Vừa Ăn Dưa, Vừa Ngược Tra, Tiện Tay Vả Mặt Thắng Lớn - Chương 144: Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-05-18 08:23:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đậu Đậu là vì một mẫu như cứu. Chậm một giây thôi là con đầy m.á.u tại chỗ . Bà cũng thể thử xem thể cứu nó trong tay .”

 

“Ngươi thể. Nó là một đứa trẻ, ngươi thể chấp nhặt với một đứa trẻ.”

 

Tô Thần Cương khoan t.h.a.i đến muộn, thấy nàng giơ d.a.o găm về phía nhà họ ngoại của , vội ngăn .

 

“Dừng tay, ngươi ?”

 

“Sao hỏi xem họ gì?”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Việc xảy tìm . Hắn ở cũng xa, chỉ ở một chỗ khác đang sắp xếp khách khứa.

 

Nghe tin con trai suýt xảy chuyện, cũng kinh hãi toát mồ hôi. Lúc thấy con trai việc gì, liền cho rằng nghiêm trọng như , đối với việc Bạch Chỉ Nguyệt cầm d.a.o hướng về phía nhà họ ngoại là bất mãn.

 

“Đậu Đậu cũng xảy chuyện gì. Khánh Nhi chỉ là hiểu chuyện, lát nữa sẽ dạy dỗ nó. Dù thế nào cũng thể cầm d.a.o hướng .”

 

“Vậy ngươi thể hỏi những mặt ở đây. Nếu gần đây luyện công phu , căn bản thể đỡ . Ngươi thể tưởng tượng cảnh con trai ngươi ngã tảng đá lớn đó, phun m.á.u tại chỗ ?”

 

Tô Thần Cương á khẩu.

 

“Ta lúc đỡ chỉ còn cách một cánh tay là nó ném . Ngươi nếu cảm thấy như vẫn là gì, ngươi cứ sang một bên , tự xử lý.”

 

“Khánh Nhi cố ý. Nó cũng nghĩ đến sự việc sẽ nghiêm trọng như . Cũng may công t.ử . Thật sự xảy chuyện chúng cũng sẽ bỏ qua cho nó. Lần ngươi tha cho nó .”

 

“Vậy để cũng ném nó một , các cũng thể đến cứu. Ném c.h.ế.t thì đúng , như công bằng nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/vua-an-dua-vua-nguoc-tra-tien-tay-va-mat-thang-lon/chuong-144-chuong-144.html.]

 

“Đủ , đừng gây sự nữa, việc cứ . Ngươi mang con trai về nghỉ ngơi, đến xử lý.”

 

Tô Thần Cương cảm thấy Bạch thị quá cho mặt mũi, mặt thích và mất mặt. Hắn vốn thèm nghĩ đến chuyện nguy hiểm đến mức nào, cũng thèm nghĩ đến việc nhà họ ngoại như thì còn coi gì.

 

Nhất thời, thể diện quên mất điều gì mới là điều nên chú ý.

 

“C.h.ế.t tiệt, đây là loại phụ . Con trai suýt c.h.ế.t thảm, mà chỉ chú ý đến mặt mũi.”

 

“Cho nên ngươi còn mong đợi gì nữa !”

 

“Không , . Sao thể mong đợi gì với .”

 

“Đầu óc đủ dùng, còn thiên vị, tự cho là đúng, mắt mù lòng cũng mù. Cứ để nhà đó vui vẻ thêm một lúc nữa . Ta sẽ bỏ qua cho họ, bao gồm cả con bé Vân Nhi âm thầm xúi giục.”

 

Nói , Bạch Chỉ Nguyệt bỏ . Tô Thần Cương chỉ mắng Khánh Nhi vài câu thôi. Chuyện của còn nhiều lắm, mỗi ngày mệt mỏi chịu nổi, nhiều tinh lực để so đo với nhà bên ngoại.

 

Trước vẫn cảm thấy thực sự xảy chuyện gì, cần thiết ầm ĩ lên để so đo.

 

Bà mợ và Khánh Nhi mấy thấy sự việc cứ thế kết thúc, âm thầm vui mừng chút tiếc nuối.

 

“Xem ngoại sanh trong lòng vẫn còn nhà ngoại. Cơ hội của Vân nhi càng lớn hơn .”

 

“Chỉ là đáng tiếc, thể cho thằng bé đó ngã c.h.ế.t.”

 

 

Loading...