phục ...”

“Đã chơi thì chịu, từ nay các vị là nghiên cứu sinh của .”

“Vâng, , giáo sư Tả!”

Tả Bách rời bàn, tiến lên phía linh đường. Anh lượt đặt hoa di ảnh của Hồ Nguyên Ngọc và Thẩm Băng Hồ, đó dừng di ảnh của Lâm Đại Xuân, im lặng .

Bà lão Lâm Đại Xuân ngay mặt , ánh mắt hiền từ cong cong lên.

Lâm Đại Xuân: “Tiểu Tả , bài luận của cô…”

Tả Bách: “Bài luận đó đăng .”

“Còn mô hình toán học ...”

“Mô hình toán học đó em sẽ tiếp tục nghiên cứu.”

“Ba nghiên cứu sinh mười năm nghiệp của cô...”

“Ba đó để em hướng dẫn, chắc chắn sẽ nghiệp.”

“Những cuốn sách trong nhà...”

“Sách của thầy, em quyên tặng hết cho thư viện .”

Đổng Thiên Tâm sững sờ: “Sợi tóc dựng cũng thấy giáo sư Lâm ?”

Mang Trú: “Cậu chỉ là một loài bình thường, thể thấy hình dạng của nguyện lực.”

Hồ Nguyên Ngọc: “Tiểu Tả là học trò đắc ý nhất của bà Lâm, nó như con giun trong bụng bả , bả nghĩ gì, đều hết.”

Thẩm Băng Hồ: “Y hệt bà Lâm, cả hai đều tám trăm cái mưu kế trong đầu!”

Cụ bà Lâm Đại Xuân hài lòng, giơ tay định vỗ vai Tả Bách, nhưng tay bà xuyên qua và trượt .

Tả Bách dường như cảm nhận điều gì, ngẩng đầu xung quanh. Một cơn gió thổi những dải lụa trắng vòng hoa tang bay phấp phới, phát tiếng sột soạt.

Đôi mắt tròng kính dày của Tả Bách long lanh ánh nước. Anh nhẹ nhàng đặt một bông hoa cúc trắng lên bàn, lùi , cúi ba di ảnh: “Thầy, chúc thầy lên đường bình an.”

Lâm Đại Xuân mỉm : “Đứa trẻ ngoan, hãy tự bảo trọng.”

Các sinh viên dần dần thành ván bài, lượt xếp hàng dâng hoa, kể những câu chuyện trong những năm qua với thầy cô của .

trở thành viện sĩ, ở cục hàng vũ trụ, lập công ty, về quê nông, công chức. Nhiều khác thì thuê, kinh doanh tự do, định cư ở nước ngoài, nhà văn, biên tập, trong ngành truyền thông, và cũng trở thành thầy giáo.

Ba vị giáo sư di ảnh của , mỉm lắng , thỉnh thoảng dặn dò đôi câu. Mái tóc bạc của họ dần phát sáng, tỏa ánh sáng nhè nhẹ, cơ thể cũng từ từ trở nên trong suốt.

Đổng Thiên Tâm chợt hiểu, đây chính là một trong những nguyện vọng còn dang dở của họ.

Mang Trú quan sát một lúc, tháo mũ , hai tai mèo từ lúc nào xuất hiện . Anh hỏi: “Chắc các vị vẫn còn một nguyện vọng cuối cùng, là gì ?”

Ba vị giáo sư bầu trời rộng lớn ngoài linh đường: “Cây cao vạn trượng, lá rụng về cội. Chúng về thôn Quý Minh, gặp thầy của .”

Tiểu kịch trường:

Lữ Ngọ giường bệnh truyền dịch, mặt mày tái nhợt, dày quặn đau ngừng. Tối qua ngoài cả đêm, suýt nữa thì mất nước.

Bác sĩ xem hồ sơ bệnh án, cau mày khó hiểu: “Một gói mì ăn liền mà ăn thành thế ? Mì quá hạn cả trăm năm ?”

Lữ Ngọ khổ.

Đột nhiên, điện thoại vang lên âm báo tin nhắn. Lữ Ngọ vươn tay run rẩy lấy điện thoại, màn hình. Ngay đó, bật dậy, nhưng đầu óc choáng váng, ngã xuống giường.

Ứng dụng Long Đằng hiển thị: Tiến độ trưởng thành của Điện hạ Mang Trú:

Nhân: 18,99%, tăng 6,59%.

Nghĩa: 10,04%, tăng 4,38%.

Lữ Ngọ: “Không hổ danh là truyền nhân của tộc Hoạn Long, chỉ trong hai ngày mà tiến bộ lớn thế !”

Chuông điện thoại reo. Người gọi đến lưu tên là “Tiểu Tổ Tông của Hoạn Long Thị”. Lữ Ngọ vội vàng nhấc máy: “Tiểu Tổ Tông, quả nhiên ngài chuyên nghiệp, liệu quá! Hả? Xe ? Có ! Ngài ? Huyện Quý Minh? Được , thành vấn đề. chuẩn xe ngay đây!”

 

Loading...